Bản tôn ra mặt không tiện mặc giáp, tùy tiện lộ thân phận mật thám thì không hay. Hình tượng thiếu hiệp cần phải giữ gìn. Tính toán chủ li lại bị cho là keo kiệt. Thật sự không thể làm hỏng sinh kế của người khác. Vô vàn ý nghĩ chợt lóe qua trong đầu Mạnh Kỳ, hắn lấy ra ngân phiếu ngân hàng tư nhân Nguyễn thị Lang Gia, cười ha ha:
“Nên bồi! Nên bồi!”
Trong tiếng cười hào sảng, Mạnh Kỳ ấn đao xoay người, lòng rỉ máu.
Xung quanh không ít người muốn kết giao với "Cuồng Đao", định giúp hắn bồi thường, nhưng vì còn chưa hết bàng hoàng từ cảnh tượng Tử Điện lửa cháy vừa rồi, nên nhất thời chậm một nhịp, trơ mắt nhìn Mạnh Kỳ đi về phía cuối phố.
An Vưu thấy rõ mệnh giá ngân phiếu, vội nói: “Tô công tử, nhiều quá rồi, sau khi bồi thường xong, số bạc thừa đưa đến đâu ạ?”
Trong suy nghĩ của hắn, “Cuồng Đao” Tô Mạnh hắn là hào phóng, tiêu sái phất tay, thản nhiên nói không cần, số còn lại cho mọi người an ủi.
Nhưng lúc này, bên tai hắn vang lên tiếng "U u":
“Đưa đến phủ Cửu Bất Thần Y...”
............
Đêm khuya, sau khi thông báo sự việc Đoàn Thụy cho Lục Phiến Môn, Mạnh Kỳ vào ở khách viện Chung phủ.
Trong viện, hồ nước xanh biếc, hoa sen tàn úa, cành khô lá rụng nổi lềnh bềnh, cùng từng xanh ngạo nghễ đứng thăng tạo thành sự đối lập rõ rệt, một cảnh tượng cuối thu gần đông.
Mây đen che trăng, tối đen như mực, Mạnh Kỳ khoanh chân đả tọa, ngưng luyện khiếu huyệt thứ tám, tranh thủ sớm ngày khai mở, như vậy đối với luyện tinh hóa khí nắm giữ sẽ vượt xa người thường, gần như thần ma.
Chín tư thế của Đoàn Thụy, Mạnh Kỳ tin chắc là thứ tốt, nhưng trước mắt hoàn toàn không dám thử tu luyện, sợ phát điên, sợ nhập ma, sợ trở nên cực đoan, vẫn là đợi lần sau luân hồi nhiệm vụ bắt đầu, giao cho Lục Đạo Luân Hồi giám định rồi tính. Cho dù thực sự là ma đạo cũng có thể đổi điểm thiện công.
Hô, Mạnh Kỳ thở hắt ra. Việc này khiến hắn luôn có cảm giác khó hiểu.
Lão hòa thượng kia là ai? Thực sự có một thân, hay là nghĩa phụ Đoàn Thụy nói dối? Hoặc có lẽ hắn nói dối dưới ảnh hưởng của tà ma?
Nếu thực sự có một thân, cửu trang tàn quyển này là vật gì, vì sao hắn lại nói cho nghĩa phụ Đoàn Thụy trình tự tu luyện "chính xác”? Chăng lẽ bản thân hắn cũng không nắm chắc, hoặc là còn có mục đích khác?
Nghĩa phụ Đoàn Thụy có thể vào phía sau núi, tuyệt đối là cường giả cự phách, với kiến thức và con mắt của ông ta, việc Đoàn Thụy phản đối tà ma muốn lừa gạt ông ta luyện sai trình tự dễ hơn sao?
Đêm dài tĩnh mịch, Mạnh Kỳ vắt óc suy nghĩ vẫn không ra. Đành phải đè nén mọi nghi ngờ, bình phục tâm cảnh, lấy giấc ngủ khôi phục tinh thần và tâm linh mệt mỏi.
Phía sau núi Thiếu Lâm, mật đạo âm u, ánh lửa chập chờn.
Bước đi thong thả, cước bộ tuy nhẹ, nhưng vẫn vang vọng trong mật đạo hẹp hòi.
Cuối mật đạo, vách núi hình bán nguyệt, ẩn hiện một thạch thất, một cánh cửa đá khảm trên đó.
Thò tay chạm vào. Hàn ý thấu xương, kinh hãi tột độ, cả người run rẩy. Tựa như thân hãm ma ngục, tàn chi hủ thi, ác quỷ Thiên Ma, nhất nhất hiện ra trước mắt.
