“Nguyên Thủy Thiên Tôn." Đồng tử của Ngọc Diện Phi Long co rút lại, bước chân lảo đảo, khí thế cao vời vợi, bao trùm cả đại địa và bầu trời.
Thế giới này cũng có những truyền thuyết thần thoại về Nguyên Thủy Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn, nhưng hình tượng đã phát triển và biến đổi khác đi, nên hắn nhất thời không nhận ra.
Xuất hiện một cách thần bí, vừa cảm ứng được liền gõ cửa phòng, lại còn mang mặt nạ khai thiên chi thần, thủ lĩnh Đạo Môn, kẻ đứng ngoài cửa này tuyệt đối không thể coi thường... Ngọc Diện Phi Long Úc Tử Thọ không mù quáng ra tay, mà toàn tâm đề phòng, tính trước nghe ngóng ý đồ của đối phương, bởi vì người này dường như có quan hệ mật thiết với Tiểu Khanh. Nếu trực tiếp động thủ, không hỏi rõ đầu đuôi, rất dễ bỏ lỡ thông tin quan trọng, cắt đứt cầu nối liên lạc.
Nếu cần giải quyết, vậy thì cố gắng làm rõ ngọn nguồn, giải quyết một lần cho xong, để khỏi phải lo lắng mãi.
Đương nhiên, nếu không ổn, hắn sẽ tạo ra động tĩnh lớn, để các trưởng lão nửa bước ngoại cảnh đến viện trợ.
Số lượng ngoại cảnh trong thiên hạ đếm trên đầu ngón tay, đều là những người quen biết, không thể nào vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một người nữa.
"Vị bằng hữu này, nửa đêm lẻn vào Thiên Chi Hương, lén la lén lút tiến đến, rốt cuộc có mục đích gì?" Ngọc Diện Phi Long theo bản năng đứng chắn trước Tần Khanh, ngăn cách hai người, đồng thời ra vẻ bảo vệ.
Mạnh Kỳ thu liễm khí thế, vận chuyển Bát Cửu Huyền Công, mô phỏng "Ngọc Hư Khai Thiên Công", khiến nội thiên địa tự hóa thành Hỗn Độn, suy diễn Vô Cực. Cả người hắn trống rỗng, thoạt nhìn như thể có thể nhìn thấu, nhưng khi dò xét kỹ, ánh mắt lại bị hư vô lây nhiễm, tiêu tan một cách khó hiểu, hoàn toàn không cảm nhận được chân khí lưu động hay phản ứng cơ nhục.
Trong lòng một cường giả nửa bước ngoại cảnh như Ngọc Diện Phi Long Úc Tử Thọ, đây là một địch nhân sâu không lường được!
"Ngươi giam cầm thành viên của chúng ta, còn hỏi ta đến đây làm gì?" Mạnh Kỳ khống chế yết hầu, giọng nói như chuông như khánh, vang vọng khắp phòng, mang theo vài phần thức tỉnh kẻ mộng du trong biển khổ.
Úc Tử Thọ trong lòng khẽ động: "Thành viên của các ngươi?"
Trong tâm linh chiếu rọi của hắn, Tần Khanh sắc mặt khẽ biến, môi mấp máy, khó phân biệt cảm xúc.
"Chẳng lẽ nàng không nói cho ngươi?" Mạnh Kỳ giọng điệu không cao không thấp, "Việc trộm Kỳ Lân Trụy chính là nhiệm vụ khảo hạch ta giao cho các nàng. Một khi thành công, sẽ chính thức trở thành thành viên của tổ chức."
"Ngươi lừa ta?" Ánh mắt Úc Tử Thọ u ám, mang theo vài phần thương tâm, vài phần phẫn nộ.
Tần Khanh cắn môi dưới, để lại dấu vết mờ, lạnh lùng nói: "Các ngươi bắt được chúng ta, chúng ta đương nhiên phải tìm cách thoát thân."
Đây không phải trọng điểm được không, đáng lẽ phải hỏi về tổ chức thần bí kia mới đúng. Mạnh Kỳ liếc nhìn họ, rồi lại mở miệng: "Thời Thượng Cổ, Cửu Thiên Thập Địa không phải là lời đồn. Chỉ là các giới nay bị ngăn cách, khó mà thông nhau, còn tổ chức của chúng ta là thế lực lớn ngang dọc chư thiên. Thực lực mạnh mẽ đến mức nào, ngươi có thể hỏi Tần Khanh."
"Tiểu Khanh..." Úc Tử Thọ nhíu mày, dường như cảm thấy đối phương đang dựng lên một lời nói dối vụng về.
