Kỳ trước kể chuyện Tiểu Thần Nữ nói: "Tốt nhất là các ngươi giao hết tiền bạc cướp được cho ta."
Đám bắt cóc đồng loạt nhảy dựng lên: "Cái gì? Giao hết vàng bạc cho cô?"
"Đúng vậy!" Tiểu Thần Nữ đáp.
Trương Tự Cường đột ngột vung kiếm: "Được! Ta cho cô."
Nhát kiếm này hắn tung ra không hề báo trước, tốc độ cực nhanh, lại vừa hiểm vừa chuẩn, hoàn toàn là kiếm pháp của sát thủ chuyên nghiệp trên giang hồ, không ra tay thì thôi, đã ra tay là phải lấy mạng. Quả nhiên, khi nhát kiếm vung ra, chỉ nghe một tiếng thét thảm, máu tươi bắn tung tóe, một bóng người đổ gục dưới ánh đèn. Trương Tự Cường cười gằn: "Lão tử xem ngươi giở trò thế nào!" Hắn đinh ninh nhát kiếm bất ngờ này có thể lấy mạng Tiểu Thần Nữ. Thế nhưng khi định thần nhìn lại, hắn không khỏi ngẩn người: kẻ bị giết không phải Tiểu Thần Nữ mà là thủ hạ của hắn, gã hán tử ăn mặc kiểu nhà quê, còn Tiểu Thần Nữ đã không thấy tăm hơi. Hắn ngơ ngác đứng đó. Rõ ràng kiếm của hắn nhắm vào con nhóc kia, sao lại giết chết thủ hạ của mình? Con nhóc đó đi đâu rồi?
Tiểu Thần Nữ đang ngồi trên xà nhà cười khúc khích: "Họ Trương kia, sao ngươi lại giết gã nhà quê này? Cho dù hắn có tư túi hai trăm lượng bạc, cũng đâu cần nổi giận đến thế!"
Trương Tự Cường kinh ngạc, điều làm hắn kinh ngạc không phải thân pháp nhanh nhẹn của Tiểu Thần Nữ, mà là nàng không biết dùng thủ đoạn gì, bản thân thì né được, lại đẩy một người khác vào dưới lưỡi kiếm của hắn. Hắn cầm kiếm ngang ngực, ngước mặt hỏi: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Ta là kẻ trộm đây! Sao ngươi mau quên thế?"
"Có thể né được nhát kiếm này của ta, ngươi tuyệt đối không phải là kẻ trộm tầm thường."
"Ta không phải kẻ trộm thì là gì?"
"Ngươi né được nhát kiếm này, chứng tỏ ít nhất ngươi cũng là một cao thủ trong võ lâm."
"Đa tạ ngươi khen ngợi!"
"Nói! Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Ngươi thấy ta là người thế nào?"
"Xem ra ngươi là người trong giới hiệp nghĩa, chuyên đến để cứu con tin!"
Tiểu Thần Nữ mỉm cười: "Ta không phải người hiệp nghĩa gì cả, ta là một kẻ trộm, cũng có thể gọi là một tên tiểu tặc, thích "lấy đen trị đen", lại càng thích trị những kẻ táng tận lương tâm như các ngươi. Ta thấy ngươi cũng chẳng phải kẻ bắt cóc tầm thường, ngươi có một chỗ dựa cực kỳ thế lực, nếu không, ngươi đã chẳng nói ra những lời như vậy!"
"Con nhóc, ngươi còn nhìn ra được gì nữa?"
"Ta còn nhìn ra, ngươi là một sát thủ!"
"Sát thủ?"
"Chiêu thức nhát kiếm vừa rồi của ngươi, chẳng phải là kiếm chiêu của sát thủ Thanh Kỳ Lâu ngày trước sao? Nói! Sư phụ ngươi là ai?"
Tiểu Thần Nữ không nhìn nhầm, chiêu kiếm này của Trương Tự Cường đúng là kiếm chiêu mà sát thủ Thanh Kỳ Lâu đã mai danh ẩn tích nhiều năm trên giang hồ thường dùng. Sư phụ hắn chính là Diệp Phi, một trong những sát thủ của Thanh Kỳ Lâu ngày trước, là tay sai đắc lực dưới trướng lâu chủ Phong Khiếu Lâm, nay đã đầu quân cho cha con họ Thiệu ở Hồi Long Trại, là một trong mười đại cao thủ của Hồi Long Trại. Trương Tự Cường là đệ tử do Diệp Phi thu nhận, kiếm pháp tung ra tự nhiên là chiêu thức của sát thủ Thanh Kỳ Lâu.
Tiểu Thần Nữ cực kỳ quen thuộc với loại kiếm pháp này, vì cha nàng là Hầu Tam ngày trước cũng từng là sát thủ Thanh Kỳ Lâu, hơn nữa còn là một sát thủ lừng danh, dưới sự ảnh hưởng của Hắc Báo mà cải tà quy chính, ẩn cư giang hồ. Tiểu Thần Nữ không những nhìn quen mà còn biết sử dụng, nhưng nàng chưa bao giờ dùng, nàng dùng bộ kiếm pháp thượng thừa của ông nội. Sau khi luyện thành Dịch Cân Kinh thần công, nàng ngay cả bộ kiếm pháp thượng thừa đó cũng không cần dùng tới, bởi mỗi cử động của nàng đều thành chiêu thức sắc bén, bất kỳ vật gì, dù là cành khô lá héo, một khi vào tay nàng đều có thể trở thành thần binh lợi khí, binh khí đối với nàng đã là thứ dư thừa. Nàng đối phó với hạng người như Trương Tự Cường, có thể nói là "dùng dao mổ trâu giết gà". Võ công của Trương Tự Cường còn không bằng một nửa công lực của Thiết Y Hung Tăng, nhát kiếm này của hắn sao có thể đả thương được Tiểu Thần Nữ? Loại kiếm chiêu này, sao Tiểu Thần Nữ lại không nhìn ra?
Trương Tự Cường nghe Tiểu Thần Nữ nói trúng lai lịch võ công của mình thì càng kinh ngạc: Một con nhóc vắt mũi chưa sạch, thân pháp nhanh, khinh công cũng thuộc hàng nhất lưu, sao lại nhìn thấu môn hộ võ công của mình nhanh đến thế? Hắn bèn nói: "Con nhóc, ngươi muốn biết sư phụ ta là ai, đợi đến khi ngươi lâm tử, lão tử mới nói cho ngươi biết cũng chưa muộn."
Tiểu Thần Nữ nói: "Hóa ra cái gọi là hợp tác của ngươi là giả, muốn giết ta mới là thật, may mà ta không mắc mưu!"
Trương Tự Cường không đáp lời nữa, hắn cho rằng Tiểu Thần Nữ dù khinh công giỏi, thân pháp nhanh, chưa chắc võ công đã cao. Hắn lại sai lầm khi cho rằng Tiểu Thần Nữ tuổi còn nhỏ, không biết trời cao đất dày, cậy mình có khinh công tốt nên có thể trốn thoát bất cứ lúc nào, mới dám coi thường người khác, làm càn như vậy. Thế là hắn ra lệnh: "Anh em! Các ngươi canh giữ cẩn thận cho ta, đừng để con nhóc này chạy thoát!"
Ngoài sảnh có bốn năm gã hán tử đồng thanh đáp: "Cường ca! Huynh yên tâm, chúng ta tuyệt đối không để con nhóc này chạy thoát!"
Tiểu Thần Nữ nói: "Ta chạy làm gì? Ta chưa lấy được con tin, chưa nhận được bạc, chạy sao được? Nếu ta chạy thì chẳng phải đến đây công cốc sao?"
"Được! Con nhóc, ngươi xuống đây!"
"Ta xuống làm gì? Xuống để các ngươi chém ta bằng đao kiếm trong tay sao?"
"Vậy ngươi cứ trốn trên xà nhà mãi à?"
"Các ngươi đông người, ta đành tạm thời như vậy thôi! Ta đánh không lại các ngươi, cướp công khai không được, thì chẳng lẽ không đợi các ngươi ngủ rồi đi trộm sao?"
Trương Tự Cường nghe xong, càng cho rằng đây là lời nói của một đứa bé vô tri! Hắn nghĩ: Chúng ta không giết ngươi hoặc bắt sống ngươi thì sao dám đi ngủ? Ngay cả dân thường thấy kẻ trộm vào nhà cũng không ngu ngốc đến mức đi ngủ, mặc kệ cho kẻ trộm lấy đồ. Trương Tự Cường hỏi: "Vậy là ngươi không xuống rồi!"
"Đúng vậy! Ta đợi các ngươi ngủ rồi mới xuống!"
Trương Tự Cường đột ngột nhảy lên, người tới kiếm tới. Đây lại là một chiêu trong kiếm pháp sát thủ, gọi là "Lưu tinh đuổi nguyệt", chuyên dùng để đâm lén đối thủ ở trên cao, tốc độ cũng nhanh như sao băng. Trương Tự Cường lúc nãy nói chuyện với Tiểu Thần Nữ chính là muốn làm tê liệt đối thủ, ra tay bất ngờ để giết chết nàng. Hắn nghe Tiểu Thần Nữ kêu "á" một tiếng, ngã từ trên xà nhà xuống, nhưng khi hắn rơi xuống đất thì không thấy Tiểu Thần Nữ đâu. Ngước nhìn lên xà nhà cũng không thấy bóng dáng nàng, trong lòng kinh hãi, hỏi hai gã bắt cóc trên sảnh: "Người đâu? Nó đi đâu rồi?"
Hai gã bắt cóc nói: "Chúng ta không thấy ạ!"
"Các ngươi không thấy có người rơi xuống sao?"
"Chúng ta chỉ thấy Cường ca rơi xuống, chứ không thấy con nhóc đó rơi xuống."
"Lạ thật! Nó đi đâu rồi? Mau! Các ngươi ra ngoài xem, xem nó có lẻn ra sân ngoài không!"
Hai gã bắt cóc vừa định chạy ra ngoài, Tiểu Thần Nữ đã cười khúc khích trên xà nhà: "Ta ở đây này! Các ngươi đừng ra ngoài hỏi nữa!"
Trương Tự Cường và đám người nhìn dưới ánh đèn mới thấy, không biết từ lúc nào, Tiểu Thần Nữ đã nhảy từ xà nhà bên đông sang một thanh xà bên tây. Nàng như con chuột nhỏ, ban đầu ẩn nấp sau cột lớn nên đám bắt cóc không thấy, giờ mới chuyển ra, ngồi xổm trên xà nhà.
