Thần nữ truyền kỳ

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 52
hồi thứ năm mươi hai: trong trại hồi long

❊ ❊ ❊

Kể lại chuyện hồi trước, một võ sĩ canh cổng trại Hồi Long quát hỏi Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử là con nhà ai, sao lại chạy đến nơi này? Tiểu Thần Nữ đáp: "Ông dữ dằn làm gì vậy?"

Một võ sĩ khác nói: "Đi đi! Đi đi! Đây không phải chỗ cho các ngươi chơi đùa."

Tiểu Thần Nữ lại hỏi: "Cái gì? Ông muốn đuổi chúng tôi đi sao?"

Tiểu Tam Tử vội nói: "Các vị đại thúc, đại ca, chúng tôi đến để tham gia đại hội võ lâm."

Võ sĩ kia nhướng đôi lông mày rậm, ngạc nhiên hỏi: "Cái gì? Các ngươi đến tham gia đại hội võ lâm?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Chúng tôi không đến tham gia đại hội võ lâm thì chạy đến đây làm gì? Ông tưởng tôi chạy đến đây chơi chắc? Nơi này của các ông có gì vui?"

"Các ngươi thực sự đến tham gia đại hội võ lâm sao?"

"Không phải thật, chẳng lẽ là giả sao?"

Tiểu Tam Tử nói: "Các vị đại thúc, đại ca, hai anh em chúng tôi quả thực đến để tham gia đại hội võ lâm."

Các võ sĩ canh gác gần như không dám tin một đôi thiếu nam thiếu nữ này lại đến dự đại hội võ lâm. Cô bé hay cãi lý trước mắt trông còn vẻ ngây thơ, người con trai tuy có vẻ già dặn nhưng trên mặt vẫn còn nét trẻ con. Trong giang hồ chưa từng nghe nói có thiếu niên anh hùng nào, nếu có cũng là đi theo cha anh hoặc sư phụ, không thể nào tự mình đến đây. Các võ sĩ thấy Tiểu Tam Tử nói rất nghiêm túc thì nảy sinh nghi ngờ, hỏi: "Các ngươi có thiếp mời võ lâm không?"

Một võ sĩ khác lại nói: "Nếu không có, muốn xem náo nhiệt thì trưa đến Sư Tử Bình, đừng chạy đến đây quậy phá."

Tiểu Thần Nữ nói: "Chúng tôi đương nhiên là có chứ!"

"Ồ? Các ngươi có thiếp mời võ lâm?"

Tiểu Thần Nữ lấy thiếp mời từ trong ngực ra, giơ lên: "Các ông xem, đây chẳng phải là thiếp mời võ lâm sao?"

Không ngờ đôi thiếu nam thiếu nữ này thực sự có một tấm thiếp mời, các võ sĩ nhìn nhau ngơ ngác. Có kẻ thầm nghĩ: "Xem ra không biết là con cái nhà võ lâm nào, cha mẹ không đến mà lại sai con cái tới, thật quá coi thường trại chủ của chúng ta!" Có kẻ lại nghi ngờ hơn: "Tấm thiếp này không phải do chúng nhặt được hoặc trộm được chứ?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Sao các ông đứng ngẩn ra đó không nói gì? Chẳng lẽ tấm thiếp này không phải thật sao?"

Một võ sĩ hỏi: "Tấm thiếp này, các ngươi lấy ở đâu ra?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Ông hỏi lạ thật, tấm thiếp này chẳng phải do trại Hồi Long các ông đích thân sai người đưa đến nhà tôi sao? Chẳng lẽ chúng tôi lại đi ăn trộm?"

"Khó mà nói, ai biết các ngươi có phải trộm được không."

"Cái gì? Ông dám nói chúng tôi ăn trộm?"

Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ đường chủ, dẫn theo hai thiếu nữ đeo đao, nghe tiếng mà tới, hỏi: "Chuyện gì mà ồn ào trước cổng trại vậy?"

Tiểu Thần Nữ không khỏi nhìn bà ta từ đầu đến chân. Chỉ thấy bà ta khoác áo choàng, bên trong mặc bộ võ phục tay hẹp, sau lưng cắm hai thanh đao sắc, thần thái vô cùng anh vũ. Đám võ sĩ thấy bà đến liền lập tức dạt sang hai bên. Một võ sĩ nói: "Báo cáo Yến Đường chủ, có một đôi nam nữ trẻ tuổi nói là đến tham gia đại hội võ lâm, tiểu nhân đang thẩm vấn."

Người phụ nữ trung niên này chính là Yến Tứ Nương, đường chủ Chu Tước đường của trại Hồi Long. Đôi uyên ương đao của bà từng được danh sư chỉ điểm nên độc bộ võ lâm, là cao thủ nhất lưu trong giang hồ, từng đánh bại không ít nhân vật võ lâm nổi danh vùng Hồ Quảng. Bà là người lão luyện tinh khôn, được cha con Thiệu gia tin tưởng, thuê làm đường chủ Chu Tước đường. Bà là nữ trung hào kiệt hiếm có trong trại Hồi Long, chuyên phụ trách trị an và phòng thủ trong trại, mọi võ sĩ canh gác đều do bà thống nhất chỉ huy.

Lúc này, bà cũng đang âm thầm đánh giá Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Bà hỏi võ sĩ: "Họ có thiếp mời võ lâm không?"

"Có ạ!"

"Ồ?" Yến Tứ Nương không khỏi nhìn kỹ Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử thêm lần nữa. Theo lẽ thường, phàm là người có thiếp mời thì võ sĩ canh cổng đều cho qua, người có danh vọng còn được tiếp đãi cung kính, thậm chí sai người phi báo trại chủ ra đón. Chỉ có sự xuất hiện của Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử là khiến võ sĩ canh cổng thấy nghi ngờ nên mới gặng hỏi. Họ sợ thả hai đứa trẻ vào trong sẽ bị trách phạt.

Yến Tứ Nương hỏi Tiểu Tam Tử và Tiểu Thần Nữ: "Xin hỏi hai vị tiểu hiệp là đệ tử môn phái nào?"

Tiểu Thần Nữ lắc đầu nói: "Chúng tôi không môn không phái, cũng không phải đệ tử của bất kỳ môn phái nào."

"Ồ? Hai vị tiểu hiệp cao tính đại danh, tiên phủ ở đâu?"

"Chúng tôi họ Hầu, hiện tại ngay cả phủ cũng không còn nữa."

Yến Tứ Nương càng kinh ngạc: "Cái gì? Sao các ngươi bây giờ ngay cả phủ cũng không còn?"

"Phải ạ! Chúng tôi đã bán phủ đệ rồi, không còn chỗ ở nữa!"

Đám võ sĩ nghe xong càng ngơ ngác. Họ cảm thấy, phàm là thiếp mời do trại Hồi Long gửi đi đều là những nhân vật có danh vọng, thân phận trong võ lâm, ai nấy đều là đại hiệp hoặc anh hùng một thời, sao lại bán cả nơi ở của mình? Không phải hai đứa trẻ này bị người khác sai khiến đến đây quậy phá chứ?

Tiểu Tam Tử thấy mọi người do dự, sợ xảy ra chuyện, vái Yến Tứ Nương một cái rồi nói: "Không giấu gì Đường chủ, chúng tôi là Hầu phủ Cổ Châu..."

Yến Tứ Nương sững sờ: "Cái gì? Hầu phủ Cổ Châu?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Đúng vậy! Hầu phủ Cổ Châu, nhưng giờ không còn nữa rồi."

Yến Tứ Nương vội hỏi: "Hai vị chẳng lẽ là Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia của Hầu phủ Cổ Châu?"

Tiểu Tam Tử nói: "Hai anh em chúng tôi chính là."

Yến Tứ Nương lập tức vui mừng khôn xiết: "Hóa ra là Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia đại giá quang lâm, xin tha lỗi cho Yến Tứ Nương có mắt không tròng, đắc tội với hai vị tiểu hiệp, mong được thứ lỗi."

Yến Tứ Nương tuy chưa từng gặp Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử nhưng cái tên Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia thì bà đã nghe từ lâu. Qua lời kể của lão trại chủ Thiệu, Tam Nhãn và các nhân vật võ lâm khác, bà biết Hầu tam tiểu thư có võ công cao cường, không chỉ Thiết Y Tăng không phải đối thủ của cô, mà ngay cả bang Quỷ Mặt mới xuất hiện gần đây cũng bị cô đánh cho ngang tay. Hầu tam tiểu thư không chỉ cứu Đoan Mộc đường chủ mà còn khiến tên bang Quỷ Mặt kia phải bỏ chạy. Còn về Hầu tam thiếu gia, trận chiến của cậu với bọn cướp Chu Nhất Đao vùng Tương Kiềm cũng gây chấn động võ lâm, khiến giới võ lâm chú ý. Yến Tứ Nương cũng là một nữ anh hùng trong giới hiệp nghĩa, rất đồng cảm với hoàn cảnh của đoàn buôn Hầu phủ. Có thể nói, bà đã ngưỡng mộ hai anh em Hầu phủ từ lâu, rất muốn kết giao; tiếc là bản thân gánh vác trọng trách, không thể rời trại để đến Cổ Châu bái phỏng. Vì vậy, giờ đây khi biết đôi thiếu nam thiếu nữ trước mắt chính là Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia nổi danh bấy lâu, sao bà không vui mừng cho được?

Tiểu Tam Tử vội nói: "Yến Đường chủ khách khí rồi!"

Tiểu Thần Nữ cũng nói: "Bà không đắc tội chúng tôi, chỉ là họ không cho chúng tôi vào, nói chúng tôi chạy đến đây chơi, còn nghi ngờ thiếp mời của chúng tôi là đồ ăn trộm nữa chứ!"

Yến Tứ Nương vội vàng xin lỗi Tiểu Thần Nữ, rồi quay sang đám võ sĩ canh cổng nói: "Các ngươi thật là có mắt không tròng, ăn nói vô lễ, còn không mau xin lỗi Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia?"

Đám võ sĩ lúc này đã ngẩn người, vừa nghe Yến Đường chủ nói vậy, ai nấy vội vàng xin lỗi Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử, có người còn tự tát vào mặt mình, cầu xin Tiểu Thần Nữ tha thứ. Tiểu Tam Tử vội nói: "Các vị đại thúc, đại ca đừng làm vậy, thực ra các anh canh giữ cẩn thận cũng không sai."

Tiểu Thần Nữ là người cực kỳ không muốn chịu uất ức, có khi được lý còn không tha người, bèn nói: "Họ không sai, nhưng cũng không thể coi thường chúng tôi như vậy! Dữ dằn nói chúng tôi chạy đến đây gây sự làm gì!"

Đám võ sĩ lại vội vàng nhận lỗi: "Vâng! Vâng! Tam tiểu thư, tiểu nhân biết sai rồi, sau này không dám nữa!"

"Được rồi! Các người biết lỗi là được! Hy vọng sau này đừng cậy thế bắt nạt người khác, nếu người bình thường vô tình lạc đến đây, các người cứ hung thần ác sát, gào thét như vậy, không làm người ta sợ chết khiếp à? Lỡ dọa chết người thì sao?"

Tiểu Tam Tử nói: "Sơn Muội, người ta đã nhận lỗi rồi, muội đừng nói nữa."

"Được rồi! Muội không nói nữa!"