Tần Khanh thản nhiên nói: "Những cường giả như Tẩy Nguyệt tiên sinh trong tổ chức của chúng ta chỉ được coi là thành viên bình thường. Người mạnh hơn họ đếm không xuể, toàn là những nhân vật thần tiên."
"Hừ, nói dối quá khoa trương thì ngược lại chẳng ai tin." Ngọc Diện Phi Long cười lạnh một tiếng.
Mạnh Kỳ ngữ khí không đổi: "Cửu Hương cũng có truyền thuyết về linh bảo, về Đạo Môn Thiên Tôn. Nhưng ngươi có từng nghĩ vì sao chỉ có truyền thừa của Đãng Ma Thiên Tôn còn sót lại?"
”Iruyền thừa của Đãng Ma Thiên Tôn? Hừ, đó đều là do tiên đân Thượng Cổ kiến thức nông cạn nên truyền triệng nhau những thần thoại. Làm sao có thể là thật?” Ngọc Diện Phi Long càng cảm thấy đối phương đang cố lừa gạt một cách vụng về.
"Thật không? Nếu ngươi hỏi một đệ tử hạch tâm của Tụ Thần Trang, sẽ hiểu rõ truyền thừa của Cửu Hương đều xuất phát từ Đãng Ma Thiên Tôn." Mạnh Kỳ cố ý đưa ra vấn đề trước đó, từ từ dẫn dắt nội dung tiếp theo, để tăng độ tin cậy, ảnh hưởng tâm linh Ngọc Diện Phi Long.
Nhìn cách bố trí quan tài trong mộ thất, chỉ có Hoàng Phủ Đào gan lớn bằng trời mới dám đi vào. Tổ tiên Cửu Hương dường như nhận thấy được sự tồn tại của ác quỷ, đều không xâm nhập, sau khi nhận được công pháp truyền thừa và các vật phẩm tương ứng thì rời đi, không nhìn thấy mấy chữ "Chân Võ chi mộ".
"Lăng tẩm đó là của Đãng Ma Thiên Tôn?" Úc Tử Thọ có chút kinh ngạc.
Sự việc về lăng tẩm thần bí đã ám ảnh mọi người Cửu Hương nhiều năm.
Tần Khanh cũng lộ vẻ kinh ngạc. Về việc lăng tẩm ở ngàn dặm sơn mạch, nàng sớm đã nghe nói, ai ngờ lại là di lưu của Đăng Ma Thiên Tôn.
"Ta cũng chỉ nghe được qua người khác, nói là từ Tụ Thần Trang truyền ra. Nếu Cửu Hương có di lưu của Đãng Ma Thiên Tôn, vậy truyền thừa của các Thiên Tôn khác ở đâu?" Mạnh Kỳ lại hỏi.
Hắn không sợ việc Chân Võ nghi trủng bị Tần Khanh lan truyền ra ngoài. Thứ nhất, Chân Võ Đại Đế chắc chắn không trở về nơi này, tương lai dựa vào nó để hoàn thành nhiệm vụ liên hoàn khả năng rất thấp. Thứ hai, ác quỷ là một tia ác niệm của Chân Võ, há dễ đối phó như vậy? Nếu không bị trấn áp, ít nhất phải là cao nhân Pháp Thân mới dám vào trong, nên nó không thể dễ dàng bị tiêu diệt.
Nếu tổ chức Tiên Tích có nhiệm vụ thăm dò Chân Võ nghi trủng, mình còn có thể gia nhập, xem có thể nhân cơ hội tỉnh lại Hoàng Phủ Đào hay không.
Ngọc Diện Phi Long trở nên trầm mặc, tuy vẫn còn hoài nghi, nhưng mơ hồ có chút tin.
“Trong tổ chức của chúng ta, những người có thực lực như ta chỉ được coi là bình thường. Cho dù hôm nay ngươi ngăn cản ta, tiếp theo cũng sẽ phải đối mặt với kẻ địch càng mạnh hơn. Bốn vị ngoại cảnh liên thủ cũng không đối phó được." Mạnh Kỳ nói thăng.
Ngươi đã mang mặt nạ Nguyên Thủy Thiên Tôn mà vẫn là thành viên bình thường? Tần Khanh không mấy tin tưởng.
Ngọc Diện Phi Long thở hắt ra, thâm tình nhìn Tần Khanh một cái, quả quyết nói: "Tuy rằng ta vẫn không tin có loại tổ chức này, nhưng cứ giả làm thật đi."
"Cho dù là thật, ta cũng không lùi nửa bước. Có những việc còn quan trọng hơn cả tính mạng!"
"Tiểu Khanh thực lực bình thường. Nếu tổ chức của các ngươi mạnh mẽ như lời ngươi nói, hà cớ gì nhất định phải khiến nàng gia nhập? Không biết ta phải trả giá cái gì để đổi lấy sự tự do cho nàng? Kỳ Lân Trụy?"
