Khi chú Lão Sơn tỉnh dậy, đập vào mắt chú là một màn đêm đen kịt, tĩnh mịch đến đáng sợ, không một tiếng động. Chú nghĩ mình đã ngủ quên quá giờ, vội vàng chạy ra ngoài tìm mọi người, nhưng không ngờ rằng, tất cả bọn họ đều đã biến mất.
Trên mặt đất bừa bộn ngổn ngang, vỏ chai rượu vứt lăn lóc khắp nơi. Mọi đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn, đống lửa trại thậm chí còn chưa tắt hẳn, thế nhưng cả doanh trại lại im phăng phắc, không một bóng người.
Chú Lão Sơn lúc đó bắt đầu hoảng sợ, chạy loạn khắp nơi gào thét gọi người, nhưng gọi mãi mà chẳng có ai thưa. Chú lập tức linh cảm đã có chuyện chẳng lành xảy ra. Không hiểu sao, trong đầu chú bỗng chốc nghĩ ngay đến vết nứt lớn trên ngọn núi thấp kia...
Chú Lão Sơn lần mò bước về phía vết nứt lớn đó. Từ đằng xa, chú nhìn thấy trong bụi cỏ trước vết nứt có thứ gì đó đang nhấp nháy phát sáng. Chú lấy hết can đảm tiến lên vài bước, nhìn kỹ lại thì ra trên bãi cỏ là chiếc điện thoại di động của Liêu Đình Đình.
Chú Lão Sơn nhìn thêm một cái về phía trước, vết nứt lớn đã sừng sững ngay trước mắt. Bên trong khe nứt tối om như hũ nút, toát ra vẻ âm u, rợn người.
Chú Lão Sơn vốn không phải kẻ khờ khạo, chú thừa biết tình hình lúc này cực kỳ bất thường. Toàn bộ nhân viên nghiên cứu đều đã biến mất, chú tuyệt đối không thể chui vào khe nứt kia nữa. Lúc đó chú nghĩ, chi bằng cắm đầu chạy trốn, đợi xuống được dưới núi rồi gọi người đến cứu sau, chứ quyết không thể ở lại nơi này thêm một giây nào nữa. Nghĩ đoạn, chú quay đầu, vắt chân lên cổ định chạy.
Thế nhưng, chuyện xảy ra ngay sau đó có lẽ cả đời này chú Lão Sơn cũng không thể nào quên được............
Mới chạy được vài bước, chú Lão Sơn bỗng nghe thấy có tiếng ai đó gọi mình từ phía sau, giọng nói mềm yếu, thều thào. Chú ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra Liêu Đình Đình đang đứng ngay bên trong khe nứt, khuôn mặt ẩn khuất trong bóng tối, không ngừng vẫy tay gọi chú.
Chú Lão Sơn lúc ấy tim thắt lại, định cất tiếng gọi Liêu Đình Đình để hỏi xem cô rốt cuộc bị làm sao.
Nhưng đúng lúc đó, chú bỗng phát hiện trên những dây leo khổng lồ bên cạnh vết nứt có thứ gì đó bám chi chít, trông vô cùng kỳ quái. Chú ghé mắt nhìn kỹ hơn, khoảnh khắc ấy, tim chú suýt chút nữa thì nổ tung vì sợ hãi. Chú nhìn thấy trên những dây leo kia treo lủng lẳng chi chít xác chết của các nhân viên nghiên cứu khoa học. Bụng của họ đều bị mổ phanh ra, nội tạng rơi vãi đầy đất, tròng mắt lồi cả ra ngoài.
Chú Lão Sơn lúc ấy sợ đến mức tiểu cả ra quần, quay đầu bỏ chạy thục mạng. Chú vốn có hướng tính rất tốt, cứ men theo đường cũ mà chạy, nhưng chạy ròng rã suốt một ngày một đêm chú mới bàng hoàng nhận ra, mình hoàn toàn không thể thoát khỏi thung lũng này............
"Cho nên vừa rồi chú cầm điện thoại là để dò sóng có phải không?" Trần Trí hỏi.
"Đúng vậy!" Chú Lão Sơn trả lời.
"Cái điện thoại này sắp sập nguồn đến nơi rồi, mấy ngày nay tôi cuống cả lên! Cứ chạy loạn khắp nơi, ngã đến mức trật cả khớp tay, thế mà vẫn chẳng tìm thấy tí sóng nào..."
"Chuyện này đúng là kỳ lạ thật đấy~~"
Béo Uy nghe xong liền cười hắc hắc một tiếng: "Này ông cụ, ông có biết không? Thực ra vừa rồi ông đã đi đến rìa cánh rừng rồi đấy, sao không tiếp tục đi thẳng về phía trước?"
"Tôi biết làm sao được!"
Chú Lão Sơn ngơ ngác ra mặt, nói:
"Vừa rồi tôi đã ra ngoài rồi sao? Nhưng tôi có nhìn thấy gì đâu! Trước mắt tôi lúc đó chỉ có một cánh rừng bạt ngàn không thấy điểm dừng thôi~~~ Ôi trời đất ơi!! Đúng là hại người ta mà!!"
Chú Lão Sơn nói xong liền sụt sùi nước mắt nước mũi, oán thán Giáo sư Liêu, nói chuyến này lỗ nặng rồi, suýt nữa thì mất mạng, tay lại còn bị thương từ nay coi như phế bỏ. Những người khác vội vàng đưa cho chú nước lọc và sô-cô-la để bổ sung năng lượng, ông lão này đã mấy ngày nay chưa có hạt cơm nào vào bụng rồi.
Giáo sư Liêu nghe xong trải nghiệm của chú Lão Sơn thì thở dài một tiếng rồi nói: "Chú Lão Sơn, lần này thật sự đã làm chú chịu thiệt thòi rồi. Vì đội nghiên cứu của chúng tôi mà chú phải chịu vết thương nặng thế này. Thôi được rồi, đợi sau khi trở về, tôi nhất định sẽ bồi thường thỏa đáng cho chú về mặt kinh tế, gửi chú một khoản tiền bồi thường thật hậu hĩnh~~"
Vừa nghe nhắc đến tiền, vẻ mặt sầu khổ, nhăn nhó vừa rồi của chú Lão Sơn lập tức biến mất không còn tăm hơi, tinh thần phấn chấn hẳn lên:
"Nhất định phải bồi thường cho tôi đấy nhé Giáo sư Liêu! Ôi dào~~ Mấy ngày nay tôi ở trong cái thung lũng này bị dọa cho khiếp vía, đến cả sâu bọ cũng phải nuốt vào bụng, chịu đủ mọi cực hình trên đời rồi........."
"Chú cứ yên tâm..." Giáo sư Liêu ngắt lời than vãn của chú Lão Sơn, tiếp tục nói:
"But hiện tại, tôi vẫn còn một yêu cầu đối với chú. Chú phải dẫn chúng tôi tìm đến ngọn núi thấp và vết nứt lớn kia, chúng tôi cần đi cứu những thành viên nghiên cứu còn sống sót. Chú cứ yên tâm, chỉ cần xuống núi, tôi chắc chắn sẽ không để chú phải chịu thiệt đâu~~~"
"Cái gì? Tôi không đi đâu!"
Nhuệ khí vừa mới nhen nhóm của chú Lão Sơn lập tức tan thành mây khói. Vừa nghe nhắc đến chuyện quay lại ngọn núi thấp kia, chú liền lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, cứ như thể có quỷ đang đòi mạng mình vậy.
"Nơi đó là phủ đệ của Lão Thần ngự trị,