Yến Tứ Nương nói: "Đa tạ hai vị tiểu hiệp rộng lượng. Nào, mời hai vị tiểu hiệp theo ta vào trại!" Sau đó bà nói với thiếu nữ đeo đao: "Ngươi mau đi báo với lão trại chủ, nói Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia của Hầu phủ Cổ Châu đã đến, nói ta đang tiếp hai vị tiểu hiệp trong phòng khách."

"Vâng! Đường chủ." Thiếu nữ đeo đao bay nhanh đi mất.

Trại Hồi Long nằm trong một thung lũng giữa các đỉnh núi Cao Hà. Thung lũng như gò đồi, cây cối rậm rạp, nước xanh như dải lụa uốn lượn quanh các gò đồi. Nhà cửa nối liền nhau xây dựng giữa rừng cây xanh, bên suối có cầu nhỏ, trên vách đá, trong kỳ thạch còn có đình đài lầu các điểm xuyết, lối mòn u tĩnh như mạng nhện. Người ngoài vào trại nếu không có người dẫn đường sẽ mất phương hướng, dễ rơi vào cơ quan bẫy rập.

Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử dưới sự dẫn dắt của Yến Tứ Nương, xuyên qua lối mòn, băng qua cầu nhỏ, đi đến một phòng khách vô cùng u nhã. Đây thực chất là một thủy tạ nằm trong rừng trúc bên dòng suối, là nơi lão trại chủ Thiệu tiếp đón những nhân vật có danh vọng bậc nhất võ lâm. Với võ lâm nhân sĩ bình thường, cha con Thiệu gia chỉ tiếp ở đại sảnh Tụ Hiền. Chỉ có chưởng môn nhân của chín đại môn phái chính phái và những người nổi danh võ lâm như Mộ Dung thế gia mới có tư cách nhận sự tiếp đãi này. Hiện tại, Yến Tứ Nương đã coi Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử là thượng khách.

Lão trại chủ Thiệu lúc này đang ở lầu Lăng Tiêu không xa, cùng các chưởng môn chính phái và các nhân sĩ hiệp nghĩa nổi danh bàn bạc công việc tổ chức đại hội vào buổi trưa. Người có thể bàn bạc đại hội ở lầu Lăng Tiêu không nhiều, chỉ khoảng hai ba mươi người. Chín đại chưởng môn phái, ngoài phái Côn Lôn, phái Hằng Sơn không đến, bảy chưởng môn phái khác đều có mặt. Mộ Dung Bạch và Mục Đình Đình đương nhiên cũng ở trong đó, vợ chồng Lão Quái Vật phái Điểm Thương là những người đến muộn nhất.

Thiếu trại chủ Thiệu Chấn Sơn thì đang ở đại sảnh Tụ Hiền họp với các nhân vật anh hùng khác, cũng là bàn về việc đại hội.

Thiếu nữ đeo đao bên cạnh Yến Tứ Nương lúc này chạy lên lầu Lăng Tiêu, báo với lão trại chủ Thiệu rằng Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia của Hầu phủ Cổ Châu đã đến.

Lão trại chủ Thiệu nghe xong vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Những người ngồi đây, e rằng ngoài vợ chồng Mộ Dung Bạch và vợ chồng Lão Quái Vật ra, không ai hiểu rõ chân tướng của Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử hơn lão trại chủ Thiệu. Về phần Tiểu Tam Tử, lão trại chủ Thiệu cũng biết được trong một lần trò chuyện vô tình với Mục Đình Đình. Không biết là lão trại chủ Thiệu cố ý hay vô ý, nhắc đến chuyện Hầu phủ Cổ Châu, lão trại chủ Thiệu rất bối rối hỏi Mục Đình Đình: "Lão phu không hiểu, sao Hầu phủ Cổ Châu lại vô duyên vô cớ bán đi cơ nghiệp lớn như vậy?"

Đình Đình cũng như nói bâng quơ: "E rằng trong đó có lý do bất đắc dĩ."

"Ồ, có lý do bất đắc dĩ gì? Nếu Hầu phủ có gì bất tiện, lão hủ nguyện toàn lực giúp đỡ, không để họ phải bán đi cơ nghiệp."

Mục Đình Đình nhìn quanh không có ai, thần bí nói: "Lão trại chủ, ông có biết Hầu tam thiếu gia là người thế nào không?"

"Ồ? Hầu tam thiếu là người thế nào?"

"Cậu ấy là..." Mục Đình Đình dường như có e ngại, lập tức nuốt lời lại, "Lão trại chủ, tốt nhất là không nên nói thì hơn."

Điều này càng khơi dậy sự tò mò lớn của lão trại chủ Thiệu. Thực ra, ông muốn biết Tiểu Tam Tử là người thế nào hơn bất cứ ai, hỏi: "Sao lại không nói?"

"Vì vừa nói ra sẽ gây chấn động giang hồ, sẽ mang lại bất tiện cực lớn cho Hầu phủ."

"Đình nữ hiệp, nếu Hầu phủ thực sự có chỗ bất tiện, lão hủ nguyện chia sẻ, toàn lực giúp đỡ giải quyết."

"Lão trại chủ Thiệu quả là người hiệp nghĩa, xem ra tôi nói cho ông cũng không sao. Nhưng hy vọng lão trại chủ biết là được, tuyệt đối đừng nói ra ngoài."

"Đình nữ hiệp tin tưởng lão hủ, cứ nói thẳng. Nếu không, lão hủ cũng không dám hỏi thăm."

Mục Đình Đình nói: "Sao tôi lại không tin ông chứ?"

"Lão hủ đa tạ sự tin tưởng của Đình nữ hiệp."

"Lão trại chủ Thiệu, ông có biết vị thần thâu nghĩa đạo Hắc Ảnh từng nổi danh một thời ở vùng Tương, Quế, Kiềm là ai không?"

Lão trại chủ Thiệu sững sờ: "Chẳng lẽ là Hầu tam thiếu gia?"

"Không phải cậu ấy thì là ai?"

"Thực sự là cậu ấy?"

"Đương nhiên là cậu ấy rồi!"

Lão trại chủ Thiệu lần này thực sự kinh ngạc vô cùng. Vị thần thâu Hắc Ảnh này, ông không biết đã tốn bao nhiêu nhân lực và tài lực, trăm phương nghìn kế đi tìm kiếm, không tiếc điều động cả nhân vật hắc đạo đi truy vết, ai ngờ đều công cốc. Hắc Ảnh này từng xuất hiện ở ngoại thành phủ Lê Bình một lần rồi biến mất. Ai ngờ bây giờ lại biết được từ miệng Mục Đình Đình. Đúng là "đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu". Lúc đó lão trại chủ Thiệu cố hết sức che giấu sự vui mừng trong lòng, hỏi: "Đình nữ hiệp sao biết Hầu tam thiếu gia chính là Hắc Ảnh nổi danh giang hồ?"

"Không giấu gì ông, tôi cũng vô tình phát hiện ra. Một đêm nọ, tôi đi ngang qua vùng Cổ Châu, thấy một bóng người nhanh nhẹn lướt qua bầu trời đêm, nhất thời tò mò, lặng lẽ bám theo, cuối cùng thấy cậu ta biến mất trong Hầu phủ. Ban đầu, tôi còn tưởng là kẻ trộm ở đâu lại dám ra tay với Hầu phủ từ thiện, nên lặng lẽ theo dõi. Ai ngờ dưới ánh đèn nhìn kỹ, bóng người nhanh nhẹn này lại chính là Hầu tam thiếu gia. Rõ ràng cậu ta vừa trộm vàng bạc của nhà người ta về, cởi bỏ bộ đồ bó sát. Tôi không muốn làm kinh động cậu ta nên lặng lẽ rời đi. Sau đó lại nghe ngóng nhà bị trộm kia, đó là một gia đình giàu xổi bất nhân, vài ngày trước bị Hắc Ảnh trộm đi một số tài vật, như vậy tôi càng khẳng định Hầu tam thiếu gia chính là Hắc Ảnh!"

"Cậu ta có quen Đình nữ hiệp không?"

"Sao cậu ta quen tôi được? Sau đó tôi lại nghe ngóng, cả nhà Hầu phủ chưa bao giờ qua lại với nhân sĩ võ lâm, nhất là Hầu tam thiếu gia, luôn sống kín tiếng, rất ít khi lộ diện. Đã vậy, tôi cũng không muốn làm phiền Hầu phủ để tránh gây ra sự bất an và hiểu lầm. Ai ngờ mấy năm gần đây, Hầu phủ liên tục gặp chuyện, quả nhiên đã có người chú ý đến họ, để tránh tai họa nên mới bán đi gia sản. Nếu không, sao họ lại vô duyên vô cớ bán đi cơ nghiệp?"

Lão trại chủ Thiệu không khỏi gật đầu: "Đình nữ hiệp nói không sai, xem ra chỉ có lý do này thôi."

"Lão trại chủ Thiệu, chuyện này chỉ ông biết tôi biết là được, tuyệt đối đừng nói ra ngoài để tránh kinh động giang hồ."

"Đình nữ hiệp yên tâm, lão hủ sao lại nói ra ngoài? Tuy cách làm của Hắc Ảnh bị nhân sĩ hiệp nghĩa khinh thường, nhưng lão hủ lại rất ngưỡng mộ tấm lòng hiệp nghĩa của Hắc Ảnh, không vì mình mà vì dân nghèo, cứu giúp người già trẻ nhỏ, chỉ tiếc thủ đoạn không chính đạo."

"Lão trại chủ nghĩ được như vậy, tôi càng yên tâm."

Vị hùng chủ một phương lão luyện tinh khôn, đầy mưu lược này không thể ngờ rằng Mục Đình Đình là cố ý "thổi gió" vào tai ông. Đồng thời ông còn liên tưởng đến việc băng Quỷ Mặt bí ẩn võ công cực cao kia cướp phá Hầu phủ, bắt đi người của Hầu phủ, e rằng cũng có liên quan đến chuyện Hắc Ảnh.

Lão trại chủ Thiệu còn tưởng Hầu tam tiểu thư gặp biến cố lớn, sẽ không đến tham gia đại hội võ lâm nữa. Nghe tin Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia đã đến, ông lập tức đứng dậy, chắp tay với các chưởng môn đang ngồi: "Các vị chưởng môn xin thứ lỗi, có hai vị quý khách vô cùng hiếm có đến tham gia đại hội võ lâm lần này, lão hủ phải đích thân ra đón. Hội nghị ở đây, xin nhờ Thiền sư Chí Hóa của Thiếu Lâm Tự và Kim bang chủ của Cái Bang chủ trì, lão hủ lát nữa sẽ quay lại." Nói xong, ông vội vã rời đi.

Mục Đình Đình và Lão Quái Vật không khỏi nhìn nhau, hiểu ý mỉm cười, những người khác nhìn nhau ngơ ngác. Ngoài bang chủ Cái Bang biết sơ sơ về Hầu tam tiểu thư, những người khác gần như không biết Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia của Hầu phủ Cổ Châu là người thế nào, thậm chí cái tên Hầu tam tiểu thư họ cũng chưa từng nghe qua. Hai kẻ vô danh tiểu tốt không chút tiếng tăm trong võ lâm này mà đáng để lão trại chủ Thiệu đích thân ra đón sao? Tiêu Dao Chân Nhân phái Hoa Sơn ngạc nhiên hỏi: "Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia là nhân vật thế nào, bần đạo sao chưa từng nghe nói?"

