Quản lý Thôi há hốc mồm, nhất thời không nói nên lời.
Cũng không đắt?
Nếu thật sự không đắt thì làm sao mà bán mãi không được chứ!
Thực tế, cái giá này còn vượt xa giá của nhiều căn biệt thự nằm trong nội thành Kinh Châu. Sở dĩ đắt đỏ là vì các yếu tố như thiết kế, nội thất cao cấp, kiểu biệt thự đơn lập và cái mác "biệt thự trên đỉnh núi".
Còn Bùi Khiêm cảm thấy không đắt, là vì cậu đã vô thức lấy giá biệt thự trong ký ức của mình ra để so sánh.
Bảy triệu để mua một căn biệt thự lớn thế này, quả thực không đắt!
Loại biệt thự lớn như vậy nếu ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, mười năm sau chẳng phải giá sẽ lên tới hai ba mươi triệu là ít hay sao?
Hơn nữa, Bùi Khiêm đã xác nhận với hệ thống, hoàn toàn có thể dùng tiền của hệ thống để mua!
Chỉ là sau khi mua, căn nhà này được tính là tài sản của công ty, dùng để mở nhà hàng thì được, chứ Bùi Khiêm tự mình vào ở thì không được.
Nói cách khác, phải tiến hành các hoạt động sản xuất kinh doanh hợp lý, coi nó là tư liệu sản xuất.
Thêm nữa, dùng tiền công ty mua bất động sản sẽ tốn kém hơn so với cá nhân mua, ví dụ như phải nộp thuế bất động sản, các loại thuế phí khác, lãi suất vay không được ưu đãi, nếu bán đi cũng phải nộp thuế giá trị gia tăng, thuế ấn chỉ cùng các khoản phí bổ sung, khiến cho việc thanh khoản trở nên khó khăn hơn.
Nhưng đối với Bùi Khiêm, những điều này chẳng đáng là bao. Hệ thống lại nới lỏng quy định cho phép cậu mua bất động sản để làm nhà hàng, đây đã là niềm vui bất ngờ rồi!
Bùi Khiêm liếc nhìn số tiền của hệ thống.
Số vốn hệ thống ban đầu sau khi thanh toán trước đó là 8 triệu, hiện tại đã qua ba tuần, chỉ riêng doanh thu từ "Pháo đài trên biển" đã hơn 6 triệu rồi.
Đầu tháng, tiệm cà phê Mò Cá cũng mang lại không ít doanh thu từ đồ uống. Do tiền thuê nhà đóng ba tháng một lần nên trên sổ sách hiện tại vẫn chưa bị lỗ, tiền kiếm được đều đổ vào quỹ hệ thống.
Các dự án như trang web Chung Điểm, game Thương Dương, trạm trung chuyển Nghịch Phong cũng đã đầu tư một khoản lớn, đến nay vẫn còn dư hơn 8 triệu.
Mua căn biệt thự này thì đủ, nhưng các dự án game Thương Dương và Đằng Đạt sau này vẫn cần một khoản vốn lớn.
Trước đó ngân sách cho "Quay đầu là bờ" được lập dựa trên con số 20 triệu, phải làm ít nhất hơn ba tháng. Theo doanh thu từ các tựa game sau này thì số tiền gần như là đủ.
Nhưng nếu chi ngay 6 triệu để mua căn biệt thự này thì sẽ hơi thiếu hụt.
Bùi Khiêm nghĩ ngợi, đã vậy thì để "Pháo đài trên biển" bán thêm một loại vũ khí sử thi nữa đi!
Một vũ khí sử thi giá 888, tính theo tỷ lệ chia 3-7, muốn kiếm đủ 6 triệu thì chỉ cần bán ra đúng 10.000 khẩu.
Vừa hay, đây xem như là loại súng giới hạn vĩnh viễn, số lượng 10.000 khẩu, bán sạch là lấp đầy được cái lỗ hổng này.
Nghĩ tới đây, Bùi Khiêm nhắn tin cho trợ lý Tân, bảo cô tới một chuyến để chuẩn bị làm thủ tục.
Còn Bùi Khiêm thì bảo quản lý Thôi dẫn đi tham quan biệt thự.
---❊ ❖ ❊---
Khu biệt thự đỉnh núi Minh Vân có tổng cộng 8 căn, đều là biệt thự đơn lập, hơn nữa khoảng cách giữa các căn khá xa, đảm bảo môi trường tuyệt đối yên tĩnh.
Bùi Khiêm cố ý chọn một căn nằm tương đối gần cổng phụ phía Tây Bắc, cậu chủ yếu lo lắng sau này nhân viên công ty tụ tập ăn uống, xe cộ ra vào khu biệt thự sẽ gây ồn ào ảnh hưởng tới người khác.
