Hai trăm lượng một con?
Vệ Kinh khẽ động tâm, biết Vương chưởng quỹ này không phải vì muốn mua Huyết Vũ kê cho bản thân, mà là cho người đứng sau, hoặc... cho thương hội sau lưng ông ta.
Trầm ngâm một lát, Vệ Kinh gật đầu: "Được!"
"Vậy đa tạ Vệ tiêu đầu!"
Đạt được điều mong muốn, Vương chưởng quỹ cười tươi rói, bắt đầu trò chuyện phiếm với Vệ Kinh.
...
...
"Cái gì? Các ngươi kiếm được một ngàn chín trăm sáu mươi lượng?"
Tại Thái Bình huyện thành, Lý Hổ khó tin nhìn Trương Hợp vừa trở về, mắt như muốn rớt ra ngoài.
Trước đó, khi Từ Trí Văn hỏi hắn nghĩ Trương Hợp kiếm được bao nhiêu, hắn còn trả lời chỉ một, hai trăm lượng.
Không ngờ, Trương Hợp lại mang về một kết quả kinh người, gấp mười lần con số đó, gần hai ngàn lượng!
Không chỉ Lý Hổ, mà cả Từ Trí Văn và Lý Anh đều sững sờ trước con số Trương Hợp báo ra.
Trương Hợp đi rồi chưa đến năm ngày đã mang về hai ngàn lượng bạc, con số này khiến ngay cả những người từng trải như Từ Trí Văn và Lý Anh cũng phải chấn động.
"Không sai!"
Trương Hợp đắc ý nói: "Hoàng Vũ kê ở Định An thành bán rất chạy, giá thu mua là bốn trăm văn một con, bán ra ở huyện thành được bảy trăm văn, ba trăm con Hoàng Vũ kê thu về tổng cộng một trăm hai mươi lượng bạc!
Nhưng chủ yếu lợi nhuận vẫn là từ Xích Huyết kê, hai mươi con Xích Huyết kê bán được hai ngàn hai trăm bốn mươi lượng, tổng cộng là hai ngàn bốn trăm năm mươi lượng bạc!”
"Tê!"
Ba người Lý Hổ cùng nhau hít một hơi lạnh, nhìn nhau.
Khi Trương Hợp xuất phát đến Trần Gia thôn, mang theo năm trăm lượng bạc, lúc từ Định An thành trở về lại mang về hai ngàn bốn trăm năm mươi lượng, tăng gần gấp năm lần!
Họ biết làm ăn kiếm tiền, nhưng không ngờ lại kiếm được nhiều đến vậy, chỉ trong năm ngày, vốn đã tăng gấp năm.
“Tốt, tốt, tốt!”
Lý Hổ cười lớn, vỗ vai Trương Hợp: "Trương huynh, ta quả nhiên không nhìn lầm người, huynh quả là người có thể làm nên chuyện lớn!"
Từ Trí Văn cũng nhìn Trương Hợp bằng ánh mắt tán thưởng. Ông ta tuy không tham ô, nhưng điều đó không có nghĩa là không ham tiền. Trên đời này ai mà chẳng ham tiền, Từ Trí Văn cũng không ngoại lệ.
Bất quá, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo, ông ta khinh thường việc kiếm tiền bằng tham ô, còn việc làm ăn chân chính thì hoàn toàn có thể nhận mà không chút gánh nặng.
Dù sao...
Luật Hạ quốc cũng không có điều khoản nào cấm quan viên buôn bán.
Đừng nói là không có, cho dù có cũng vô dụng.
Cứ nhìn những quan lớn ở kinh thành, nhà nào mà chẳng có người thân làm thương gia?
Ngoài miệng thì ra vẻ đạo mạo khinh bỉ thương nhân, nhưng sau lưng lại lén lút dựa vào quyền lực để buôn bán kiếm tiền, đó mới là thái độ bình thường của quan viên Hạ quốc.
Theo tỉ lệ phân chia đã thỏa thuận trước đó, Lý Hổ là người bỏ vốn nhiều nhất nên được bốn thành lợi nhuận, Trương Hợp là người chủ đạo nên được ba thành, còn ông ta, Từ Trí Văn, cũng được ba thành!
Tính theo tỉ lệ đó, với một ngàn chín trăm sáu mươi lượng lợi nhuận, Từ Trí Văn sẽ được chia năm trăm tám mươi tám lượng, gần sáu trăm lượng bạc.
Khóe miệng Từ Trí Văn bất giác cong lên thành một nụ cười.
"Lý quán chủ, huyện tôn."
Đang lúc hai người hưng phấn, Trương Hợp lại nói: "Lần này ta không định chia tiền mà muốn tiếp tục đầu tư để mở rộng việc làm ăn, không biết..."
"Không vấn đề gì!"