Thiền sư Chí Hóa của Thiếu Lâm Tự cũng nói: "Lão nạp dường như cũng chưa từng nghe nói trong võ lâm có hai nhân vật này."

Kim bang chủ Cái Bang nói: "Về Hầu tam tiểu thư, tôi nghe qua rồi. Nghe nói võ công cô ta kỳ dị khó lường, Thiết Y Tăng ngoài quan từng đến Hầu phủ cưỡng ép hóa duyên, vừa mở miệng đã đòi mấy nghìn lượng bạc, làm bị thương cả tổng quản và võ sư hộ viện của Hầu phủ. Sau đó Hầu tam tiểu thư ra mặt, chỉ vài chiêu đã khiến Thiết Y Tăng bị thương bỏ chạy. Còn Hầu tam thiếu gia thì tôi chưa từng nghe nói, không biết cậu ta là người thế nào, em gái võ công đã khó lường như vậy, chắc hẳn võ công cậu ta cũng đáng kể."

Đạo trưởng Tùng Dương chưởng môn phái Nga Mi không cho là đúng, nói: "Cho dù võ công cực tốt, lão trại chủ Thiệu cũng không đến mức bỏ dở công việc đang bàn bạc mà đích thân đi đón chứ? Sai người đi tiếp đãi không được sao?"

Tiêu Dao Chân Nhân không tin anh em Hầu phủ có võ công cao như vậy, thản nhiên nói một câu: "Võ công của anh em họ, chưa chắc đã cao hơn các vị thí chủ ngồi đây đâu nhỉ?"

Lão Quái Vật nói: "Cái này thì khó nói lắm, thường thì những nhân vật không tiếng tăm trong giang hồ, võ công cao đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Tôi Lão Quái Vật từng đụng độ một cô bé, ai ngờ lại bị thua dưới tay cô ta, nói ra thì..."

Tiểu Cần bên cạnh lườm ông một cái: "Ông không nói thì không ai bảo ông câm đâu."

Làm Lão Quái Vật sợ hãi nuốt lời định nói vào trong, những người khác vốn định hỏi cô bé đó là ai, thấy tình cảnh này cũng không tiện hỏi nữa.

Về việc tại sao lão trại chủ Thiệu lại thất thố đích thân ra đón? Ngoài Mộ Dung Bạch, Mục Đình Đình, Lão Quái Vật và Tiểu Cần biết ra, không ai hiểu nổi. Xem ra lão trại chủ Thiệu đang nóng lòng muốn thu phục Hầu tam tiểu thư, Hầu tam thiếu gia về dưới trướng để tăng cường thực lực cho trại Hồi Long. Những người ngồi đây đều là nhân vật nhất lưu võ lâm, có người là tiền bối võ lâm đức cao vọng trọng, có người là nhân vật hiệp nghĩa nổi danh lâu đời, có người là đại hiệp khiến ma đầu hắc đạo nghe tên đã mất mật, hơn nữa toàn là chưởng môn một phái, địa vị ngang hàng với ông, danh vọng cũng cao hơn ông. Với những người này, ông nhiều nhất chỉ có thể lợi dụng hoặc lừa gạt, chứ không thể khiến họ trở thành bộ hạ, trung thành làm việc cho ông. Anh em Hầu phủ thì khác, ông cho rằng thân phận anh em Hầu phủ không cao mà võ công lại kinh người, rất có khả năng trở thành bộ hạ của mình. Hơn nữa anh em Hầu phủ tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm giang hồ chưa nhiều, rất có khả năng bị phong thái cầu hiền như khát, lễ hiền hạ sĩ của ông làm mê hoặc, cam tâm làm việc cho ông. Vả lại hoàn cảnh anh em Hầu phủ hiện không tốt, lôi kéo họ là thời cơ tốt nhất. Vì vậy ông coi anh em Hầu phủ quan trọng hơn tất cả mọi người, quan trọng hơn cả đại hội võ lâm.

Lão trại chủ Thiệu vừa ra khỏi lầu Lăng Tiêu, lập tức dặn một võ sĩ hộ vệ bên cạnh, hỏa tốc đi mời Đoan Mộc đường chủ và Khoái Kiếm Tân Phi đến phòng khách. Lão trại chủ Thiệu vẫn không mất cảnh giác, đề phòng bất trắc. Ông tuy nghe danh Hầu tam tiểu thư, Hầu tam thiếu gia từ lâu, lại càng cảm thấy tên yêu quái đầu to hình thù kỳ dị xuất hiện trong rừng núi rất có khả năng chính là Hầu tam tiểu thư. Nhưng ông chưa từng diện kiến Hầu tam tiểu thư, Hầu tam thiếu gia, không biết người đến là thật hay giả, sợ lỡ nhầm lẫn thì bị người ta chê cười. Chỉ có Tam Nhãn Đoan Mộc Lương là nhận ra chân tướng anh em nhà họ Hầu.

Võ sĩ này vâng lệnh rời đi. Lão trại chủ Thiệu dặn thêm một câu: "Ngươi nhất định phải mời bằng được Đoan Mộc đường chủ đến." Rồi mới bước về phía phòng khách u tĩnh.

Yến Tứ Nương đang trò chuyện thân thiết với Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử, lão trại chủ Thiệu mỉm cười bước vào. Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử quay đầu lại, thấy người bước vào là một bậc trưởng giả vô cùng phong độ, ba chòm râu bạc phất phơ, thần thái phiêu dật, quả là một nhân vật như tiên nhân. Yến Tứ Nương vội vàng đứng dậy nói: "Trại chủ, ông đến rồi!"

Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử nghe xong, vô cùng kinh ngạc. Đây chính là lão trại chủ Thiệu nổi danh võ lâm bấy lâu? Nhìn khuôn mặt ông từ bi, trung hậu, phong thái một bậc trưởng giả, đâu có giống kẻ đại gian đại ác nào. Liền đó cũng đứng dậy.

Yến Tứ Nương lại vội nói: "Trại chủ, đây là Hầu tam tiểu thư và Hầu tam thiếu gia, họ giữ đúng lời hứa, bỏ qua các việc khác, đặc biệt đến tham gia đại hội võ lâm lần này."

"Hiếm có! Hiếm có! Lão hủ ở đây trước hết xin đa tạ thành ý của hai vị tiểu hiệp!" Nói đoạn, lão trại chủ Thiệu vái sâu một cái.

Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử vội vàng đáp lễ nói: "Thiệu trại chủ, đừng làm vậy, hai anh em chúng tôi không dám nhận."

Tiểu Thần Nữ còn nhướng mày nói: "Thiệu trại chủ, chúng tôi không đến muộn chứ?"

"Không muộn! Không muộn! Hai vị tiểu hiệp đến rất đúng lúc, lão hủ còn lo hai vị có việc không đến được!"

Tiểu Thần Nữ nói: "Chúng tôi từng hứa với Đoan Mộc đường chủ, không dám không đến."

"Tốt tốt! Lão hủ một lần nữa đa tạ thịnh ý của hai vị tiểu hiệp, hai vị mời ngồi. Trại tệ được hai vị tiểu hiệp đại giá quang lâm, thật là vẻ vang không ít, có gì tiếp đãi không chu đáo, mong hai vị lượng thứ."

Tiểu Thần Nữ nói: "Yến Tứ nữ hiệp tiếp đãi chúng tôi rất nhiệt tình, chúng tôi như là bạn cũ lâu ngày không gặp vậy, vì thế ở đây chúng tôi không có cảm giác xa lạ chút nào."

"Vậy sao?" Lão trại chủ Thiệu không khỏi nhìn Yến Tứ Nương bằng ánh mắt tán thưởng, "Nếu hai vị không chê, xin hãy ở lại trại tệ lâu dài, lão hủ nhất định coi hai vị tiểu hiệp như người thân."

"Thiệu trại chủ, ông thật là người quá tốt, hèn gì trong giang hồ có nhiều người ca ngợi ông đến vậy."

Thiệu lão trại chủ không khỏi thầm mừng. Xem ra vị Hầu tam tiểu thư này, tuy võ công kinh người, nhưng rốt cuộc vẫn là một cô nhóc chưa trải sự đời. Chỉ một hai câu nói đã dễ dàng tin người, tâm tính đơn thuần, lời nói ra hoàn toàn là khẩu khí của một đứa trẻ. Nếu đã như vậy, sau này sẽ dễ xử lý hơn nhiều! Nhưng ông ta lại tỏ ra vô cùng khiêm tốn: "Không dám! Không dám! Đó là bạn bè trong giang hồ quá khen rồi! Lão hủ chẳng qua chỉ là làm hết sức mình để chia sẻ nỗi lo, giải quyết giúp họ vài khó khăn mà thôi. Sau này có chỗ nào chưa phải, còn mong hai vị tiểu hiệp chỉ giáo thêm."

Tiểu Tam Tử nói: "Thiệu trại chủ, ông quá khách khí rồi! Sau này anh em chúng tôi có chỗ nào không phải, xin Thiệu trại chủ chỉ bảo nhiều hơn!"

Đúng lúc này, một bóng người lướt vào, nhìn kỹ thì ra là Tam Nhãn Thần Đoan Mộc Lương đang vội vã chạy tới. Thiệu lão trại chủ nói: "Đoan Mộc đường chủ, ngươi xem ai tới đây?"

Tam Nhãn Thần vừa nhìn đã nhận ra Tiểu Thần Nữ, vui mừng nói: "Hầu tam tiểu thư, là cô tới rồi sao!?"

Tiểu Thần Nữ cười nói: "Đoan Mộc đường chủ, không ngờ chúng ta lại gặp lại nhanh như vậy!"

Tam Nhãn Thần nói: "Tại hạ thực sự không ngờ Hầu tam tiểu thư lại tới đây." Ông ta đánh giá Tiểu Tam Tử một chút, cảm thấy hơi quen mắt, bèn hỏi: "Vị này là..."

Tiểu Thần Nữ nói: "Đây là tam ca của ta, các người chưa gặp nhau sao?"

"Cái gì? Hầu tam thiếu?" Tam Nhãn Thần kinh ngạc không thôi.

Tiểu Tam Tử nói: "Đoan Mộc đường chủ, ông cứ gọi tôi là Hầu Tiểu Tam là được rồi!"

Đoan Mộc Lương vội vàng nói: "Tại hạ sao dám xưng hô tùy tiện với tiểu hiệp? Tại hạ dường như đã từng gặp tiểu hiệp ở đâu đó rồi." Ông ta suy nghĩ một chút, chợt nhớ ra: "Hầu tiểu hiệp chẳng lẽ là..."

Thiệu lão trại chủ vừa nhìn đã hiểu ngay, Hầu tam thiếu gia trước mắt chính là "Hiệp Thâu Nghĩa Đạo Hắc Ảnh" mà ông ta đang tìm mọi cách để truy lùng. Ông ta lo Tam Nhãn Thần lỡ lời làm hỏng chuyện, vội vàng ngăn lại rồi nói: "Hầu tiểu hiệp ở biên giới Tương - Kiềm, một mình đánh bại đám cướp của Chu Nhất Đao, lại thường xuyên đi lại ở vùng Tương, Quế, Kiềm, ngươi từng gặp Hầu tiểu hiệp cũng không có gì là lạ!"