Trương Tự Cường trợn mắt hỏi: "Ngươi nhảy sang thanh xà này từ lúc nào?"
"Lúc ngươi nhảy lên đâm kiếm đó, lúc nãy bị nhát kiếm bất ngờ của ngươi làm giật mình, ta né một cái nên mới sang bên này." Tiểu Thần Nữ như mèo vờn chuột, đùa giỡn ba gã bắt cóc.
Đến lúc này, Trương Tự Cường không thể không thầm thán phục khinh công tuyệt vời của Tiểu Thần Nữ, nói: "Con nhóc, xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh."
"Nếu không có chút bản lĩnh này, ta có dám đến hang ổ bọn cướp để cướp bạc không?"
Lúc này, một gã hán tử mặt đầy thịt béo cầm đao đi vào nói: "Cường ca! Đừng lải nhải với con nhóc này nữa! Nó không xuống, chúng ta cứ gọi anh em bắn tên loạn xạ giết chết nó!"
Tiểu Thần Nữ nghe vậy liền lộ vẻ sợ hãi: "Các ngươi không làm bậy thế chứ?"
Trương Tự Cường cười gằn: "Con nhóc, vậy thì ngoan ngoãn xuống đây chịu trói, nếu không, ta hạ lệnh dùng tên bắn chết ngươi!"
"Xuống chịu trói thì làm sao ta lấy được bạc?"
Gã mặt thịt quát: "Ngươi còn muốn bạc à?" Rõ ràng gã là nhân vật số hai trong đám bắt cóc.
Tiểu Thần Nữ nói: "Ta không lấy bạc thì làm gì?"
Gã mặt thịt vung tay: "Bắn tên cho ta!" Tiếp đó, một chiếc phi tiêu trong tay gã bắn vút ra, nhắm thẳng vào Tiểu Thần Nữ, bốn năm mũi tên từ ngoài sảnh cũng đồng loạt bắn tới. Chỉ nghe tiếng tên "vút vút" vang lên, cắm phập vào xà nhà và rui gỗ, vậy mà không một mũi tên nào, kể cả chiếc phi tiêu của gã mặt thịt, bắn trúng Tiểu Thần Nữ. Không biết là thân pháp của nàng nhanh đến mức không thể tin nổi, hay nàng chỉ là một cái bóng, tên bắn xuyên qua người nàng rồi cắm vào rui gỗ phía sau. Nàng không hề hấn gì, vẫn ngồi nguyên chỗ cũ.
Trương Tự Cường nhìn mà kinh ngạc không thôi, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ con nhóc này không phải người? Là một hồn ma có hình mà không có thực? Hay là tinh linh trong núi?" Gã mặt thịt thì không nhìn ra, cho rằng đám cung thủ bắn không chuẩn nên mới không mũi nào trúng. Quả thực, bàn về võ công, gã không bằng Trương Tự Cường, gã chỉ hung hãn, tàn bạo, có sức mạnh cơ bắp, hở chút là giết người. Gã tức giận mắng đám thủ hạ bên ngoài: "Các ngươi sao vô dụng thế? Bắn loạn xạ cái gì? Nhắm cho kỹ rồi bắn, bắn!"
Đám bắt cóc bên ngoài lại bắn một loạt tên từ các cửa sổ, cửa chính về phía Tiểu Thần Nữ. Tiểu Thần Nữ không né tránh nữa, thầm vận chân khí, hai tay áo vung lên, những mũi tên bắn tới từ bốn phương tám hướng đều bị phản chấn ngược lại. Đám cướp bên ngoài đều bị chính mũi tên của mình bắn trúng, kẻ thì ngã xuống không một tiếng động, kẻ thì kêu "ối" một tiếng rồi lăn ra đất. Trương Tự Cường và gã mặt thịt còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tiểu Thần Nữ đã nhảy xuống, nói: "Các ngươi đừng bắn nữa, ta xuống đây!"
Gã mặt thịt không biết đám cướp bên ngoài đã ngã xuống hết, cười gằn: "Con nhóc thối, cuối cùng cũng xuống rồi à?"
Tiểu Thần Nữ nói: "Ta không xuống thì không bị tên bắn chết sao?"
"Được! Ngoan ngoãn chịu trói đi."
"Ta không chịu đâu! Ta việc gì phải chịu trói? Ta thấy các ngươi ngoan ngoãn chịu trói thì hơn!"
"Con nhóc thối, ngươi nói gì?"
"Ta bảo ngươi ngoan ngoãn chịu trói đấy!"
Gã mặt thịt tức giận lao tới, với thế thái sơn áp đỉnh, vung đao chém thẳng vào đầu Tiểu Thần Nữ, gầm lên: "Con nhóc thối, đi chết đi!" Uy lực nhát đao này vô cùng hung mãnh, đừng nói là người, dù là tảng đá cũng có thể chẻ đôi. Thế nhưng Tiểu Thần Nữ chỉ hơi né người, hai tay chắp lại, bắt lấy con đao hung mãnh của gã, kẹp chặt trong lòng bàn tay, khiến gã không sao rút đao về được. Gã lập tức ngẩn người: "Ngươi..."
Tiểu Thần Nữ đã thầm vận chân khí, "bốp" một tiếng, con đao không những bị chân khí của nàng chấn gãy, mà mũi đao gãy còn văng ra, cắm phập vào đầu gã mặt thịt. "Ầm" một tiếng, thân hình to lớn của gã đổ ập xuống đất như tháp sắt, không còn động đậy được nữa.
Sự thay đổi trong chớp mắt này khiến Trương Tự Cường và hai gã bắt cóc kinh hãi đến ngây người, trợn tròn mắt. Tiểu Thần Nữ cũng giả vờ sợ hãi nhảy lùi lại, nói: "Hắn, hắn, hắn không chết chứ?"
Trương Tự Cường định thần lại hỏi: "Ngươi giết hắn?"
Tiểu Thần Nữ hoảng hốt nói: "Không không! Ta không giết hắn! Ai biết con đao trong tay hắn lại vô dụng thế, không bằng một tấm ván gỗ mỏng, ta chỉ dùng lực bẻ một cái là nó gãy, còn văng vào đầu hắn, sao có thể nói là ta giết hắn?"
Trương Tự Cường phẫn nộ đâm kiếm tới: "Con nhóc, lão tử liều mạng với ngươi!" Đồng thời quát hai gã bắt cóc đang ngẩn ngơ: "Các ngươi còn không mau cùng lên, giết con nhóc này?"
Hai kẻ này có thể nói là hai tên sống sót cuối cùng trong đám bắt cóc, nghe tiếng quát của Trương Tự Cường, cũng rút đao xông lên. Trương Tự Cường vung kiếm đâm liên tiếp hơn mười chiêu sát thủ, không chiêu nào là giả, chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm, cộng thêm hai gã kia chém loạn xạ, tạo thành một lưới đao kiếm. Tiểu Thần Nữ ban đầu thân hình như ảo ảnh len lỏi trong lưới đao kiếm, sau đó khẽ ra tay, con đao trong tay một gã bắt cóc chém trúng đầu gã kia, kẻ đó thét thảm một tiếng ngã xuống. Tiếp đó nàng vươn tay, bóp nát thanh kiếm của Trương Tự Cường, "beng" một tiếng, kiếm gãy, đoạn kiếm gãy văng vào ngực Trương Tự Cường. Trương Tự Cường trợn mắt nhìn Tiểu Thần Nữ: "Ngươi, ngươi..." rồi cũng ngã xuống, kết cục giống hệt gã mặt thịt: binh khí của mình cắm vào chỗ hiểm của chính mình.
Gã bắt cóc còn lại, ban đầu thấy đao trong tay mình chém chết đồng bọn thì đã ngẩn người. Sau thấy cả thủ lĩnh Trương Tự Cường cũng ngã xuống chết tươi, sợ đến hồn bay phách lạc, quay người bỏ chạy.
Tiểu Thần Nữ sao có thể để hắn chạy thoát? Nàng điểm ngón tay vào không trung, phong bế huyệt Phục Thố của hắn. Hắn "phịch" một tiếng, ngã xuống đất. Đám bắt cóc gây ra bao tội ác gần đây đã bị Tiểu Thần Nữ tiêu diệt hoàn toàn. Ngay cả đám bắt cóc ngoài sảnh cũng trúng tên của chính mình mà chết. Bởi vì tên của chúng đều tẩm kịch độc, dù không trúng chỗ hiểm, chẳng bao lâu cũng trúng độc mà chết, không kẻ nào sống sót.
Tiểu Thần Nữ nhặt một con đao dưới đất, chỉ vào gã bắt cóc duy nhất còn sống hỏi: "Ngươi à? Muốn chết hay muốn sống?"
Gã bắt cóc sợ hãi nói: "Ta, ta, ta muốn sống, xin tiểu nữ hiệp tha cho tiểu nhân một mạng."
"Ngươi muốn sống là tốt! Vậy hãy nói xem ba người bị các ngươi bắt cóc hiện đang ở đâu?"
"Ở, ở, ở trong một gian nhà đá ở sân sau ạ."
"Ừm! Còn nữa, vàng bạc các ngươi cướp được để ở đâu?"
"Tiểu, tiểu, tiểu nhân không biết."
"Cái gì!? Ngươi không biết?" Tiểu Thần Nữ giơ con đao trong tay lên.
"Tiểu nhân thực sự không biết ạ. Số vàng bạc này đều do Cường ca cất giữ, mỗi lần hắn chỉ chia cho anh em một trăm mấy chục lượng để ra ngoài tiêu xài, số còn lại đều thuộc về hắn."
"Được rồi! Ngươi dẫn ta đến gian nhà đá đó, thả người ra!" Tiểu Thần Nữ nói rồi đá một cước giải huyệt Phục Thố cho hắn. "Đứng dậy! Nhưng ta khuyên ngươi hãy thành thật nghe theo lời ta, muốn chạy, ngươi không chạy thoát được đâu."
"Vâng, vâng!"
Gã bắt cóc từ từ bò dậy. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không tin một con nhóc vắt mũi chưa sạch trong chớp mắt có thể giết chết Trương Tự Cường và gã mặt thịt một cách kỳ lạ, còn đao trong tay mình lại chém vào đầu đồng bọn.
Tiểu Thần Nữ nói: "Đi thôi!"
