"Đinh Ninh, cô nương đó là bạn học ở trường của cậu sao? Kể cho tôi nghe tình hình của cô ấy xem nào!" Trần Trí hỏi Đinh Ninh, tay tiện châm một điếu thuốc.
"Vâng! Cô ấy là học tỷ khóa trên của em!" Đinh Lâm chạy đến bên cạnh Trần Trí nói tiếp: "Cô ấy tên là Vu Đan, là một học sinh ôn thi lại. Nghe nói cô ấy đã ôn thi vào Đại học Phát thanh Truyền hình Thủ đô hai năm rồi, vẫn chưa đỗ được ngôi trường ưng ý. Nhưng tâm khí cô ấy rất cao, không cam lòng vào mấy trường đại học bình thường nên cứ ôn thi mãi đến tận bây giờ. Học sinh trong trường ai cũng biết cô ấy, thành tích rất tốt, coi như là một học bá, nhưng không ngờ rằng... không ngờ cô ấy lại đến đây để cầu vận đào hoa!"
"Tôi muốn nói chính là chuyện này..." Trần Trí khẽ nhíu mày, "Cô gái này đến Túc Mệnh Đường, căn bản không phải là đến để cầu xin vận đào hoa gì cả..."
"Sao cậu nhìn ra được vậy?" Bàn Uy chạy lại cướp lấy một điếu thuốc của Trần Trí, ngạc nhiên hỏi, sau đó lập tức bừng tỉnh đại ngộ: "Đúng rồi! Bây giờ cậu biết nhìn khí trường của người khác rồi, chà, cậu giỏi thật đấy, cả chuyện này mà cũng nhìn ra được sao? Mau nhìn giúp tôi xem, khi nào thì lão tử mới gặp vận đào hoa, cưới được một cô vợ xinh đẹp đây?"
"Khí trường nào có huyền hồ như cậu nói?" Trần Trí bị Bàn Uy làm cho không biết nói gì hơn, "Vận thế của con người phần lớn đều do bản thân quyết định, đặc biệt là phương diện tình cảm con người có tính linh động rất cao, đôi khi chính mình còn không kiểm soát nổi, làm gì có chuyện dùng khí trường để thao túng ái hận của con người. Vừa rồi dáng vẻ cô gái đó bước vào rất kỳ lạ, cô ấy nhìn thấy Đinh Ninh ở đây mà không hề tỏ ra kinh ngạc, giống như đã biết trước Đinh Ninh sẽ ở đây vậy. Hơn nữa, vừa rồi tôi liếc nhìn sau lưng cô ấy, khí trường trên người cô ấy rất ứ đọng, tất cả tụ lại một chỗ, sắc đen kịt, lại thêm những cảm xúc lo âu và sợ hãi chiếm diện tích rất lớn. Điều này chứng tỏ lúc này trong lòng cô ấy cực kỳ ức chế và hoảng loạn, những người như vậy thậm chí có thể tự sát bất cứ lúc nào, làm gì có tâm trí đâu mà yêu đương. Vậy mà cô ấy lại đến đây mua một chuỗi vòng tình yêu, điều đó chứng tỏ mục đích cô ấy đến đây không hề chân thật!"
"Vậy cô ấy đến để làm gì?" Bàn Uy vội vàng chạy ra cửa, đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô gái ấy từ xa, "Một con nhóc choắt con như vậy thì có thể có mục đích gì? Chẳng lẽ cô ấy... chẳng lẽ cô ấy là một..."
"Tuyệt đối không phải!" Trần Trí khẳng định, "Tôi vừa nhìn khí trường của cô ấy rồi, cô ấy tuyệt đối chỉ là một người bình thường. Có lẽ thật sự là tôi nghĩ nhiều rồi, nhưng cũng có thể, cô ấy đang đến để quan sát con mồi của mình..."
Lời của Trần Trí rất nhanh đã được kiểm chứng. Chưa đầy một tuần sau, Đinh Ninh đã hưng phấn chạy đến báo với Trần Trí rằng học tỷ tên Vu Đan kia chủ động nhắn tin cho cậu, hẹn tối gặp mặt ở cổng trường, nói là muốn cùng đi ăn cơm. Lời lẽ có chút ái muội, còn dặn cậu nhất định phải đi, tuyệt đối không được thất hứa.
Đối mặt với cái bẫy rõ mười mươi này, Trần Trí và Bàn Uy bàn bạc với nhau một lúc, cuối cùng quyết định không nên "đả thảo kinh xà", cứ để Đinh Ninh một mình qua đó xem sao. Dù sao cũng chỉ là đi hẹn hò, địa điểm không phải nơi hẻo lánh nên không có nguy hiểm quá lớn, cứ để xem người đàn bà đó định giở trò gì...
Mặc dù vậy, Đinh Ninh vẫn có chút hưng phấn. Tuy trong lòng cậu cũng biết Vu Đan có ý đồ bất chính, nhưng trong cái đầu óc đơn giản của cậu vẫn huyễn hoặc rằng có lẽ học tỷ cũng có chút ý tứ với mình. Tuy Vu Đan không xinh đẹp bằng Lan Lan, nhưng được hẹn hò với học tỷ học bá vẫn là chuyện đáng để khoe khoang, hơn nữa đây là lần đầu tiên Đinh Ninh đi hẹn hò chính thức.
