Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang cũng biết đã tới lúc nguy cấp, hai sư đồ dốc toàn lực ứng phó, liều mạng thi triển các loại thần thông, đẩy lui đám tiên khí đánh về phía Lục Ngô.
Từ khi gặp Hứa Ứng, tu vi thực lực hai người tiến bộ vượt bậc, nhất là sau khi tới Côn Lôn càng gia tăng mạnh mẽ, tiến triển cực nhanh, đạo hạnh cũng cao hơn trước không biết bao nhiêu lần.
Thậm chí bọn họ có thể đánh lui tiên khí của Địa Tiên bình thường, nhưng khó mà giữ mình không bị thương. Hai sư đồ bảo vệ tính mạng Lục Ngô, bị chấn động tới mức ho ra máu liên hồi. Hỏa Long Thượng Nhân miễn cưỡng đề khí, nói với Hàn Trạch Khang: “Đồ đệ, lát nữa vi sư và Lục Ngô tôn thần sẽ mở một con đường cho ngươi, ngươi lập tức bỏ chạy, rời khỏi Côn Lôn, tuyệt đối không thể để Thần Thứu cung bị đoạn tuyệt tại đây...”
Hàn Trạch Khang khóc lóc: “Sư phụ, con không đi đâu!”
“Thế ta đi nhé?”
Hỏa Long Thượng Nhân ánh mắt sáng lên nói: “Ngươi và Lục Ngô tôn thần giết một con đường máu cho ta, đưa vi sư ra ngoài, chắc chắn vi sư sẽ khiến Thần Thứu cung nở mày nở mặt.”
Hàn Trạch Khang ngơ ngác.
“Lúc cần quyết đoán lại không quyết đoán, chỉ làm rối loạn!”
Hỏa Long Thượng Nhân quát lớn một tiếng, tế rất nguyên thần quát: “Chư tiên, theo ta trầm luân, giáng lâm cõi âm!”
Nguyên thần của hắn đột nhiên kéo không gian xung quanh vào trong cõi âm, bốn phía trở nên tăm tối, ấn pháp cõi âm hưng thịnh.
Nhánh Thần Thứu cung chủ tu pháp thuật cõi âm, uy lực đạo pháp thần thông của Hỏa Long Thượng Nhân tăng vọt, cùng Lục Ngô hợp sức đánh theo một hướng, quát: “Đồ đệ, chúng ta mở đường sống cho ngươi rồi! Đừng để Thần Thứu cung diệt vong!”
Hàn Trạch Khang khóc lóc lao ra ngoài, nhưng đúng lúc này bầu trời đột nhiên vặn vẹo xoay tròn, một động thiên khổng lồ xé rách bầu trời cõi âm, Hứa Ứng giáng lâm!
Trong lúc nhất thời tiên âm vang vọng, xung quanh Hứa Ứng các loại phù văn Tiên đạo bay lượn, nương theo bàn tay y bay khắp bốn phương tám hướng, đánh về phía đám tiên nhân bao vây Lục Ngô!
“Thụ!”
Nương theo âm thanh Tiên đạo vang dội, từng tiên nhân vây công bọn họ bị kiềm hãm đạo pháp, tiếp đó các loại phù văn Tiên đạo Vĩnh, Trấn, Linh, Ngữ, Tù, Khốn, Phong, Cấm, Hữu, Ngữ hóa thành thần thông, công kích khắp bốn phương tám hướng!
Hỏa Long Thượng Nhân cực kỳ cảm động, kêu lên: “Đồ đệ ngoan, Hứa công tử tới cứu chúng ta! Hai sư đồ chúng ta cùng giết khỏi vòng vây! Lục Ngô tôn thần, đợi tương lai thầy trò chúng ta trở nên cường đại, ngày lễ tết chắc chắn sẽ thắp hương viếng mồ cho tôn thần!”
Vừa dứt lời chỉ thấy mấy chục tiên nhân vây công bọn họ hoặc bị phong ấn tu vi, hoặc bị ngăn chặn thần thức, hoặc bị giam cầm thân thể, hoặc bị chặn nhị khí, ai nấy thực lực hao tổn.
Hai chân Hứa Ứng hạ xuống đất, giậm mạnh chân xuống, âm dương lập tức điên đảo, toàn bộ không gian bị Hỏa Long Thượng Nhân dịch chuyển tới cõi âm cũng quay về dương gian.
Hứa Ứng bỏ qua đám người, đánh về phía tiên nhân Lôi Đình Đô Ti khác.
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang vừa mừng vừa sợ, vội vàng ra tay hạ thủ giết đám tiên nhân vừa bao vây mình. Lục Ngô vừa tấn công đám tiên nhân, sắc mặt cau có nói: “Thượng nhân, vừa rồi ngươi nói gì cơ? Cái gì mà thắp hương viếng mồ ta?”
Hỏa Long Thượng Nhân còn định giảo biện, thân hình Lục Ngô đã lao đi như quỷ mị, giải quyết đám tiên nhân hao tổn tu vi thực lực, hai cái đuôi đập vù vù xuống, nện hai thầy trò lún xuống đất, chỉ còn cái đầu lộ ra ngoài.
Lục Ngô tung người nhảy lên, lao vào không trung, nghênh ngang bỏ đi.
Hai thầy trò bò khỏi đống bụi đất, vội vàng đuổi theo hắn, nghĩ cách cứu viện chư thần Côn Lôn còn lại.
Hứa Ứng nhàn nhã tản bộ trong chiến trường Côn Lôn, những nơi y đi qua, từng tiên nhân Lôi Đình Đô Ti không ngừng bị trấn áp, không ai cản nổi thần thông của y.
Đây là pháp môn phong ấn của Đế Quân, hoàn toàn không cách nào phá giải, chỉ cần trúng chiêu là tu vi thực lực hao tổn, không khóa được thân thể cũng có thể phong ấn nguyên thần; không phong ấn được nguyên thần cũng có thể ngăn chặn thần thức; không ngăn chặn được thần thức thì phong bế nguyên khí, thật sự không được cũng có thể cản trở thần lực!
Chỉ có Thiên Tiên tu vi thực lực kinh người, đạo hạnh cao thâm mới có thể ngăn cản đạo pháp của y.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau Hứa Ứng lại thi triển đạo pháp thần thông chữ “thụ” trấn áp cả Thiên Tiên.
Toàn bộ chiến trường, không ai địch được y.
Trên bầu trời, pháp lực thâm thúy vô biên của Tây Vương Mẫu bộc phát, thần lực xao động quét ngang bốn phương tám hướng. Tu vi Tiên Vương Phương Tùng Hòe của Lôi Đình Đô Ti còn kém xa Tây Vương Mẫu.
Năm xưa khi Tây Vương Mẫu trong thời kỳ đỉnh phong có thể giao chiến với Lôi Bộ Thiên Tôn, bây giờ tử vong vài vạn năm, phục sinh từ cõi chết nhưng thần lực hao tổn quá nặng nề.