Gã bắt cóc run rẩy đi ra đại sảnh, nhìn hai bên hành lang, ba cái xác bọn cướp nằm ngang dọc, hắn càng sợ đến ngẩn người, thầm nghĩ: Con bé này là thần hay là yêu? Nếu không, sao người bên ngoài đều chết hết? Chỉ có pháp lực của thần tiên hoặc tà thuật của yêu quái mới làm được. Gã bắt cóc không dám manh động, cầm đuốc, ngoan ngoãn dẫn Tiểu Thần Nữ đến trước một gian nhà đá ở sân sau, nói: "Họ bị nhốt ở trong đó."
Tiểu Thần Nữ nhìn thấy một chiếc khóa sắt lớn khóa cửa nhà đá, hỏi: "Không có chìa khóa mở à?"
"Chìa khóa có lẽ ở trên người Cường ca, tiểu nhân quay lại tìm ạ."
"Thôi! Ngươi đừng đi nữa!"
"Thế, thế, thế mở bằng cách nào ạ?"
Tiểu Thần Nữ thầm vận chân khí, dùng mũi đao khẽ lướt qua chiếc khóa sắt, "keng" một tiếng, chiếc khóa sắt lớn đứt làm hai, rơi xuống đất, cửa nhà đá mở ra.
Gã bắt cóc càng kinh ngạc đến ngây người, một con đao bình thường, vào tay Tiểu Thần Nữ lại biến thành thần binh lợi khí, đao báu kiếm sắc, một chiếc khóa sắt lớn mà cắt như cắt đậu phụ! Gã càng tin rằng con bé trước mặt là thần tiên trên trời. Xem ra Cường ca và gã mặt thịt gây tội ác quá nhiều, ông trời mới phái tiểu tiên nữ này hạ phàm để trừng trị chúng, cứu con tin.
Tiểu Thần Nữ dưới ánh lửa nhìn vào trong nhà đá, thấy ba con tin đều bị trói tay chân, mỗi người bị trói dưới một tảng đá lớn, gương mặt lộ vẻ sợ hãi bất an. Nhìn quần áo họ đều là chất liệu thượng hạng, hai người là thanh niên công tử, một người là ông lão lớn tuổi, ăn mặc như viên ngoại. Xem ra họ đều là người nhà giàu, bị bọn bắt cóc bắt đến đây.
Tiểu Thần Nữ dùng đao cắt đứt dây trói trên người họ, nói: "Các người không cần sợ nữa, bọn bắt cóc chết hết rồi, các người có thể về nhà rồi!"
Ba con tin ngơ ngác nhìn nhau, họ không dám tin vào sự thật trước mắt, cũng không dám tin lời Tiểu Thần Nữ. Cho dù có người đến cứu, cũng không thể là một con nhóc chưa thành niên như vậy. Họ nhìn Tiểu Thần Nữ, lại nhìn gã bắt cóc, vẫn ngồi trên đất không dám động đậy. Tiểu Thần Nữ hỏi: "Các người sao vậy? Sao không đứng dậy? Có phải bị thương không?"
Hai thanh niên không dám lên tiếng. Ông lão ngập ngừng hỏi: "Tiểu cô nương, cô thả chúng tôi đi?"
"Đúng vậy!"
"Người nhà tôi đâu? Sao không thấy đến?"
"Cái gì? Người nhà của ông? Người nhà ông cũng bị bắt đến đây sao? Vậy họ ở đâu?" Tiểu Thần Nữ vội hỏi gã bắt cóc, "Người nhà của ông lão này, các ngươi nhốt ở đâu?"
Gã bắt cóc ngơ ngác: "Ông ta không có người nhà ạ! Tôi biết là Cường ca dẫn người bắt ông ta từ trấn Bát Khai đến đây, chưa từng có người nhà nào đi cùng."
Ông lão càng bối rối: "Không phải người nhà tôi mang tiền chuộc đến chuộc tôi sao?"
Tiểu Thần Nữ nói: "Ôi! Ông lão, người nhà ông không mang tiền chuộc đến đâu."
"Vậy sao các người lại thả tôi đi?"
"Ông lão, là ta đến cứu các người đấy!"
"Là tiểu cô nương đến cứu chúng tôi?"
"Đúng vậy! Các người đứng dậy đi, đi cùng ta rời khỏi đây, không ai dám làm hại các người nữa!"
"Thật không?"
"Ôi! Sao các người không tin chứ!"
Gã bắt cóc cũng nói: "Các người rời khỏi đây đi! Là vị tiểu nữ hiệp này đến cứu các người đấy, không cần tiền chuộc gì nữa đâu! Các người đi cùng vị tiểu nữ hiệp này đi!"
Ba người lúc này mới tin, đồng loạt quỳ lạy Tiểu Thần Nữ. Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi! Được rồi! Các người mau đứng dậy, đi theo ta!"
Tiểu Thần Nữ dẫn ba người ra khỏi nhà đá, nhìn ra ngoài thấy đêm đã khuya, ngay cả ánh trăng cũng không có, gần như không nhìn thấy bàn tay mình, thầm nghĩ: "Đêm hôm khuya khoắt thế này dẫn họ đi được không?" Bèn nói: "Xem ra chúng ta còn phải ở lại đây một đêm, đợi trời sáng mới đi được."
Ba người lại ngẩn người: "Chúng tôi còn phải ở lại một đêm?"
"Đúng vậy! Các người xem, nơi thâm sơn cùng cốc này, núi hiểm đường hẹp, trời lại tối thế này, các người đi sao được? Lỡ các người ngã xuống vực, hoặc đụng phải thú dữ ăn thịt người thì chẳng nguy hiểm sao? Ta thấy cứ ở lại đây một đêm, đợi trời sáng đi mới an toàn. Tuy nhiên, các người yên tâm, có ta ở đây, các người sẽ không có nguy hiểm gì đâu, không ai dám làm hại nửa sợi tóc của các người." Tiểu Thần Nữ lại ra lệnh cho gã bắt cóc: "Ngươi tìm một căn phòng tốt cho họ ở đi!"
"Vâng! Vâng!"
Gã bắt cóc cảm thấy tính mạng quan trọng, không dám không nghe, quả nhiên tìm được một căn phòng vừa lớn vừa ấm áp. Tiểu Thần Nữ nhìn quanh, gật đầu nói: "Căn phòng này cũng được! Trước kia là phòng của ai?"
"Là, là, là phòng của Cường ca chúng tôi ạ."
"Hắn thật biết hưởng thụ," Tiểu Thần Nữ nói với ba người đang vẻ mặt bất an, "Các người yên tâm ngủ lại đây, trời sáng chúng ta sẽ rời đi!"
Ba người lại đồng loạt lạy tạ sự chăm sóc của Tiểu Thần Nữ. Tiểu Thần Nữ không biết từ đâu lấy ra một viên thuốc nhỏ, ngón tay búng một cái, viên thuốc rơi vào miệng gã bắt cóc, gã kinh hãi: "Cô, cô, cô búng cái gì vào miệng tôi thế?"
Tiểu Thần Nữ cười nói: "Là thuốc độc đấy!"
"Thuốc độc?" Gã bắt cóc trợn tròn mắt.
Tiểu Thần Nữ nói: "Yên tâm, nó không làm ngươi chết ngay đâu, đến sáng mai, ta sẽ cho ngươi viên giải dược, là không sao cả. Nếu ngươi không có ý tốt, hoặc đêm nay lẻn đi trước, trưa mai ngươi chắc chắn sẽ trúng độc mà chết. Đến lúc đó, thần tiên cũng không cứu được ngươi đâu!"
Gã bắt cóc mặt mày ủ rũ nói: "Tiểu nữ hiệp, tiểu nhân sao dám không có ý tốt ạ?"
"Vậy thì tốt nhất! Bây giờ, ngươi cũng đi ngủ đi. Sáng mai, ngươi chuẩn bị bữa sáng cho mấy người chúng ta, chúng ta ăn no rồi, ta tự nhiên sẽ cho ngươi giải dược, ngươi sẽ không chết đâu. Ngươi tên gì?"
"Tiểu nhân tên Trương Á Cửu ạ."
"Được! Trương Á Cửu, ngươi tìm chỗ khác mà ngủ đi!"
Trương Á Cửu ủ rũ rời đi. Tiểu Thần Nữ nói với ba người: "Các người yên tâm ngủ đi, ta ở phòng đối diện, có chuyện gì, các người cứ hét lớn, ta sẽ đến ngay." Tiểu Thần Nữ nói xong liền biến mất.
Tiểu Thần Nữ không đi ngủ, mà đi lục soát khắp hang ổ bọn cướp. Mặc dù nàng biết từ miệng Trương Á Cửu rằng trong hang ổ này không còn ai khác, nhưng nàng vẫn không yên tâm, lo ba người mình cứu ra sẽ bị tổn hại. Đúng như câu "cứu người cứu đến cùng, tiễn phật tiễn đến tây", đã cứu họ rồi, mình có trách nhiệm đưa họ rời khỏi hang ổ bọn cướp một cách an toàn.
Tiểu Thần Nữ đi tuần một vòng, tập trung lắng nghe một hồi, xác định trong hang ổ quả nhiên không còn tên phỉ nào khác, bèn thu gom toàn bộ tài bảo và ngân phiếu mà bọn bắt cóc cướp được. Nàng dự định ngày mai khi rời đi sẽ phóng hỏa thiêu rụi cái hang ổ này, khiến lũ giặc không còn dám tác oai tác quái ở đây nữa.
Sau khi xong việc, Tiểu Thần Nữ trở về phòng vận khí nghỉ ngơi một chút. Chẳng bao lâu, trời đã sáng rõ, nàng đứng dậy đi sang phía đối diện xem ba người kia thế nào. Thực ra, suốt đêm qua ba người này căn bản không hề chợp mắt, chỉ mong trời mau sáng. Họ vô cùng lo lắng, sợ hãi liệu mình có gặp nguy hiểm hay không. Trong lòng họ vẫn không dám tin một cô bé lại có thể đối phó với một đám bắt cóc hung thần ác sát, đặc biệt là kẻ mà bọn chúng gọi là Cường ca. Đó là một tên bắt cóc đáng sợ, vừa tàn độc lại vừa xảo quyệt. Đến tận bây giờ, họ vẫn chưa biết tên bắt cóc đó đã sớm mất mạng.
Tiểu Thần Nữ liếc nhìn họ rồi hỏi: "Ồ? Các người đều tỉnh rồi sao? Đêm qua ngủ có ngon không?"