Gượng gạo nghiêng đầu, thấy bên cạnh cửa đá có một hàng chữ:
“Tình nghĩa thiện nhân, mạc nhập thử môn.”
Tình nghĩa thiện nhân, mạc nhập thử môn! Mạnh Kỳ bừng tỉnh, hô hấp hơi gấp gáp, thần sắc có chút hồ nghi.
Đây là những gì hắn chứng kiến ở phía sau núi Thiếu Lâm trong thế giới Đoá Nhi Sát. Do bố cục hai ngọn núi Thiếu Lâm giống hệt nhau, ngay cả vị trí lối vào mật đạo cũng giống nhau. Hắn thường có cảm giác, những sự vật nhìn thấy trong mật đạo kia có lẽ cũng tồn tại ở phía sau núi Thiếu Lâm chủ thế giới. Không ngờ hôm nay nằm mơ lại mơ thấy chuyện này.
Là trùng hợp sao?
Không phải!
Mạnh Kỳ hô hấp bình phục, như có điều suy nghĩ, đây là nghi vấn tích tụ trong lòng câu động ký ức sâu thẳm trong đầu!
“Tình nghĩa thiện nhân, mạc nhập thử môn...” Mạnh Kỳ nhấm nuốt tám chữ này, dần dần có điều hiểu ra.
Cửu trang tàn thư này có lẽ có quan hệ mật thiết với cánh cửa này, cho dù là thần công Phật Môn, e rằng cũng ẩn tàng “ma tính”.
Có lẽ mục đích thực sự của lão hòa thượng là mở cánh cửa này...
Cho nên hắn mới nói cho nghĩa phụ Đoàn Thụy trình tự tu luyện, "hy vọng" ông ta luyện thành "ma công" giúp mở cửa, đi vào tìm tòi?
Không đúng, nếu ta là hắn, nghĩa phụ Đoàn Thụy thực lực mạnh mẽ, trong ngoại cảnh e rằng cũng không phải hạng người dễ đối phó, không dễ dàng khống chế, còn trực tiếp tiếp xúc ta, biết được khí tức đặc điểm của ta – dung mạo có thể biến hóa, tất yếu tìm cơ hội trừ bỏ mối họa ngầm này...
Cho nên, hắn phát điên?
Mạnh Kỳ bừng tỉnh đại ngộ, việc Đoàn Thụy phản đối "tà ma” muốn giấu diểm nghĩa phụ hắn đễ hơn làm, nhưng có lão hòa thượng khủng bố âm thầm tương trợ thì hoàn toàn khác. Kể từ đó, nghĩa phụ Đoàn Thụy phát điên, rốt cuộc không nhận ra đầu sỏ gây nên, mà Đoàn Thụy lại chưa từng gặp mặt lão hòa thượng, lại tu luyện nhập môn, chăng phải là nhân tuyển tốt hơn sao?
Trải qua vòng vo như vậy, lão hòa thượng ẩn mình càng sâu!
Mạnh Kỳ trở mình xuống giường, thong thả bước đi tại chỗ, cẩn thận cân nhắc, trong lòng bỗng nhiên kinh hãi.
Đoàn Thụy là nhân tuyển tốt như vậy, lão hòa thượng sẽ mặc cho chúng ta chữa khỏi ly hồn chứng của hắn, lại không đụng đến ma công sao?
Trước đây nhốt vào địa lao, Đoàn Thụy có năng lực trốn thoát, hắn hoặc người hắn sắp xếp giám thị sẽ không tùy tiện ra tay, nhưng hiện tại thì sao? Đoàn Thụy thân ở phủ Cửu Bất Thần Y, quanh thân huyệt đạo bị chế, ly hồn chứng có hi vọng khỏi hẳn, hắn sẽ ngồi yên chờ đợi sao?
Nghĩ đến đây, Mạnh Kỳ lao ra khỏi phòng, đánh thức Te Chính Ngôn ở phòng bên cạnh, hắn không hỏi nhiều, khoác thêm áo, cùng Mạnh Kỳ đi về phía dược lư của Chung Thái Bình.
Chung Thái Bình chuyên tâm vào bệnh tình Đoàn Thụy, khổ tư phối hợp dược thạch châm cứu tốt nhất, trực tiếp ở lại thư phòng trong dược lư, cảm ứng được Mạnh Kỳ và Tề Chính Ngôn đến gần, ông đẩy cửa phòng, thổi râu trừng mắt nói: "Nửa đêm canh ba làm ồn ào thanh tịnh của người khác làm gì?"
"Chung thần y, lai lịch ma công của Đoàn Thụy đáng ngờ, ta lo có biến, cần phải gặp hắn một lần." Mạnh Kỳ đi thẳng vào vấn đề.
