Mẽ Tử Kính có vẻ sửng sốt, khẽ hắng giọng, quay đầu nhìn về phía Mạnh Kỳ, Vương Tái và những người khác, xem ý kiến của họ thế nào.
Tuy rằng đã thống nhất rằng họ chỉ đóng vai trò bình phán, thỉnh thoảng đưa ra vài lời chỉ điểm, sẽ không tham gia vào tỷ thí, nhưng việc Ứng Thiếu Trác khiêu chiến đã khơi dậy nhiệt tình của các nhân sĩ giang hồ. Chung quy, tuyệt đại đa số trong số họ chưa từng được chứng kiến cao thủ trong top 20 Nhân Bảng ra tay. Tự nhiên, họ muốn mở mang kiến thức, đặc biệt là chuyện "Vô Danh" chọn "Thành Danh". Xem náo nhiệt thì không ai chê nhiều, nếu hai bên đều tự nguyện, ngược lại có thể khiến trận đấu võ này thêm phần đặc sắc.
Vương Tái cùng Mạnh Kỳ, Nghiêm Xung, Sở Vân Vũ trao đổi ánh mắt, sau đó cười nói: "Chỉ giáo thì chưa dám nhận, chỉ điểm đôi chiêu không thành vấn đề, nhưng hôm nay võ sự, không nên lấy chúng ta làm trọng. Nếu ai cũng muốn khiêu chiến, sẽ mất đi ý nghĩa luận bàn ban đầu. Ứng thiếu hiệp, ngươi nên thử đánh bại hắn trước, rồi hẵng tính đến chuyện luận bàn với chúng ta."
Vương Tái hiện tại cửu khiếu tề khai, tuy chưa đạt tới Nhập vi chi cảnh, mà mới chỉ bắt đầu tu luyện mi tâm tổ khiếu, nhưng hạo nhiên chính khí của hắn có điểm tương đồng với Hồn Thiên Bảo Giám. Mở khiếu là có thể mượn được một phần hạo nhiên chi khí đầy ắp trong thiên địa. Tuy rằng không thể tấn công từ xa, nhưng xét đoán địch thủ lại còn hơn cả Hồn Thiên ở giai đoạn này. Vì vậy, hắn nhìn ra Ứng Thiếu Trác có thực lực không tệ, không chỉ là hư danh. Có hắn làm gương, có thể loại bỏ tới chín mươi chín phần trăm những người khác.
Nghe Vương Tái đề nghị như vậy, biểu tình của các đệ tử Nhạc Hoa Môn biến đổi liên tục, ánh mắt nhìn Ứng Thiếu Trác có thêm vài phần dò xét so với vừa rồi, ai nấy đều kinh nghi bất định.
"Đa tạ vài vị thiếu hiệp." Ứng Thiếu Trác chắp tay nói.
Vương Tái mỉm cười: "Không biết ngươi muốn khiêu chiến vị nào trong số chúng ta?"
Ứng Thiếu Trác đã sớm có tính toán, ánh mắt hướng về phía Mạnh Kỳ: "Xin Tô thiếu hiệp chỉ giáo."
Hắn được sư phụ chỉ điểm, biết Nghiêm Xung đã viên mãn Thiên Nhân Hợp Nhất, bắt đầu thăm dò đạo lộ của bản thân, cảnh giới cao hơn hắn không chỉ một bậc. Không chừng một đao đã có thể đánh bại hắn. "Na Tinh Di Nguyệt" Sở Vân Vũ lại Thiên Nhân giao cảm, giỏi tá lực đả lực. Na di công kích chính là khắc tinh của đao pháp hắn. "Thủ Chính Kiếm" Vương Tái vừa cửu khiếu tề khai, nhưng thân mang hạo nhiên chính khí, gặp mạnh càng mạnh, gặp yếu cũng không nhược, cũng không phải đối tượng thích hợp để khiêu chiến.
Mà "Cuồng Đao" Tô Mạnh tuy rằng chiến tích xuất chúng, nhưng bản thân cấp bậc cùng hắn không chênh lệch nhiều, cũng chỉ mới bảy tám khiếu, không có ưu thế về cảnh giới.
Về phần Kim Chung Tráo hộ thân ngạnh công của Mạnh Kỳ, trong luận võ luận bàn khó có thể phát huy tác dụng, có thể khiến ưu thế kiếm pháp khinh công của hắn được thể hiện ở mức tối đa. Cho dù đao pháp của Mạnh Kỳ nhập hóa, là chân chính đại gia, hắn cũng không phải kẻ yếu, có thể duy trì đến khi Mạnh Kỳ dùng ra ngoại cảnh sát chiêu, coi như "ngang tay” trong mắt người xem.