Tam Nhãn Thần nghe vậy liền hiểu ý lão trại chủ, vội nói: "Là vậy sao, hèn gì tại hạ thấy Hầu tam thiếu gia có chút quen mắt." Còn chuyện gặp Tiểu Tam Tử ở ngoại thành Lê Bình Phủ thì ông ta không nhắc tới nữa.

Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử nhìn nhau, cũng hiểu rõ dụng ý của Thiệu lão trại chủ, thầm nghĩ: Thiệu lão trại chủ này quả thực biết cách đối nhân xử thế, hèn gì trong võ lâm nhiều người hiệp nghĩa lại kính trọng ông ta, nguyện vì ông ta mà làm việc đến thế. Nói dễ nghe một chút là ông ta giỏi che giấu cái xấu, phô bày cái tốt, không vạch trần chuyện riêng tư mà chỉ tán dương mặt tốt của người khác; nói khó nghe một chút, ông ta đã che đậy những hành vi không mấy vẻ vang hoặc những chuyện không muốn người khác biết cho một số người trong võ lâm. Đây cũng chính là sự khôn ngoan, lão luyện trong cách đối nhân xử thế của ông ta.

Lúc này, ông ta như một bậc trưởng giả nhân từ, thân thiết nắm lấy tay Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử, nói: "Hai vị tiểu hiệp, xin hãy theo lão hủ đi gặp những nhân vật hàng đầu trong võ lâm hiện nay, họ đang ở Lăng Tiêu Lâu cũng muốn diện kiến phong thái của hai vị."

Tiểu Thần Nữ cố tình hỏi: "Những người này là ai?"

"Chính là chưởng môn nhân của các đại danh môn chính phái và đại diện của bốn đại võ lâm thế gia hiện nay, họ là những người có uy vọng và địa vị cực cao trong võ lâm đương thời."

Tiểu Tam Tử dường như chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, có chút sợ hãi nói: "Chúng ta đi gặp họ có ổn không? Có thể không đi được không?"

Thiệu lão trại chủ mỉm cười nói: "Hai vị tiểu hiệp đã đến tham gia võ lâm đại hội, sao có thể không đi gặp họ chứ? Hầu tiểu hiệp, đừng sợ, có lão hủ ở đây, họ không dám làm gì đâu."

Tiểu Thần Nữ nói: "Tam ca, đi gặp họ cũng tốt mà! Họ đâu phải người có ba đầu sáu tay gì, không có gì đáng sợ cả."

Thiệu lão trại chủ cười nói: "Đúng đúng! Vẫn là tiểu nữ hiệp nói nghe sảng khoái! Phàm là người đến tham gia võ lâm đại hội, lão hủ đều đối xử bình đẳng, không phân sang hèn, đều là khách quý và bạn bè của lão hủ." Sau đó, ông ta dặn dò Yến Tứ Nương và Tam Nhãn Thần: "Phiền hai người sắp xếp chỗ ở thật tốt cho hai vị tiểu hiệp."

Yến Tứ Nương nói: "Trại chủ yên tâm, chúng tôi sẽ sắp xếp cho hai vị tiểu hiệp một nơi thật tốt."

Thế là, Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử theo Thiệu lão trại chủ tới Lăng Tiêu Lâu.

Khi Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử theo Thiệu lão trại chủ bước vào Lăng Tiêu Lâu, họ nhìn thấy những nhân vật đầu não của các danh môn chính phái trong võ lâm hiện nay. Có người tóc bạc trắng, thần thái uy nghiêm; có người khí chất phiêu dật, tựa như trích tiên; có người mặt mày đờ đẫn, giống như tượng đá, không chút biểu cảm; có người cao lớn vạm vỡ, khiến người ta nhìn vào đã thấy rùng mình; có người tiêu sái phong lưu, thân thiện dễ gần; lại có người thần thái quái dị, khiến người ta ngỡ ngàng không thôi.

Tiểu Tam Tử tuy không sợ hãi nhưng tự cảm thấy thân thế thấp hèn, quá khứ chỉ là một đứa trẻ mồ côi lang thang đầu đường xó chợ, so với những người ngồi đây thì khác biệt một trời một vực, nên cảm thấy tự ti, không dám đứng vào hàng ngũ của họ. Nếu không phải vì nhiệm vụ đặc biệt, dù có đánh chết cậu cũng không dám tới tham gia võ lâm đại hội lần này. Bảo cậu đứng vòng ngoài xem náo nhiệt, nhận diện những nhân vật có danh tiếng này thì còn được; bắt cậu trực tiếp đối mặt với những nhân vật này, cậu thực sự không biết tay chân nên để vào đâu, càng không dám nhìn thẳng vào họ.

Tiểu Thần Nữ thì trái ngược hoàn toàn. Cô là một cô nhóc sơn dã tùy hứng, trời không sợ đất không sợ, thần thái tự nhiên, ngây thơ trẻ con, tò mò nhìn quanh, như thể vừa lạc vào chốn không người. Tất nhiên, cô nhìn thấy ngay Mộ Dung Bạch, Mục Đình Đình và vợ chồng Lão Quái Vật trong đám đông, vì đã hẹn trước nên họ giả vờ không quen biết. Cô cũng nhìn thấy Kim bang chủ của Cái Bang và chưởng môn phái Không Động, cũng giả vờ không quen. Tiểu Thần Nữ lúc này thu liễm khí chất, thực sự giống như một cô nhóc con nhà bình thường đầy táo bạo và tò mò, trong ánh mắt chỉ lộ ra vẻ ngạc nhiên, hiếu kỳ, không hề có chút kinh hãi hay sợ hãi nào.

Những bậc đại sư, đại hiệp ngồi đó, không nghi ngờ gì mỗi người đều có võ công và thần kỹ vô lượng, không phải là hạng người tầm thường trong võ lâm, không là chưởng môn một phái thì cũng là hào kiệt một phương, đi đứng khiến người ta không dám ngước nhìn. Nhưng lúc này, ánh mắt của họ đều tập trung vào Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử. Ngoài vợ chồng Lão Quái Vật và Mộ Dung Bạch ra, họ còn tưởng rằng người mà Thiệu lão trại chủ đích thân ra đón phải là một cặp nhân vật võ lâm ghê gớm lắm, ai ngờ người đưa tới lại là một đôi thiếu niên nam nữ chưa thành niên. Nữ thì tuy thần thái thú vị, ngây thơ đáng yêu, còn nam thì bình bình phàm phàm, không có điểm gì đặc sắc. Họ nhất thời vô cùng kinh ngạc, ngơ ngác nhìn nhau. Một đôi nam nữ thiếu niên như vậy mà cũng đáng để Thiệu lão trại chủ đích thân đón tiếp sao? Thiệu lão trại chủ có phải hơi quá đà rồi không? Chẳng lẽ Thiệu lão trại chủ nể mặt sư phụ hoặc cha mẹ của chúng? Mà sư phụ, cha mẹ của chúng là ai? Thân phận, danh vọng, võ công chắc chắn không thể cao hơn những người ngồi đây được chứ?

Thiệu lão trại chủ mỉm cười nói: "Các vị chưởng môn và các vị đại hiệp đang ngồi đây, lão hủ xin giới thiệu hai vị khách quý hiếm có của trại chúng ta, là những hậu bối kiệt xuất trong võ lâm, những tiểu hiệp danh tiếng lẫy lừng ở vùng Tương, Quế, Kiềm cho mọi người làm quen. Vị này là Hầu tam tiểu thư, vị tiểu huynh đệ này là Hầu tam thiếu gia. Hầu phủ là gia đình làm việc thiện nổi tiếng ở Cổ Châu, đã cứu tế vô số bách tính nghèo khổ, nuôi nấng không ít người già góa bụa và phụ nữ trẻ em, lại còn trừ bạo an lương, hành hiệp trượng nghĩa trong giang hồ. Đặc biệt là Hầu tam tiểu thư, võ công cực cao, từng đánh bại đám người Quỷ Diện Bang mới xuất hiện bí ẩn trong giang hồ gần đây."

Những người khác nghe xong không thấy gì, nhưng chưởng môn phái Không Động là Đỗ Trọng và Kim bang chủ của Cái Bang nghe xong không khỏi chấn động, vì họ đều từng bại dưới tay người của Quỷ Diện Bang. Đỗ chưởng môn không khỏi thốt lên hỏi: "Ồ? Hầu tam tiểu thư từng đánh bại người của Quỷ Diện Bang sao?"

Thiệu lão trại chủ nói: "Không sai, Đoan Mộc đường chủ dưới trướng lão hủ, chính là được Hầu tam tiểu thư cứu ra khỏi tay người của Quỷ Diện Bang."

Đỗ chưởng môn im lặng không nói gì, Kim bang chủ thì kinh ngạc nhìn Tiểu Thần Nữ. Bản thân mình ngay cả một tên nhóc của Quỷ Diện Bang cũng không thắng nổi, một cô nhóc không chút thần thái như vậy lại có thể đánh bại người của Quỷ Diện Bang? Ông ta thực sự không dám tin. Nhưng Thiệu lão trại chủ đã nói vậy, ông ta không thể không tin.

Những người khác ngồi đó nghe xong càng ngạc nhiên không thôi. Họ biết chuyện Quỷ Diện Bang bí ẩn, cũng biết Đỗ chưởng môn phái Không Động bại dưới tay người của Quỷ Diện Bang, bang chủ Cái Bang cũng không chiếm được ưu thế trước một tên nhóc của Quỷ Diện Bang. Hai người này đều là những cao thủ hàng đầu có danh tiếng lẫy lừng trong võ lâm hiện nay, võ công của người Quỷ Diện Bang có thể tưởng tượng được. Mà Hầu tam tiểu thư trước mắt này lại có thể đánh bại người của Quỷ Diện Bang, chẳng lẽ võ công của cô còn vượt xa Đỗ chưởng môn và Kim bang chủ sao?

Lão Quái Vật đột ngột đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Lão Quái Vật ta chưa từng gặp người của Quỷ Diện Bang nào, nhưng lại muốn thử xem võ công của vị Hầu tam tiểu thư này cao tới mức nào, xem có thể đánh bại lão Quái Vật ta không."

Tiểu Cần mắng ông ta: "Lão già ông, có phải lại muốn làm trò quỷ gì không? Ông còn chê mình mất mặt chưa đủ sao?"

Lão Quái Vật trợn mắt: "Sao ta lại chê mất mặt chưa đủ?"

"Ông thắng được cô nhóc này thì vẻ vang lắm sao? Ông mà thua, ta xem ông vứt cái mặt già này đi đâu?"

"Thắng là thắng, thua là thua, đây là chuyện thường tình trong tỉ võ võ lâm, sao lại nói là vẻ vang hay không vẻ vang?"

"Được thôi! Lão già ông muốn mất mặt thì cứ việc mất mặt đi, ta thực sự không buồn nhìn nữa."

Hai vợ chồng ông ta nói như vậy khiến một số người trong đám đông vốn rất muốn thử võ công của Tiểu Thần Nữ cũng đâm ra e ngại mà không dám đề nghị nữa. Quả thực, với tư cách là chưởng môn một phái trong võ lâm hiện nay, thắng được cô nhóc trước mắt thì có gì vẻ vang? Thua thì đúng là không còn chỗ nào để vứt mặt mũi đi nữa! Hơn nữa cũng có vẻ không nể mặt Thiệu lão trại chủ.