Vừa hay vào từ cổng phụ phía Tây Bắc, ăn xong là đi ngay, như vậy sẽ thuận tiện hơn.
Diện tích sử dụng của biệt thự là 580 mét vuông, ba tầng, 6 phòng ngủ 3 phòng khách 3 nhà vệ sinh, nội thất rất ổn, bên trong còn bày biện một số đồ đạc đơn giản.
Tất nhiên, những món đồ này Bùi Khiêm không cần tới, dù sao đây là nhà hàng, nội thất có thể giữ nguyên phần lớn, nhưng công năng và bố cục của các phòng chắc chắn phải thay đổi đáng kể, bao gồm cả bếp, nhà vệ sinh, v.v.
Còn có cả hồ bơi vô cực, có thể nhìn xuống phong cảnh từ lưng chừng núi, cảm giác khá tuyệt.
Bùi Khiêm đi dạo một vòng, chỉ có thể thầm cảm thán.
Có tiền thật tốt!
Nếu lần thanh toán tới mình có thể lỗ một hơi 7 triệu, thì sẽ không nói hai lời mà tậu thêm một căn để ở!
Con người vẫn nên có ước mơ, nhỡ đâu nó thành hiện thực thì sao?
Quản lý Thôi ra sức quảng cáo về những ưu điểm của căn biệt thự này, nói hay đến mức hoa rơi cửa phật.
Vốn dĩ khả năng ăn nói của ông ta đã tốt, cộng thêm việc thiết kế của căn nhà này quả thực không tệ, ngoại trừ giá cả ra thì mọi thứ đều rất mỹ mãn, nên khá là mê hoặc lòng người.
Mã Dương và Trương Nguyên đi theo sau Bùi Khiêm, cũng đi dạo một vòng quanh biệt thự.
Cả hai cũng có suy nghĩ giống hệt Bùi Khiêm.
Có tiền thật tốt!
Đi dạo xong, Trương Nguyên nói với Bùi Khiêm: "Tổng giám đốc Bùi, hay là anh và Tổng giám đốc Mã cứ xem nhà đi, để tôi đi khảo sát thêm địa điểm mở nhà hàng?"
Bùi Khiêm nhìn anh ta: "Chọn địa điểm nhà hàng? Đã quyết định xong rồi, chính là ở đây."
Trương Nguyên ngẩn người.
Chính là ở đây???
Lưu lượng người ở khu biệt thự này ít như vậy, mà lại định mở một nhà hàng cao cấp ở nơi hẻo lánh thế này ư?!
Bùi Khiêm không để ý tới vẻ kinh ngạc của Trương Nguyên, quay sang hỏi quản lý Thôi: "Quản lý Thôi, tôi muốn cải tạo nơi này thành một nhà hàng cao cấp, có được không?"
Quản lý Thôi sững sờ, vẻ mặt khó xử: "Ừm, Tổng giám đốc Bùi, việc này... về nguyên tắc thì tốt nhất là không nên."
"Tuy nhiên, nếu ông sẵn lòng thanh toán toàn bộ một lần, tôi chắc chắn sẽ báo cáo với lãnh đạo, trao đổi kỹ với các chủ hộ xung quanh, cũng chưa chắc là hoàn toàn không được..."
Biệt thự mở nhà hàng, thực ra vấn đề chính là gây ồn, sợ các chủ hộ khác không vui.
May mà vị trí căn biệt thự đơn lập này nằm khá xa các căn khác, chắc cũng không đến nỗi gây ồn ào.
Vấn đề lớn nhất có lẽ là việc nhà hàng này thường xuyên có xe cộ ra vào, khiến các thành phần xã hội khác nhau ra vào khu biệt thự, một mặt khó quản lý, mặt khác có thể gây bất mãn cho các chủ hộ khác.
Nhưng đối với quản lý Thôi, đây cũng không phải là chuyện hoàn toàn không thể thỏa hiệp.
Một nhà hàng cao cấp đối với cư dân ở đây cũng xem như có thêm một lựa chọn ăn uống, hơn nữa mấy căn biệt thự này vì giá cao nên mãi không bán được, giờ khó khăn lắm mới có một đại gia chịu "hốt" giúp, lại còn thanh toán toàn bộ, không thể dễ dàng bỏ qua được.
Còn việc nhà hàng mở ở nơi hẻo lánh thế này có kiếm được tiền hay không...
Không quan trọng.
Dù sao nhà phát triển khu Minh Vân bán được biệt thự, cầm được tiền là được rồi, còn việc ông Bùi thua lỗ là chuyện của ông, chẳng có hại gì cho nhà phát triển cả, thậm chí còn có lợi.
