Họ đi theo gã người Ai Cập bịt mặt tiến sâu vào bên trong. Những kẻ xung quanh nhìn họ bằng ánh mắt dò xét, lấm lét. Nơi này có lẽ là một thành phố ngầm bị bỏ hoang, thời cổ đại từng dùng làm nhà tù hoặc nơi giam giữ nô lệ. Khắp nơi nồng nặc mùi thối rữa buồn nôn, còn khó ngửi hơn cả cống rãnh, thật khó hình dung nổi làm sao những kẻ này có thể sinh sống được ở đây.
Họ bám theo kẻ quấn khăn kín đầu đi miết về phía trước, rẽ qua không biết bao nhiêu khúc quanh, cuối cùng dừng lại trước một cánh cổng lớn. Khác hẳn với vẻ hoang tàn đổ nát xung quanh, cánh cổng này làm bằng thép kín khí vô cùng dày nặng, trông hoàn toàn lạc quẻ với những thiết bị xập xệ bên trong thành phố ngầm này. Gã dẫn đường gõ vài nhịp lên cửa, cánh cổng liền mở ra.
Kẻ mở cửa cho họ là một gã đại hán Ai Cập hung tợn, làn da ngăm đen màu cà phê, trên đầu tết một bím tóc nhỏ. Trên môi, tai và cả mũi gã đều găm đầy khuyên sắt, hình xăm chằng chịt khắp người, đôi mắt kẻ viền đen đậm, trông vô cùng man rợ và thô bạo.
Trần Trí từng đọc qua tài liệu trên mạng, vào thời Ai Cập cổ đại, sự phân biệt đẳng cấp chủng tộc vô cùng rõ rệt. Người Ai Cập thực thụ đều có làn da màu cà phê, còn những kẻ da đen nhẻm hầu hết là hậu duệ của người Do Thái. Người Do Thái trong một thời gian dài trước đây luôn phải làm nô lệ cho người Ai Cập, mãi cho đến khi Moses rẽ đôi Biển Đỏ, dẫn dắt họ trốn khỏi Ai Cập thì họ mới có được tự do. Thế nhưng tại Ai Cập vẫn lưu lại rất nhiều dòng máu của người Do Thái, bởi vậy ở nơi này, những người bản địa thuần chủng luôn khinh miệt, không thèm giao thiệp với người ngoại tộc.
Gã béo Ai Cập kia thấy họ bước vào liền thô bạo vươn tay đẩy mạnh vai Bàn Uy, nói một câu tiếng Ả Rập, dường như đang đòi hỏi thứ gì đó.
Bàn Uy dựng ngược lông mày, định xông lên đánh trả ngay lập tức. Mễ Na vội vàng cản anh ta lại, rồi dùng tiếng Ả Rập thương lượng vài câu với gã béo Ai Cập. Sau đó, cô quay sang bảo bọn Trần Trí giao nộp hết súng ống trên người ra, tạm thời để lại nơi này.
Súng giắt trên người thì không thể giấu nổi, bọn họ đành phải ngoan ngoãn tháo súng xuống giao ra, nhưng con dao găm giấu trong ống quần thì vẫn giữ nguyên.
May mà gã béo Ai Cập kia đầu óc không mấy nhạy bén. Gã liếc nhìn đống súng, lại nhìn xoáy vào bọn Trần Trí từ đầu đến chân vài lượt, rồi mới quay người dẫn đường cho họ.
Căn phòng này có dạng hình chữ nhật dài và hẹp, tối tăm vô cùng, không thể nhìn rõ diện tích rộng hẹp ra sao. Bốn bức tường xung quanh phủ đầy một lớp bùn đất nhầy nhụa bóng nhẫy, bên trên vẫn còn sót lại những mảng tranh bích họa loang lổ. Nơi này trước kia có lẽ là phòng ở cao cấp dành cho người quản lý.