Nếu còn có thể khiến Mạnh Kỳ dùng đến Kim Chung Tráo, lấy thương đổi thắng, thì tương đương với hắn thắng lợi. Lập tức liền có thể thanh danh viễn dương.
Mạnh Kỳ đang lo không có cơ hội náo nhiệt, ha ha cười, xách đao rời chỗ ngồi, thân nhẹ như chiếc lá, được gió lạnh nâng đỡ, chậm rãi bay xuống.
Khinh công này lập tức nhận được những tiếng reo hò ủng hộ, so với những người ra trận trước đó, càng hiển lộ thân pháp xuất chúng, gần như trái với lẽ thường.
"Ứng thiếu hiệp, theo ta thấy đệ tử Nhạc Hoa Môn, không hiểu vì sao thanh danh không nổi? Hai mươi ba hai mươi bốn, tu vi bát khiếu, cho dù ở võ đạo đại tông, cũng là mầm non được kỳ vọng." Mạnh Kỳ không trực tiếp ra chiêu, mà bày ra tư thái, giống như tiền bối danh túc hàn huyên với đối phương vài câu.
Bát khiếu? Các đệ tư Nhạc Hoa Môn hai mặt nhìn nhau, khi nào đệ tử phụ trách việc vặt ở được viên lại có tu vi bát khiếu? Như vậy có thể xếp vào hàng mười đệ tử xuất sắc nhất của bối này!
Ứng Thiếu Trác xách một thanh trường kiếm tinh cương phổ thông, thản nhiên nói: "Tại hạ trông coi dược viên, may mắn được trưởng lão trong môn coi trọng, bí truyền tuyệt học, khổ luyện nhiều năm, không dám lơ là, nay cuối cùng xuất sư."
Trưởng lão trong môn coi trọng? Sao chúng ta không biết? Các đệ tử Nhạc Hoa Môn càng thêm nghi hoặc, chẳng lẽ là lão nhân thường xuyên trộm đạo ở dược viên? Hắn, hắn là trưởng lão trong môn?
Mạnh Kỳ "hòa ái" gật đầu: "Thì ra là vậy, Ứng thiếu hiệp, ra chiêu đi."
Là đệ lục Nhân Bảng thành danh tài tuấn, tự nhiên phải nhường đối phương ra tay trước.
Ứng Thiếu Trác không từ chối, rút trường kiếm, thi triển một thức Thương Tùng Đón Khách cơi như chào, tiếp đó thân pháp triển khai, tự hóa thành một đóa Thanh Vân, mơ hồ không định, khó có thể năm bắt, luôn biến đổi vị trí, không cho Mạnh Kỳ cơ hội tập trung.
Dân trong nghề vừa ra tay, liền biết có hay không. Thân pháp của Ứng Thiếu Trác vừa lộ, liền gợi ra từng đợt kinh hô.
Hắn so với những người trước đó hoặc luận bàn hoặc diễn võ mạnh hơn nhiều!
Các đệ tử Nhạc Hoa Môn đã sửng sốt đến chết lặng, trong đầu chỉ có một ý niệm, cho dù có trưởng lão truyền pháp, nhưng Ứng Thiếu Trác vốn luôn thiên tư bình thường, nếu không cũng sẽ không bị phái đi trông coi dược viên, thực lực sao có thể tăng lên nhanh như vậy? Chẳng lẽ hắn có kỳ ngộ khác, ăn được thiên tài địa bảo thoát thai hoán cốt.
Mạnh Kỳ đứng yên giữa sân, trường đao rủ xuống, Nhập vi chi cảnh kết hợp nhãn lực nhĩ lực, nhanh chóng phác họa tất cả xung quanh vào tâm tượng thế giới.
Hắn không vội ra chiêu, xem Ứng Thiếu Trác du tẩu biến hóa bên cạnh như không có gì.
Ứng Thiếu Trác đấu pháp không có vấn đề gì, chính là lựa chọn giống như hắn trước đây khi luận bàn với "Thanh Huyết Long Vương" nửa bước ngoại cảnh, tránh mạnh đánh yếu, chờ đợi cơ hội.
Xem ra, hắn cũng không phải là hạng người chỉ giỏi lý thuyết suông.
Giáo trường trải đất màu nâu vàng, giữa không trung thổi qua gió lạnh buốt thấu xương, Ứng Thiếu Trác phiêu đãng như mây, cùng với bàn tay trái bấm đốt ngón tay, không ngừng biến hóa trường kiếm, nhất nhất hiện lên trong lòng Mạnh Kỳ, ngay cả chân khí lưu động cùng phản ứng của cơ nhục đều rõ ràng.
