Tương truyền, tất cả nhân tộc từ Chư Thiên Vạn Giới đều tới từ Côn Lôn!
Năm xưa nhân tộc gian khổ lập nghiệp, di chuyển từ Côn Lôn tới Chư Thiên Vạn Giới, gây dựng căn cơ tại từng thế giới.
Nếu thủ lĩnh của Chư Thiên Vạn Giới lập được một số công tích bất phàm, năm đó còn đích thân dẫn theo tộc nhân đến Côn Lôn yết kiến Tây Vương Mẫu.
Từng vị thần linh ở nơi này đều là Tổ Thần trong lòng con dân vạn giới.
Nhưng những vị thần linh này lại cúi chào Hứa Ứng, khiến hai sư đồ Hỏa Long Thượng Nhân kinh ngạc.
Rõ ràng Hứa Ứng là đại ác nhân cắt đứt Thiên lộ, rõ ràng y là đại ma đầu đẩy Thiên kiếp tới mức độ không ai vượt qua được, vì sao ngược lại được thần linh Côn Lôn tôn trọng?
Đúng lúc này đột nhiên một vị Thiên thần đầu hổ chín đuôi từ trên trời giáng xuống, bịch một tiếng hạ vào trước mặt bọn họ, thần lực cường đại vặn vẹo không gian xung quanh, chín cái đuôi múa lượn, tương tự như dãy núi sau lưng hắn.
“Nhóc họ Hứa, ngươi về Côn Lôn rồi?”
Vị Sơn Thần kia chính là Lục Ngô, thấy Hứa Ứng liền nhảy nhót xung quanh bọn họ, cái đuôi quét qua quét lại, cười nói: “Sau khi ngươi đi, Côn Lôn đã trải qua mấy trận ác chiến. Ta cũng bị đám tiên nhân Tiên giới hạ phàm truy sát, ta bèn thế này, rồi thế này thế này, giết chết bọn chúng!”
Lục Ngô hưng phấn khó tả, lao người tới, đánh ra mấy đòn kinh thiên động địa.
Hứa Ứng cười nói: “Lục Ngô, ta tới bái kiến Tây Vương Mẫu.”
Lục Ngô vội vàng cúi rạp người xuống, cười nói: “Các ngươi muốn đi đâu? Để ta đưa các ngươi tới!”
Hứa Ứng tán thành, vị Sơn thần này hóa thành một luồng kim quang chở bọn họ bay vù vù tới, chẳng bao lâu sau đã đến bên dưới Ngọc Châu phong. Ngọc Châu phong là thần sơn của Tây Vương Mẫu, hắn không dám bay thẳng lên núi, đành đặt Hứa Ứng ở dưới chân núi.
Thần linh Thương Ngô và Hàn Trạch Khang run run rẩy rẩy xuống khỏi lưng Lục Ngô, vẫn còn thấy đầu váng mắt hoa.
Lúc này lại có một thần linh nho nhỏ thân hổ chín đầu chạy thẳng về phía Hứa Ứng, đột nhiên chia ra làm chín, biến thành chín chú hổ con lông mao mềm mại, nhảy vào trong lòng Hứa Ứng hoặc trèo lên người hắn, hết sức thân thiết.
Hứa Ứng nhận ra hắn bèn cười nói: “Hóa ra Khai Minh tôn thần. Ta muốn lên núi bái kiến Tây Vương Mẫu, lát nữa gặp lại.”
Chín con tiểu hổ kia tung tăng dẫn y lên núi. Lục Ngô sắc mặt âm trầm nhìn lũ hổ con lông mao rậm rạp này, ánh mắt lóe lên vẻ bất thiện.
Hứa Ứng đi tới sườn núi, thấy hai cô nương Phượng Dao và Thanh Loan. Hai cô gái vừa mừng vừa sợ, Phượng Dao vội vàng nói: “Ta đang bảo sao Thanh Loan líu ríu không ngừng, hóa ra là thái thượng thúc tổ tới!”
Vai vế của Hứa Ứng quá cao, vốn dĩ trong lòng Phượng Dao còn mang hi vọng, tưởng Hứa Ứng chỉ là vai vế thúc thúc của mình, không ngờ lại là thái thượng thúc tổ, mọi ảo tưởng trong lòng cô đều bị cắt đứt.
Hứa Ứng gặp người quen cũ, trong lòng cũng cực kỳ vui vẻ, cười nói: “Phượng Dao, ta tìm hiểu được tổ pháp Hứa gia rồi, lát nữa gặp Tây Vương Mẫu xong sẽ truyền thụ cho cô.’
Đáy lòng Phượng Dao lại xao động, thầm nghĩ: “Thái thượng thúc tổ truyền tổ pháp Hứa gia cho ta, thế này là có ý gì? Chẳng lẽ thái thượng thúc tổ định vượt qua lễ pháp trói buộc, quyết chí cưới ta và Thanh Loan? Chúng ta không phải tộc chính, chỉ thua vai vế cho nên có thể ở chung một chỗ. Còn Thanh Loan thậm chí không phải cùng một giống loài, đương nhiên càng không vấn đề...”
Hứa Ứng tạm biệt hai cô gái, đi tới Vạn Thần cung của Tây Vương Mẫu. Vạn Thần cung đã khôi phục như xưa, hương khói nghi ngút, có thể thấy nhiều năm qua Côn Lôn xuất hiện trong Chư Thiên Vạn Giới, được rất nhiều người lễ bái.
Thần lực của Tây Vương Mẫu và chư thần Côn Lôn cũng khôi phục kha khá.
Hứa Ứng tới thăm hỏi Tây Vương Mẫu, Tây Vương Mẫu vội vàng nâng y dậy cười nói: “Nhóc họ Hứa không cần như vậy, tương lai ngươi sẽ là chúa tể của ngọn Ngọc Hư phong, chúng ta cùng cấp, không cần như vậy? Chẳng qua bây giờ có thể cúi chào chút thôi.”
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang liếc mắt nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương. Người mà Tây Vương Mẫu đang nói có thật là đại ác nhân Hứa Ứng không?”
Hứa Ứng cười nói: “Khu đất Hứa gia đã bị hủy, cung điện Hoàng Đế cũng tan vỡ trong chiến hảo, Thần Kiều đứt đoạn, Côn Lôn cũng người người lưu vong. Ta chỉ một thân một mình, sao có thể làm chúa tể Ngọc Hư phong?”
Tây Vương Mẫu liếc mắt nhìn y một cái nói: “Thống lĩnh Ngọc Hư phong là trách nhiệm của Hứa gia các ngươi. Năm xưa nhân tộc di chuyển từ Tổ Đình tới Chư Thiên Vạn Giới, Côn Lôn chính là cứ điểm quan trọng nhất kết nối Tổ Đình với Chư Thiên Vạn Giới. Hứa gia các ngươi không chỉ canh gác Côn Lôn vì Hoàng Đế mà là vì toàn bộ nhân tộc Chư Thiên Vạn Giới. Chỉ cần ngươi còn sống thì không thể bỏ trách nhiệm này cho người khác!”