Thần bà lại cười nói: “Tiên Chủ đâu cần vội vàng như vậy? Sao không ở thêm vài ngày?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Chuyện này quan trọng hơn! Ta phải tìm Côn Lôn trước đã! Ta có Thiên Quan, qua lại tự nhiên, mấy hôm nữa sẽ về, không có gì phiền phức.”
Thần bà không nói gì thêm.
Hứa Ứng tế Thiên Quan lên, chỉ thấy tiên khí cấp bậc Tiên Vương lơ lửng trên không trung, sau đó cánh cửa mở ra, sau cửa xuất hiện một phiến băng tuyết trắng ngần, núi cao đồng tuyết lọt vào tầm mắt.
Đây cũng là diệu dụng của Thiên Quan.
Bảo vật này vốn là cảnh giới Khấu Quan kỳ thứ ba của Hứa Ứng, Thiên Quan cuối Thần Kiều. Rất nhiều Tiên Vương Thần Vương chia chác, Bồng Lai Tiên Chủ được được bảo vật này, chế tạo thành tiên khí Tiên Vương.
Một khi tế bảo vật này ra, ngoài tựa lưng vào Ngọc Kinh, pháp lực được gia tăng hùng hồn còn có thể tùy ý tới bất cứ thế giới nào trong Chư Thiên Vạn Giới, là tiên khí bỏ trốn hiếm có!
Lúc trước Bồng Lai Tiên Chủ định dùng bảo vật này chạy khỏi tay Hứa Ứng, tiếc là bảo vật này lại được chế tạo từ cảnh giới của Hứa Ứng, cho nên hắn không thể thoát thân, đành trốn vào Tổ Đình, dẫn tới sau này tử vong.
Hứa Ứng tới thế giới băng tuyết kia, quay đầu nhìn lại thấy Thiên Quan vẫn sừng sững sau lưng mình, mình vẫn đứng trước cánh cửa, cứ như vừa rồi không phải đi vào trong cửa mà là từ trong cửa bước ra.
“Cảnh giới Khấu Quan kỳ thứ ba của ta đúng là quá lợi hại!”
Hứa Ứng không khỏi tán thưởng, thu hồi bảo vật này, cưỡi gió bay lên bầu trời, tìm kiếm vị trí Côn Lôn.
Y hỏi thăm luyện khí sĩ của thế giới này, bấy giờ mới biết giới này tên là Chiêu Ninh. Hứa Ứng bay khá nhanh nhưng muốn tìm khắp thế giới này cũng phải mất vài ngày, cuối cùng vẫn không tìm thấy Côn Lôn.
“Côn Lôn không ở giới này.”
Y tế Thiên Quan ra, mở cửa, một thế giới khác xuất hiện sau cửa, Hứa Ứng đi vào.
Ly Hận thiên Đâu Suất cung, ngày thứ tư sau khi Hứa Ứng đi khỏi, vài cô gái xinh xắn vội vội vàng vàng đi tới thăm Đâu Suất cung.
Mấy cô gái này y phục dung mạo lộng lẫy, đa phần được chế tạo bằng da lông nhưng lại không dung tục, lại càng tôn thêm làn da trắng trẻo như tuyết.
Cô gái cầm đầu hơn hai mươi tuổi, cực kỳ xinh đẹp, mặc bộ áo đỏ, chỗ cổ áo có lông tơ trắng nhưng tuyết, môi hồng răng trắng, da hơn băng tuyết, chậm rãi chào Thái Thanh đạo nhân rồi nhẹ nhàng nói: “Đạo Trưởng, xin hỏi Hứa Ứng Hứa công tử có còn ở đây không?”
Thái Thanh đạo nhân lập tức nhận ra các cô gái này không phải là người, bèn cười nói: “Hóa ra là các cô nương của Tổ Đình yêu tộc. Các cô tới không đúng lúc rồi, mấy ngày trước Hứa công tử vừa rời khỏi, nói là có chuyện quan trọng cần làm.”
Thiếu nữ áo đỏ cau mày nói: “Đạo trưởng mắt sáng như đuốc. Đúng là chúng ta tới từ Tổ Đình yêu tộc, được thấy Tổ Đình đạo môn khởi tử hoàn sinh, chúng ta cũng vui mừng khôn xiết, tới đây cầu kiến Hứa công tử. Chẳng hay khi nào Hứa công tử mới về?”
Thái Thanh đạo nhân lắc đầu nói: “Cái này thì hắn không nói.”
Thiếu nữ áo đỏ vẫn không bỏ ý định, nói: “Xin hỏi Hứa công tử định đi đâu, muốn làm gì?”
Thái Thanh đạo nhân hỏi gì cũng không biết, nói: “Các ngươi có thể tới Bồng Lai nghe ngóng.”
Thiếu nữ áo đỏ cáo từ,tới Bồng Lai hỏi thăm một hồi mới biết Thần bà là người quản lý Bồng Lai, thế là lệnh cho các thiếu nữ dưới trướng dâng trân bảo thăm hỏi nói: “
“Mời Thần nữ tính cho tiểu nữ một quẻ, Hứa công tử kia đi nơi nào rồi?”
Thần bà nhận trân bảo của cô, cực kỳ vui vẻ, cười nói: “Linh cô nương sao phải khách khí như vậy?”
Thiếu nữ áo đỏ kinh ngạc: “Ngươi biết ta?”
Thần bà mỉm cười đáp: “Tổ Đình yêu tộc an phận trong một góc Tổ Đình, không qua lại với bên ngoài, lại là thánh địa vô thượng trong lòng tất cả yêu tu Chư Thiên Vạn Giới. Truyền nhân hiện tại của Tổ Đình yêu tộc chính là cô nương, tên là Linh Tư Ức!”
Thiếu nữ áo đỏ Linh Tư Ức cười nói: “Bồng Lai thần nữ đúng là thần cơ diệu toán.”
Thần bà bói một quẻ rồi nói: “Hứa công tử mà các ngươi muốn tìm đang ở thế giới Quang Hòa, nếu các ngươi tới kịp còn thấy được hắn. Nếu đến trễ có thể tới tới đại thế giới Thái Thủy chờ hắn.”
Linh Tư Ức cúi người tạ ơn: “Đa tạ Thần nữ, chúng ta đi!”
Cô mang theo tùy tùng đi khỏi.
Thần bà vỗ mấy hộp trân bảo kia, cười tủm tỉm nói: “Nhóc họ Hứa chạy lung tung khắp nơi cũng tốt, chuyện làm ăn của ta tự kéo tới cửa.”
Tàn tích Tử Vi, luồng khí tím treo giữa thiên địa lắc lư, một lúc lâu sau có người đi thuyền xuyên qua khí tím, khi khí tím tách ra loáng thoáng thấy được trong đó có động thiên dẫn tơi steg khác.