Ở góc sâu nhất trong phòng, vài người phụ nữ Ai Cập khoác lớp sa mỏng đang nằm rạp dưới đất. Họ đều để trần nửa thân trên, cổ chân đeo vòng vàng, khắp người lấp lánh những món trang sức bằng vàng thô kệch, mái tóc xoăn dài rũ rượi quấn quanh thân thể. Thần trí của họ đều mơ màng, lờ đờ, tựa vào nhau cười khúc khích, có lẽ là do vừa phê thuốc.
Phía sau những người phụ nữ ấy là một chiếc ghế tựa lưng cao kiểu Ai Cập cỡ lớn. Gã Độc Nhãn Trùng đang ngồi chễm chệ trên đó, tay cầm chùm nho không ngừng trêu chọc mấy ả đàn bà dưới đất. Gã cười hềnh hệch với khuôn mặt bóng dầu nhẫy mỡ, miệng lẩm bẩm những lời bằng tiếng Ả Rập, nghe giọng điệu thì chắc chắn là những lời lẽ hạ lưu, tục tĩu.
Gã béo Ai Cập đi đến bên cạnh Độc Nhãn Trùng rồi quay người đứng sừng sững phía sau gã, không nhúc nhích nữa.
Còn Độc Nhãn Trùng thì như thể không nhìn thấy nhóm người Mễ Na, vẫn tiếp tục đùa giỡn, sờ soạng đám đàn bà dưới đất. Mại đến khi Mễ Na đứng phía trước hắng giọng vài tiếng, gã mới bực bội ngẩng đầu lên.
Độc Nhãn Trùng đánh giá Mễ Na từ trên xuống dưới một lượt, rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt, càu nhàu vài câu bằng tiếng Ả Rập. Giọng gã lè nhè như một gã say đang gào thét, vô cùng khó chịu.
Mễ Na lập tức nhíu chặt mày, siết chặt nắm đấm, sau đó quay sang nói với Trần Trí: "Gã nói không muốn đàm phán với đàn bà, anh nói chuyện với gã đi, tôi sẽ làm phiên dịch cho mọi người..."
Nghe Mễ Na nói vậy, Trần Trí bước lên phía trước vài bước, quan sát kỹ gã người Ai Cập độc nhãn này. Râu tóc gã rậm rạp, để bộ râu quai nón xồm xoàm, khuôn mặt bóng nhẫy như thể cả trăm năm chưa rửa. Ngay trước mặt bọn Trần Trí, gã vẫn ngang nhiên, vô tư sờ soạng vòng một của những ả đàn bà kia.
Thói quen sinh hoạt của gã Ai Cập này thật khó mà tả nổi. Gã Độc Nhãn Trùng mặc một chiếc áo sơ mi Ai Cập màu đỏ gạch, trên người đầy vết rượu loang lổ và vụn thức ăn thừa bám bẩn, nhưng đôi bàn tay gã lại rất sạch sẽ, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, ngón nào ngón nấy đeo đầy những chiếc nhẫn bảo thạch đủ màu sắc sặc sỡ.
Độc Nhãn Trùng nhìn thấy Trần Trí thì khẽ gật đầu, nói một câu tiếng Ả Rập. Mễ Na dịch lại: "Thằng nhóc châu Á kia, mày muốn bàn chuyện làm ăn gì với tao?"
Trần Trí nhìn Độc Nhãn Trùng, bình tĩnh đáp: "Tôi cần mua một số súng ống, phải là loại tốt nhất, sẵn tiện muốn dò hỏi chút tin tức..."
Sau khi Mễ Na dịch lại câu này bằng tiếng Ả Rập cho Độc Nhãn Trùng nghe, gã liền đáp lại vài câu. Mễ Na quay đầu nói với Trần Trí: "Gã nói súng tốt đều để dành cho các tín đồ của thần, lũ người châu Á hèn kém không xứng đáng được dùng súng tốt. Người châu Á các người đã vơ vét quá nhiều của cải ở nơi này, đáng ra phải ăn kẹo đồng mới đúng. Nhưng nếu chúng ta chấp