"Tốt! Tốt! Đa tạ tiểu nữ hiệp." Ba người khép nép đáp. Một thanh niên hỏi: "Tiểu nữ hiệp, chúng tôi có thể đi được chưa?"
"Đừng vội! Các người không ăn cơm à?"
"Chuyện này..."
"Ăn no mới có sức mà lên đường chứ! Nếu không, các người chưa ra khỏi cửa núi đã chẳng còn sức mà đi rồi. Tôi không có hơi sức đâu mà dìu các người đi đâu nhé! Đừng lo, cứ ăn no rồi đi. Các người cứ ngồi đó đi, tôi đi xem Trương Á Cửu đã làm cơm xong chưa."
Tiểu Thần Nữ tuy có tấm lòng hiệp nghĩa, muốn làm việc tốt đến cùng, nhưng vẫn là tâm trí của một cô bé, không hiểu được tâm lý lo âu của ba người kia, họ chỉ mong sớm rời khỏi cửa ải quỷ này. Bởi lẽ họ từng chứng kiến cảnh tượng bọn bắt cóc sát hại những con tin không có tiền chuộc. Càng rời khỏi đây sớm càng tốt, dù có sơn hào hải vị, họ cũng chẳng còn tâm trạng hay khẩu vị để ăn.
Mãi đến khi ăn cơm xong, Tiểu Thần Nữ mới nói: "Được rồi! Giờ chúng ta có thể đi rồi!"
Trương Á Cửu lại sợ sệt hỏi: "Tiểu nữ hiệp, thuốc giải của tiểu nhân..."
Tiểu Thần Nữ cố tình tỏ vẻ kinh ngạc hỏi ngược lại: "Cái gì? Thuốc giải gì của ngươi?"
"Tiểu nữ hiệp, chẳng phải người nói sau khi ăn cơm sẽ cho tiểu nhân uống thuốc giải sao?"
"Ngươi uống thuốc giải làm gì?"
Trương Á Cửu lập tức biến sắc: "Tiểu nữ hiệp, nếu người không cho tiểu nhân uống thuốc giải, lỡ như độc phát tác thì..."
"Ấy! Viên đó đâu phải thuốc độc!"
"Không phải thuốc độc?"
"Đúng vậy!"
"Vậy sao đêm qua tiểu nữ hiệp lại nói là..."
"Ta lừa ngươi đấy!"
"Lừa tôi?"
"Nếu ta không lừa ngươi, ngươi có ngoan ngoãn nghe lời đi nấu bữa sáng không? Đó chỉ là một viên đất nhỏ, chẳng có chút độc nào cả."
Trương Á Cửu thở phào một hơi dài: "Tiểu nữ hiệp lừa tiểu nhân khổ quá đi!"
"Ngươi khổ cái gì? Ta không giết ngươi đã là may lắm rồi!"
"Phải phải, tiểu nhân đa tạ ơn không giết của nữ hiệp."
"Được rồi! Đừng oán trách ta lừa ngươi nữa! Ở đây có một túi vàng bạc nhỏ và một tờ ngân phiếu một trăm lượng, ngươi cầm lấy đi!"
Trương Á Cửu có chút bất ngờ: "Cho tôi?"
"Đúng vậy! Đây là cho ngươi, hy vọng sau khi có số tiền này, ngươi hãy làm những việc đàng hoàng, cải tà quy chính, làm lại cuộc đời. Đừng làm những chuyện thương thiên hại lý nữa, nếu không, để ta biết ngươi còn làm điều ác, ta sẽ giết ngươi."
"Tiểu nhân từ nay về sau sao dám làm chuyện ác nữa!"
"Còn nữa, tốt nhất từ nay về sau ngươi hãy đi thật xa, từ đó mai danh ẩn tích, đừng để người của Trương Tự Cường gặp lại ngươi!"
"Họ gặp tiểu nhân thì sẽ thế nào?"
"Họ nhất định sẽ giết ngươi để hả giận, hiểu chưa? Ngươi mau đi thu xếp hành lý, rời khỏi đây ngay đi, ta sắp phóng hỏa thiêu rụi cái hang ổ này rồi."
Trương Á Cửu nhận lấy túi tiền, cảm kích dập đầu rồi vội vã rời đi. Tiểu Thần Nữ lại chia ba chiếc ví nhỏ cho ba người kia và nói: "Số vàng bạc này, các người mang theo trên người để lên đường, nếu không, trên đường về nhà các người đến lộ phí cũng chẳng có."
Ba người càng thêm cảm kích rơi lệ. Vị tiểu nữ hiệp này không chỉ cứu mạng họ, mà còn lo liệu cả chi phí đi đường, có thể nói là cha mẹ tái sinh của họ vậy! Trước đêm qua, họ vẫn còn lo sợ cho tính mạng mình, sợ người nhà không kịp gom đủ tiền chuộc mà bị bọn bắt cóc sát hại. Bây giờ không những an toàn tính mạng mà ngay cả lộ phí cũng có rồi! Làm sao họ không cảm kích rơi lệ cho được!
Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi! Chúng ta có thể rời khỏi đây rồi!" Nàng bắt đầu phóng hỏa từ căn phòng này, vừa đi vừa phóng hỏa. Khi họ rời khỏi hang ổ, nơi đó đã chìm trong biển lửa ngút trời. Tiểu Thần Nữ đã hủy diệt hoàn toàn cái hang ổ này, ngoại trừ Trương Á Cửu, không một tên bắt cóc nào sống sót. Hơn nữa nàng làm việc không để lại dấu vết, dù là người của Hồi Long Trại đến truy tra cũng không có manh mối. Bởi từ khi xuất hiện, Tiểu Thần Nữ chưa từng nói mình là ai, họ tên gì, cũng không nói mình đến từ đâu. Ngay cả khuôn mặt cũng đã hóa trang, giống như Tiểu Tam Tử, dán một nốt ruồi đen bắt mắt bên má trái, bất cứ ai nhìn thấy cũng không thể quên đặc điểm này. Nếu Tiểu Thần Nữ khôi phục dung mạo thật, đừng nói là ba vị con tin, ngay cả Trương Á Cửu cũng không nhận ra nổi.
Tiểu Thần Nữ hộ tống ba vị con tin đến đoạn đường núi không xa con đường cái thông tới Cổ Châu rồi nói: "Được rồi, ta chỉ tiễn các người đến đây thôi. Phía trước không xa là đại lộ, đi về phía đông có thể đến thành Cổ Châu, đi về phía tây có thể đến trấn Bát Khai. Trên đường lớn có người qua lại, các người không cần sợ hãi nữa. Các người có thể thuê thuyền, đi xe để về nhà rồi! Nhưng các người phải nhớ kỹ, tuyệt đối đừng nói là ta cứu các người, đặc biệt là với người lạ thì càng không được nói. Nếu không, các người sẽ rước lấy họa sát thân đấy. Các người chỉ cần nói là gặp một vụ hỏa hoạn bất ngờ, rồi thừa lúc hỗn loạn mà trốn thoát là được!"
Tiểu Thần Nữ nói xong, thân hình lóe lên, lập tức biến mất không dấu vết trước mắt họ, cứ như thể tan vào lòng đất hoặc hóa thành làn khói nhẹ tan biến trong không trung. Ba vị con tin nhìn mà kinh ngạc không thôi. Một vị công tử trẻ tuổi nói: "Chẳng lẽ chúng ta gặp phải tiên nữ rồi sao? Nếu không, sao lại biến mất nhanh như vậy?"
Vị con tin lớn tuổi lẩm bẩm: "Chắc chắn là ông trời thương xót chúng ta, nên phái một vị tiểu tiên nữ như vậy xuống cứu chúng ta rồi!"
Thế là ba người họ cùng hướng về phía trời xa bái lạy. Người lớn tuổi nói với hai thanh niên: "Đã là tiểu tiên nữ dặn dò như vậy, sau này chúng ta tuyệt đối không được nói với ai, để tránh rước họa sát thân."
Hai thanh niên vội vàng đáp lời, họ cùng nhau đi về phía thành Cổ Châu. Số vàng bạc Tiểu Thần Nữ chia cho mỗi người có hơn trăm lượng, với số tiền này, họ hoàn toàn có thể thuê trọ, ăn uống trong thành Cổ Châu, rồi thuê thuyền, thuê xe ngựa về nhà.
Tiểu Thần Nữ vẫn ẩn mình trên đỉnh núi, nhìn thấy họ đến gần thành Cổ Châu mới yên tâm, thầm nghĩ: "Cuối cùng mình cũng cứu họ ra ngoài an toàn, có thể yên tâm trở về rồi!"
Tiểu Thần Nữ vừa định tung người rời khỏi đỉnh núi thì đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng động khẽ, không khỏi sững sờ: Chẳng lẽ trong bọn bắt cóc vẫn còn một cao thủ đang âm thầm theo dõi hành động của mình? Được lắm! Ta muốn xem ngươi rốt cuộc là kẻ nào! Tiểu Thần Nữ cố tình giả vờ như không hay biết, tiện tay bẻ một cành cây nhỏ, vận nội công, đột ngột bắn mạnh về phía kẻ theo dõi đang ẩn nấp trong bụi cỏ. Cành cây nhỏ này, dưới sự truyền dẫn nội lực của Tiểu Thần Nữ, kình đạo sắc bén, thế như tia chớp, có thể xuyên thủng cả kim thạch. Người bị trúng phải tất nhiên sẽ trọng thương ngã xuống. Huống hồ là ra tay bất ngờ, dù là cao thủ nhất lưu cũng không kịp né tránh, không ai là không trúng đòn.
Quả nhiên, Tiểu Thần Nữ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ trong bụi cỏ, một người lăn ra ngoài rồi nằm bất động. Tiểu Thần Nữ cười nói: "Theo đuôi à? Sao không theo nữa?" Nàng bước tới nhìn, không khỏi ngây người. Kẻ bị trúng đòn không phải kẻ địch nào cả, mà là Nhất Trận Phong thúc thúc. Tiểu Thần Nữ lúc này mới hoảng hốt, quỳ xuống lay mạnh thân thể Nhất Trận Phong, vừa vội vàng nói: "Thúc thúc! Thúc thúc! Người sao vậy? Bị thương không nặng chứ?"