Không nói những chuyện khác, ít nhất "Nguyên Thủy Thiên Tôn” trước mặt rất mạnh, có lẽ còn cao hơn mình!
Sắc mặt Tần Khanh khẽ biến, ánh mắt phức tạp, cuối cùng im lặng không nói.
"Muộn rồi." Úc Tử Thọ nghe thấy "Nguyên Thủy Thiên Tôn" trước mặt nói một cách vô cảm.
Đây là thật sự, nhiệm vụ đã thay đổi, dù lấy được Kỳ Lân Trụy cũng vô dụng.
"Muộn rồi..." Sắc mặt Ngọc Diện Phi Long trầm xuống, quyết định vẫn là dùng thực lực để nói chuyện.
Lúc này, hắn thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn bước lên một bước. Khí thế như bầu trời cao vời vợi, bao la phiêu đật, đổi đãi bình đẳng với vạn sự vạn vật mà trở nên lạnh lùng:
"Không ngờ ngươi vẫn còn là kẻ đa tình. Không nghĩ đến Thiên Chi Hương sao? Truyền thừa to lớn như vậy, mai sau bị hủy trong tay ngươi, ngươi còn mặt mũi nào xuống gặp các vị tổ sư đời trước?"
Ngọc Diện Phi Long ngẩn ra, nỗi đau khổ bỗng chốc ùa lên trong lòng. Tuy rằng hắn đã hạ quyết tâm, bất kể giá nào cũng phải giữ Tiểu Khanh lại, nhưng nếu đối phương thực sự có thực lực như vậy, đến hủy diệt Thiên Chi Hương thì sao?
Bản thân hắn mang ơn Thiên Chi Hương, lại vì tư tình cá nhân mà chôn vùi sư môn, dù có thành công giữ lại Tiểu Khanh, sợ rằng cũng canh cánh trong lòng, không còn niềm vui, hận không thể đâm đầu xuống đất chết.
Còn nếu buông tay để Tiểu Khanh rời đi...
Trong đầu hắn hiện ra đủ loại hình ảnh vừa ngọt ngào, vừa chưa xót: người con gái không cao ngạo cũng không thấp hèn; người con gái vinh hoa phú quý không làm xao động lòng; người con gái lời nói sắc bén, luôn khiến trủnh hiểu ý cười; đưới ánh trăng, người con gái bò đi dịch dung, khiến mủnh kinh vi thiên nhân.
Nhỡ ngày sau không còn được gặp lại nàng?
Nếu nàng ngả vào vòng tay của người đàn ông khác?
Càng nghĩ, càng thấy khổ sở, ghen tị, phẫn nộ, ưu thương, những tình tự đó đặc quánh lại, không thể hóa giải.
Không đúng, còn chưa xác nhận có phải là nói dối hay không. Sao lại nghĩ nhiều đến vậy?
Không xong, bị ảnh hưởng tâm linhl
Ngọc Diện Phi Long đột nhiên tỉnh ngộ, vận chuyển chân khí, bồi bổ Nguyên Thần, mạnh mẽ thoát khỏi đủ loại hình ảnh, rời khỏi biển tâm linh.
Ánh mắt hắn khôi phục, chỉ thấy "Nguyên Thủy Thiên Tôn" lại tiến thêm một bước, tay phải nâng lên, khí thế bỗng trở nên mênh mang cổ phác, rộng lớn trang trọng, khiến người ta không nhịn được muốn cúng bái, không muốn trực diện.
Mạnh Kỳ phí lời nhiều như vậy, là để từng bước ảnh hưởng tâm linh Ngọc Diện Phi Long, khiến cho những lo được lo mất tiềm ẩn trong đầu hắn trở nên rõ ràng. Như vậy, "Biến Thiên Kích Địa Đại Pháp" mới có thể nhất cử hiệu quả!
Bằng không, với Nguyên Thần và cảnh giới tâm linh của một nửa bước ngoại cảnh, mình chắc chắn không thể khơi gợi ký ức của hắn!
Khi chưa đạt tới cảnh giới "Nơi nào nhiễm trần ai”, tu vi tâm linh không phải là nhất thành bất biến. Nó sẽ thay đối tùy theo những sự việc gặp phải và trạng thái lúc đó.
Tâm tựa minh kính đài, lúc nào cũng cần lau chùi!
Mạnh Kỳ hữu chưởng hạ kích, thiên địa bỗng nhiên trở nên hôn ám. Dòng khí trước chưởng sụp xuống, tối tăm mờ mịt một vùng.