Mục Đình Đình lúc này lại mỉm cười đứng dậy: "Cần dì, dượng ra mặt quả thực không tiện lắm, để con thử võ công của Hầu tam tiểu thư xem sao, con thì không sợ mất mặt đâu."

Mộ Dung Bạch nói: "Đình muội, muội không phải là nghiêm túc đấy chứ?"

Đột nhiên, Môn trưởng lão ngồi cạnh bang chủ Cái Bang lên tiếng: "Chuyện này cần gì Đình nữ hiệp phải ra mặt, để lão khất cái ta đây hội ngộ với Hầu tam tiểu thư là được rồi!"

Vị Môn trưởng lão này là một trong mười đại trưởng lão của Cái Bang, một cây đả cẩu bổng, lĩnh hội được tinh túy của bang chủ đời trước, về Đả Cẩu Bổng Pháp còn nhỉnh hơn cả Kim bang chủ. Ông ta trong võ lâm có danh hiệu "Tam Côn Định Càn Khôn", bối phận trong Cái Bang cực cao, ngay cả Kim bang chủ cũng phải gọi là sư thúc. Ông ta vốn tính kiêu ngạo, cực đoan. Lần này, ông ta dẫn đầu một nhóm cao thủ Cái Bang đi cùng Kim bang chủ tới tham gia võ lâm đại hội, vừa là để bảo vệ Kim bang chủ, vừa là để báo thù cho cái chết thê thảm của Diêu trưởng lão. Ông ta không tin Hầu tam tiểu thư thực sự có võ công cao đến thế, thấy Thiệu lão trại chủ coi trọng Tiểu Thần Nữ như vậy, trong lòng đã thấy khó chịu. Lúc này, ông ta không những đứng dậy mà còn nhảy vọt ra, thực sự muốn tỉ thí với Tiểu Thần Nữ. Ông ta nói với Tiểu Thần Nữ: "Hầu tam tiểu thư, mời ra đây chơi với lão khất cái ta vài chiêu, chúng ta chỉ dừng ở mức tỉ thí thôi."

Tiểu Thần Nữ mở to mắt: "Ông muốn tỉ thí võ công với ta?"

Môn trưởng lão nói: "Mong Hầu tam tiểu thư ban giáo!"

Tiểu Thần Nữ quay sang nói với Thiệu lão trại chủ: "Thiệu trại chủ, ta tới để tham gia võ lâm đại hội, chứ không phải tới để tỉ thí với người khác đâu nhé!"

Thiệu lão trại chủ nghe vậy, không biết nên nói thế nào cho phải. Vốn dĩ ông ta cực kỳ muốn biết võ công của Tiểu Thần Nữ, nếu mình tán thành trận tỉ võ này mà khiến Tiểu Thần Nữ không vui, thậm chí phất tay bỏ đi thì đúng là được không bù mất. Nếu mình ngăn cản? Lại càng khiến quần hùng có mặt thất vọng, thậm chí cười nhạo mình thất lễ khi đi kính trọng một cô nhóc hữu danh vô thực. Nhưng Môn trưởng lão có vẻ không chịu buông tha, còn ép tới bước nữa: "Hầu tam tiểu thư, chẳng lẽ là coi thường lão khất cái ta, không thèm tỉ thí với lão khất cái sao?"

Tiểu Thần Nữ nghe vậy cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ: Sao trong võ lâm danh môn chính phái lại có hạng người này? Không tỉ thí chính là coi thường ngươi sao? Chẳng lẽ phải đánh bại ngươi mới là coi trọng ngươi sao? Bèn nói: "Được thôi! Ta sao dám coi thường lão khất cái ngươi? Tỉ thì tỉ!"

Thiệu lão trại chủ nghe vậy thầm mừng, nhưng miệng vẫn nói: "Đã như vậy, lão hủ cũng không tiện nói gì thêm! Chỉ mong tiểu nữ hiệp và Môn trưởng lão ra tay dừng ở mức tỉ thí, đừng làm tổn thương hòa khí."

Môn trưởng lão múa cây đả cẩu bổng: "Hầu tam tiểu thư, mời ra chiêu ban giáo."

Tiểu Thần Nữ nói: "Được thôi! Lão khất cái, ông phải cẩn thận đấy, đừng để ta đoạt mất cây gậy đốt lửa trong tay ông."

"Cái gì? Cô muốn đoạt lấy đả cẩu bổng của lão khất cái ta?"

Thiệu lão trại chủ ân cần nói: "Tiểu nữ hiệp, tuyệt đối không được khinh suất, Môn trưởng lão là bậc anh hùng thành danh đã nhiều năm trong võ lâm, người trong giang hồ gọi là 'Tam Côn Định Càn Khôn', là cao thủ hàng đầu trong võ lâm hiện nay."

Tiểu Thần Nữ "Ồ" một tiếng hỏi: "Tam Côn Định Càn Khôn, nghĩa là sao?"

"Nghĩa là khi Môn trưởng lão giao đấu với người trong võ lâm, chỉ cần tung ra ba gậy là có thể khuất phục đối thủ, không cần giao đấu thêm nữa!"

"Ồ? Vậy gậy pháp của ông ta cực kỳ lợi hại sao?"

"Cho nên mong tiểu nữ hiệp tuyệt đối không được khinh suất."

"Thiệu trại chủ, đa tạ ông! Ta sẽ cẩn thận." Tiểu Thần Nữ bước ra, nói với Môn trưởng lão: "Lão khất cái, vì ông được gọi là Tam Côn Định Càn Khôn, ta sẽ để ông ra trước ba gậy, xem ông có khuất phục được ta không."

Môn trưởng lão mở to mắt: "Cái gì? Cô để lão khất cái ta ra trước ba gậy?"

"Đúng vậy! Vì ta muốn xem ba gậy của ông có linh nghiệm không, sau đó ta sẽ xuất ba chiêu, đoạt lấy cây gậy đốt lửa của ông."

Môn trưởng lão thấy Tiểu Thần Nữ gọi binh khí thành danh nhiều năm của mình là gậy đốt lửa thì đã vô cùng tức giận, chỉ vì nể mặt Thiệu lão trại chủ nên lần đầu không chấp nhặt với cô; nhưng lần thứ hai vẫn gọi như vậy thì càng phẫn nộ hơn. Bây giờ cô ta còn nói để mình ra trước ba chiêu rồi mới đoạt gậy, thật là quá cuồng vọng! Hỏi: "Cô dám coi thường lão khất cái ta đến thế sao?"

"Ai! Sao ta lại coi thường lão khất cái ngươi nữa rồi? Ta thực sự không hiểu ông nghĩ gì. Ta không muốn tỉ thí với ông, ông nói ta coi thường ông, bây giờ tỉ thí với ông rồi, lại nói ta coi thường ông. Rốt cuộc ông muốn ta thế nào mới gọi là coi trọng ông?"

Mục Đình Đình trong đám đông nghe vậy không nhịn được cười, thầm nghĩ: Cô nhóc này mồm mép thật sắc bén, ai chọc vào cô ta đúng là xui xẻo.

Có người cũng thầm buồn cười, cảm thấy vị Hầu tam tiểu thư này đúng là một cô nhóc ngây thơ không hiểu sự đời, không phân biệt nổi cũng không hiểu ý nghĩa của ba chữ "coi thường". Cô ta đâu phải người trong võ lâm, chỉ là một con nhóc tóc vàng hoe tùy hứng vô tri. Nhưng đa số mọi người lại cảm thấy Hầu tam tiểu thư quá cuồng vọng tự đại, coi thường người khác, đứng trước mặt bao nhiêu cao thủ hàng đầu mà dám tuyên bố trong ba chiêu đoạt lấy binh khí trong tay Môn trưởng lão, ngay cả chưởng môn ngồi đây cũng không dám nói như vậy. Cô ta thực sự có võ công không thể tin nổi như vậy sao? Hay là một con nhóc điên?

Môn trưởng lão dưới sự khiêu khích của Tiểu Thần Nữ, đành giận quá hóa cười: "Được được, lão khất cái ta cứ xem Hầu tam tiểu thư đoạt binh khí trong tay ta thế nào! Mời ra chiêu!"

"Ta đã nói để ông trước ba chiêu, tất nhiên là ông ra tay trước rồi!"

Quần hùng lại ngơ ngác nhìn nhau. Thông thường, phàm là cao thủ hàng đầu giao đấu, đừng nói là ba chiêu, ngay cả nửa chiêu cũng không thể nhường, nhiều nhất là để đối thủ ra tay trước, sau đó phải lập tức xuất chiêu phản kích để tránh rơi vào thế bị động. Đúng như câu "một bước mất lợi, sau này bước nào cũng bị động", khó có cơ hội phản kích. Trừ khi đối thủ quá yếu, võ công không chịu nổi một đòn. Môn trưởng lão là cao thủ hàng đầu của Cái Bang, một cây đả cẩu bổng có thể nói là đánh khắp thiên hạ ít đối thủ, cũng là bậc tiền bối võ lâm thành danh nhiều năm, ngay cả đệ tử dưới trướng Môn trưởng lão cũng không đến nỗi không chịu nổi một đòn như vậy. Hầu tam tiểu thư này, nếu không phải là một con nhóc điên vô tri thì chính là cô chưa từng gặp cao thủ võ lâm nên mới coi thường người khác, cuồng vọng tự đại, không biết trời cao đất dày.

Đầu tiên là chưởng môn phái Hoa Sơn, Tiêu Dao Chân Nhân không nhìn nổi nữa, cảm thấy nếu không dạy dỗ cô nhóc vô tri cuồng vọng này thì cũng mất mặt các chưởng môn ngồi đây, bèn nói: "Môn trưởng lão, đã Hầu tam tiểu thư nói vậy, ông cứ ra tay trước đi, người ngồi đây không ai nói ông không biết lễ nhường, bắt nạt hậu bối đâu."

Tiếp đó là chưởng môn phái Nga Mi, Tùng Dương đạo trưởng nói: "Không sai! Môn trưởng lão, ông cứ ra chiêu trước đi, không ai trách ông mất thân phận đâu."

Lão Quái Vật lại không nhịn được nói: "Đúng vậy, nếu mọi người cứ nhường qua nhường lại thì đừng tỉ thí nữa! Nếu là lão Quái Vật ta ra trận thì cứ ra tay trước, chẳng quan tâm người khác nói dài nói ngắn."

Môn trưởng lão nói: "Ba vị chưởng môn đã nói vậy, lão khất cái ta ra chiêu trước đây!"

Tiểu Thần Nữ nói: "Đúng vậy! Ông ra tay trước đi!"

"Hầu tam tiểu thư, mời cẩn thận!" Môn trưởng lão nói xong, một chiêu Đả Cẩu Bổng Pháp không nhanh không chậm đánh ra, thực ra là một chiêu ẩn chứa ba thức, là chiêu "Bát Thảo Tầm Xà" trong Đả Cẩu Bổng Pháp, mục đích là xem phản ứng của đối phương rồi mới đánh một đòn trúng đích. Ba thức này có ba cách ứng biến là đánh, hất, vấp, bất kể đối phương né tránh hay phản kích, đều có thể hất văng hoặc làm đối thủ ngã, thậm chí đánh bị thương đối thủ, trừ khi nhảy vọt ra xa.