Nhất Trận Phong nằm trên cỏ không nhúc nhích, dường như đã tắt thở. Tiểu Thần Nữ lo lắng nói: "Thúc thúc, người đừng dọa cháu! Người không phải chết thật rồi chứ?"
Nhất Trận Phong vẫn nằm im bất động. Cành cây nhỏ mà Tiểu Thần Nữ bắn ra cắm ngay trên ngực trái của Nhất Trận Phong, đây là chỗ chí mạng của con người. Chính vì thế, Tiểu Thần Nữ mới hoảng loạn. Nàng liên tiếp điểm vào bốn huyệt đạo xung quanh, muốn truyền nội lực của mình vào cơ thể Nhất Trận Phong, hy vọng có thể kéo Nhất Trận Phong từ cửa tử trở về. Đột nhiên, cành cây cắm trên ngực Nhất Trận Phong tự động bay ra, "bụp" một tiếng, găm vào cành ngang của một cái cây lớn phía trên cơ thể Nhất Trận Phong.
Tiểu Thần Nữ nhất thời sững sờ, sao lại thế này? Chẳng lẽ kình lực điểm huyệt của mình khiến cành cây cắm trong tim tự động bật ra? Cành cây bật ra rồi, sao lại không thấy máu bắn ra? Chẳng lẽ trên người Nhất Trận Phong không có máu? Ông ấy là quái nhân không máu sao? Chỉ có cương thi mới không có máu, đừng nói là người, ngay cả chim muông thú vật cũng có máu, không lẽ Nhất Trận Phong là cương thi sống?
Tiểu Thần Nữ đang ngạc nhiên sững sờ, Nhất Trận Phong nằm trên mặt đất, tay không cử động, chân không co, eo không cong, đứng thẳng dậy như một khúc gỗ, làm Tiểu Thần Nữ giật bắn mình. Một người sống tuyệt đối không thể đứng dậy như vậy. Chỉ có cương thi mới đứng thẳng như thế, Nhất Trận Phong thực sự là cương thi sao? Hay là sau khi chết thì thi biến? Tiểu Thần Nữ không khỏi nhảy lùi lại phía sau xem tình hình thế nào.
Nhất Trận Phong thong thả nói: "Được rồi! Ta không chết nữa đâu!"
Tiểu Thần Nữ trợn tròn mắt hỏi: "Người sống lại rồi?"
Nhất Trận Phong nháy mắt nói: "Xem ra, ta đại khái là sống lại rồi!"
Tiểu Thần Nữ hiểu ra ngay, Nhất Trận Phong không chỉ giả chết trêu chọc mình, mà còn dùng một loại võ công kỳ dị hiếm thấy trong giang hồ để dọa mình, bèn lớn tiếng kêu lên: "Người làm cái gì vậy?"
"Cô bé này, ta còn chưa trách cháu, sao cháu lại trách ta? Cô bé à, cháu ra tay bất ngờ như vậy, quá độc ác rồi, nếu là người khác thì còn mạng sao?"
"Ai bảo người lén lút theo dõi cháu?"
"Dù ta có lén lút theo dõi cháu, cháu ra tay cũng không nên độc ác như thế! Một chiêu lấy mạng người ta, nếu là người hiếu kỳ bình thường theo dõi cháu, chẳng phải cháu đang lạm sát người vô tội sao? Dù là kẻ địch, cũng không nên cứ giết là xong."
"Là kẻ địch thì sao lại không nên giết?"
"Cháu không muốn biết hắn là ai? Tại sao lại theo dõi cháu? Biết đâu hắn là người được phái đến. Cháu giết hắn ngay lập tức thì chẳng biết gì nữa, lại còn thả chạy một kẻ địch hung ác nhất đứng sau lưng hắn, một tên vô cùng thâm độc với cháu. Giống như cháu giết Trương Tự Cường vậy, chẳng biết gì cả! Không biết hắn từ đâu đến, sau lưng hắn còn có những kẻ như thế nào."
Tiểu Thần Nữ lại sững sờ: "Thúc thúc, tối qua người đã theo dõi cháu rồi?"
"Không phải tối qua, mà là chiều hôm qua."
"Chiều hôm qua người đã âm thầm theo dõi cháu suốt dọc đường?"
"Cháu lấy đi sáu ngàn lượng ngân phiếu từ tay Chương tổng quản, ta không thấy lạ sao?"
"Người xót vì cháu tiêu sáu ngàn lượng bạc đó bừa bãi?"
"Không! Ta lo cháu bị người ta lừa."
"Ai gan lớn vậy dám lừa cháu?"
"Cô bé à, đừng quá tự cao, nghĩ rằng dựa vào sự thông minh và võ công của mình mà không ai dám lừa cháu. Kẻ lừa đảo cao minh trong giang hồ nhiều lắm, chỉ sợ chúng lừa cháu, thậm chí bán cháu đi mà cháu vẫn coi chúng là người tốt đấy! Nếu không, tại sao lại có nhiều phụ nữ mắc lừa, bị bán vào lầu xanh kỹ viện hoặc bán làm thiếp cho người ta?"
"Vậy sao? Cháu thật sự hy vọng gặp được kẻ lừa đảo như vậy."
"Cô bé à, sau này đi lại trên giang hồ, cháu sẽ có hy vọng và cơ hội đó."
"Được! Vậy cháu thử xem sao."
"Nhưng lần này, may mà cháu không gặp phải kẻ lừa đảo. Lúc đầu, ta thực sự có chút nghi ngờ người nhà họ Ân kia là một kẻ lừa đảo cao minh."
"Trên đời này có kẻ lừa đảo nào khóc lóc thảm thiết đòi treo cổ tự vẫn không?"
"Có! Sau này cháu đi lại trên giang hồ sẽ biết!"
"Người dựa vào đâu mà nghi ngờ người ta là kẻ lừa đảo?"
"Có hai điểm."
"Ồ? Hai điểm nào?"
"Điểm thứ nhất, việc ông ta làm mất hơn năm ngàn lượng bạc dường như không hợp lý."
"Không hợp lý?"
"Cô bé à, cháu thử nghĩ xem, một người cầm hơn năm ngàn lượng bạc đi cứu mạng chủ nhân, sao có thể dễ dàng làm mất tiền? Hơn nữa không phải do say rượu hồ đồ làm mất, cũng không phải do bị lừa, nếu ông ta nói bị người ta cướp, hoặc bị người ta ám toán cho uống thuốc mê mà mất thì còn có khả năng; nói là đi đại tiện trong rừng mà làm mất thì không thể nào! Huống hồ đây là số tiền cứu mạng chủ nhân, sao có thể sơ suất như vậy?"
Tiểu Thần Nữ nghe xong không khỏi thầm gật đầu, lúc đó mình hoàn toàn bị cảnh tượng sống chết của người nhà họ Ân kia làm cảm động, không hề nghĩ đến những chuyện này. Bèn hỏi: "Điểm thứ hai thì sao?"
Nhất Trận Phong nói: "Điểm thứ hai khiến ta nghi ngờ là số tiền chuộc bọn bắt cóc đòi quá lớn!"
"Quá lớn?"
"Cô bé à, bọn bắt cóc bình thường trong giang hồ không thể đòi số tiền chuộc cao như vậy, một ngàn mấy trăm lượng đã là cao rồi, hơn năm ngàn lượng; không phải người bình thường nào cũng có thể lấy ra được, trừ khi là gia đình vô cùng giàu có. Dường như nhà họ Ân không phải là gia đình giàu có lắm, ở vùng này cũng chẳng có danh tiếng gì. Sao bọn bắt cóc vừa mở miệng đã đòi số tiền chuộc lớn như vậy? Nếu không phải là bọn bắt cóc bình thường, thì đó chính là một cái bẫy."
"Cái bẫy?"
"Đúng vậy! Là một cái bẫy vô cùng cao minh và thâm độc. Vừa muốn lừa lấy số bạc của cô bé là cháu, vừa muốn bán cháu đi, được cả người lẫn tiền."
"Nếu chúng thực sự là một đám lừa đảo, sao lại nhắm vào cháu?"
"Cô bé à, đó là tại cháu thường xuyên lui tới vùng ngoại thành. Chất liệu quần áo thượng hạng, người lại ngây thơ ham chơi không hiểu sự đời, không dễ bị lừa sao? May mà cháu không gặp phải đám lừa đảo, không ngờ thực sự có một đám bắt cóc như vậy, cũng có một người nhà già nua hồ đồ sơ suất như thế. Tuy nhiên, ta vẫn nghi ngờ những gì người nhà già nua kia nói không phải là sự thật. Việc ông ta làm mất ngân phiếu là thật, nhưng e rằng! Chuyện không đơn giản như vậy."
"Ông ta không cấu kết với bọn bắt cóc để tính kế cháu chứ?"
"Điều này thì không. Xem ra người nhà họ Ân thực sự bị bọn bắt cóc bắt đến đây, cháu không những cứu được người nhà họ Ân, mà còn tiêu diệt được đám bắt cóc này."
"Vậy chuyện người nhà già nua kia làm mất ngân phiếu sao lại không đơn giản?"
"Không phải vì đi đại tiện mà mất, e rằng còn có nguyên nhân khác."
"Nguyên nhân gì?"
"Nguyên nhân gì, ta cũng không biết, đợi gặp Tiểu Tam Tử, có thể sẽ biết."
"Cái gì? Tiểu Tam ca cũng ra ngoài sao?"
"Cậu ấy cũng lo cháu gặp nguy hiểm nên cùng ta ra ngoài. Khi cháu cứu công tử nhà họ Ân ra, ta liền bảo Tiểu Tam Tử âm thầm hộ tống họ đến thành Cổ Châu, tiện thể điều tra nguyên nhân thực sự của việc mất ngân phiếu."
Tiểu Thần Nữ cảm thấy kinh nghiệm giang hồ của Nhất Trận Phong quả nhiên phong phú hơn mình nhiều, không giống mình chỉ thích trêu chọc người khác, đối với một số việc lại thẳng đuột, không biết xoay chuyển. Bèn hỏi: "Đêm qua người vẫn âm thầm nhìn cháu giao phong với bọn bắt cóc?"
"Nếu không, sao ta có thể thấy được võ công thần kỳ khó lường của cô bé là cháu?"
"Cháu gặp nguy hiểm mà người cũng không lộ diện?"
"Đối phó với mấy tên tiểu tặc này, cháu sẽ gặp nguy hiểm sao? Dù là tên Trương Tự Cường gì đó, võ công còn không bằng một nửa Thiết Y Tăng, ta xuất hiện chẳng phải làm hỏng hứng thú của cháu sao?"
