"Ha ha! Thằng nhóc nhà chú mày cũng biết tương tư rồi cơ đấy?"
Béo Uy cười lớn, ném chiếc điện thoại sang cho Trần Trí đang ngồi bên cạnh.
"Quả Cam, cậu xem hộ tớ xem con bé này có vấn đề gì không? Liệu có phải yêu tinh phương nào tu luyện thành người, mò đến đây để ăn thịt Phó Chúc nhà chúng ta không? Tớ thấy chuyện này kỳ quặc lắm, người bình thường sao có thể vừa mắt nổi Phó Chúc chứ? Thật là không thể tin nổi..."
"Tôi thì làm sao chứ? Người bình thường thì không được thích tôi à?" Phó Chúc suýt chút nữa thì tức lộn ruột vì những lời của Béo Uy. Cậu trợn ngược mắt lườm gã một cái cháy mặt, rồi lại hậm hực quay về phía sofa nằm dỗi.
Trần Trí nhận lấy điện thoại, mở ra xem. Đây quả thực là một cô gái có ngoại hình vô cùng nổi bật, trông rất đáng yêu.
Thế nhưng, ảnh chụp rốt cuộc cũng chỉ là hình ảnh hai chiều tĩnh lặng, không thể nhìn ra được bất kỳ luồng khí trường nào. Muốn cảm nhận được khí trường, bắt buộc phải tiếp cận đối phương trong phạm vi khoảng năm mét.
Hiện tại, anh chỉ có thể dựa vào đường nét ngũ quan trên bức ảnh, kết hợp với những hoạt động trên WeChat để phán đoán tính cách cũng như hành vi thường ngày của cô ta.
Tài khoản WeChat của cô gái tên Nhược Kỳ này hầu như không có bức ảnh nào, ngay cả ngày đăng ký cũng mới gần đây. Nói cách khác, trước đây cô ta chưa từng dùng WeChat, dường như tài khoản này được lập ra chỉ để kết bạn với Phó Chúc.
Đối với giới trẻ ngày nay, WeChat từ lâu đã là công cụ liên lạc không thể thiếu, việc một nữ sinh cấp ba vừa mới lập tài khoản WeChat quả thật có chút bất thường, dấy lên một cảm giác kỳ quái khó tả.
Hơn nữa, diện mạo của cô gái này lại xinh đẹp một cách quá mức hoàn hảo. Vẻ ngọt ngào, đáng yêu ấy như đánh trúng vào gu thẩm mỹ của mọi nam sinh trung học, giống như một sản phẩm được nhào nặn một cách có chủ đích, cực kỳ giống với nữ diễn viên đang nổi tiếng Triệu Lệ Dĩnh. Một cô gái xinh đẹp như vậy lại chủ động theo đuổi người khác, điều này càng khiến người ta không khỏi nghi ngờ về một âm mưu đen tối phía sau.
"Phó Chúc, tối nay cứ đi phó ước đi! Yên tâm, bọn tớ sẽ đi cùng cậu."
Trần Trí lay lay Phó Chúc vẫn đang dỗi hờn trên sofa, trả lại điện thoại cho cậu.
"Không đi..."
Đầu Phó Chúc lắc như trống bỏi, cậu vẫn hậm hực nằm ườn trên sofa.
"Tôi mới không thèm đi! Bây giờ tôi đã nhìn thấu rồi, trên đời này làm gì có chuyện tốt tự dưng dâng tận miệng. Chính các người cũng nói đấy thôi, một cô gái xinh đẹp như vậy sao tự nhiên lại thích tôi được chứ?
Chắc chắn lại giống như Lan Lan, đều là yêu tinh hóa thành, mò đến để ăn thịt tôi thôi! Sau này có đứa con gái nào hẹn, tôi sẽ bảo mình là gay, có chết cũng không đi. Tôi không thèm làm mồi nhử cho các người nữa đâu!"
"Ai bảo cô ấy nhất định đến để ăn thịt cậu chứ? Tớ đã nói cô ấy chắc chắn có vấn đề đâu."
Trần Trí mỉm cười trấn an.
"Có vấn đề hay không thì không thể nhìn qua ảnh chụp được, phải gặp tận mặt mới xác định được. Đi thôi! Tớ sẽ bám sát ngay sau cậu để quan sát tình hình giúp cậu."
"Tôi không đi!"
Phó Chúc bĩu môi thật dài, như một đứa trẻ con dỗi hờn quay ngoắt đầu sang hướng khác.
"Tôi không thích hẹn hò với con gái nữa đâu. Lần nào hẹn hò cũng chẳng có chuyện gì tốt lành, hết biến thành chim khổng lồ lại hóa thành quỷ dữ. Tôi sắp bị dọa đến mức sang chấn tâm lý rồi đây này. Các người đi mà tìm người khác làm mồi nhử đi!"
"Mẹ kiếp, cái thằng ranh này..."
Béo Uy quay đầu lại, giáng ngay một cú tét trời giáng vào đầu Phó Chúc, khiến cậu lảo đảo ngã nhào từ trên sofa xuống đất.
"Mày không yêu đương với con gái thì định yêu đương với ai hả? Chẳng lẽ mày muốn làm gay thật đấy à? Bảo đi thì cứ đi đi! Làm gì mà lắm lời thế không biết. Mày không biết Tiểu Trí ca của mày đang có đại kế hoạch à? Không nỡ bỏ con đỏ sao bắt được sói, chúng ta là những người nối nghiệp của giai cấp vô sản, lúc cần hiến thân thì phải biết hy sinh chứ..."