Tiểu Thần Nữ từng được ông nội kể, Đả Cẩu Bổng của Cái Bang là côn pháp thượng thừa trong võ lâm, nó là sự kết hợp giữa roi và gậy, nên cũng biết rõ một số chiêu thức tinh thâm trong đó. Tiểu Thần Nữ thấy gậy này của Môn trưởng lão đánh ra ẩn chứa ba thức, không dễ né tránh sang trái hay phải. Vì đã nói để trước ba chiêu, tất nhiên không thể xuất chiêu phản kích. Cô chỉ đành thi triển khinh công, thân hình như chiếc lá tàn bay đi, nhưng không phải bay ra xa, mà là không tiếng động bay ra sau lưng Môn trưởng lão, khiến hai thức sau của Môn trưởng lão đánh vào khoảng không, chỉ có thể xoay người đánh ra chiêu thứ hai.

Cú né tránh này của Tiểu Thần Nữ trong mắt cao thủ thượng thừa thì không có gì lạ; nhưng khinh công tuyệt mỹ, ẩn chứa xảo thức mà né được chiêu đầu của Môn trưởng lão khiến một số người thầm gật đầu khen ngợi. Xem ra Hầu tam tiểu thư này cũng có vài phần bản lĩnh, hèn gì cô ta cuồng vọng tự đại như vậy. Không biết cô có né được hai chiêu sau của Môn trưởng lão không? Nghiêm túc mà nói, chiêu đầu Môn trưởng lão ra tay dùng lực không lớn, biến hóa cũng không nhiều, cũng là để thăm dò hư thực của đối thủ.

Môn trưởng lão không ngờ khinh công của Tiểu Thần Nữ lại tuyệt đến thế, nhảy vọt nhanh nhẹn, lại không tiếng động, khiến mình đánh một chiêu vào khoảng không, không khỏi nói: "Tam tiểu thư quả nhiên võ công tốt, lão khất cái coi như mở mang tầm mắt."

Tiểu Thần Nữ lại cười nói: "Lão khất cái, ông đã ra một chiêu, chỉ còn lại hai chiêu thôi!"

"Không sai! Ta đã tung ra một chiêu. Tam tiểu thư, cẩn thận! Lão khất cái ta tung chiêu thứ hai đây!" Môn trưởng lão không hổ là trưởng lão danh môn chính phái, giao đấu rất có phong độ, ra tay đều báo trước. Không giống như một số người, đột ngột ra tay, hành vi giống như đánh lén. Cây gậy thứ hai này bổ xuống không trung, ẩn vận sáu thành nội kình, gậy gỗ đánh ra kêu vù vù, không những cực nhanh mà còn ẩn chứa nhiều biến hóa, bất kể Tiểu Thần Nữ né tránh thế nào, ông ta chỉ cần xoay người chuyển bộ là có thể tung ra những chiêu thức khó lường. Nó tuy gọi là một chiêu nhưng thực ra có thể tung liên tiếp ba chiêu, ẩn chứa tám chín loại côn thức, nhưng trong môn phái võ lâm thì nó vẫn thuộc một chiêu. Không phải cao thủ thượng thừa thì không thể tung ra chiêu thức như vậy. Đây là biến hóa trong chớp mắt, người khác chỉ thấy bóng gậy trùng trùng mà không nhìn ra bí ẩn bên trong.

Tiểu Thần Nữ thấy gậy này đánh tới rất lợi hại, không thể không tung ra "Ly Miêu Thiên Biến Thân Pháp" của mình. Các cao thủ có mặt, cũng có thể nói là những anh tài hàng đầu của võ lâm hiện nay, ai nấy đều mở to mắt muốn xem biểu hiện của Tiểu Thần Nữ, chỉ thấy Tiểu Thần Nữ thân hình như ảo ảnh bay hồn, né tránh bóng gậy trùng trùng, nhân lúc Môn trưởng lão đang chuyển chiêu, nhảy vọt ra sau, nói: "Lão khất cái, ta đã né được chiêu thứ hai của ông rồi!"

Trong đám quần anh có người không nhịn được vỗ tay khen ngợi: "Thân pháp hay! Không kém gì Huyễn Ảnh Ma Chưởng Thần Công của phái Điểm Thương!"

Lại có người kinh ngạc không thôi: Một thiếu nữ mặt đầy vẻ trẻ con mà lại có thân pháp thay đổi nhanh đến thế, thật không thể tin nổi! Họ đều là tông sư của một môn phái, những cao thủ tuyệt đỉnh thành danh đã lâu, ánh mắt sắc bén, tuy nhìn ra thân pháp kỳ biến của Tiểu Thần Nữ nhưng không biết là võ công của môn phái nào. Không phải Nghênh Phong Liễu Bộ của phái Thiên Sơn, cũng không phải Linh Hầu Bách Biến của nhà họ Mộ Dung, càng không phải Huyễn Ảnh Ma Chưởng Thần Công của phái Điểm Thương. Chỉ cảm thấy nó quái dị vô cùng, linh hoạt thiên biến, võ lâm hiện nay dường như chưa từng thấy thân pháp nào không thể tin nổi như vậy.

Chí Hóa thiền sư của chùa Thiếu Lâm, là một cao tăng tinh thông võ học, cũng không nhìn ra Tiểu Thần Nữ là võ công môn phái nào. Nhưng từ nội lực thâm hậu mà Tiểu Thần Nữ thể hiện khi tung ra Ly Miêu Thiên Biến Thân Pháp, ông nhận ra nội công này cực kỳ chính tông, không phải nội công của tà môn ngoại đạo. Ông còn kinh ngạc hơn những người khác.

Thiệu lão trại chủ càng nhìn càng ngây người. Ông ta cũng không ngờ lại có thần công kinh thế như vậy, hèn gì người của Quỷ Diện Bang võ công cực cao mà không làm gì được cô. Ông ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lại thầm lo lắng. Vui mừng là anh em nhà họ Hầu có tuyệt kỹ này, có thể dùng cho mình, thực sự có thể ngạo thị quần hùng trong thiên hạ! Nếu trở thành kẻ địch với mình thì đúng là một đối thủ đáng sợ.

Về phần Môn trưởng lão, ông càng trợn tròn mắt. Ông gần như không thể tin nổi, tiểu thư Hầu Tam trước mắt lại là người. Người bình thường nếu không hoàn thủ, làm sao có thể tránh được bộ gậy pháp "Tứ Quỷ Liên Hoàn Khấu Môn" của mình. Nếu không ra tay phản kích, bất cứ cao thủ thượng thừa nào cũng không thể tránh né, dù là Chí Hóa thiền sư cũng không tránh nổi, ngay cả khi không đánh trúng người, thì vạt áo cũng phải trúng đòn. Thế nhưng tiểu thư Hầu Tam này, ngay cả vạt áo của cô bé ông cũng không chạm tới, huống hồ cô bé còn là một tiểu cô nương hôi sữa chưa khô, sao có thể có bản lĩnh như vậy?

Tiểu Thần Nữ lại nói: "Lão khất cái, ông chỉ còn một chiêu nữa thôi, mau dùng ra đi!"

Môn trưởng lão nói: "Được! Cô đừng đi."

"Sao tôi có thể không đi? Chẳng lẽ tôi đứng yên cho ông đánh sao?"

Môn trưởng lão chắp tay với các vị chưởng môn đang ngồi vây xem: "Các vị chưởng môn và đại hiệp, xin hãy đứng dậy lùi ra vài bước, lão khất cái ta sắp dùng chiêu 'Bát Diện Phong Vũ' này rồi, sợ kình phong của gậy làm liên lụy đến các vị thì không hay."

Chiêu gậy "Bát Diện Phong Vũ" của Môn trưởng lão là tuyệt học tinh thâm sắc bén nhất của ông, dùng toàn bộ nội kình đánh ra, có thể xông vào bầy hổ báo sói hoang, nghênh chiến với những con thú dữ đang liều mạng lao tới; dù là xông vào giữa ngàn quân vạn mã, cũng có thể mở ra một con đường máu, kẻ cản đường nếu không chết ngay lập tức thì cũng gãy xương cốt, tay chân tàn phế. Môn trưởng lão chính nhờ tuyệt chiêu này mà quét sạch những ma đầu và bọn phỉ đồ hung hãn trên hắc đạo, lập nên công lao hãn mã cho Cái Bang, từ đó vang danh giang hồ. Hiện tại, Môn trưởng lão đã coi Tiểu Thần Nữ là đối thủ đáng sợ nhất!

Kim bang chủ nghe vậy, vội vàng nói: "Môn trưởng lão, không được dùng chiêu này. Ông và tiểu thư Hầu Tam chỉ là tỉ thí võ công mà thôi, hà tất phải dùng tới chiêu này?"

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Chiêu này đáng sợ lắm sao?"

Lão Quái Vật nói: "Nó có thể xông vào giữa ngàn quân vạn mã, giết đến người ngã ngựa đổ, cô nói xem có đáng sợ hay không?"

"Vậy sao? Tôi lại càng muốn thử xem!" Tiểu Thần Nữ thầm nghĩ: "Chiêu gậy 'Bát Diện Phong Vũ' này, có lợi hại hơn Thiên Huyễn kiếm pháp của Độc bà bà trong Ác Độc Song Tiên không? Nếu thực sự lợi hại, chẳng lẽ tôi không thể chạy sao?"

Lão Quái Vật nhướng mày nói: "Cái gì? Cô muốn thử?"

"Đúng vậy! Tất nhiên là tôi muốn thử rồi!"

Chí Hóa thiền sư lên tiếng: "A di đà phật! Lão nạp khuyên hai vị thí chủ đừng tỉ thí nữa!"

Tiểu Thần Nữ nói: "Lão hòa thượng, ông lo ông ta làm bị thương tôi sao? Không đâu, ông ta không làm tôi bị thương được đâu."

Tiểu Thần Nữ nói vậy, Môn trưởng lão không dùng cũng không được. Môn trưởng lão nói: "Thiền sư yên tâm, lão khất cái ta ra tay có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm cô bé bị thương, chỉ muốn hất cô bé ngã mà thôi."

Mọi người thấy đôi bên đều nói vậy, đành đứng dậy nhường chỗ, tạo ra một không gian rộng hơn để đôi bên tỉ thí. Tiểu Thần Nữ nói với Môn trưởng lão: "Lão khất cái, tôi xin cảm ơn ông trước nhé!"

"Cô cảm ơn lão khất cái ta làm gì?"

"Cảm ơn ông ra tay có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm tôi bị thương!"

"Cô đừng cảm ơn lão khất cái ta, ta chỉ nói tuyệt đối không làm cô mất mạng, nhưng kình lực của gậy tới đâu, cũng sẽ làm bị thương tay chân cô, cô vẫn nên cẩn thận thì hơn."

"Lão khất cái, tôi sẽ cẩn thận, ông cứ việc dùng ra đi. Ông không làm tôi bị thương được đâu."

"Cái gì? Lão khất cái ta thực sự không làm cô bị thương được sao?"

"Đúng vậy! Ông ra tay đi!"

"Được! Cô cẩn thận đấy!"

