Trịnh gia nhờ vào việc quản lý các mối quan hệ thương mại mà nắm giữ không ít đường dây mua bán chiến mã. Theo Vương Văn Thù biết, trong phủ Quận thủ cũng đang cất giấu một lượng lớn chiến mã.
Bởi vậy, Vương Văn Thù gần như chắc chắn một trăm phần trăm rằng đội kỵ binh kia có liên quan đến Trịnh gia!
Mà gần đây, Vương gia và Trịnh gia đang xung đột gay gắt.
"Không hay rồi!"
Vương Văn Thù chợt giật mình, thất thanh nói: "Đội kỵ binh kia, e rằng đang nhắm vào Vương gia ta!"
Lời vừa dứt, sắc mặt Vương Lãng liền biến đổi. Nhắm vào Vương gia? Chẳng lẽ Trịnh Thanh muốn khai chiến với Vương gia sao?
"Không đúng, không đúng!"
Lúc này, Vương Văn Thù lại lắc đầu: "Vương gia trang viên phòng thủ nghiêm mật, Trịnh Thanh không phải kẻ ngốc, hẳn là không dại gì tấn công Vương gia trang viên."
Vương Văn Thù khá tự tin vào sự an toàn của trang viên nhà mình. Với lực phòng ngự của Vương gia trang viên, dù cho có hàng ngàn quân vây công, cũng khó mà hạ được ngay lập tức.
Huống chi, chỉ dựa vào một đội kỵ binh để chiếm lấy Vương gia trang viên thì càng không thể.
Ai cũng biết, kỵ binh thích hợp với tác chiến trên đồng bằng hơn, còn trong công thành chiến thì bộ binh có tác dụng lớn hơn nhiều so với kỵ binh. Trừ phú Trịnh Thanh phái kỵ binh nào cũng là cao thủ tam phẩm, nếu không thì tuyệt đối không thể hạ được Vương gia trang viên.
Trịnh Thanh không phải kẻ ngốc, ngược lại hắn rất thông minh. Nếu không, hắn đã không thể đối đầu với Vương gia nhiều năm như vậy. Tự tìm đường chết là việc Trịnh Thanh chắc chắn không làm.
Nhưng nếu không phải nhắm vào Vương gia, vậy Trịnh Thanh phái một đội kỵ binh ra khỏi thành là có ý gì?
Trầm ngâm một lát, Vương Văn Thù đột nhiên nhìn Vương Lãng, hỏi: "Kỵ binh đi ra từ hướng cửa thành nào?"
"Cửa thành bắc!"
“Ta hiểu rồi!”
Vương Văn Thù vỗ trán, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng: "Nếu không có gì bất ngờ, Trịnh Thanh hẳn là đang nhắm vào đám Thái Sơn tặc. Xem ra Trịnh Thanh muốn khai chiến toàn diện với Vương gia ta!"
Thái Sơn tặc là thế lực mà Vương gia ngấm ngầm ủng hộ. Trịnh gia không thể không biết điều này. Lúc này, Trịnh Thanh lại đột nhiên nhắm vào Thái Sơn tặc, kết hợp với việc đóng cửa thành, Vương Văn Thù có lý do để nghi ngờ rằng Trịnh Thanh muốn khai chiến với Vương gia!
Ý thức được điều này, Vương Văn Thù lập tức nói với Vương Lãng: "Đi mời các tộc lão đến, nói rằng ta có chuyện quan trọng muốn bàn với họ."
"Vâng."
Vương Lãng không dám chậm trễ, quay người nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau, ba bóng dáng già nua được người nhà Vương gia đỡ đến gian phòng này.
Lúc này, hai ả tiểu thiếp trong phòng đã bị Vương Văn Thù đuổi đi. Thấy ba ông lão bước vào, ông vội vàng lên tiếng: "Đại bá, nhị bá, tam bá."
Cái gọi là tộc lão, chính là những người thuộc thế hệ trước của Vương gia, cũng chính là các bác của Vương Văn Thù.
Những ông lão này tuy không phải tộc trưởng, nhưng có ảnh hưởng không nhỏ trong tộc. Mỗi khi trong nhà xảy ra chuyện lớn, Vương Văn Thù đều cần bàn bạc với họ.
...
Ông lão được Vương Văn Thù gọi là đại bá ngồi xuống ghế bành nhờ thị nữ đỡ, rồi mở miệng hỏi: "Đột nhiên gọi chúng ta đến là có chuyện gì?"
Vừa hỏi, ông lão vừa kéo thị nữ đang đỡ mình vào lòng, để thị nữ ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng hít hà hương thơm trên tóc thị nữ.
Hai ông lão kia cũng làm theo, giở trò với thị nữ.
Những tộc lão này khi còn trẻ đều là võ giả. Giờ tuy đã già yếu, nhưng thể chất vẫn cường tráng hơn người thường nhiều, khỏi phải nói, ít nhất là vẫn đủ sức sủng hạnh nữ nhân.
Còn về việc tại sao cần người đỡ.
Những thị nữ này dù sao cũng nhàn rỗi, làm thêm chút việc chẳng tốt sao?
"Là như vầy."