"Người đã muốn biết lai lịch của Trương Tự Cường, sao không ngăn cháu ra tay giết hắn?"
"Cô bé là cháu ra tay nhanh như tia chớp, lại nằm ngoài dự đoán, dù ta muốn ra tay ngăn cản cũng không kịp. Tuy nhiên, võ công của cháu lại khiến ta vô cùng bối rối."
"Người bối rối chuyện gì?"
"Chính là một vài chiêu thức Đấu Hoán Tinh Di của phái Mạc Bắc ta, sao cháu cũng biết? Dường như vận dụng còn khéo léo hơn cả ta."
"Đấu Hoán Tinh Di gì chứ?"
"Chính là khoảnh khắc Trương Tự Cường xuất kiếm, rõ ràng đâm về phía cháu, kết quả lại đâm trúng một tên bắt cóc khác. Đây chính là chiêu thức võ công Đấu Hoán Tinh Di của phái Mạc Bắc ta. Cô bé à, cháu học lén môn võ công này của ta từ khi nào?"
"Ai học lén của người chứ? Đây là thủ pháp Di Hoa Tiếp Mộc do ông nội truyền cho cháu, sẽ khiến đao kiếm của kẻ địch giết chính người của chúng."
"Xem ra môn võ công này của phái Mạc Bắc ta, với thủ pháp Di Hoa Tiếp Mộc của cháu có điểm tương đồng. Sau này chúng ta hãy cùng nhau trao đổi, lấy sở đoản bù sở trường."
"Thúc thúc, không phải người đang tìm cách học lén võ công của cháu đấy chứ?"
"Cô bé à, cháu nói gì vậy?"
"Thúc thúc, cháu nói đùa thôi! Thực ra, cháu còn hy vọng thúc thúc sau này chỉ điểm cho cháu nhiều hơn đấy!"
"Cô bé à, sao cháu đột nhiên lại khách sáo thế."
"Thúc thúc, cháu nói thật đấy."
"Được rồi! Cô bé à, chúng ta về thôi, xem Tiểu Tam Tử điều tra thế nào rồi!"
"Thúc thúc, người có biết tại sao cháu phải giết Trương Tự Cường, mà không thẩm vấn hắn không?"
"Tại sao?"
"Bởi vì cháu đã biết lai lịch của hắn, cũng biết hắn là người thế nào."
"Ồ? Cháu biết rồi?"
"Hắn là một xúc tu do cha con họ Thiệu ở Hồi Long Trại phái đến đây."
"Sao cháu khẳng định như vậy?"
"Cháu dựa vào hai điểm."
"Cái gì? Cháu cũng có hai điểm sao?"
"Sao cháu lại không có hai điểm? Cứ nghĩ chỉ mình người mới có hai điểm à?"
Nhất Trận Phong cười cười: "Được được! Ta rất muốn nghe hai điểm của cháu."
"Điểm thứ nhất, kiếm pháp của hắn là kiếm pháp của sát thủ thuộc tổ chức sát thủ Thanh Kỳ Lâu ngày trước."
"Điều đó cũng chỉ chứng minh hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, không thể chứng minh hắn là người của Hồi Long Trại."
"Thúc thúc, chẳng lẽ người không biết Hồi Long Trại có một sát thủ của Thanh Kỳ Lâu tên là Diệp Phi sao? Hắn không chỉ là thượng khách của cha con họ Thiệu, mà còn là một công thần kiến nghiệp của Hồi Long Trại đấy!"
"Cháu nghi hắn là đệ tử của Diệp Phi? Lỡ như hắn là đệ tử của sát thủ Thanh Kỳ Lâu khác thì sao?"
"Cháu còn điểm thứ hai mà!"
"Điểm thứ hai là gì?"
"Tên bắt cóc này, cháu cướp hơn năm ngàn lượng ngân phiếu trong tay hắn, hắn vậy mà không tức giận, còn hy vọng cháu hợp tác với họ, lại không cần cháu tham gia vào hành động bắt cóc của chúng, vẫn có thể làm nghề trộm cắp của cháu. Giọng điệu của hắn, giống hệt với người của Hồi Long Trại mà Tiểu Tam ca gặp ngoài thành Lê Bình, tức là cách chiêu mộ nhân tài của cha con họ Thiệu. Thử hỏi một tập đoàn bắt cóc có tấm lòng và khí phách lớn như vậy sao?"
Nhất Trận Phong gật đầu nói: "Xem ra như vậy, dù Trương Tự Cường không phải người của Hồi Long Trại, thì cũng có mối quan hệ dây mơ rễ má không thể tách rời với Hồi Long Trại rồi."
Tiểu Thần Nữ nói: "Thúc thúc, cháu có một điểm không hiểu, Hồi Long Trại đã phái một Thiết Y Tăng đến, tại sao lại phái tên bắt cóc gọi là này đến?"
"E rằng mục đích của Trương Tự Cường không giống với mục đích của Thiết Y Tăng. Thiết Y Tăng đến để truy tìm tung tích của bóng đen; còn Trương Tự Cường, e rằng muốn xây dựng một đường khẩu và hội bang ở vùng này, để mở rộng thế lực của Hồi Long Trại đến vùng Cổ Châu."
"Vậy hắn làm nghề bắt cóc làm gì?"
"Điều này e rằng là để gây quỹ cho việc xây dựng đường khẩu hoặc hội bang. Một khi tiền đã đủ, chúng sẽ không làm nghề này nữa, mà xuất hiện công khai dưới danh nghĩa đường khẩu hoặc hội bang nào đó."
"Người của Hồi Long Trại làm vậy, không sợ gây chú ý cho Cửu Long Môn sao? Vùng này là phạm vi thế lực của Cửu Long Môn đấy!"
"Danh nghĩa công khai của đường khẩu chúng, bề ngoài không có bất kỳ liên hệ nào với Hồi Long Trại, thậm chí chúng còn đi lấy lòng người của Cửu Long Môn, cầu xin sự cho phép của họ để đặt chân, người của Cửu Long Môn sao lại chú ý đến chúng chứ? Cứ nghĩ chúng chỉ là một môn phái nhỏ mới nổi trong giang hồ, thậm chí còn cảm thấy rất hài lòng vì chúng thần phục Cửu Long Môn, chịu sự chỉ huy của Cửu Long Môn đấy."
"Chiêu này của chúng chẳng phải thâm độc sao?"
"E rằng còn có mặt thâm độc hơn nữa."
"Ồ? Còn có mặt thâm độc hơn?"
"Biết đâu từ đó chúng trà trộn vào Cửu Long Môn, trở thành một tên nằm vùng đáng sợ do Hồi Long Trại cài vào nội bộ Cửu Long Môn, khiến toàn bộ Cửu Long Môn không biết không hay mà bị người của Hồi Long Trại thao túng."
"Tâm địa chúng hiểm ác như vậy sao?"
"Tuy nhiên, dù hiểm ác đến đâu, cũng đã bị cô bé là cháu phá hủy rồi, khiến hành động này chết yểu từ trong trứng nước, người của Hồi Long Trại sau này đối với cô bé là cháu, tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu."
"Được lắm! Cháu đợi chúng đến!"
"Được rồi! Chúng ta về thôi! Nếu không tỷ tỷ cháu và Chương tổng quản sẽ lo lắng cho chúng ta, sẽ phái người ra tìm đấy."
Thế là hai người thi triển khinh công, không lâu sau đã lặng lẽ xuất hiện ở hậu hoa viên trong Hầu phủ.
Vi Tinh San đang luyện kiếm bên hồ trong hoa viên, thấy hai người cùng vượt tường vào, kinh ngạc và vui mừng hỏi: "Thúc thúc, muội muội, sao hai người lại từ đây tới? Ngày hôm qua, hai người đã đi đâu? Tỷ đã lo lắng cho hai người suốt cả đêm đấy!"
Tiểu Thần Nữ nói: "Chúng cháu đi làm một vụ mua bán."
Vi Tinh San lại kinh ngạc: "Mua bán? Mua bán gì?"
"Tỷ tỷ, tỷ không biết hôm qua muội lấy sáu ngàn lượng bạc từ tay Chương tổng quản sao?"
"Biết, chẳng phải muội lấy sáu ngàn lượng bạc này đi làm việc tốt sao? Sao lại đi làm mua bán rồi?"
"Nhất Trận Phong" nói: "Con bé vừa làm việc thiện, lại vừa làm một vụ mua bán, đúng là nhất cử lưỡng đắc."
Vi San San bối rối hỏi: "Thúc thúc, có loại mua bán như vậy sao?"
"Nhất Trận Phong" cười đáp: "Người khác thì không, nhưng muội muội cổ linh tinh quái của cháu thì có đấy."
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Tỷ tỷ, chỉ trong một đêm, muội đã kiếm được không ít bạc rồi." Con bé vỗ vỗ vào cái túi vải lớn đang xách trên tay: "Tỷ xem, chẳng phải đây sao? Đủ cho muội và tỷ mua hoa cài đầu rồi!"
"Muội muội, muội không phải vì tiền mua hoa mà đi làm vụ mua bán này đấy chứ? Nhưng muội xưa nay đâu có thích mặc kim đeo ngọc hay cài hoa đâu."
"Muội không thích, nhưng tỷ tỷ thích mà!"
"Ta thích khi nào chứ?"
"Nhất Trận Phong" lên tiếng: "Nếu là để mua hoa cài, thì số bạc con bé kiếm được trong chuyến này, dù có cài hoa từ đầu đến chân cũng chẳng bao giờ dùng hết được trong một đời!"
Vi San San càng kinh ngạc: "Chỉ trong một đêm mà kiếm được nhiều bạc thế sao?"
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Tỷ tỷ, ở đây không dưới một vạn lượng, tỷ nói xem có nhiều không?"
"Đó là mua bán gì vậy?"
"Tỷ tỷ, chuyện mua bán gì thì để sau muội kể cho tỷ nghe. Tiểu Tam ca đã về chưa?"
"Huynh ấy về từ tối qua, sáng sớm nay lại cùng Chương tổng quản đi ra ngoài rồi, hình như có việc gấp cần giải quyết."
"Tỷ tỷ, tỷ có biết họ đi giải quyết việc gấp gì không?"
"Không rõ lắm, hình như là đi tìm công tử họ Ân nào đó."