Môn trưởng lão đã ngầm vận mười thành nội lực, một gậy đánh ra, kình gậy sinh phong, nhanh như chớp giật. Tiểu Thần Nữ lanh lẹ né tránh, hiểm hóc thoát được, nhưng chiêu gậy của Môn trưởng lão không đổi, cổ tay khẽ xoay, thế gậy đột biến, như gió dữ quét ngang qua. Trong chớp mắt, chỉ thấy Môn trưởng lão ẩn mình trong bóng gậy, còn Tiểu Thần Nữ như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng, lướt bay giữa bóng gậy và kình phong, trong Lăng Tiêu lâu, tựa như cuồng phong nổi dậy, các vị chưởng môn đều ngầm vận chân khí để chống đỡ luồng gió dữ ập vào mặt. Chữ tranh treo trên bốn vách tường đã bay phấp phới, vài chiếc chén đĩa trên bàn rơi xuống, loảng xoảng loạn xạ, một số đệ tử và tùy tùng phía sau các chưởng môn không chịu nổi kình lực của Môn trưởng lão, đành phải lánh ra ngoài sảnh.

Mọi người lúc đầu còn thấy Tiểu Thần Nữ như ảo ảnh lướt lên lướt xuống giữa bóng gậy, sau đó thì hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu nữa, cô dường như biến mất trong bóng gậy. Chiêu gậy này của Môn trưởng lão tuy gọi là một chiêu, thực ra biến hóa ra đủ loại thế gậy khác nhau, chỉ là ông đánh ra một hơi mà thôi. Ông đánh được nửa chiêu, phát hiện Tiểu Thần Nữ không thấy đâu, chỉ còn lại mình mình vung gậy gỗ vào không trung, không khỏi dừng lại, nhìn quanh bốn phía. Trong đại sảnh Lăng Tiêu, làm thế nào cũng không thấy bóng dáng Tiểu Thần Nữ. Không chỉ ông ngẩn người, mà mọi người tại đó cũng ngẩn người. Tiểu thư Hầu Tam đi đâu rồi? Không lẽ bị kình lực của Môn trưởng lão đánh bay ra ngoài sảnh rồi? Nếu không, sao lại không thấy đâu?

Trong đám đông chỉ có vợ chồng Lão Quái Vật và vợ chồng Mộ Dung Bạch biết Tiểu Thần Nữ đi đâu. Nhưng họ im lặng không nói, giả vờ ngạc nhiên như mọi người. Ngoài hai cặp vợ chồng này, Chí Hóa thiền sư của Thiếu Lâm Tự cũng biết Tiểu Thần Nữ đi đâu, sau đó Thiệu lão trại chủ cũng nhận ra. Chí Hóa thiền sư niệm một tiếng "A di đà phật!", ngước mặt lên góc xà nhà đại sảnh nói: "Tiểu thí chủ, cô xuống đi! Cô đã né được ba chiêu của Môn lão thí chủ rồi!"

Tiểu Thần Nữ cười hì hì từ trên xà nhà bay xuống. Môn trưởng lão sững sờ: "Cô né lên xà nhà từ lúc nào vậy?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Gậy pháp của ông lợi hại như vậy, tôi không né lên xà nhà để tránh thì né đi đâu?"

"Cô...! Gậy pháp này của lão khất cái ta chẳng lẽ dùng công cốc?"

"Ông không dùng công cốc đâu! Chẳng phải tôi đã chơi với ông một hồi sao? Chỉ là kình phong của ông quá mạnh, ép tôi không thở nổi, không thể không nhảy lên xà nhà nghỉ ngơi thôi! Lão khất cái, bây giờ tôi coi như đã né được ba chiêu của ông rồi chứ?"

Môn trưởng lão đành phải thừa nhận: "Không sai! Cô đã né được ba chiêu của lão khất cái ta."

"Bây giờ, đến lượt tôi đoạt lấy cây gậy trong tay ông!"

"Cô thực sự muốn đoạt gậy đánh chó trong tay lão khất cái ta?"

"Tất nhiên là thật rồi!"

"Cô không sợ lão khất cái ta lại dùng chiêu gậy vừa rồi ra sao?"

"Chẳng phải tôi vừa thử qua rồi sao?"

"Được! Cô tới đi!"

Môn trưởng lão thầm nghĩ: Cô nhóc này chẳng qua dựa vào khinh công cực cao và thân pháp quỷ dị mà né được ba chiêu của ta, muốn đoạt gậy đánh chó trong tay ta, thì không thể chỉ dựa vào khinh công và thân pháp quỷ dị, mà phải dựa vào võ công thực sự, thắng được ta, mới có thể đoạt lấy binh khí. Ta không tin võ công của cô có thể thắng được ta.

Đa số mọi người tại đó cũng có suy nghĩ giống Môn trưởng lão, họ rất tán thưởng khinh công siêu tuyệt và thân pháp quỷ dị khó lường của Tiểu Thần Nữ. Còn võ công có siêu tuyệt như khinh công hay không, mọi người lại không cho là vậy. Huống hồ Môn trưởng lão kinh nghiệm giao đấu vô cùng phong phú, lớn nhỏ không dưới vài trăm trận, trên giang hồ, Môn trưởng lão có thể nói là cao thủ võ lâm đã trải qua trăm trận, binh khí trong tay dễ dàng để người ta đoạt lấy thế sao? Tiểu thư Hầu Tam có võ công kinh người đến vậy không? Điểm này, ngay cả Chí Hóa thiền sư và Thiệu lão trại chủ cũng nghi ngờ.

Tiểu Thần Nữ nói: "Lão khất cái, ông cẩn thận đấy!"

"Cô cứ ra tay đi!"

"Ơ! Lão khất cái, ông xem Kim bang chủ của các ông sao vậy?"

Môn trưởng lão sững sờ, vội quay đầu nhìn lại, Tiểu Thần Nữ lại nhân cơ hội này, người như chớp giật, bất ngờ đoạt lấy binh khí trong tay Môn trưởng lão. Môn trưởng lão ngẩn ra: "Cô làm cái gì vậy?" Tiểu Thần Nữ cười, giơ cây gậy đánh chó trong tay lên nói: "Ông xem, chẳng phải tôi đã đoạt được gậy đánh chó trong tay ông rồi sao?"

Mọi người ồ lên cười lớn, tiểu thư Hầu Tam này, người nhỏ mưu nhiều, không dùng võ công mà dùng mưu kế, lại lừa gạt Môn trưởng lão, nhân lúc ông không phòng bị mà bất ngờ ra tay cướp lấy gậy đánh chó.

Môn trưởng lão ngây người: "Đây là đoạt sao?"

"Sao tôi không phải là đoạt?"

"Cô đây là dùng gian kế lừa người, bất ngờ ra tay."

"Chẳng phải tôi đã bảo ông cẩn thận rồi sao? Và đã báo trước với ông một tiếng rồi mà! Chỉ trách ông không cẩn thận nên mới bị tôi lừa."

"Cô...!"

"Được được! Lão khất cái, ông đừng giận mà! Lần này không tính, tôi làm lại lần nữa, thế nào?" Tiểu Thần Nữ đưa gậy đánh chó trả lại cho Môn trưởng lão, khiến Môn trưởng lão giận không được mà mắng cũng không xong, đành nói: "Cô phải dùng võ công đoạt được từ trong tay ta, ta mới phục cô."

"Được, lão khất cái, ông thực sự phải cẩn thận đấy! Đừng để tôi lại đoạt gậy đánh chó của ông nữa."

Môn trưởng lão không đáp lời nữa, ngầm đề phòng cô nhóc này, không biết cô lại dùng thủ đoạn quái đản nào để đoạt gậy của mình, đồng thời nắm chặt gậy đánh chó.

Tiểu Thần Nữ nói "Tôi ra tay đây", dứt lời người đã bất ngờ lao tới, vươn tay như muốn chộp vào mắt Môn trưởng lão. Môn trưởng lão thân hình né tránh, thuận thế đánh ra một gậy, đây là chiêu thức thường dùng nhất của gậy đánh chó, tên là "Đương Đầu Nhất Bổng", chuyên dùng để đập những con chó dữ lao tới, chiêu thức bình thường nhưng rất hiệu quả, có thể đập vỡ đầu chó ngay lập tức. Tiểu Thần Nữ không khỏi nhảy lùi lại, Môn trưởng lão quát lớn: "Cô là đệ tử của Ưng Trảo Môn?"

"Ồ? Sao tôi lại là đệ tử của Ưng Trảo Môn rồi?"

"Chiêu vừa rồi của cô là một chiêu hiểm độc của Ưng Trảo Môn, tên là 'Song Long Đoạt Châu', cô vừa ra tay đã muốn đôi mắt của lão khất cái ta."

"Tôi không phải đệ tử Ưng Trảo Môn gì cả! Không sai, chiêu này tôi học được từ một cao thủ Ưng Trảo Môn, chỉ dùng để dọa ông thôi, không phải muốn đôi mắt của ông, mà là dương đông kích tây, mục đích là gậy đánh chó trong tay ông. Không ngờ ông né tránh mà vẫn có thể thuận thế phản kích, khiến tính toán của tôi thất bại!"

Quả thực, chiêu này của Tiểu Thần Nữ không phải võ công môn phái cô, mà là chiêu học được khi giao đấu với hai cao thủ áo đen trên cầu Phong Vũ. Người tinh mắt nhìn qua chỉ thấy hình giống mà thần không giống, lúc ra tay không có vẻ hung tàn, quái đản đó, nhưng kình lực lại vô cùng bức người. Tiểu Thần Nữ từ khi luyện thành Dịch Cân Thần Công của Phật môn, học bất cứ võ công thượng thừa nào cũng có thể nói là tiện tay nhặt được, dù là chiêu thức tầm thường, khi cô dùng ra cũng trở thành chiêu thức sắc bén. Tiểu Thần Nữ vì không muốn để người của Hắc Phong giáo đang ẩn nấp tại đó nhìn ra võ công môn phái mình, mới tiện tay học dùng như vậy, khiến người ta không đoán ra nguồn gốc võ công của cô. Quả nhiên, Môn trưởng lão ngay lập tức hiểu lầm cô là đệ tử Ưng Trảo Môn.

Môn trưởng lão nói: "Được! Cô đã ra một chiêu, xin hãy ra tay tiếp."

Tiểu Thần Nữ nói: "Tôi tới đây!" Tiểu Thần Nữ lập tức thi triển Linh Hầu Bách Biến và Nghênh Phong Liễu Bộ của nhà họ Mộ Dung, thực ra bản chất vẫn là thân pháp Ly Miêu Thiên Biến của cô, người như ảo ảnh phi hồn, trước tiên làm nhiễu sự chú ý của Môn trưởng lão, bất ngờ chuyển ra sau lưng ông, vừa ra tay đã chộp lấy gậy đánh chó. Vốn dĩ cô có thể đồng thời ra tay, một chưởng đánh ra, dễ dàng đoạt lấy gậy đánh chó. Nhưng như vậy sẽ làm Môn trưởng lão trọng thương, nên cô không muốn làm thế.

Thế nhưng Môn trưởng lão lại không nghĩ vậy, ông nhất thời cấp bách, tay phải nắm chặt gậy đánh chó không buông, tay trái lại vỗ một chưởng lên đỉnh đầu Tiểu Thần Nữ. Đây là Giáng Long Thập Bát Chưởng pháp của Cái Bang, kình đạo sắc bén, ép Tiểu Thần Nữ buộc phải buông tay, thân hình phóng ra xa hơn một trượng rồi đáp xuống. Tiểu Thần Nữ nói: "Lão khất cái, chưởng vừa rồi của ông lợi hại quá! Tôi thất bại lần thứ hai rồi!"