Tổng hợp thực lực của hắn nên tiếp cận tiêu chuẩn của Mạnh Kỳ khi mới bước chân vào Nghiệp Đô. Có chút danh tiếng trong top 30 Nhân Bảng, vốn nên nghênh đón cuộc sống giang hồ vó ngựa tật đầy gió xuân, nhưng lần đầu tiên ra tay trước sự chứng kiến của mọi người lại khiêu chiến một người có cấp bậc chênh lệch quá lớn như hắn, giống như lần đầu đi săn tà ma đã gặp phải Ma Chủ.
Khi mới vào Nghiệp Đô, thực lực của Mạnh Kỳ so với Vương Tái lúc đó còn có chút chênh lệch, sau này trải qua nửa năm tĩnh tư mới đuổi kịp. Nếu khi đó trực tiếp khiêu chiến Tường Hoành Xuyên, Nghiêm Xung và những cao thủ Thiên Nhân giao cảm trong top 10, sợ là sẽ thua thảm hại, mất hết mặt mũi, bởi vì căn bản không phải trên một cấp bậc để đánh giái
Từ đó có thể thấy, Cố yêu nữ chưa bao giờ thể hiện thực lực chân chính trước mặt hắn, lần duy nhất vẫn là cường sát Huyền Nữ truyền nhân, nhưng hắn không tận mắt chứng kiến.
Cảm giác được Ứng Thiếu Trác càng ngày càng gần, nóng lòng muốn thử, mũi kiếm run run, tầm mắt không ngừng dò xét sơ hở trên người hắn, Mạnh Kỳ khẽ hít một hơi, nắm chặt tay phải đang cầm đao.
Cho hắn chịu chút thất bại cũng tốt, để khỏi quá mức cuồng vọng tự đại, vô duyên vô cớ mất mạng... Mạnh Kỳ đột nhiên động, trường đao lóe ra ngân bạch quang mang, thẳng trảm Ứng Thiếu Trác.
Khí cơ khiên dẫn, Ứng Thiếu Trác tùy thế mà động, thân pháp biến hóa, trường kiếm phun ra nuốt vào, muốn tránh khỏi nhát đao này, đâm về phía tả eo của Mạnh Kỳ.
Đao đi được một nửa, đột nhiên gia tốc, hết sức đại lực, tiếng gió nổi lên bốn phía, phảng phất bị núi cao ép xuống, ẩn chứa cảm giác hư không co rút lại.
Tu vi đao đạo đến trình độ của Mạnh Kỳ, đã không còn câu nệ một chiêu một thức, không nhất thiết phải y dạng vẽ hổ mới có thể bày ra tinh nghĩa, hạ bút thành văn. Biến hóa gần sát pháp lý là được, kiếm pháp tinh nghĩa có thể nhập đao, quyền pháp, chưởng pháp cũng vậy. Người khác nhìn không ra nửa điểm manh mối, tựa như Giang Chỉ Vi, đổi nhiều bộ kiếm pháp như vậy, trừ Kiếm Nhập Tam, rất ít thấy nàng sử dụng những kiếm pháp khác, bởi vì tinh túy biến hóa, kiếm pháp tinh nghĩa đều đã dung nhập vào bản thân. Được cái thần mà không câu cái hình!
Nhát đao này hậu tục mau vừa đúng, chính là lúc thân pháp của Ứng Thiếu Trác sắp biến chưa biến, nhất thời bị nhát đao đến sau mà đến trước, áp sát trước người. Không kịp né tránh.
Nhìn nhát đao không chút màu mè, không có biến hóa, chỉ lấy tốc độ và lực lượng kì nhân này, Ứng Thiếu Trác chỉ cảm thấy kình phong đập vào mặt. Nếu né tránh, tuyệt đối sẽ bị chém trúng bối tâm hoặc sườn, không thể không cắn răng giơ kiếm, sử ra "Quan Môn Tiễn Khách" mà hắn đã đắm chìm bấy lâu.
Trường kiếm phong ra, đỡ Thiên Chi Thương.
Một tiếng giòn vang, trường kiếm gãy làm đôi, tay phải Ứng Thiếu Trác run rẩy, không tự chủ được chuyển thành trung bình tấn.
Một đao thật nặng!
Trường đao ép xuống, mặt Ứng Thiếu Trác đỏ bừng, một thân khí lực phảng phất bị dính vào đao, muốn rút ra cũng không thể làm được.