Ngọc Diện Phi Long nín thở, nhìn thấy "Nguyên Thủy Thiên Tôn" năm ngón tay trắng nõn như ngọc, thon dài hữu lực, dường như bao quát thiên địa, bao dung tất cả vị trí, tránh né không thể, chống đỡ không xong. Cảm giác nặng nề đặt lên tâm linh, ứng vào trán!
Dưới áp chế, hắn mạnh mẽ thúc giục chân khí, song chưởng nghênh lên, phảng phất hóa thành Thương Thiên, dung nạp vạn vật, chất chứa đủ loại nguy hiểm, có cương phong, có thiểm điện, có lôi hỏa...
Bàn ghế xung quanh nhất tề vỡ nát, hình như có đóa đóa bạch vân toát ra.
Trong lúc gấp gáp, bị "Biến Thiên Kích Địa Đại Pháp" ảnh hưởng, Ngọc Diện Phi Long không kịp thi triển sát chiêu ngoại cảnh, chỉ có thể toàn lực thúc giục chân khí và tinh thần.
Răng rắc, bàn tay bao trùm tất cả kia nặng trĩu dị thường, như thần sơn từ vũ trụ, ép cho "Thương Khung" vỡ tan, thiên địa đổ nghiêng, dòng khí cuồn cuộn, hôn ám không ánh sáng, tựa như tận thế ập đến!
Phanh!
Đan chưởng đánh trúng song chưởng, tiếng gào thét của cương phong biến mất, điện quang lóe lên ngừng lại, lôi hỏa nhảy nhót tắt ngấm. Khóe miệng Ngọc Diện Phi Long rỉ máu, hai chân dường như lún vào sàn, không tới mắt cá chân.
Mạnh Kỳ lao thắng tới, tay trái tìm tòi, năm ngón tay mấp máy, tựa hồ chất chứa đủ loại biến hóa, một phen liền bắt lấy Tần Khanh, bịt kín huyệt đạo của nàng.
Nàng tâm tư không rõ, bản thân phải cẩn thận vẫn hơn. Dù sao nếu nàng thực sự luyến tiếc, ngày sau trả giá đại giới để chuộc lại cũng được, không thể vì vậy mà liên lụy đồng bạn!
Ngọc Diện Phi Long gượng dậy, đang định ra chiêu, liền thấy "Nguyên Thủy Thiên Tôn" xách Tần Khanh, trực tiếp phá vỡ vách tường, lao ra ngoài sơn cốc.
Giết chết nửa bước ngoại cảnh là khó nhất, đánh bại rồi, từ bên cạnh hắn cứu người lại là đơn giản nhất. Chỉ cần tạo ra cơ hội bắt người đào tẩu là được!
Ngọc Diện Phi Long lửa giận ngút trời, vội vàng đuổi theo, phát hiện động tĩnh, vài vị trưởng lão cũng chạy lại đây.
Mạnh Kỳ chân đạp bộ pháp mang theo Ngọc Hư Chưởng, ẩn chứa ý nghĩa của một vài pháp lý trong thiên địa, gần như không thua kém Huyễn Ma Thân Pháp đã khổ luyện hồi lâu, nhanh chóng xuyên toa, tránh kiến trúc, cây cối và sơn đạo, không ngừng thay đổi thân hình, che lấp hành tung, dần đần kéo đãn khoảng cách.
Ngọc Diện Phi Long có thể mượn sức mạnh của thiên địa, tốc độ đơn thuần chắc chắn hơn Mạnh Kỳ, nhưng phía trước trở ngại tầng tầng, lại không kịp đối phương biến hóa linh động khó lường, nhất thời không có cách nào, đành phải mạnh mẽ theo sát, vài vị trưởng lão cũng vậy.
Khi khoảng cách đủ lớn, Lão Phan, Uông Đông Nguyên và Anh Tử đột nhiên nghe thấy thanh âm lạnh lùng, nhưng lúc này lại cảm thấy thân thiết của Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ, lập tức lựa chọn trở về.
"Nguyên Thủy Thiên Tôn' thật sự là cường hãn, mới ra ngoài có bao lâu?" Họ đều nảy ra ý nghĩ tương tự.
Cảm nhận được một sự biến hóa kỳ diệu, Mạnh Kỳ mạnh mẽ ném Tần Khanh ra, chân khí đi vào phân tán, giải khai huyệt đạo cho nàng.
"Phi hành” giữa không trung, Tần Khanh quay đầu nhìn lại, rồi nhanh chóng biến mất, không còn tung tích.
Ngọc Diện Phi Long vòng qua cây cối, nhìn thấy "Nguyên Thủy Thiên Tôn" đứng ngạo nghễ ở đằng xa.
Hắn chắp tay, bên ngoài thân nổi lên một trận thanh quang, như tiên tự thần, trực tiếp biến mất.
Đây... Ngọc Diện Phi Long theo bản năng dừng bước.