Vương Văn Thù dường như đã quen với hành động của ba tộc lão, ông nói: "Nửa canh giờ trước, cổng thành đột nhiên đóng cửa..."
Vương Văn Thù nhanh chóng thuật lại những tin tức mà Vương Lãng đã báo cáo.
Nghe xong, đại bá của Vương Văn Thù ngừng trêu chọc thị nữ, cau mày nói: "Ý cháu là, Trịnh Thanh muốn đối phó Thái Sơn tặc?”
"Không sai!"
Vương Văn Thù trịnh trọng gật đầu.
"Trịnh Thanh bị úng nước trong đầu rồi à?"
Nhị bá của Vương Văn Thù nói: "Hắn dám động đến thế lực của Vương gia ta sao?"
Qua lời nói của người này, không khó nhận ra ông ta không hề tôn trọng Trịnh Thanh, vị Quận thủ này. Và sự thật đúng là như vậy. Vương gia chưa bao giờ coi Trịnh Thanh ra gì.
Trong mắt người Vương gia, Trịnh gia chẳng khác gì nhà giàu mới nổi. Nếu không phải Trịnh Thanh là mệnh quan triều đình, sau lưng có triều đình chống đỡ, e rằng Trịnh Thanh đã phơi thây ngoài đồng hoang ngay ngày đầu nhậm chức, làm sao có thể ngồi vững vàng cái ghế Quận thủ đó.
"Trịnh Thanh này càng ngày càng không an phận!"
Đại bá của Vương Văn Thù cũng lên tiếng: "Từ khi nhậm chức ở quận thành, hắn luôn đối đầu với Vương gia chúng ta, lẽ nào hắn coi Vương gia ta là quả hồng mềm?"
Nghe vậy, Vương Văn Thù âm thầm lắc đầu. Đừng nhìn ba vị tộc lão này vênh váo trên miệng, chứ thực sự muốn đối phó Trịnh gia, họ lại không dám.
Đã từng, Vương Văn Thù vài lần đề nghị trừ khử Trịnh Thanh, nhưng đều bị ba vị tộc lão này từ chối.
Lý do rất đơn giản, họ sợ triều đình!
Vào thời các tộc lão nắm quyền, Vương gia bị triều đình chèn ép nặng nề nhất. Khi đó, Vương gia gần như không thở nổi dưới sự chèn ép của triều đình. Điều này khiến họ cực kỳ e ngại triều đình, không dám làm phật ý triều đình dù chỉ một chút!
Mãi đến khi nạn đói ập đến, sự kiểm soát của triều đình đối với Thanh Châu suy yếu rất nhiều, Vương gia mới có được thời gian thở dốc quý giá.
"Ba vị tộc lão."
Vương Văn Thù kìm nén những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, nói: "Thần này cháu gọi các bác đến, chính là muốn hỏi ý kiến của các bác, Vương gia chúng ta có nên phái người chỉ viện Thái Sơn tặc không?”
Nghe vậy, ba tộc lão không khỏi trầm tư. Thái Sơn tặc đối với Vương gia mà nói vẫn tương đối quan trọng, bởi vì một phần lớn tiền hàng cướp bóc của Thái Sơn tặc sẽ được nộp cho Vương gia. Ngoài ra...
Thái Sơn tặc còn có thể thay Vương gia làm một số việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Nếu không cần thiết, họ không muốn từ bỏ Thái Sơn tặc.
Chỉ là...
Đại bá của Vương Văn Thù trầm ngâm rồi hỏi: "Lúc này cho dù phái người, e rằng cũng không kịp chi viện?"
"Chắc chắn là không kịp rồi!”
Nhị bá của Vương Văn Thù lắc đầu nói: "Văn Thù đã nói, ra khỏi thành là kỵ binh. Cho dù chúng ta lúc này phái người, cũng không thể đến Lý Gia Pha trước kỵ binh được."
Vương gia trang viên ở phía nam quận thành, còn Lý Gia Pha, nơi Thái Sơn tặc đóng quân, lại nằm ở phía bắc. Cho dù có dốc toàn lực tiến về chi viện, cũng không thể đến kịp.
Huống chi, người Vương gia còn không thể đi đường thẳng, vì quận thành đã đóng cửa. Người của Vương gia muốn đến Lý Gia Pha, còn phải đi vòng một đoạn đường rất dài. Đến khi họ đến, e rằng xác của bọn sơn tặc đã nguội lạnh từ lâu.
"Vậy chúng ta mặc kệ Thái Sơn tặc sao?"
Vương Văn Thù hỏi. Ông có ấn tượng khá tốt về thủ lĩnh Thái Sơn tặc Vương Thái Sơn, thậm chí từng nghĩ đến việc gả một trong những người con gái thứ của mình cho đổi phương. Ông cũng biết Vương Thái Sơn luôn muốn cầu hôn con gái Vương gia, nhưng vì muốn Vương Thái Sơn ra sức làm việc, ông vẫn chưa đồng ý.
Nói thẳng ra, Vương Thái Sơn giống như một con lừa, còn con gái Vương gia là củ cải mà Vương Văn Thù treo trước mặt nó, để con lừa Vương Thái Sơn ra sức làm việc cho Vương gia.