Môn trưởng lão không khỏi rùng mình. Nếu nói lúc trước khi giao thủ, ông còn hơi coi thường võ công của Tiểu Thần Nữ, thì qua hai lần giao đấu cận thân, ông không dám khinh suất nữa. Ông cảm thấy thân pháp của Tiểu Thần Nữ quá mức khó tin, cách ra tay lại quái đản, quỷ dị vô cùng. Đặc biệt là lần thứ hai, gậy đánh chó của mình lại bị cô chộp lấy. Ông cảm thấy cách tốt nhất là không để Tiểu Thần Nữ áp sát bên cạnh mình, mới có thể đảm bảo gậy đánh chó không bị mất. Liền nói: "Cô còn một lần nữa, tới đi!"

Môn trưởng lão vung gậy đánh chó, tuy là chiêu "Vụ Tỏa Động Đình" bình thường để phòng thủ, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển sang chiêu "Bát Diện Phong Vũ". Chiêu "Bát Diện Phong Vũ" này công có thể tiến, thủ có thể lùi, chính là không cho đối thủ áp sát bên mình.

Tiểu Thần Nữ bay người tấn công, chiêu gậy của Môn trưởng lão thay đổi, là chiêu thức sắc bén "Bát Diện Phong Vũ", quả thực bóng gậy trùng trùng, toàn thân trên dưới tạo thành một tấm lưới gậy kín không kẽ hở, đừng nói là người, dù vạn tiễn cùng bắn, cũng không mũi tên nào có thể lọt vào lưới gậy. Không bị kình gậy chấn bay thì cũng bị kình phong quét ngược trở lại. Không chỉ Môn trưởng lão, mà các cao thủ võ lâm tại đó cũng cho rằng Tiểu Thần Nữ không thể nào đoạt được gậy đánh chó của Môn trưởng lão nữa. Dù vậy, vợ chồng Lão Quái Vật và vợ chồng Mộ Dung Bạch cũng đã thỏa mãn. Bởi vì Tiểu Thần Nữ đã thể hiện tuyệt kỹ kinh thế của mình, về kỹ nghệ đã khiến quần hùng tán thưởng khâm phục, không ai dám coi thường Tiểu Thần Nữ nữa! Bước tiếp theo là xem cha con nhà họ Thiệu và người của Hắc Phong giáo thần bí sẽ ra tay với Tiểu Thần Nữ và Tiểu Tam Tử như thế nào. Một cặp cao thủ chấn động võ lâm như vậy, lại chưa trải đời sâu, kinh nghiệm giang hồ không đủ, tuổi trẻ không hiểu sự đời, sao không phải là người mà các kẻ đầy tham vọng khao khát có được?

Quần hùng đang chăm chú quan sát cuộc tỉ thí giữa hai bên, và đã khẳng định Tiểu Thần Nữ không đoạt được gậy đánh chó trong tay Môn trưởng lão, không ngờ trong khoảnh khắc, thân hình Tiểu Thần Nữ đột biến, như một tia chớp, trực tiếp xông vào lưới gậy của Môn trưởng lão, như một thanh kiếm sắc, xé toạc lưới gậy. Quần hùng không khỏi kinh hãi, cho rằng Tiểu Thần Nữ quá không biết lượng sức mình, lần này, Môn trưởng lão dù không cố ý, Tiểu Thần Nữ cũng chắc chắn trọng thương, thân hình sẽ bay ngang ra ngoài. Bởi vì bất cứ cao thủ thượng thừa nào trong võ lâm hiện nay, không ai có thể xông vào bóng gậy của Môn trưởng lão. Ngay cả Mục Đình Đình cũng lo lắng: Cô nhóc này sao lại liều mạng thế?

Thật đúng là nói thì chậm xảy ra thì nhanh, bóng dáng Tiểu Thần Nữ thực sự bay ra từ lưới gậy, theo đó lưới gậy cũng biến mất. Mọi người nhìn lại, chỉ thấy tóc mai Tiểu Thần Nữ hơi rối, mà cây gậy gỗ trong tay cô, không phải gậy đánh chó trong tay Môn trưởng lão thì là gì? Nhìn lại Môn trưởng lão, như bức tượng đá, đứng đó không động đậy, thần tình ngẩn ngơ. Ông gần như không hiểu nổi, binh khí thành danh trong tay mình, sao lại bị người ta đoạt mất? Quả thực, từ lúc Tiểu Thần Nữ bất ngờ xông vào lưới gậy đến lúc đoạt gậy bay ra, chỉ là chuyện trong chớp mắt, có người còn chưa nhìn rõ. Bởi vì sự việc thay đổi quá nhanh! Trong chốc lát, mọi người tại đó đều sững sờ, không dám tin vào mắt mình.

Tóc mai Tiểu Thần Nữ tuy hơi rối, nhưng vẫn khí định thần nhàn, vẻ mặt ngây thơ nói: "Lão khất cái, xin lỗi, tôi đoạt được gậy của ông rồi!" Cô nào biết, hành động này của cô đã quét sạch thể diện của Môn trưởng lão, làm tổn thương nặng nề trái tim vốn tự phụ của ông.

Tiểu Thần Nữ thấy Môn trưởng lão đứng im không động, cũng không lên tiếng, hỏi: "Lão khất cái, ông sao vậy! Không sao chứ?"

Kim bang chủ từ trong đám đông nhảy ra, quan tâm hỏi Môn trưởng lão: "Sư thúc, ông bị thương sao?"

Môn trưởng lão mất đi vẻ thần thái thường ngày, lắc đầu nói: "Bang chủ, lão khất cái ta không bị thương, chỉ là ta đã làm mất hết thể diện của Cái Bang rồi."

Kim bang chủ thấy Môn trưởng lão không bị thương, mới yên tâm, nếu không, ông sẽ thách đấu với Tiểu Thần Nữ. Tiểu Thần Nữ không ngờ Môn trưởng lão lại khó chịu đến vậy, vội nói: "Lão khất cái, ông đừng nghiêm túc, tôi chỉ đùa với ông thôi. Bây giờ tôi trả lại gậy đánh chó cho ông, coi như không có chuyện gì được không?"

Đây lại là lời của một cô bé ngây thơ, chuyện đã xảy ra rồi, sao có thể coi như không có gì? Huống hồ đây là chuyện xảy ra dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, không phải trẻ con chơi nghịch cát, sao có thể nói không sao là không sao được?

Chí Hóa thiền sư của Thiếu Lâm Tự cảm thán nói: "A di đà phật, thiện tai! Thiện tai! Tiểu thí chủ thân mang tuyệt thế võ công, hiếm có vẫn giữ được tấm lòng ngây thơ trong sáng, tâm như ngọc trắng, lòng đầy nhân ái. Lão nạp nhận ra, với thân thủ của tiểu thí chủ, làm bị thương người chỉ trong nháy mắt. Mà tiểu thí chủ chỉ đoạt gậy chứ không ra tay làm bị thương người, khiến lão nạp khâm phục."

Quần hùng nghe vậy, càng chấn động. Quả thực, tiểu thư Hầu Tam đã đoạt được binh khí trong tay Môn trưởng lão, cô muốn ra tay làm bị thương người, thực sự chỉ trong nháy mắt, dễ dàng thực hiện được. Cô thực sự đã làm đúng lời hứa điểm đến là dừng, không hề muốn làm tổn thương Môn trưởng lão chút nào. Ngược lại Môn trưởng lão, lại không có tấm lòng nhân hậu như tiểu thư Hầu Tam.

Bất thình lình, Lão Quái Vật kêu lên: "Lão Quái Vật ta nhớ ra rồi, tiểu thư Hầu Tam gì chứ, hóa ra là cô nhóc quỷ quái này!"

Mọi người lại ngạc nhiên, Thiệu lão trại chủ càng quan tâm đến lời này, hỏi: "Vạn Lý chưởng môn, cô nhóc quỷ quái gì cơ? Chẳng lẽ Vạn Lý chưởng môn từng gặp tiểu thư Hầu Tam rồi?"

Lão Quái Vật nói: "Gặp rồi! Gặp rồi, vài năm trước, Lão Quái Vật ta trên một con đường núi, đã thua trong tay cô bé, nhưng không ngờ cô bé lại chính là tiểu thư Hầu Tam. Lúc đó ta còn tưởng cô bé là tinh linh nhỏ trong núi hoang!" Ông lại quay sang nói với Môn trưởng lão, "Môn hiền đệ, ông bại trong tay cô bé không hề oan uổng chút nào, vài năm trước, Lão Quái Vật ta đã bại trong tay cô bé rồi! Lúc đó cô bé còn là một đứa bé tám chín tuổi! Cách ăn mặc kỳ quái, giống hệt Hồng Hài Nhi trong truyền thuyết dân gian."

Rõ ràng, Lão Quái Vật nói vậy, mục đích là cho Môn trưởng lão một bậc thang để xuống, ý nói, Lão Quái Vật ta là chưởng môn một phái, vài năm trước đã bại dưới tay cô bé. Ông chỉ là trưởng lão Cái Bang, bây giờ bại dưới tay cô bé, thì có đáng là gì? Có gì mà không dám nhìn mặt người khác?

Mọi người tại đó nghe xong lại kinh ngạc, có người tò mò hỏi: "Vạn Lý chưởng môn vài năm trước đã bại dưới tay tiểu thư Hầu Tam? Chuyện này là thế nào?"

Lão Quái Vật kể lại chuyện đánh cược, tất nhiên, ông không nói là ở cạnh cổ thụ khách sạn, mà là trên con đường núi qua lại giữa Quế và Kiềm. Mọi người nghe xong càng kinh ngạc không thôi. Ba bốn năm trước, chưởng môn phái Điểm Thương với danh hiệu Huyễn Ảnh Ma Chưởng không sợ đánh, đã bại dưới tay tiểu thư Hầu Tam, hôm nay Môn trưởng lão bại trận, thì có đáng là gì? Môn trưởng lão cũng nhẹ nhõm: Nếu đã vậy, mình bại thật không oan, còn cảm thấy có thể giao đấu với Tiểu Thần Nữ là một vinh hạnh. Nói một cách nghiêm túc, tiểu thư Hầu Tam hoàn toàn có thể không thèm chiến với mình, mình căn bản không phải là đối thủ của tiểu thư Hầu Tam. Chí Hóa thiền sư nói không sai, tiểu thư Hầu Tam muốn làm bị thương mình, thực sự dễ như trở bàn tay, may mà cô hạ thủ lưu tình. Ông tâm phục khẩu phục vái Tiểu Thần Nữ một cái nói: "Tiểu nữ hiệp, xin lỗi lão khất cái có mắt không tròng, sống uổng phí từng ấy năm, không nhận ra chân diện mục của tiểu nữ hiệp, mạo phạm tiểu nữ hiệp, xin hãy tha tội."

Tiểu Thần Nữ nói: "Ái! Lão khất cái, ông ngàn vạn lần đừng nói vậy mà!"

[DeepSeek phụ dịch] C.42
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 6 năm 2026