"Tôi cứ không đi đấy, các người hùa nhau bắt nạt tôi, tôi về mách mẹ cho xem!"
Phó Chúc bị Béo Uy đánh đau, tức đến đỏ bừng cả mặt. Cậu ôm đầu, nhanh như chớp chạy tót ra ngoài.
"Cái thằng ranh này, đúng là ngứa đòn mà..."
Béo Uy định đuổi theo xách cổ cậu lại thì bị Hách Anh Tuấn cản đường.
"Anh Uy! Không sao đâu, nếu em trai Phó Chúc không đi thì để em đi thay cho!"
Hách Anh Tuấn hất nhẹ mái tóc, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Béo Uy. "Em tự tin với nhan sắc của mình, nhất định sẽ chiếm trọn được trái tim của cô nương đó."
"Chú mày biến ra chỗ khác chơi hộ anh cái, sao chỗ nào cũng có mặt chú thế hả? Lên lầu mà đăng tin lên vòng bạn bè đi..."
Béo Uy bực bội đẩy mạnh Hách Anh Tuấn ra một bên, rồi quay sang nhìn Trần Trí.
"Quả Cam, cô gái tên Nhược Kỳ này rõ ràng là có vấn đề. Nếu cô ta tự mò đến tìm Phó Chúc thì tớ đoán chắc chắn cô ta không biết đến sự tồn tại của chúng ta. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ đó, tớ đồ rằng cô ta chính là một..."
"Là một bán thần..."
Trần Trí khẽ đáp, gương mặt anh đanh lại vô cùng nghiêm nghị.
"Nếu cô ta sở hữu năng lực mà chúng ta đang cần, thì bằng mọi giá chúng ta phải thu phục cô ta về dưới trướng..."
Đến cuối tuần, dưới sự chỉ bảo tận tình của Trần Trí và sự đe dọa bằng nắm đấm của Béo Uy, Phó Chúc rốt cuộc cũng phải ấm ức, miễn cưỡng đi hẹn hò.
Thực ra, tuy miệng thì nói không muốn, nhưng sâu trong lòng cậu vẫn ôm giữ những ảo tưởng tươi đẹp về tình yêu. Những trải nghiệm kinh hoàng trước đây quá mức tồi tệ, khiến cậu suốt một thời gian dài luôn sống trong nỗi sợ hãi tột độ đối với con gái.
Thế nhưng, trí nhớ của Phó Chúc chẳng khác nào cá vàng, khả năng lưu giữ những ký ức đau khổ vô cùng ngắn ngủi, đúng kiểu sẹo lành thì quên mất đau, giờ đây hầu như đã quên sạch bách.
Đối với cô nàng loli xinh đẹp đột nhiên chủ động ngã vào lòng mình, trong lòng Phó Chúc vẫn nhen nhóm một tia hy vọng xa vời. Cậu thầm nghĩ ông trời chắc sẽ không tàn nhẫn với mình đến thế, trên đời này chắc chắn vẫn có một cô gái chân thành thích cậu, chứ không phải chỉ chực chờ ăn thịt cậu.
Đến tối, Phó Chúc vẫn chọn mặc bộ đồ thể thao Jordan mà mình yêu thích nhất, đội mũ trùm đầu, ăn mặc vô cùng bảnh bao, thậm chí còn mượn chút nước hoa nam của Hách Anh Tuấn xịt lên người.
Rút kinh nghiệm từ những lần trước, Trần Trí và Béo Uy không dám để cậu rời khỏi tầm mắt của mình dù chỉ một giây. Sau khi bàn bạc, họ quyết định tự lái xe đưa Phó Chúc đến điểm hẹn.
May mắn là lần này thời gian hẹn hò được ấn định vào ban ngày. Cô gái tên Nhược Kỳ kia hẹn Phó Chúc cùng đi chơi ở công viên giải trí, nơi công cộng đông người qua lại thế này tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì quá lớn.
Sau khi Trần Trí và Béo Uy lái xe dừng trước cổng công viên giải trí, họ liền để một mình Phó Chúc bước xuống xe phó ước.
Trước cổng công viên giải trí vô cùng đông đúc, nhưng cô gái tên Nhược Kỳ kia diện một chiếc váy màu hồng phấn, trên đầu cài chiếc kẹp tóc đáng yêu, trông lộng lẫy chẳng khác nào một búp bê Barbie, vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Phó Chúc nhìn từ xa mà ngẩn cả người, lập tức hớn hở chạy ùa tới, quẳng sạch những lời dặn dò kỹ lưỡng của Trần Trí ra sau đầu. Trần Trí và Béo Uy bất đắc dĩ đành phải bám theo phía sau, đóng giả làm khách du lịch để âm thầm bám sát cậu.
Với thân thủ hiện tại của Trần Trí và Béo Uy, việc bám theo một người mà không để bị phát hiện là điều quá đỗi dễ dàng, huống chi đối phương chỉ là hai học sinh cấp ba chưa trưởng thành.
Thế nhưng đối với cô gái kia, Trần Trí không dám có một chút lơ là, mất cảnh giác. Họ chủ động giữ một khoảng cách an toàn, chỉ khi núp vào những góc khuất mới dám lén lút rút