Thiên Chi Thương lại áp, trường kiếm phát ra âm thanh ê răng, tựa hồ sắp đứt gãy, hai chân Ứng Thiếu Trác lún sâu vào đất giáo trường nửa tấc!
Thuần túy lực lượng, bá đạo lực lượng!
Trường đao thu hồi, Ứng Thiếu Trác ý đồ tái khởi, nhưng hai chân run lên, hai tay run run, nhất thời không thể nhấc chân lên được.
"Thừa nhượng." Mạnh Kỳ tra đao vào vỏ, mỉm cười thăm hỏi.
Chung quanh lặng ngắt như tờ, không có nghị luận, cũng không có cảm khái, ai từng nghĩ tới Tô Mạnh có thể một đao đánh bại Ứng Thiếu Trác thoạt nhìn rất mạnh.
Vương Tái đứng dậy, thở hắt ra: "Khinh công thân pháp của Ứng thiếu hiệp phiêu đãng tựa mây, đã đạt được tinh túy, có thể coi là ‘Chỉ Vân Họa Ảnh’ của Nhạc Hoa phái, hơn nữa kiếm pháp hư chiêu dày công tôi luyện, chiêu chiêu đều chỉ hướng sơ hở, có thực lực Nhân Bảng. Đáng tiếc hắn gặp phải ‘Cuồng Đao’, dù có biến hóa thế nào cũng không thoát khỏi ánh mắt đối phương, nhát đao vừa lúc đánh trúng lúc hắn sắp biến chưa biến, dùng lực lượng và tốc độ đánh bại hắn. Dùng kiếm pháp mà nói, đây gọi là trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công."
Hô, từng tiếng bật hơi phát ra, đều mang ý "thì ra là vậy". Giao thủ ngắn ngủi một hiệp, thế nhưng có nhiều học vấn như vậy, cao thủ chi tranh quả nhiên không giống bình thường, "Cuồng Đao" Tô Mạnh quả thật danh bất hư truyền, không hổ chữ "Cuồng"!
Nghiêm Xung khẽ gật đầu, có vẻ đăm chiêu, đối thủ như vậy mới đáng để chờ mong!
Sắc mặt Ứng Thiếu Trác xám như tro tàn, không ngờ mình ngay cả một đao cũng không thể đỡ nổi. Đến khi nghe Vương Tái bình luận, mới hơi hoàn hồn lại, thì ra mình vẫn có thực lực Nhân Bảng, chỉ là không thể so được với quái vật như "Cuồng Đao" Tô Mạnh.
Hắn chắp tay rời đi, Mạnh Kỳ nghênh đón tiếng reo hò ủng hộ, mỉm cười trở về chỗ ngồi, quan khán những trận tỷ thí sau đó.
Sau đó, từng trận luận bàn diễn ra, họ đều bình luận vài câu. Đến cuối cùng, người thắng hoặc là vài vị có danh trên Nhân Bảng, hoặc là thành danh nhiều năm, hiếm có ai như Ứng Thiếu Trác, trước đây không có tiếng tăm gì.
Đang lúc họ tính toán quyết ra thắng bại, ai sẽ khiêu chiến Mạnh Kỳ và những người khác, bỗng nhiên có một bóng người rơi xuống giữa sân.
Đây là một nữ tử khoảng bốn mươi tuổi, mặc trang phục xanh nhạt, tôn lên dáng người đẹp đẽ. Dung mạo trung bình khá, nhưng có mị lực thành thục nồng đậm.
Vừa thấy nữ tử này, sắc mặt Mễ Tử Kính nhất thời thay đổi, cười khổ nói: "Thất cô, sao cô cũng đến góp vui?"
Nữ tử trừng mắt nhìn hắn một cái: "Ta Bạch Thất Cô sao lại không thể đến?"
"Đây là buổi tụ hội của những người trẻ tuổi tài tuấn." Mễ Tử Kính cười làm lành giải thích.
Bạch Thất Cô hừ một tiếng: "Ta chẳng lẽ không trẻ tuổi? Mới bốn mươi ba tuổi, với võ đạo chi nhân mà nói, đây là thời kỳ phong nhã hào hoa. Nếu ta mở ra huyền quan, trở thành nửa bước, lại trong ngoài giao hội, ai mà không khen ta một tiếng tuổi trẻ ngoại cảnh?"
Nàng có vẻ cố tình gây sự, nhưng biểu tình của Mạnh Kỳ, Nghiêm Xung và những người khác đều đã ngưng trọng, bởi vì Bạch Thất Cô cho người ta cảm giác đã gần đến Hà Cửu!