Hỏa Long Thượng Nhân sắc mặt trầm xuống nói: “Còn nhớ ta nói gì không? Họa từ mắt mà vào, họa từ miệng mà ra.”
Hứa Ứng và Thanh Bích Tiên Tử du sơn ngoạn thủy, ngừng bận bịu mà trải qua mấy ngày nhàn nhã. Thanh Bích Tiên Tử dẫn y tới tiên mộ mà mình khai quật được, bên trong mai táng một tiên nhân thời cổ đại.
Hứa Ứng thấy mộ bia bên ngoài tiên mộ, trên đó có viết danh hiệu của vị cổ tiên này:
Tổ Sư Cửu Thiên Phượng Phụ.
Ngũ Phương Đô tổng Quản
Bắc Cực Tả Viên thượng tướng đô thống đại nguyên soái.
Bắc Cực Pháp Chủ Thiên Bồng Đô nguyên soái Thương Thiên Thượng Đế.
Hộ Quốc Tiêu Ma Chân Quân.
Chứng Quả Pháp Vân Phổ Phúc Thiên Tôn.
Bọn họ vào trong tiên mộ, trong tòa cổ mộ này có tượng đá cổ tiên, tóc đỏ kim quan, ba đầu sáu tay, tất cả gương mặt đều là phẫn nộ, tay cầm búa rìu, cung tên, kiếm, đạc, kích, tác, các loại pháp bảo.
Những pháp bảo này còn mang uy lực khủng khiếp, bên hào quang ẩn trong pháp bảo, như ẩn giấu từng thế giới do đại đạo tạo thành. Nếu pháp bảo kích hoạt, sẽ là trời long đất lở!
Bức tượng này mang khí tức hùng vĩ không gì sánh được, tuyên cổ vĩnh tồn, cứ như pho tượng có thể chuyển hóa từ đá tảng thành xác thịt bất cứ lúc nào, đại khai sát giới!
“Vị Thiên Bồng Đô nguyên soái này cực kỳ cường đại!”
Hứa Ứng không khỏi tán thưởng, nghi hoặc nói: “Trong Tổ Đình ta từng thấy tiên mộ tương tự, tuy chưa vào thăm dò nhưng cũng có thể nhận ra chủ nhân của tiên mộ cường đại ra sao. Những sao những cổ tiên này lại qua đời?”
“Có lẽ thiên địa đại đạo biến hóa, khiến không gian sinh tồn của Cổ Tiên không còn.”
Thanh Bích Tiên Tử nói: “Ngươi tới bên này xem, vị cổ tiên này có viết một câu, ta thấy nó là mấu chốt trong chuyện cổ tiên qua đời.’
Hứa Ứng đi tới bên cạnh cô, cùng cô cúi đầu quan sát, chỉ thấy trên đài ngọc của tiên mộ có khắc vài hàng chữ.
“Thúy Nham đã đi rồi, Bỉ Ngạn hóa hư không, mộng trường sinh đứt đoạn, hậu hoạn lưu muôn đời.”
Hứa Ứng nghi hoặc nói: “Thúy Nham đã đi rồi, mộng trường sinh đứt đoạn... nghĩa là sao?”
Thanh Bích Tiên Tử nói: “Ta cũng không biết. Mấy ngày nay ta vẫn luôn tu hành tại đây, lĩnh ngộ đại đạo của tiên nhân thời cổ đại, phát hiện ra có một số lực lượng kỳ quái tồn tại giữa thiên địa, như sắp thức tỉnh.”
Hứa Ứng trong lòng máy động, bật thốt lên: “Thiên địa đại đạo thời cổ đại sắp thức tỉnh?”
Thanh Bích Tiên Tử nháy mắt mấy cái, tò mò nhìn y. Hứa Ứng vội vàng giải thích: “Ta từng thấy thiên địa đại đạo thời cổ đại thức tỉnh ở đại thế giới Thái Sơ. Mọi người ở đó gọi là Ma Vực xâm lấn, nói là Ma đạo của Ma Vực xâm lấn Thái Sơ, khiến cho sinh linh đồ thán. Thật ra có người cố ý đánh thức thiên địa đại đạo thời cổ đại.”
Thanh Bích Tiên Tử nghi hoặc: “Cố ý đánh thức? Chẳng lẽ thiên địa đại đạo thời cổ đại đã tiêu vong rồi còn có thể khôi phục, còn có thể thức tỉnh?”
Hứa Ứng cũng không biết nguyên nhân trong chuyện này, nói: “Chắc là có thể. Lúc ở đại thế giới Thái Thủy ta cũng gặp tình huống tương tự rồi.”
Y thuật lại chuyện Ma Vực xâm lấn ở đại thế giới Thái Thủy sau đó nói: “Đại Lôi âm tự trấn áp Cổ Phật Kệ Bồ Đề, hắn là nguyên nhân gây ra đợt Ma Vực xâm lấn đó. Trông như thiên tai nhưng thực chất là nhân họa, là tư tâm của Huyền Không Thần Vương gây ra. Nhưng hai lần thiên địa đại đạo thời cổ đại khôi phục đều gây ra cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.”
Thế giới Thái Sơ có hiện tượng sinh linh ma hóa, khi hai loại thiên địa đại đạo khác biệt xung khắc, con người, động vật, thực vật, côn trùng, nấm mốc, tất cả đều phát sinh dị biến, cực kỳ khủng khiếp.
Ngoại đạo xâm lấn dẫn tới đại đạo va chạm, biểu hiện chính là sinh linh của thiên địa đại đạo khác biệt đánh giết lẫn nhau, coi đối phương là ma. Biến cố trong đại thế giới Thái Thủy lần đó chính là vì nguyên nhân này, khiến vô số sinh linh tử vong.
Hứa Ứng nói: “Nếu thế giới Nguyên Chinh cũng có thiên địa đại đạo khôi phục, chắc sẽ gây ra hậu quả tương tự.”
Thanh Bích Tiên Tử liếc mắt nhìn y một cái, nói: “Ngươi đồng ý lưu lại cùng ta ứng phó với thiên địa đại đạo khôi phục không?”
Hứa Ứng do dự một hồi rồi lắc đầu nói: “Ta muốn tìm Côn Lôn. Chẳng biết bao giờ thì đại đạo của thế giới Nguyên Chinh mới khôi phục, ta phải tìm phương pháp mở động thiên Tiên giới khác, chuẩn bị cho biến cố lớn hơn trong tương lai.”
Thanh Bích Tiên Tử không nói gì.
Hứa Ứng cười nói: “Ta đã tìm hiểu được tổ pháp Hứa gia, ta truyền thụ tổ pháp này cho cô, tương lai nếu đại đạo nơi đây khôi phục, cô cũng có chuẩn bị.”
Y truyền tổ pháp lục bí hoàn chỉnh cho Thanh Bích, lại ở lại đây thêm một thời gian, giúp cô chế tạo một bộ Thiên Đạo kỳ hoàn mỹ, tổng cộng ba trăm sáu mươi chiếc, có thể tạo thành một đạo tràng Thiên đạo hoàn chỉnh.