Y đã tới mức sơn cùng thủy tận.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương thấy y mấy lần muốn đứng dậy mà vẫn không dậy nổi, ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá. Đệ Cửu Tiên Vương vẫn không ra tay, thấy vậy khẽ nhíu mày nói: “Đủ rồi, Ngũ Tuyệt, cho hắn ra đi thống khoái.”
Ngũ Tuyệt Tiên Vương liếc mắt nhìn sang một cái rồi thản nhiên nói: “Ngươi động lòng trắc ẩn à? Hắn không chết được, năm xưa chúng ta từng thử rồi, dùng cả Tử U minh đao của Đế Quân mà còn không giết được hắn. Chút thương tích đó cùng lắm chỉ khiến thân thể và nguyên thần của hắn chết mất thôi. Ta lại thấy lần này Đế Quân đưa Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận xuống hạ giới, không khéo có thể luyện chết hắn. Dù sao hơn bốn vạn năm qua Đế Quân cũng không nhàn rỗi...”
Đệ Cửu Tiên Vương thấy hắn còn định nói tiếp bèn ho khan một cái: “Đạo hữu, đêm dài lắm mộng. Tuy Hứa Ứng không đáng lo, nhưng nếu Tiểu Thiên Tôn khôi phục thương thế, chỉ e sẽ rất phức tạp.’
Ngũ Tuyệt Tiên Vương nghiêm mặt, Tiểu Thiên Tôn là đối thủ cường đại tới mức hai đại Tiên Vương bọn họ liên thủ cũng bị bức lui. Nếu không phải Cửu Chuyển Huyền Công của Tiểu Thiên Tôn có sơ hở, hơn nữa bọn họ đã tìm ra sơ hở này từ trước, chỉ trong trận chiến lần trước e bọn họ cũng khó mà thoát khỏi tai kiếp.
Sau lưng Ngũ Tuyệt Tiên Vương, tiên quang ngũ sắc bay ra, chém về phía Hứa Ứng.
Lần này hắn không chỉ muốn giết chết thân thể Hứa Ứng mà còn muốn diệt trừ nguyên thần Hứa Ứng, đánh Hứa Ứng về trạng thái chân linh bất diệt!
Quái nhãn Quỷ Khư phủ xuống, như muốn đặt vào tàn tích Tử Vi. Tiên quang ngũ sắc bay ra từ quái nhãn, ngay khoảnh khắc sau đã tới trước Thiên Quan!
Đột nhiên một tiếng kiếm reo vang vọng đất trời, kiếm mang rực rỡ khiến người ta cảm thấy phía trước Thiên Quan có ngàn vạn vầng thái dương đồng thời rực sáng, soi rọi thiên địa, khiến không nơi nào còn bóng tối!
Một đạo nhân áo vải đi giày xuất hiện trước Huyền Quan, kiếm trong tay soi rọi tổ đình, sắc bén vô song, cũng chặt đứt tiên quang ngũ sắc!
Đạo nhân kia bị chấn động tới mức khí tức bất ổn, lùi lại một bước, ngẩng đầu lên nhìn hai đại Tiên Vương trong quái nhãn Quỷ Khư.
Hứa Ứng khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt mông lung, chỉ cảm thấy dường như từng gặp vị đạo nhân này.
“Ngũ Liễu đạo nhân, đừng đi...” Y giơ tay ra, định khuyên bảo đạo nhân này.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Đệ Cửu Tiên Vương đứng sóng vai, nhìn từ trên cao xuống vị đạo nhân này, cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc. Trong tổ đình, những ai đỡ được một đòn của bọn họ thì bọn họ đều biết, dưới Tiểu Thiên Tôn và Diễm Chân Quân và Thương Nguyệt Chân Nhân, hai người này có thể đỡ được một đòn của Tiên Vương mà không chết.
Ngoài ra thì chỉ có tổ đình tứ thánh.
Nhưng đạo nhân này từ đâu chui ra?
“Sao Ma Vực lại có nhân vật cường đại như vậy mà chúng ta lại không biết? Cao thủ mà Tiểu Thiên Tôn giấu giếm? Đáng tiếc, đã muộn.”
Ngũ Tuyệt Tiên Vương giơ bàn tay lên, đang định hạ thủ giết người thì đột nhiên một thần ma khiêng một cái ô lớn cất bước đi tới, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, lực lượng mạnh mẽ, tướng mạo hung ác, nhìn chằm chằm vào Ngũ Liễu đạo nhân, lại nhìn Hứa Ứng ngã dưới đất không dậy nổi.
“Hừ! Đáng đời!”
Thần ma hung ác kia xoay người lại, đứng chung với Ngũ Liễu đạo nhân, ngẩng đầu lên nhìn Ngũ Tuyệt Tiên Vương.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương kinh ngạc, khí tức của thần ma hung ác này cường đại không kém gì đạo nhân vừa rồi!
Lúc này lại có bốn bóng người càng cao lớn đi tới, mi tâm tỏa sáng, hào quang rực rỡ tới mức ngay cả thanh kiếm trong tay Ngũ Liễu đạo nhân cũng ảm đạm thất sắc!
“Linh gia tứ hung!” Phan Ma thần gọi bốn huynh đệ một tiếng bày tỏ ý “kính trọng”.
Bốn huynh đệ Linh gia cùng nhìn sang phía hắn, ánh mắt lóe lên vẻ hung dữ, Phan Ma thần giậm mạnh Hỗn Thiên bảo tán xuống đất, cười nói: “Năm xưa đánh còn chưa đủ à, làm thêm một trận không?”
Đại ca Linh gia là người từng khuyên đợi ký ức kiếp đầu của Hứa Ứng thức tỉnh rồi mới xử lý y, hắn dữ tợn nói: “Tiểu Phan, ngươi là dùng thân thể phàm nhân tu thành cự linh, còn bốn huynh đệ chúng ta là cự linh trời sinh. Trước mặt chúng ta ngươi cũng chỉ là đứa trẻ con mà thôi. Hôm nay bốn huynh đệ chúng ta không chấp nhặt với ngươi, đối phó với kẻ địch đã rồi tính.”
Phan Ma thần đang định lên tiếng, lại thấy Huyền Nhai Tử tiên phong đạo cốt thở dài đi tới.
Mọi người đều kinh ngạc.
Bất cứ ai cũng có thể tới cứu Hứa Ứng, duy chỉ có Huyền Nhai Tử sẽ không tới. Bọn họ đều nghe nói Huyền Nhai Tử có một gian mật thất, trong mật thất chi chít người rơm người giấy gắn chữ “Hứa Ứng”. Mỗi ngày Huyền Nhai Tử đều vào trong mật thất đánh đập người rơm người giấy.
Huyền Nhai Tử hận thù Hứa Ứng tới cùng cực, làm sao lại tới?