Ngay lúc này, đột nhiên dấu ấn Hứa Ứng dưới tầng một đứng dậy đi thẳng tới, chui vào trong người y.
Cả thân thể và tinh thần của Hứa Ứng chấn động, chỉ trong khoảnh khắc đã cảm nhận được đạo lý ẩn chứa trong đệ nhất chinh!
Hoa Thác Ảnh bị một đám tiên thảo trấn áp, nằm rạp dưới đất, thấy cảnh này không khỏi ngây ngốc: “Rõ ràng đây là bảo bối của cha ta, sao hắn vừa bước vào lầu lại trở thành dấu ấn của hắn?’
Lâu nay Hoa Thác Ảnh vẫn muốn chiếm Thập Nhị Trọng Lâu làm của riêng, khổ nỗi bảo vật này là Ngũ Tuyệt Tiên Vương chế tạo, trong đó có dấu ấn của Ngũ Tuyệt Tiên Vương, cho dù Hoa Thác Ảnh có đánh cắp thì Ngũ Tuyệt Tiên Vương vẫn cảm ứng được.
Hơn nữa, Hoa Thác Ảnh đã nhiều lần thử nghiệm lưu lại dấu ấn trong mười hai thần lâu, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không thể lưu lại bất cứ dấu ấn gì trong tòa thần lâu này!
Nhưng Hứa Ứng đi vào trong lầu, dấu ấn lại tự động dung hợp với hắn.
“nghe nói Thập Nhị Trọng Lâu là cha ta cắt cảnh giới Trọng Lâu từ người hắn rồi chế tạo thành, cha ta tốn bao công sức mới luyện được nó thành bảo vật Tiên Vương!”
Hoa Thác Ảnh cảm xúc ngổn ngang, ngơ ngác nhìn Hứa Ứng, thầm nghĩ: “Cha ta vất vả bốn vạn năm, chỉ làm lợi cho người khác.”
Hứa Ứng nhắm mắt lại, cảm ngộ tỉ mỉ.
Dấu ấn trong đầu là thành tựu nguyên thần của y trong kiếp đầu, Nguyên Thần Thập Nhị Chinh thật ra là mười hai minh chứng cho mười hai loại thành tựu, đạt tới mức nguyên thần lưu dấu hư không!
Đệ nhất chinh là Thần Chinh, là minh chứng của Thiên thần, có tướng Thiên thần.
Đệ nhị chinh là Đạo Chinh, có vận Thiên đạo.
Đệ tam chinh là Khí Chinh, có nguyên khí cường thịnh.
Đệ tứ chinh là Hồn Chinh, đệ ngũ chinh là Phách Chinh, đệ lục chinh là Lực Chinh, đệ thất chinh là Thức Chinh, đệ bát chinh là âm Chinh, đệ cửu chinh là Dương Chinh, đệ thập chinh là Cố Chinh, đệ thập nhất chinh là Lôi Chinh, đệ thập nhị chinh là Linh Chinh.
Thành tựu Thập Nhị Chinh và dấu ấn nguyên thần của Hứa Ứng trong quá khứ lại khác, dường như là một loại cổ pháp đã thất truyền.
Hứa Ứng đi lên từng tầng lầu một, đến tầng nào là có dấu ấn dung hợp với y, giúp y cảm ngộ đạo lý khác biệt.
Sau khi Hứa Ứng ra khỏi Thập Nhị Trọng Lâu, y đã nắm được tinh túy tu luyện Nguyên Thần Thập Nhị Chinh!
Chỉ cần tu luyện tới cảnh giới Thập Nhị Trọng Lâu lần nữa, muốn tu thành Nguyên Thần Thập Nhị Chinh cũng không khó.
Hứa Ứng quay đầu lại, thấy dấu ấn của bản thân trong Thập Nhị Trọng Lâu vẫn còn đó, không hề biến mất. Vừa rồi dấu ấn trong Thập Nhị Trọng Lâu chỉ giao hòa với y, giúp y cảm ngộ được bản thân trong kiếp đầu, nhận được cảm ngộ khi tu luyện cảnh giới này mà thôi.
“Pháp bảo không thể trở lại thành cảnh giới, không thể trở về thân thể ta.”
Hứa Ứng sắc mặt buồn rầu nhưng lập tức xốc lại tinh thần, thầm nghĩ: “Nhưng Ngũ Tuyệt Tiên Vương luyện chế Thập Nhị Trọng Lâu của ta rất tốt. Uy lực cực mạnh!’
Vừa rồi mười hai dấu ấn Hứa Ứng hòa vào thân thể y, tương đương với Hứa Ứng tế luyện căn lầu này một lần, từ nay trở đi, Thập Nhị Trọng Lâu này hoàn toàn không còn liên hệ gì với Ngũ Tuyệt Tiên Vương
Hứa Ứng giơ tay, Thập Nhị Trọng Lâu bay lên, treo trên không trung, mười hai dấu ấn Hứa Ứng ai nấy bộc phát thần quang, uy lực kinh thiên động địa!
Đột nhiên mười hai dấu ấn Hứa Ứng đều bay ra khỏi căn lầu, phát động đạo pháp thần thông, ai cũng lợi hại vô địch, như mười hai Hứa Ứng liên thủ ra tay!
Hoa Thác Ảnh đã từng thấy cảnh này, thầm thở dài một tiếng, trong lòng đoạn tuyệt ý nghĩ đánh cắp Thập Nhị Trọng Lâu.
Bảo vật Tiên Vương này đã không thể bị đoạt mất. Cho dù phụ vương của cô nàng là Ngũ Tuyệt Tiên Vương đích thân ra tay cũng không thể cướp được bảo vật này khỏi tay Hứa Ứng.
Hứa Ứng lại đi về phía Tiên Đạo Dao Trì. Nạp Lan Đô ở đằng xa chú ý tới bên này, cuống quít chạy tới, còn chưa tới gần thì đã thấy quanh người Hứa Ứng có tiên hà lượn vòng, dung hòa với Tiên Đạo Dao Trì!
Bên trong Tiên Đạo Dao Trì ẩn chứa thần thức, như gặp lại chủ nhân, trở nên hoạt bát chưa từng có, lượn vòng quanh người Hứa Ứng, chui ra chui vào người y.
Không chỉ có thế, nước Dao Trì gột rửa thân thể và nguyên thần Hứa Ứng, rèn luyện tạp chất trên người y. Thần thức, nguyên khí, âm dương nhị khí đều được tăng cường như thoát thai hoán cốt.
Nạp Lan Đô định phát động Tiên Đạo Dao Trì, nhưng bảo vật này lại như hoàn toàn không liên quan gì tới hắn, căn bản là không cách nào tế lên được.
Nạp Lan Đô trong lòng kinh hãi: “Đây là bảo vật mà sư phụ ban cho ta, nếu rơi vào tay kẻ khác, lúc về làm sao ta trả lời được sư phụ?”
Ngoan Thất nói: “Muội muội à, pháp bảo này vốn là cảnh giới Dao Trì cắt ra từ người A Ứng, bây giờ chỉ là vật về với chủ mà thôi.”