Ánh mắt Hứa Ứng nhấp nháy, cười nói: “Nhưng đạo huynh à, ngươi giúp ta giải quyết một động thiên Giáng Cung nhưng còn chưa giúp ta giải quyết những động thiên khác. Ta còn năm động thiên Nê Hoàn, Hoàng Đình, Dũng Tuyền, Ngọc Trì, Ngọc Kinh nữa cơ!”
Thái Thanh đạo nhân không ngừng kêu khổ nói: “Hứa đạo hữu, mấy cái này thì ta làm sao biết được? ĐỢi đã, kiếp thứ nhất ngươi lĩnh ngộ Đâu Suất cung tại Ly Hận thiên, chế tạo một tòa Đâu Suất cung đặt trong Bỉ Ngạn Giáng Cung, thế trong Bỉ Ngạn khác ngươi đặt tiên cung tiên diện gì?”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái nói: “Còn Hoàng Đình phủ, Ngọc Hư cung, Hỗn Độn Ngọc Hư cung, Minh Hải Thập Nhị Trọng lâu, Huyền Đô Ngọc Kinh cung.”
Thái Thanh đạo nhân kêu lên một tiếng đau đớn: “Xin Hứa đạo hữu mời cao nhân khác.”
Hứa Ứng cười nói: “Đạo huynh đã có thể chỉ điểm ta động thiên Giáng Cung, thế thì những động thiên khác chắc cũng đơn giản thôi.”
Thái Thanh đạo nhân thở dài nói: “Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung, Huyền Hoàng cảnh Hoàng Đình phủ, Hỗn Độn cảnh Nê Hoàn cung, Huyền Đô cảnh Ngọc Kinh cung, Minh Hải cảnh Thập Nhị Trọng Lâu, đây đêu là những địa điểm bất phàm. Mỗi nơi đều không kém hơn Ly Hận thiên. Lão đạo chỉ là thiên địa nguyên thần của vùng đất Đạo Khải, đâu thể quản được những nơi này?”
“Côn Lôn Ngọc Hư cung?”
Hứa Ứng thầm giật mình, những nơi khác thì y không biết chứ cái tên Côn Lôn Ngọc Hư cung rất quen tai.
Côn Lôn là đất tổ của y!
Lần trước y tới Côn Lôn, tuy không tìm ra Ngọc Hư cung nhưng ngọn núi chính của Côn Lôn tên là Ngọc Hư phong!
“Tây Vương Mẫu ở Ngọc Châu phong bên cạnh, chắc Tây Vương Mẫu cũng biết Ngọc Hư cung! Còn Minh Hải, có lẽ người khác không biết Minh Hải cảnh, nhưng chắc chắn Bắc âm Đại Đế sẽ biết!”
Nghĩ tới đây, Hứa Ứng lại dò hỏi: “Đạo huynh có biết những địa điểm này là ở đâu không?”
Thái Thanh đạo nhân nói: “Nơi khác thì ta không biết phải đi đường nào nhưng ngày đó Nữ Đế cõi âm giằng co với cái xác cổ ở Quỷ Khư, ta cảm thấy trong Quỷ Khư có một luồng khí tức bất thường. Ngươi tới đó tìm tòi, không khéo sẽ có thành quả bất ngờ!”
“Cái xác cổ ở Quỷ Khư?”
Hứa Ứng ngây ngẩn, lúc đó y bị bầy tiên trùng gặm nhấm, đã chìm vào hôn mê, không biết trong Quỷ Khư đã xuất hiện một kẻ còn đáng sợ hơn hai đại Tiên Vương.
“Trong Quỷ Khư có Hoàng Đình phủ hay Nê Hoàn cung, cũng có thể là Ngọc Kinh cung?”
Y không trì hoãn, lập tức chào Thái Thanh đạo nhân.
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Sao Hứa đạo hữu không đợi thêm vài ngày?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Lục bí của ta còn bị thương chưa lành, không thể trì hoãn được!”
Thái Thanh đạo nhân thoáng chần chờ, không cưỡng ép.
“Đúng rồi đạo huynh!”
Hứa Ứng đột nhiên dừng bước, dò hỏi: “Động thiên Tiên giới của ta là lĩnh ngộ tại Ly Hận thiên, có thể truyền cho người khác không?’
Thái Thanh đạo nhân ngây ngốc, lập tức la lên thất thanh: “Ngươi định truyền cho người khác? Đây là tuyệt kỹ độc môn của ngươi, ngươi tu thành động thiên Tiên giới, điều động lực lượng Tiên giới, tự thành một phái, không ai có thể sánh vai với ngươi! Ngươi lại muốn truyền cho những người khác?”
Hứa Ứng cười nói: “Ta lĩnh ngộ dấu ấn mà Đạo Tổ lưu lại trong Ly Hận thiên, phát hiện Đạo Tổ lưu dấu sở học sở ngộ cả đời của mình trong thiên địa,hóa thành đạo tràng này. Đạo Tổ truyền đại đạo cho thiên hạ, sao ta phải giữ riêng cho mình? Chẳng hóa ra trò hề cho thiên hạ ư?”
Thái Thanh đạo nhân khôi phục bình tĩnh, cười nói: “Coi như ngươi nói có lý. Nhưng muốn tu thành động thiên Tiên giới cần dung hợp đại đạo trong vùng đất Đạo Khải rồi lại ngộ đạo ở Ly Hận thiên, như vậy mới cảm ứng được Bỉ Ngạn Tiên giới. Trên đời này đi đâu tìm được người thứ hai như ngươi? Nếu ngươi tìm được thì có truyền cũng chẳng sao.”
Hứa Ứng ngây ngẩn.
Y đột nhiên phát hiện mình không thể dạy động thiên Tiên giới của bản thân cho bất cứ ai.
Pháp môn này có thể coi là tuyệt kỹ độc môn, cho dù y dốc lòng truyền thụ cũng không ai học được!
Hứa Ứng trở lại Bồng Lai, Bồng Lai đã khôi phục sau đợt trùng tai và thi triều, nhưng tiên sơn bị trùng tan gặm sạch cũng không thể khôi phục được. Các tiên nhân vẫn đang sửa chữa cột hoa biểu, bù đắp Thiên đạo Bồng Lai.
Hứa Ứng giúp bọn họ vẽ phù văn Thiên đạo, chẳng bao lâu sau đã sửa xong một cây cột hoa biểu, chào từ giã Thần bà: “Ta phải đi tìm huyền bí của ngũ đại bí tàng khác. Bản thân, chuyến này ta đi may rủi ra sao?”
Thần bà cười nói: “Hứa Tiên Chủ, nếu ta biết hết mọi chuyện, hiểu rõ tương lai, sao lại bị nhốt trên ngọn núi này? Ta không bằng đạo hữu nên mới không thể rời khỏi Bồng Lai, cũng vì không tính hết được tương lai nên mới sống được đến giờ.”
Những lời này của cô mang thâm ý sâu sắc, như có ám chỉ, chẳng qua không nói rõ ràng.