Đạo âm này vừa phát ra, lập tức quấy nhiễu đạo hạnh của mọi người, khiến khí huyết bọn họ hỗn loạn, đạo tượng vặn vẹo, tâm ma bộc phát! Cho dù bọn họ lĩnh ngộ Tiên đạo cũng không thể giữ mình!
Thậm chí Tham Đạo đài xung quanh Hứa Ứng cũng theo đó phát sinh dị biến, hoa cỏ cây cối cũng sinh trưởng vặn vẹo.
Hứa Ứng đột nhiên thu liễm khí tức, Tham Đạo đài bốn phía xung quanh mới khôi phục bình thường, hoa cỏ cây cối vẫn giữ nguyên hình dạng vặn vẹo kia. Y thản nhiên nói: “Ta tu luyện đại đạo Ma Vực, lấy tu vi máu thịt các ngươi làm cái gì? Tu vi mà các ngươi coi như trân bảo, đối với ta chẳng khác nào cặn bã.’
Mọi người đã chứng kiến cảnh tượng thiên địa đại đạo Ma Vực vặn vẹo, biết y không nói dối.
Y tu luyện Ma đạo , còn mọi người ở đại thế giới Thái Thủy tu luyện Chính đạo, thiên địa đại đạo bất đồng, Hứa Ứng gặt hái bọn họ cũng chẳng có lợi ích gì!
Hứa Ứng đảo mắt qua đám người, chậm rãi nói: “Khách câu cá ăn thịt các ngươi, thật ra đang nấp trong số các ngươi.”
Y giơ ngón tay, tùy ý chỉ vào một người: “Có thể là hắn.”
Đám người quăng ánh mắt nghi ngờ về người kia, người kia mặt vàng như đất vội vàng la hét: “Không phải ta! Tử Y Ma Hầu, ngươi đừng có ngậm máu phun người!”
Hứa Ứng chẳng buồn để ý, chỉ ngón tay sang người khác: “Cũng có thể là hắn. Có lẽ cũng có thể là cô ta!’
Ngón tay y chỉ thẳng từng vị danh nhân trong đại thế giới Thái Thủy, người bị y chỉ trúng sắc mặt đều trắng bệch, ra sức biện hộ.
“Khách câu cá này có thể là bất cứ ai bên cạnh các ngươi, có thể là bằng hữu của các ngươi, có thể là đạo hữu xưng huynh gọi đệ với các ngươi! Thậm chí có thể là vợ chưa cưới của ngươi, người quen cũ của ngươi, đệ tử của ngươi, sư phụ ngươi! Duy chỉ có, không thể là ta.’
Ánh mắt Hứa Ứng đảo qua đám người, thản nhiên nói: “Người này ủ mưu đã lâu, mặc cho na pháp ẩn chứa sơ hở lan truyền trong đại thế giới Thái Thủy mà bao lâu nay không tới gặt hái các ngươi. Nhưng bây giờ trên Tu Di sơn, cuối cùng cũng tới thời điểm thu hoạch! Nếu các ngươi không rời khỏi Tu Di sơn, cuối cùng chỉ có thể mất mạng dưới tay hắn.”
Y quay người bước đi, bỏ lại đám người ngây ra tại chỗ.
Đám người ai nấy nhíu mày, không nói năng gì.
Trong lúc nhất thời, lòng nghi ngờ từ từ dâng lên, lan tràn trong lòng bọn họ. Ánh mắt đám người nhìn nhau, lập tức xê dịch, mọi người không hẹn mà cùng bỏ đi ngay cả đệ tử và sư phụ cũng mỗi người một ngả.
Bọn họ không còn tin tưởng đối phương.
Ngọc Xuyên công tử đột nhiên quát: "Cao Huyền Tông! Uy Đồng Thương! Đổng Ngọc! Cao Văn Tài! Đới Phù Sinh! Chu Chi! Đào Phù Dung! Lạc Nguyên! Các ngươi ở lại!"
Những người hắn gọi tên chính là tông chủ tông môn mà cửu đại Tiên Vương lưu lại tại Tiên giới.
Đại thế giới Thái Thủy từng ra đời chín đại Tiên Vương, lưu lại chín tông phái, cao thủ nhiều như mây, thế lực rộng lớn. Có điều chín đại tông phái này đều phải nghe điều khiển của Cửu Thiên đạo tông, vì sư tổ của Cửu Tiêu Dương Thần Huyền Đàn công chính là Đế Quân!
Chín bóng người từ chín hướng đi tới, tụ tập phía sau hắn, chính là tông chủ của cửu đại tông phái Tiên Vương, dồn dập cúi người nói: “Ngọc công tử cứ phân phó:”
Ngọc Xuyên công tử ra lệnh: “Lần này khách câu cá tập kích là nhắm vào Cửu Tiêu Dương Thần Huyền Đàn công ta, nhắm vào Bạch gia ta. Các ngươi làm việc cẩn thận, giám sát bốn phía, nếu phát hiện ai đáng nghi ngờ thì lập tức bẩm báo!”
Cao Huyền Tông nói: “Công tử, ai biết được liệu khách câu cá này có phải một trong chín người chúng ta không?”
Uy Đồng Thương cười nói: “Khách câu cá cũng có thể là bất cứ ai trong chín người chúng ta, mà cũng có thể là công tử.”
Ngọc Xuyên công tử trong lòng trầm xuống, nhìn xung quanh một lượt, chỉ thấy ánh mắt chín người này nhìn mình cũng đầy vẻ nghi ngờ. Hiển nhiên những lời Hứa Ứng vừa nói khiến chín vị tông chủ mất vẻ bán tiên thong dong ngày thường.
“Lời nói của Sở Thiên Đô có độc, các ngươi trúng độc cả rồi.’
Ngọc Xuyên công tử cố nén cơn thịnh nộ trong lòng, cười nói: “Các ngươi quên thân phận của ta à? Ta là hậu nhân của Đế Quân, các ngươi phải đánh nhau vỡ đầu chảy máu vì một suất phi thăng, trăm phương ngàn kế tăng cường thực lực để đối phó với Thiên kiếp. Còn ta phi thăng chỉ là chuyện một câu nói của Đế Quân. Sao ta phải gặt hái các ngươi để tăng cường thực lực đối phó với thiên kiếp?”
Câu này của hắn loại bỏ nghi ngờ của cửu đại tông chủ.
Chín người liếc mắt nhìn nhau, ai nấy biến mất.
Ngọc Xuyên công tử thở phào một tiếng, chín người này có thực lực cực kỳ cao minh, nếu chỉ vì một câu nói của Hứa Ứng mà không tín nhiệm mình, hắn sẽ tổn thất rất lớn.