“Thái Thanh điện? Nhất Khí Hóa Tam Thanh, biến thành ba thiên địa nguyên thần, trong đó có một vị Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn. Thái Thanh điện và Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn liệu có liên quan gì không? Ngoài ra hình như nơi này gọi là Ly Hận cảnh Thái Thanh thiên.”
Hứa Ứng vừa nghĩ vừa đi theo đạo nhân tới Thái Thanh điện.
Trên Thái Thanh điện thờ phụng một vị lão thần tiên hạc phát đồng nhan, đầu đội đạo quan, dung nhan thanh tú, mặt mày thon gọn, mặc bộ áo dài. Hắn ngồi trên một chiếc thuyền gỗ, sau lưng có tiên khí um tùm hóa thành cây liễu.
Hứa Ứng nhìn tướng mạo vị lão thần tiên kia lại nhìn đạo nhân kỳ quái bên cạnh,cảm giác hai người khá tương tự.
“Lão hủ không phải Đạo Tổ mà là thiên địa nguyên thần của vùng đất Đạo Khải. Nếu Hứa đạo hữu không chê có thể gọi ta là Thái Thanh đạo nhân.”
Đạo nhân đem hương tới nói: “Đạo Tổ đã không còn trong thế giới này. Hứa đạo hữu, mời dâng hương.”
Hứa Ứng nhận hương, dâng hương cho bức tượng Đạo Tổ rồi lùi lại dò hỏi: “Đạo huynh nói mình là thiên địa nguyên thần, đạo huynh truyền ta Nhất Khí Hóa Tam Thanh, Tam Thanh đều là thiên địa nguyên thần. Như vậy đạo huynh là thiên địa nguyên thần hay là nguyên thần của người khác?”
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Đều là.”
Hứa Ứng ngây ngốc.
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Ta là thiên địa nguyên thần của Đạo Tổ, cũng là thiên địa nguyên thần của vùng đất Đạo Khải. Đạo Tổ hợp đạo, ta và thiên địa tương hợp, cũng trở thành nguyên thần của vùng thế giới đó. Chúng sinh Tổ Đình cúng bái ta trong vùng đất Đạo Khải, muốn nhận được trí tuệ đại đạo, đại đạo gợi mở, ta nhận được hương hỏa của bọn họ, không khác guyên thần của vùng thế giới đó.”
Hứa Ứng như đang suy tư.
Thái Thanh đạo nhân này trông như thuật lại lai lịch của mình, nhưng thật ra là đang chỉ điểm y làm sao tu luyện thiên địa nguyên thần.
Thiên địa nguyên thần tương tự như thần linh nguyên thủy, nhưng lại có chỗ khác biệt. Thần linh nguyên thủy là ứng theo hương hỏa và tâm nguyện của mọi người mà sinh ra, tương hợp với thiên địa, vì vậy thần linh nguyên thủy sẽ tự thuận theo thiên địa, cảm thiên ứng nhân, cô đọng phù văn Thiên đạo.
Thiên địa nguyên thần là nguyên thần của thần tiên có thành tựu cựu lớn biến thành.
Nguyên thần này tu hành theo thần linh nguyên thủy, dung hợp với đại đạo, từ đó hình thành thiên địa nguyên thần.
Hứa Ứng tu thành Nhất Khí Hóa Tam Thanh, đều là thiên địa nguyên thần, nhưng y còn chưa thật sự lý giải được thế nào là Nhất Khí Hóa Tam Thanh, y chỉ là cơ duyên trùng hợp hợp đạo ở vùng đất Đạo Khải nên mới luyện thành môn thần thông này.
Tới giờ y mới chính thức lý giải thiên địa nguyên thần, cũng lý giải càng sâu đối với Nhất Khí Hóa Tam Thanh.
“Nhất Khí Hóa Tam Thanh, tam đại thiên địa nguyên thần khiến tam đại nguyên thần dung hợp với thiên địa đại đạo, trả lại bản thân, tốc độ tu hành cực kỳ nhanh chóng.”
Hứa Ứng thầm nhủ: “Hơn nữa, nguyên thần và thiên địa dung hợp hóa thành thiên địa nguyên thần, tương đương với lực lượng đại đạo của một thế giới, nếu ta sử dụng sẽ gia tăng cực lớn đối với nguyên thần. Đây mới là tiềm lực của Nhất Khí Hóa Tam Thanh!’
Nghĩ tới đây, y cúi người cảm tạ Thái Thanh đạo nhân.
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Hứa đạo hữu không cần cám ơn, ngươi giúp ta thoát khỏi Tiên giới trấn áp, người đưa một làn nước báo đáp cả dòng sông, đây là thiện duyên.”
Hứa Ứng thỉnh giáo: “Đạo huynh, ta tu luyện thân thể lục bí, mở lục đại bí tàng, mở động thiên, câu tiên dược Bỉ Ngạn, bây giờ động thiên bị hủy, lục bí bị phá khiến cho thực lực hao tổn. Đạo huynh có thể dạy ta không?”
Thái Thanh đạo nhân lắc đầu nói: “Ta không dạy được.”
Hứa Ứng còn chưa kịp hỏi thì Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Thời đại của ta còn chưa có Bỉ Ngạn, càng không có pháp môn tu luyện Bỉ Ngạn, không cách nào dạy ngươi. Hứa đạo hữu, bản thân ngươi là đại tông sư na pháp, sao lại phải đi nhờ người khác? Chính ngươi còn không giải quyết được, làm sao những người khác có thể dạy ngươi?”
Hứa Ứng lẩm bẩm: “Ta là đại tông sư na pháp?”
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Có được tổ pháp lục bí, lại dựa trên cơ sở tổ pháp gây dựng nên lục đại tiên cung, luyện hóa Tiên đạo, tạo phúc cho thế nhân. Đây không phải đại tông sư thì là gì? Ly Hận thiên Đâu Suất cung chính là đạo tràng của Đạo Tổ, khắp thiên địa đều lưu lại dấu ấn của Đạo Tổ, lúc trước ngươi lĩnh ngộ Đâu Suất cung ở đây, có chút thành quả. Hay là Hứa đạo hữu ở lại đây vài hôm, không khéo sẽ có lĩnh ngộ khác.”
Hứa Ứng cảm tạ.
Thái Thanh đạo nhân gỡ vòng bạc trên tay xuống cười nói: “Hứa đạo hữu, món bảo vật này là bảo vật phòng thân của Đạo Tổ, bây giờ tu vi thực lực của ngươi không bằng lúc trước, có cần bảo vật này phòng thân không?”