Thế là đêm đó, Đinh Ninh ăn diện bóng lộn, còn cố tình sấy tóc theo kiểu của Lộc Hàm, ra dáng một "tiểu tiên nhục" phóng khoáng, bất cần.
Để phòng vạn nhất, Trần Trí vẫn làm "Tượng thuật" trong lòng bàn tay cậu để giám sát tình hình từ xa, đồng thời đặt một kết giới tinh xảo như hộ giáp lên người Đinh Ninh. Trần Trí còn dặn Đinh Ninh, dù gặp bất cứ tình huống nào cũng tuyệt đối không được cởi áo, càng không được ăn bất cứ thứ gì, nếu không kết giới rất có thể sẽ mất hiệu lực.
Đinh Ninh gật đầu đồng ý, nhưng trong đầu cậu chủ yếu chỉ nghĩ đến chuyện hẹn hò với học tỷ, sau đó liền hưng phấn đi ngay...
Trường trung học cao cấp Z cách đó không quá xa, giờ này cổng trường rất náo nhiệt, rất nhiều cặp đôi đang hẹn hò ở phố ăn vặt bên ngoài. Trần Trí và Bàn Uy đưa Đinh Ninh đến cổng sau trường, đỗ xe trong một rừng cây cách đó một đoạn rồi tắt máy. Trần Trí dùng liệt chú ẩn giấu cả chiếc xe đi, sau đó điểm nhẹ vào không trung, mở ra hình ảnh của "Tượng thuật".
Họ nhìn thấy Đinh Ninh đứng ngốc nghếch ở cổng trường đợi rất lâu, sau đó Vu Đan gọi điện tới, nói có việc gấp đột xuất, bảo Đinh Ninh đợi thêm một chút, cô sẽ đến ngay.
Cái đợi này kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, cuối cùng đèn đóm ở phố ăn vặt cũng tắt ngấm, người đi đường thưa dần, cổng trường đã khóa chặt.
Đúng lúc Đinh Ninh định quay về, Vu Đan đột nhiên gọi điện thoại tới, nói có sự cố bất ngờ, hiện tại cô đang ở trong lớp học, bảo Đinh Ninh mau vào tìm cô. Nói xong liền cúp máy, Đinh Ninh gọi lại thì Vu Đan đã tắt máy rồi...
Đinh Ninh không ngờ lại gặp phải tình huống này. Lúc này trời đã tối đen như mực, gió lạnh thổi từng cơn, bên trong trường học tối om, trên tòa nhà dạy học không nhìn thấy lấy một bóng đèn, âm u như một tòa nhà ma, ngay cả đèn phòng bảo vệ cũng đã tắt.
Đinh Ninh có chút do dự, nhưng Vu Đan đã ở bên trong rồi, hơn nữa tình hình hiện tại rất không rõ ràng, cần cậu vào thăm dò tin tức, Đinh Ninh đành miễn cưỡng trèo qua bức tường phía sau để vào trong.
Trần Trí và Bàn Uy ngồi trong xe nhìn hình ảnh trên không trung...
Chỉ thấy Đinh Ninh chậm rãi bước đi trong bóng tối, ngôi trường vào ban đêm yên tĩnh đến đáng sợ. Mọi nơi đều tối đen như mực, sân trường vô cùng trống trải, thậm chí không có lấy một tia phản quang. Những chiếc xà đơn, xà kép mà ban ngày cậu vẫn thường chơi, giờ nhìn lại vô cùng âm u.
Đinh Ninh bật đèn pin điện thoại, tìm đến tòa nhà dạy học chính. Cửa tòa nhà không khóa mà khép hờ, khe cửa tối om, giống như miệng ác ma đang khẽ hé mở.
Đinh Ninh bước đến đó thì dừng lại, ánh trăng đến đây không còn chiếu vào được nữa, bên trong tối đến mức ngay cả cái bóng cũng không thấy. Ngay cả trong hình ảnh, Trần Trí cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của Đinh Ninh.
Cuối cùng Đinh Ninh vẫn bước vào. Cậu men theo cầu thang tối om đi lên tầng hai. Khi đứng ở hành lang dài, cậu mới phát hiện ra con đường quen thuộc này lại tối tăm và hun hút đến thế, nhìn mãi không thấy điểm cuối. Cửa các lớp học hai bên đều khép hờ, dường như sau cánh cửa đang ẩn giấu thứ gì đó.
"Học tỷ, học tỷ, học tỷ... Vu Đan!" Đinh Ninh khẽ gọi, cậu không dám phát ra tiếng quá lớn, dường như sợ đánh thức thứ gì đó trong bóng tối. Lúc này cậu đã chẳng còn tâm trí đâu mà hẹn hò, chỉ mong tìm thấy Vu Đan rồi rời khỏi tòa nhà dạy học tối tăm này.
Đúng lúc đó, chỉ thấy ở phía cuối bóng tối đằng trước, một vệt đỏ tươi lóe lên. Màu đỏ đó vô cùng diễm lệ, giống như một vệt máu tươi vậy...