“Sở Thiên Đô! Ngươi nói vài câu mà chia rẽ mọi người, để bọn họ rời xa nhau,tiện cho khách câu cá ra tay! Ngươi đúng là ma tính sâu nặng!”
Ngọc Xuyên công tử ánh mắt lấp lóe nhìn theo hướng Hứa Ứng vừa đi, hạ giọng nói: “Nếu ngươi đã không chịu quy thuận dưới trướng ta, thế thì ta đành phải cướp đoạt tổ pháp lục bí của ngươi, kém theo cả động thiên Tiên giới kia nữa!’
Hứa Ứng nhàn nhã tản bộ, không nhanh không chậm trở về Phạm Thiên các, y hoàn toàn không căng thẳng như những người khác.
Trong Phạm Thiên các, Hỏa Long Thượng Nhân thấy y trở về mới thở phào nhẹ nhõm, đang định lên tiếng thì Hứa Ứng lẳng lặng nháy mắt một cái. Hỏa Long Thượng Nhân hiểu ý, trong khu vực Hi Di, nguyên thần của hắn nói với tam đại thiên địa nguyên thần của Hứa Ứng: “Hứa công tử, bên ngoài có chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao có hơn trăm vị tông chủ bị ăn thịt?”
Hứa Ứng áo vàng tính cách hoạt bát cười nói: “Một khách câu cá chuyên gặt hái na tiên mà thôi. Người kia nấp trong chúng ta, có thể ra tay đoạt mạng bất cứ lúc nào, hắn đã thu hoạch được rất nhiều người rồi mới bị phát hiện!”
Hỏa Long Thượng Nhân lo lắng đi tới đi lui: “Ta phải làm sao cho phải? Thần Thứu cung ta chỉ còn lại hai mầm mống là ta và A Khang, chết rồi là Thần Thứu cung tuyệt hậu...”
Hứa Ứng áo vàng an ủi: “Ngươi yên tâm, Thần Thứu cung sẽ không tuyệt hậu đâu, ta từng thấy có tông môn bị diệt môn, tiên nhân sư tổ trên Tiên giới của họ lại hiển thánh chọn đồ đệ khác kế thừa đạo thống. Chắc chắn sau khi hai sư đồ các ngươi chết, sư tổ của các ngươi sẽ chọn truyền nhân khác.”
Hỏa Long Thượng Nhân kêu lên một tiếng đau đớn, cảm thấy chẳng thà hắn không an ủi mình.
Hứa Ứng áo trắng có vẻ thành thục nhất nói: “Ngươi không cần lo lắng, Huyền Không Thần Vương đã biết người này là ai, người này không tới gặt hái chúng ta đâu.”
Hỏa Long Thượng Nhân ngây ngốc, nghi hoặc nói: “Làm sao Huyền Không Thần Vương biết khách câu cá là ai?”
“Tu Di sơn tự thành một giới, Huyền Không Thần Vương có thể nắm giữ Thiên đạo trên Tu Di sơn. Tất cả những ai đi vào Tu Di sơn, kiếp vận kiếp số của hắn đều nằm trong lòng bàn tay Thần Vương!”
Hứa Ứng áo trắng nói: “Chỉ cần quan sát kiếp vận của những người này là biết tu vi của bọn họ. Trừ ta, Bạch Ngọc Xuyên và Huyền Không ra tu vi của khách câu cá kia là mạnh nhất! Tìm ra người này cũng là tìm ra khách câu cá!”
Hỏa Long Thượng Nhân hai mắt sáng bừng lên, vỗ tay cười nói: “Thế thì kẻ này cũng khó thoát tai kiếp. Không đúng, không đúng! Nếu Huyền Không Thần Vương biết người này là ai, sao còn không bắt hắn lại?”
Hứa Ứng áo xanh xấu bụng nhất, mỉm cười nói: “Đại thế giới Thái Thủy ngoài Tu Di sơn ra thì các tông môn tiên gia khác đều thần phục Đế Quân. Những người này bị gặt hái chính là để suy yếu lực lượng của Đế Quân. Bị gặt hái càng nhiều người thì thế lực của Đế Quân hao tổn càng lớn. Đợi tới lúc lòng người bàng hoàng, Huyền Không mới ra tay dẹp loạn, lại được một đợt đại công đức, tụ tập vô số khí hương hỏa! Vừa đả kích thế lực của Đế Quân, vừa tăng cường bản thân, sao lại không lấy?”
Bấy giờ hai người mới tỉnh ngộ.
Đại thế giới Thái Thủy, trừ Tu Di sơn ra những nơi khác đều do Cửu Thiên đạo tông cầm đầu, Cửu Thiên đạo tông mới là người thống trị thật sự của đại thế giới Thái Thủy!
Còn khách câu cá gặt hái các đại tông môn, rõ ràng là đả kích thế lực của Cửu Thiên đạo tông, khuếch trương lực ảnh hưởng của Đại Tu Di sơn.
Hứa Ứng áo vàng nói: “Chắc chắn khách câu cá sẽ lại tranh thủ thời gian, người chết sẽ càng nhiều, các tông môn không nhịn được rời khỏi Tu Di sơn. Không bao lâu nữa sẽ là thời cơ cho chúng ta rời khỏi nơi này, thượng nhân chuẩn bị sẵn sàng đi.”
Hỏa Long Thượng Nhân trong lòng nghiêm nghị.
Hứa Ứng nói câu này có hai ý nghĩa. Thứ nhất là khách câu cá sẽ còn ra tay gặt hái đám cao thủ này, thứ hai là chắc chắn các tông môn sẽ nảy sinh xung đột với Huyền Không!
Lúc này bên ngoài gian các bỗng có giọng nói vang lên: “Tử Y Ma Hầu, môn hạ đệ tử của Huyền Không Thần Vương, Tử Khê tới đây bái kiến.’
Hứa Ứng đứng dậy mở cửa, chỉ thấy một thiếu niên áo tím đứng bên ngoài, tướng mạo thanh tú, gương mặt trắng trẻo, nho nhã lễ độ nói: “Tiểu đệ từng nghe đại danh của Ma Hầu, mấy hôm trước lại thấy Ma Hầu giơ tay nhấc chân liên tiếp đánh bại cao thủ các tông phái, trong lòng không khỏi thán phục. Tu Di sơn có nhiều việc vặt, tại hạ phụ trách đại điển tế lễ, mãi không có thời gian. Bây giờ đại điển tế lễ thất bại mới có cơ hội tới bái kiến.”
Hứa Ứng cười nói: “Tử Khê đạo hữu đã khách khí rồi.”