"Tiểu Thần Nữ" không khỏi nhìn "Nhất Trận Phong", cả hai đều hiểu Tiểu Tam Tử và Chương tổng quản ra ngoài là vì chuyện mất bạc của lão gia nhân nhà họ Ân. Vi San San hỏi: "Muội muội, họ đi ra ngoài, có phải liên quan đến vụ mua bán này của muội không?"
"Chắc là có chút ít. Tỷ tỷ, kiếm pháp của tỷ luyện xong chưa?"
"Vừa luyện xong thì các muội về."
"Tỷ tỷ, vậy chúng ta vào trong phòng nói chuyện đi."
"Nhất Trận Phong" nói: "Hai đứa con gái các con vào phòng mà nói chuyện đi, ta ra đại sảnh phía trước xem Tiểu Tam Tử và Chương tổng quản đã về chưa."
"Tiểu Thần Nữ" dặn: "Nếu họ về, thúc thúc nhớ bảo Tiểu Tam ca đến gặp chúng con ngay nhé. Đi thôi tỷ tỷ!" "Tiểu Thần Nữ" kéo Vi San San đi vào trong phòng ở nội viện.
Vào đến trong phòng, "Tiểu Thần Nữ" kể lại tường tận đầu đuôi sự việc ngày hôm qua và đêm qua cho Vi San San nghe. Vi San San nghe xong vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, nói: "Muội muội, hóa ra muội đi làm một vụ mua bán như vậy, sao không gọi tỷ đi cùng? Để tỷ mở mang tầm mắt, học hỏi chút cũng tốt mà."
"Tỷ tỷ, công việc chính của tỷ là luyện cho tốt môn kiếm pháp của thúc thúc, đợi tỷ luyện thành rồi, tỷ còn sợ không có những vụ mua bán như thế này để làm sao? Bây giờ, tỷ đừng nghĩ gì cả, cứ chuyên tâm luyện kiếm. Nếu không sẽ luyện không tốt đâu. Tỷ nhớ kỹ đấy, đợi tỷ luyện xong, muội còn muốn thỉnh giáo tỷ nữa! Tỷ ngàn vạn lần đừng làm thúc thúc mất mặt đấy!"
Đang nói chuyện, "Nhất Trận Phong" và Tiểu Tam Tử bước vào. "Tiểu Thần Nữ" nhảy cẫng lên, hỏi Tiểu Tam Tử: "Huynh về rồi à!"
Tiểu Tam Tử đáp: "Ta về rồi."
"Chuyện của Ân công tử thế nào rồi?"
"Số bạc họ bị mất đã tìm lại được rồi!"
"Cái gì? Tìm lại được rồi? Lão gia nhân đó làm sao mà mất vậy?"
"Ông ấy bị người ta hạ thuốc mê."
"Ồ!? Ông ấy uống thuốc mê ở đâu?"
"Là trước khi rời khách điếm lên đường, ông ấy đã uống một chén trà có pha thuốc mê."
"Sao lúc đó ông ấy không ngất đi, mà lại đợi đến khi ra ngoài thành vài dặm, vào trong rừng đại tiện xong mới ngất?"
"Đây không phải loại thuốc mê thông thường, phải qua hơn một canh giờ độc mới phát tác khiến người ta hôn mê. Thực ra, lão gia nhân này sau khi ra khỏi thành đã bắt đầu thấy mơ màng rồi."
"Sao lão gia nhân đó lại không biết?"
"Ông ấy mà biết thì đã không ngất rồi. Tên tiểu tặc kia cứ âm thầm theo dõi, thấy ông ấy vào rừng đại tiện xong ngất đi, liền lấy mất túi tiền trong ngực ông ấy. Lão gia nhân đáng thương vốn một lòng muốn đi cứu chủ nhân, lại chẳng hề hay biết, cứ tưởng mình già yếu tinh thần không tốt, đi đường mệt mỏi. Mà cũng phải thôi, từ khi mang theo nhiều ngân phiếu như vậy, lão gia nhân này chưa từng được ngủ ngon hay ăn no. Sau khi tỉnh lại, ông ấy còn tự trách mình vô dụng, sao lại ngủ thiếp đi trong rừng, rồi vội vã lên đường. Đi được một đoạn mới phát hiện số ngân phiếu trên người không cánh mà bay, lập tức sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, hoảng loạn quay lại rừng tìm kiếm, cứ ngỡ mình đánh rơi khi đại tiện..."
"Tiểu Thần Nữ" nghe xong mới biết chuyện mất ngân phiếu của lão gia nhân không đơn giản như vậy, liền hỏi: "Tên tiểu tặc đó là ai?"
"Xuyên Sơn Thử."
"Xuyên Sơn Thử? Trên giang hồ muội chưa từng nghe qua cái tên tiểu tặc này."
"Hắn không phải nhân vật có tên tuổi trên giang hồ, sao muội nghe được chứ? Hắn là hạng hạ lưu chuyên nghề trộm gà bắt chó ở vùng Quý Dương, lẻn tới Cổ Châu gây án, trọ cùng khách điếm với lão gia nhân mang theo số tiền lớn kia. Không biết hắn làm cách nào phát hiện ra lão gia nhân này mang theo tiền, thế là ra tay hạ độc."
"Tiểu Tam ca, sao huynh biết rõ ràng như vậy?"
"Nhất Trận Phong" cười nói: "Tiểu Tam Tử vốn là người trên con đường này, sao lại không biết quá khứ và hành vi của Xuyên Sơn Thử chứ?"
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Hừ! Muội không hỏi những cái đó, mà hỏi sao huynh chắc chắn là do Xuyên Sơn Thử làm? Cứ như tận mắt thấy quá trình hắn gây án vậy?"
Tiểu Tam Tử đáp: "Vì khách điếm bọn họ trọ chính là của Hầu phủ chúng ta. Ta hỏi thăm chưởng quầy và tiểu nhị là biết ngay tình hình trước sau khi họ lưu trú. Tiểu nhị còn nhìn thấy Xuyên Sơn Thử lén lút theo sau lão gia nhân đó ra khỏi thành. Hơn nữa, sau khi Xuyên Sơn Thử đắc thủ lại vẻ mặt hớn hở quay về khách điếm, sau đó còn đến tiền trang đổi lấy một trăm năm mươi lượng ngân phiếu. Đồng thời, ta còn tìm thấy vài vụn thuốc mê trong khe bàn ở căn phòng lão gia nhân từng ở, tất nhiên là do Xuyên Sơn Thử làm rồi."
"Ồ? Sao hắn đắc thủ rồi không cao chạy xa bay, mà còn quay lại khách điếm ở?"
"Hắn tưởng mình làm việc gọn gàng, thần không biết quỷ không hay, không ai biết nên định ở lại thành Cổ Châu chơi bời thỏa thích vài ngày."
"Hắn nhìn thấy lão gia nhân và Ân công tử quay lại không sợ hãi chột dạ sao?"
Tiểu Tam Tử nói: "Lúc đó, Xuyên Sơn Thử đã đang đánh bạc trong sòng, đêm lại đến kỹ viện ngủ, hoàn toàn không biết lão gia nhân đã chuộc Ân công tử về. Hơn nữa, dù Xuyên Sơn Thử có nhìn thấy lão gia nhân quay lại ở khách điếm, thì với kinh nghiệm của một tên trộm lâu năm hơn mười năm, hắn cũng sẽ rất trầm ổn, không sợ hãi mà chỉ cảm thấy kinh ngạc. Vả lại, lão gia nhân đó căn bản không nghi ngờ Xuyên Sơn Thử lấy trộm ngân phiếu, vẫn tưởng mình sơ ý làm mất trong rừng."
"Tiểu Thần Nữ" gật đầu nói: "Đến đây thì muội hiểu rồi, huynh đã bắt tên Xuyên Sơn Thử này ở đâu? Khiến hắn nhả số bạc trộm được ra?"
"Là Chương tổng quản và chưởng quầy đích thân đến kỹ viện mời Xuyên Sơn Thử về khách điếm, đồng thời lục soát trên người và hành lý của hắn, tìm ra số ngân phiếu lão gia nhân nhà họ Ân bị mất. Hắn không còn lời nào để nói, chỉ biết quỳ xuống cầu xin."
"Các huynh xử trí Xuyên Sơn Thử thế nào? Giết hắn à?"
Tiểu Tam Tử nói: "Muội muội, sao chúng ta có thể giết người bừa bãi trong thành được? Hơn nữa, hắn chỉ mưu tài chứ không hại mệnh, tội cũng chưa đến mức tử hình."
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Các huynh không định đưa hắn lên quan phủ đấy chứ?"
"Nhất Trận Phong" nói: "Đưa lên quan phủ thì phiền phức lắm, biết đâu lại khiến Ân công tử không thể về nhà kịp lúc, hơn nữa còn dẫn đến chuyện bọn bắt cóc, nhà họ Ân cũng sẽ mang tội không báo cáo sự việc."
"Vậy các huynh thả Xuyên Sơn Thử đi?"
"Đúng vậy! Chúng ta thả hắn, bắt hắn giao lại số ngân phiếu đã trộm cho nhà họ Ân. Nhưng hai trăm lượng hắn đã tiêu mất thì không đòi lại được. May mà vẫn còn lại năm ngàn một trăm lượng ngân phiếu chưa động đến."
"Vậy chẳng phải hời cho tên Xuyên Sơn Thử này sao?"
"Không! Hai trăm lượng bạc đó bắt hắn viết một tờ giấy nợ giao cho khách điếm, hỏi hắn muốn trả trong vòng nửa năm, hay là tình nguyện đến nghĩa trang làm khổ sai ba năm?"
"Hắn nói sao?"
"Hắn đồng ý trả trong vòng nửa năm."
"Tên trộm lâu năm này trong nửa năm làm sao có hai trăm lượng để trả? Chẳng phải là ép hắn đi trộm cướp tiếp sao?" Vi San San hỏi.
"Cho nên chúng ta không chỉ tuyên bố, mà còn là cảnh cáo, sau này không được làm việc ác, hãm hại người vô tội. Nếu để chúng ta biết, thì dù không giết hắn, cũng sẽ chặt tay chặt chân, khiến hắn tàn phế suốt đời, phải đi ăn xin dọc đường."
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Hắn đi rồi, còn quay lại không? Muội thấy hai trăm lượng bạc này coi như bỏ rồi!"
"Nhất Trận Phong" cười: "Thực ra chúng ta cũng không cần hai trăm lượng đó, chủ yếu là cho hắn một cơ hội làm lại cuộc đời. Tốt hay xấu là ở cách hắn sống sau này."