Chưa đợi Trương Hợp nói hết câu, Lý Hổ đã vung tay, hào khí nói: "La không vội chia tiền, Trương huynh cứ liệu mà làm!”
Lý Hổ đâu có ngốc, hắn biết chia hoa hồng sớm không bằng tiếp tục bỏ tiền vào để làm ăn lớn hơn.
Năm trăm lượng bạc đã có thể kiếm về hai ngàn bốn trăm năm mươi lượng, vậy hai ngàn bốn trăm năm mươi lượng chẳng phải có thể kiếm được nhiều hơn nữa sao? Nếu cứ tiếp tục theo tốc độ này...
Lý Hổ như đã thấy được hình ảnh kho nhà mình chất đầy vàng bạc.
"Trương huynh đệ, ta đã chuẩn bị tiệc ăn mừng, hôm nay chúng ta say sưa một trận!"
Rất nhanh, trong nhà Lý Hổ bày ra bàn ghế, mang rượu ngon thức ăn ngon chiêu đãi Trương Hợp và đoàn người.
Cùng lúc đó, ở Trần Gia thôn, Trần Đạo đang bồi dưỡng giống cây mới.
【Khoái sinh cải trắng.】
【Đặc điểm: Chịu nhiệt, sinh trưởng nhanh.】
Đây là giống rau mới mà Trần Đạo vừa bồi dưỡng từ cải trắng Hạ quốc.
Cải trắng thông thường trồng ở nhiệt độ từ 10 đến 22 độ C, còn khoai sinh cải trắng do Trần Đạo bồi dưỡng có đặc tính chịu nhiệt, theo phỏng đoán của Trần Đạo, có thể thích ứng nhiệt độ khoảng 30 độ, lại có đặc tính sinh trưởng nhanh, hắn là có thể đáp ứng nhu cầu rau quả của Trần Gia thôn.
Ai cũng biết, chỉ ăn lương thực và thịt thường thiếu vitamin, dẫn đến cơ thể mắc nhiều bệnh, vì vậy Trần Đạo cố ý bồi dưỡng loại cải trắng này, dự định trồng xen với lúa mì năng suất cao.
Còn về lúa nước là lương thực chính thường thấy...
Ruộng của Trần Gia thôn và Tiểu Hà thôn đều là ruộng cạn, không thích hợp trồng, nên Trần Đạo không có ý định bồi dưỡng.
"Thành ca nhi."
Trần Đạo thu hồi ánh mắt khỏi hạt giống khoai sinh cải trắng, nói với Trần Thành: "Chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta đi huyện thành.”
"Dạ."
...
...
Hôm sau, tại Thái Bình huyện, Phục Hổ quyền quán.
Lý Hổ và Từ Trí Văn đang uống trà trò chuyện thì thấy Trần Đạo đến.
"Trần tiểu hữu, đã lâu không gặp!"
Từ Trí Văn cười chào Trần Đạo.
Lý Hổ thì nhiệt tình đứng dậy, kéo Trần Đạo ngồi xuống ghế bên cạnh, mặt tươi cười: "Trần tiểu hữu lần này đến có mang theo giống gà mới không?"
"Không!"
Trần Đạo lắc đầu, đáp: "Lần này vẫn là Xích Huyết kê."
"Xích Huyết kê cũng tốt!"
Lý Hổ không thất vọng, tuy nói giờ hắn không dùng đến Xích Huyết kê, nhưng Lý Anh và Hàn Mẫn có thể dùng, ngoài ra...
Hắn còn có thể bán lại Xích Huyết kê cho hai vị quán chủ võ quán khác, cũng kiếm được không ít chênh lệch.
Trần Đạo gật đầu, nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi bất động thanh sắc nói: "Huyện tôn, Lý quán chủ, không biết chuyện công pháp thế nào rồi?"
Chuyện công pháp là điều Trần Đạo quan tâm nhất khi đến huyện thành lần này.
Cảnh giới võ đạo của hắn đã đạt đến thất phẩm đỉnh phong, nhưng vì không có công pháp nên mãi không thể đột phá, điều này khiến Trần Đạo không khỏi nóng lòng.
"Chuyện công pháp không dễ đâu!"
Từ Trí Văn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài: "Theo ta tìm hiểu, ở quận thành, chỉ có ba nhà có trung phẩm võ học, là Trịnh gia của quận thủ, Vương gia và Toái Nhạc võ quán lớn nhất quận thành. Ta đã phái người đến từng nhà để xin công pháp, nhưng đều bị từ chối."
Nghe vậy, Trần Đạo nhíu mày: "Huyện tôn có thể nói rõ hơn được không?"
“Đương nhiên là được.”
Từ Trí Văn dừng một chút, sắp xếp lại ngôn ngữ rồi chậm rãi nói: "Trịnh gia, gia tộc của Thái Thương quận thủ, là thế lực lớn nhất toàn bộ Thái Thương quận."