Bùi Khiêm gật đầu, đã quản lý Thôi nói có thể linh động, thì chuyện này chắc chắn có hy vọng.
Dù có phải tốn thêm chút tiền đi nữa? Dù sao cũng là tiền hệ thống, chẳng thành vấn đề!
---❊ ❖ ❊---
Không lâu sau, trợ lý Tân đã tới.
Có thể thấy, cô ấy hơi ngạc nhiên.
Tổng giám đốc Bùi đột nhiên muốn mua nhà? Lại còn là căn biệt thự trên đỉnh núi ngoại ô có hiệu năng chi phí tệ thế này? Hơn nữa còn đứng tên công ty?
Chuyện này có chút đột ngột, nhưng trợ lý Tân từ trước tới nay không bao giờ hỏi nhiều, chỉ làm theo yêu cầu của Bùi Khiêm: mặc cả, ký hợp đồng, xử lý mọi việc đâu ra đấy.
Bùi Khiêm thì nhàn nhã uống trà chờ đợi, sau đó nhắn cho Lữ Minh Lượng một tin.
"Tranh thủ thời gian phát triển một loại vũ khí sử thi mới cho "Pháo đài trên biển", giới hạn 10.000 khẩu, bán hết là dừng, vĩnh viễn tuyệt bản."
Tiền, không cần kiếm quá nhiều.
Chuyện giết gà lấy trứng, Bùi Khiêm tuyệt đối không làm.
Trạng thái hiện tại của "Pháo đài trên biển" thực ra rất tốt, lý do khiến nhiều người nhảy hố chính là vì vũ khí trong game này khan hiếm, có giá trị đầu cơ.
Nếu những khẩu súng như Barrett - Hủy Diệt thực sự mở bán tràn lan, thì đối với môi trường kinh tế của game mà nói, đó lại là sự phá hoại nghiêm trọng.
Vì vậy, sau khi cân nhắc, Bùi Khiêm quyết định để game "Pháo đài trên biển" có thể kiếm tiền bền vững, cố gắng khiến con gà đẻ trứng vàng này đẻ trứng một cách có quy luật, có nhịp điệu. Sau này có thể bán ba loại vũ khí:
Loại thứ nhất như Barrett - Hủy Diệt, mỗi tháng giới hạn 500 khẩu, tháng sau lại làm mới, để nó có thể từ từ, từ từ mất giá, giúp đa số mọi người đều có khả năng chi trả.
Loại thứ hai chính là vũ khí sử thi lần này, bán một lần 10.000 khẩu, vĩnh viễn tuyệt bản, từ từ tăng giá.
Đối với những vũ khí sử thi vĩnh viễn không giới hạn như Hỏa Kỳ Lân, tạm thời không cân nhắc bán loại thứ hai.
Nếu không, lỡ tay đẩy doanh thu lên cao quá, muốn hạ xuống cũng không được, đồng thời cũng vắt kiệt sức chi tiêu của nhiều game thủ.
Tất nhiên, vũ khí vĩnh viễn tuyệt bản cũng chưa chắc là vĩnh viễn tuyệt bản thật sự, sau này tổ chức các hoạt động bình chọn để bán lại, hoặc rút thưởng nạp tiền v.v., cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Lần này bán 10.000 khẩu vũ khí sử thi, chỉ cần bán dần dần ra, lấp được cái lỗ hổng biệt thự này thì sẽ không dẫn đến đứt gãy chuỗi vốn, không ảnh hưởng đến tiến độ phát triển game và các dự án đầu tư khác.
Do là thanh toán toàn bộ, không cần làm các thủ tục vay vốn phức tạp nên xử lý rất nhanh, khoảng ba đến năm ngày là có kết quả.
Bùi Khiêm ước tính, vừa làm thủ tục vừa cải tạo, trang trí, khoảng đầu tháng sau là xong xuôi.
Vừa kịp lúc ngày 1 tháng 8 bình chọn nhân viên xuất sắc, danh chính ngôn thuận đến đây làm một bữa linh đình, tiễn vị "lão ca" may mắn đi một cách vui vẻ.
Tuy nhiên, lần này hệ thống lại cho phép Bùi Khiêm mua bất động sản để mở nhà hàng, điều này cũng khiến cậu hơi bất ngờ.
Là vì nơi Bùi Khiêm nhắm tới không thể thuê, chỉ có thể mua nên hệ thống mới nới lỏng?
Hay là vì hiện tại vốn của công ty đã đủ sức gánh vác kiểu tiêu xài này?
Dù rằng căn biệt thự này không thể dùng để ở, chỉ có thể làm nhà hàng, nhưng dù sao hệ thống cũng đã nới lỏng yêu cầu hơn một bước, đây là chuyện tốt mà!