“Sở Thiên Đô, Ma Vực không phải đất lành, thiên địa vỡ nát, đại đạo không còn, với tài hoa của ngươi ở lại đó chỉ lãng phí thời gian. Chẳng thà gia nhập dưới trướng ta, thứ ta có thể cho ngươi không phải chỉ là khoảng thiên địa này!”
Hắn dừng lại một chút, thản nhiên nói: “Ta còn có thể khiến ngươi không còn là ma mà là tiên nhân!”
“Không hứng thú!” Hứa Ứng quả quyết cự tuyệt.
Sắc mặt Ngọc Xuyên công tử trầm xuống.
Hứa Ứng tiếp tục nói: “Có lẽ Ngọc Xuyên công tử hiểu lầm rồi, nghĩ là tiên nhân rất hấp dẫn đối với ta, thật ra trường sinh bất tử với ta còn chẳng bằng rắm chó. Các ngươi khao khát trường sinh, đối với ta lại là một loại tra tấn. Còn là ma hay là tiên, chẳng qua chỉ là cái tên khác nhau mà thôi.”
Ngọc Xuyên công tử nở nụ cười nói: “Sở Thiên Đô huynh đệ quả là ngông nghênh, khiến ta bái phục. Nếu vậy ta cũng không cưỡng ép. Nghe nói Hứa huynh đệ tu luyện lục bí, ta rất muốn mở mang kiến thức.”
Hứa Ứng cười nói: “Ngươi muốn lĩnh giáo?”
Ngọc Xuyên công tử cười nói: “Ta từng mai phục trong Hỗn Nguyên cung, muốn giết tôn sư Tiểu Thiên Tôn, đáng tiếc bị kẻ khác phá hoại, không được chứng kiến phong thái tôn sư. Chọn ngày không bằng gặp ngày, thôi thì ở ngay tại đất Tu Di sơn này, cho ta mở mang kiến thức phong thái của đệ nhất Ma Vực.”
Hứa Ứng cười nói: “Cửu Thiên Thập Địa của các hạ đúng là cực kỳ tinh diệu, ta đã thấy một chiêu, quả thật bất phàm. Công pháp thần thông của Đế Quân, ta cũng muốn lĩnh giáo một chút.”
Hai người giương cung bạt kiếm, bầu không khí càng ngày càng ngột ngạt.
Đột nhiên dưới Phạm Thiên các có một loạt người lao qua, các tông chủ chưởng giáo môn phái tới đây xem lễ dồn dập chạy theo một hướng.
“Tông chủ Đại Bi tông Hoa Vô Dạng, chết!” Có người kêu lên.
“Hoa Vô Dạng vốn đang yên lành, nhưng quay đi quay lại đã hóa thành tấm da người!”
Hứa Ứng và Ngọc Xuyên công tử ai nấy giật mình, tự giải trừ sát ý. Ngọc Xuyên công tử nói: “Sở huynh đệ, ngày khác lại đọ sức!”
Hứa Ứng nghe thấy hai chữ da người là chiến ý cũng mất sạch, nói: “Ta cũng đang có ý này, hay là cùng tới đó xem thử?”
Hai người phi thăng xuống Phạm Thiên các, đi theo hướng đám người đang chạy.
Nơi đó đã cực kỳ tấp nập, có một thiếu niên quỳ sụp xuống đất khóc lóc, còn trước mặt thiếu niên là một ông lão gầy gò, mặt mũi đầy nghi ngờ nhìn đám người, cười nói: “Các vị đạo hữu, các ngươi làm vậy là sao? Vì sao lại vây lấy chỗ này? Đồ đệ ngoan, sao tự nhiên con lại khóc?”
Hắn hoàn toàn không biết mình đã chết, còn thản nhiên đứng đó, nói năng không khác gì người bình thường.
Nhưng Hứa Ứng có thể cảm ứng được trên người hắn có một luồng khí tức quen thuộc, khí tức của chấp niệm.
Hứa Ứng nhanh chóng đi tới sau lưng hắn, giơ tay tóm cổ áo tông chủ Đại Bi tông giật xuống dưới, quả nhiên một luồng hào quang tinh tế chiếu rọi dưới làn da tông chủ Đại Bi tông.
Hứa Ứng hít một hơi lạnh, lẩm bẩm: “Khách câu cá...”
Ngọc Xuyên công tử đi tới quát hỏi tông chủ Đại Bi tông: “Hoa Vô Dạng, ngươi tu luyện na pháp, mở lục bí?”
Hứa Ứng nhìn quanh một lượt trầm giọng nói: “Lục bí các ngươi lấy được là truyền thừa từ Côn Lôn. Lục bí Côn Lôn ẩn giấu huyền cơ, không phải pháp môn chân chính!”
Tông chủ Đại Bi tông cười nói: “Đúng vậy. Mọi người đều tu luyện lục bí mà? Lục bí đã truyền khắp thiên hạ từ lâu rồi mà.”
Tông chủ Đại Bi tông cười nói: “Đại thế giới Thái Thủy chúng ta, tông môn nào mà bên trên không có tiên nhân trấn thủ? Ai dám dùng na pháp cắt rau hẹ chúng ta?”
Ngọc Xuyên công tử thở dài, thò tay vào gáy hắn, thăm dò trong người rồi nói: “Hoa Vô Dạng, ngươi còn không nhận ra sao?”
Hắn rút tay về.
Tông chủ Đại Bi tông ngơ ngác, vội vàng giơ tay ra sau gáy, cứ như sờ được một miếng da, bên trong trống rỗng, còn có một vạch nhỏ, có thể thò tay vào.
Sắc mặt hắn trắng bệch, miệng lẩm bẩm: “Ta chết rồi, đúng không? Ta chết rồi?”
Bên cạnh có người không nhịn được nói: “Không sai! Ngươi đã chết rồi! Có người móc sạch thân thể ngươi, ngươi chỉ còn lại một tấm da người thôi!”
Tông chủ Đại Bi tông nghe tới đó thở dài một tiếng, đột nhiên thân thể như xì hơi, biến thành một tấm da người rơi xuống mặt đất.
Hắn bị người khác vạch trần chân tướng, chấp niệm tiêu tan, tử vong triệt để.
Ngọc Xuyên công tử liếc mắt nhìn bốn phía, đột nhiên lớn tiếng nói: “Chư vị, nếu các ngươi từng tu luyện thân thể lục bí rồi thì tự sờ sau gáy của mình! Cẩn thận trúng chiêu rồi mà còn không tự biết!”
Hắn nói xong câu này, đám người đại loạn, không biết bao nhiêu người dồn dập giơ tay sờ thử vào gáy.
Đột nhiên có người thò được tay vào trong gáy, có người tay thì cắm vào sau đầu, ai nấy hoảng sợ la hét: “Thế này là, ta cũng chết rồi!”