Tiểu Tam Tử nói: "Tên Xuyên Sơn Thử này không chạy thoát được đâu."
"Ồ? Sao hắn không chạy thoát được?"
"Ta biết hành tung của hắn, cũng biết hắn qua lại với những ai. Chỉ cần ta truy tra, không khó để tìm ra hắn."
"Hắn có nhận ra huynh không?"
"Là Chương tổng quản và chưởng quầy ra mặt đối phó hắn, ta luôn không lộ diện. Hắn có nằm mơ cũng không ngờ là ta, sao nhận ra được?"
"Nói vậy, sau này huynh muốn tìm hắn cũng không khó. Còn hai người chủ tớ nhà họ Ân thì sao?"
"Hai người họ tất nhiên là vô cùng cảm kích. Lúc đầu, họ muốn nhận lại hơn năm ngàn lượng ngân phiếu đó, nhờ chúng ta chuyển giao cho vị tiểu nữ hiệp không rõ danh tính kia!"
"Các huynh không nhận hơn năm ngàn lượng ngân phiếu đó chứ?"
"Tất nhiên là không nhận lại rồi! Chúng ta nói, vị tiểu nữ hiệp kia không tên không tuổi, cũng chẳng có chỗ ở, chúng ta đi đâu mà tìm chứ! Ta thấy dù có tìm được, muội ấy cũng không nhận đâu, vì muội ấy ra tay cứu các người là vì tấm lòng hiệp nghĩa. Các người cứ mang số tiền này về chuộc lại ruộng đất nhà cửa đã cầm cố, sau này có cơ hội thì từ từ báo đáp muội ấy cũng được. Nếu không, chỉ làm chúng ta khó xử. Như vậy, họ mới chịu nhận!"
"Bây giờ họ đâu rồi?"
"Chương tổng quản gọi một hộ viện võ sư hộ tống họ về, tránh để họ gặp nguy hiểm trên đường."
"Tiểu Thần Nữ" nghe đến đây, thở phào nhẹ nhõm nói: "Bây giờ, chúng ta cũng coi như làm xong việc này rồi."
Vi San San nghe xong càng vô cùng cảm động, cô cảm thấy "Nhất Trận Phong" thúc thúc, Tiểu Tam Tử huynh đệ, Sơn muội muội và Chương tổng quản, những người này ai nấy đều là những nhân vật phi thường với tấm lòng hiệp nghĩa, khí tiết cao thượng. Những bậc hiệp sĩ nghĩa sĩ từ cổ chí kim mà cô biết, có ai sánh được với họ? Cô cũng từng nghe về những hiệp khách nghĩa sĩ thời xưa hay những vị hiệp sĩ đáng kính được dân gian lưu truyền như Hồng Tuyến Nữ, Nhiếp Ẩn Nương, họ chỉ là vì ân oán thù giết giữa các gia tộc hào môn quyền quý mà bị cuốn vào vòng tranh giành quyền lực. Dù họ có công thành thân thoái, nhưng chưa từng cứu giúp dân chúng bình thường, e rằng cũng chẳng quan tâm đến sự sống chết hay khổ nạn của dân thường. Như hạng Côn Lôn Nô, dù có thân võ công đáng ngưỡng mộ, bay cao bay xa, cũng chẳng qua là làm thuê cho chủ nhân, không thể gọi là hiệp sĩ, họ có điểm nào trừ bạo an lương, thay dân kêu oan rửa hận đâu?
Chuyện của Tiểu Tam Tử, Sơn muội muội trước đây không nói làm gì, chỉ riêng chuyện nhà họ Ân này, một người bị bắt cóc, một người mất tiền chuộc mạng. Sơn muội muội và Tiểu Tam Tử vốn không hề liên quan đến nhà họ Ân, không quen không biết, càng không có chút giao tình nào. Thế mà họ vẫn mang tấm lòng nhân nghĩa, kiên quyết ra tay cứu giúp, lôi cả hai chủ tớ nhà họ Ân từ cửa tử trở về, tiêu diệt một lũ bắt cóc mất nhân tính, còn truy hồi lại số tiền lớn bị mất cho họ. Việc này từ đầu đến cuối, đối với Sơn muội muội, Tiểu Tam Tử, "Nhất Trận Phong" và Chương tổng quản, hoàn toàn không có chút lợi ích nào. Nhất là Sơn muội muội, còn phải mạo hiểm tính mạng để làm. Thử hỏi Hồng Tuyến Nữ, Nhiếp Ẩn Nương kia, sao sánh được với tấm lòng ngay thẳng không chút tư lợi của Sơn muội muội?
Tất nhiên, Vi San San tuổi còn nhỏ, xưa nay sống trong thâm sơn, không biết sự tích của những anh hùng hiệp sĩ thành danh từ cổ chí kim trong võ lâm. Nếu cô biết sự tích của gia đình Mộ Dung và Mặc Minh Trí, Nhiếp Thập Bát, chị em nhà họ Mục, thì sẽ không có suy nghĩ như vậy. Vi San San không lớn lên trong võ lâm thế gia, cũng không phải người trong giang hồ, những gì thấy và nghe được vô cùng hạn hẹp, có thể nói cô là "ngồi đáy giếng nhìn trời", không biết ngoài trời còn có trời, người ngoài còn có người. Những người cô tiếp xúc là "Tiểu Thần Nữ", Tiểu Tam Tử, "Nhất Trận Phong" nên cho rằng họ là những người hoàn mỹ hiếm có trên đời. Thực ra, "Tiểu Thần Nữ", Tiểu Tam Tử cũng chỉ là những hiệp sĩ hàng đầu như gia đình Mộ Dung, chị em nhà họ Mục mà thôi, việc này nếu chị em nhà họ Mục gặp phải, cũng sẽ làm như vậy, chỉ là cách thức và phương pháp khác nhau mà thôi.
Lại nói "Nhất Trận Phong" nghe "Tiểu Thần Nữ" nói vậy, liền bảo: "Việc này coi như kết thúc rồi, e rằng sau này sẽ còn có chuyện lớn hơn xảy ra. Con bé kia, đừng tưởng thiên hạ thái bình, có thể gối cao đầu mà ngủ."
"Tiểu Thần Nữ" cười: "Thúc thúc, thúc đang nói đến người ở Hồi Long Trại phải không?"
"Con đã đả thương Thiết Y Ác Tăng, lại giết Trương Tự Cường và những kẻ khác. Nếu Trương Tự Cường thực sự là người của Hồi Long Trại, liệu bọn chúng có nuốt trôi cục tức này không?"
Tiểu Tam Tử giật mình: "Cái gì? Trương Tự Cường là người của Hồi Long Trại?"
"Hy vọng hắn không phải, nhưng e rằng mười phần thì chín là người do Hồi Long Trại phái tới Cổ Châu."
"Hắn cũng là vì truy đuổi ta mà đến đây?"
"Truy đuổi con - "Hiệp trộm Nghĩa đạo" Ảnh Tử - tất nhiên là không nằm ngoài dự đoán. Nhưng mục đích của Trương Tự Cường và Thiết Y Tăng khác nhau, ý đồ hắn đến Cổ Châu là muốn xây dựng một cứ điểm, việc truy tìm tung tích con chỉ là thứ yếu."
"Vậy chúng ta phải làm sao?"
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, có gì mà khó giải quyết? Hơn nữa, giết lũ bắt cóc Trương Tự Cường này, bọn chúng sao biết là do muội làm?"
"Con bé kia, đừng tưởng mình cổ linh tinh quái. Cha con nhà họ Thiệu không chỉ chiêu mộ một nhóm cao thủ võ lâm thượng thừa, mà còn có những kẻ mưu trí. Dù bọn chúng không biết là con giết Trương Tự Cường, nhưng con đã đả thương Thiết Y Tăng ở Hầu phủ, lẽ nào bọn chúng không biết là do Hầu Tam tiểu thư tinh quái như con làm? Huống hồ vùng Cổ Châu này, hầu như không có cao thủ võ lâm nào giết được Trương Tự Cường, bọn chúng không nhạy bén đoán ra là do Tam tiểu thư con làm sao?"
"Nếu bọn chúng dám đến Cổ Châu gây sự khiêu khích, thì ép muội phải đến Hồi Long Trại đại náo! Muội sẽ khiến bọn chúng ngày đêm không yên, không có ngày lành mà sống."
"Con bé kia, nếu con làm ầm ĩ như vậy, con sẽ trở thành kẻ địch chung của võ lâm đấy!"
"Thúc thúc, không đến mức nghiêm trọng thế chứ? Sao muội lại thành kẻ địch chung của võ lâm được!"
"Hiện nay, cha con nhà họ Thiệu tự xưng là người hiệp nghĩa, có danh vọng lớn trong võ lâm, qua lại với các môn phái danh môn chính phái như Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Cái Bang. Hồi Long Trại ở Hồ Quảng lại càng danh tiếng vang dội. Con mà đi đại náo như thế, chẳng phải trở thành kẻ địch chung của võ lâm sao?"
"Tiểu Thần Nữ" nói: "Người trong võ lâm, không phải ai cũng là kẻ hồ đồ cả đâu nhỉ? Chẳng lẽ họ đến trắng đen phải trái cũng không phân biệt được sao?"
"Người ta sao lại không phân biệt trắng đen? Người của Hồi Long Trại không đến Hầu phủ Cổ Châu đại náo, mà con - Tam tiểu thư - lại chạy đến Hồi Long Trại đại náo, con bảo người trong võ lâm sẽ đánh giá thế nào?"
"Sao bọn chúng không đến Hầu phủ đại náo? Chẳng lẽ tên Thiết Y Tăng kia không phải người của bọn chúng sao?" Tiểu Tam Tử hỏi.
"Thiết Y Tăng là người của cha con nhà họ Thiệu, chỉ mấy người chúng ta biết, trong võ lâm còn ai biết nữa? Dù là người của Hồi Long Trại, e rằng cũng chẳng mấy ai biết. Thiết Y Tăng không thừa nhận, cha con nhà họ Thiệu cũng một mực phủ nhận, nói chúng ta vô căn cứ, ác ý vu khống bọn chúng, hủy hoại danh dự của bọn chúng. Con bé kia, đến lúc đó con nói sao?"
"Tiểu Thần Nữ" và Tiểu Tam Tử giật mình, không khỏi sững sờ.