Chung Thái Bình tức giận nói: "Ta ở ngay đây, còn có thể có biến gì?"
Ông vừa lải nhải, vừa mở cửa đi thông hậu viện dược lư.
Xuyên qua sân phơi được liệu, sắc mặt ông lập tức thay đổi, bởi vì không cảm giác được khí tức người sống!
Toàn thân huyệt đạo Đoàn Thụy bị phong, nhưng cũng không phải người chết, càng miễn bàn mấy dược đồng ở hậu viện!
Chung Thái Bình vung tay áo, kình phong nổi lên bốn phía, răng rắc tiếng động liên tiếp vang lên, mấy cánh cửa phòng bị mạnh mẽ mở ra.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Mạnh Kỳ thấy cảnh tượng trong phòng Đoàn Thụy, một dược đồng hầu hạ nằm im trên giường ở gian ngoài, không còn hô hấp.
Nhanh chóng đi vào, vòng qua bình phong, Mạnh Kỳ chỉ thấy trên giường không một bóng người. Đoàn Thụy đã không còn.
"Sao có thế! Sao có thể.” Chung Thái Bình đầu tiên là nổi trận lôi đình, sau đó hơi có chút kinh hãi nói nhỏ, tuy rằng ông không ở hậu viện, nhưng cũng chỉ cách một sân khá rộng, với cảnh giới nữa bước ngoại cảnh, lẽ ra phải nhận ra được động tĩnh ở đây.
Mọi nghi vấn chỉ có thể đưa ra một kết luận:
Kẻ ra tay cực kỳ đáng sợ!
Mạnh Kỳ xoay người ra gian ngoài, cẩn thận kiểm tra nguyên nhân tử vong của dược đồng, phát hiện là một luồng chỉ phong vừa đúng bắn vào huyệt Thái Dương, chết trong giấc ngủ.
"Chỉ phong rất mỏng manh, vừa vặn trí mạng, không thể xác định thực lực kẻ động thủ." Mạnh Kỳ thở hắt ra, liên lụy đến dược đồng khiến hắn có chút áy náy.
Sắc mặt Chung Thái Bình âm trầm khó coi: "Như là một chỉ từ xa.”
Từ xa đến đâu, ông không nói rõ.
"Trên đường đi, 'hắn' có rất nhiều cơ hội cướp Đoàn Thụy, hoặc giúp hắn giấu tung tích, nhưng không động thủ, nhất định phải đợi đến cuối cùng, hơn nữa không tiêu diệt những người biết chuyện như chúng ta, điều này chứng minh 'hắn' ra tay không dễ, có nhiều yếu tố chế ước 'hắn'." Mạnh Kỳ phân tích, "Đồng thời cũng chứng minh những gì chúng ta biết không đến mức phải diệt khẩu."
Chuyện Thiếu Lâm ba phần quỷ dị, bí ẩn phía sau núi trùng trùng, Mạnh Kỳ cảm thấy cần phải nhắc nhở sư phụ và tiểu sư đệ một chút.
Chung Thái Bình nghiến răng nghiến lợi đi qua đi lại, cuối cùng chỉ nói một câu: "Báo Lục Phiến Môn."
Điều tra tăng nhân ẩn hiện gần đây. Mạnh Kỳ lặng lẽ bổ sung.
............
Nếu là thảo nguyên, nếu là Vân Châu thì đầu tháng mười đã có tuyết đầu mùa. Nhưng ở Giang Đông, gió tuy lạnh, nhưng chưa đến mức thấu xương, trong rừng còn không ít thực vật ương ngạnh vẫn giữ màu xanh.
Đoàn Thụy bị gió lạnh thổi tỉnh, ngơ ngác nhìn xung quanh, như trong mộng.
Lại, lại bị tà ma khống chế đào tẩu... Hắn đột nhiên minh bạch, vừa uể oải vừa khổ sở.
“Ngươi và ta vốn là một thể, mạnh mẽ khu trừ ta sẽ chỉ khiến ngươi thành kẻ ngốc.” Khuôn mặt hắn vặn vẹo, hai mắt trở nên sâu thăm.
Đoàn Thụy giận dữ hét: "Tổng thắng qua sống không bằng chết như bây giờ!"
"Hắc, kẻ ngốc sao có thể cưới được Phùng gia tiểu thư?" "Tà ma" hiểu Đoàn Thụy hơn ai hết.
Mặt Đoàn Thụy đỏ lên: "Ta... Ta đâu có nghĩ tới? Hơn nữa, hơn nữa có ngươi ở đó, chỉ biết hại nàng."
"Ta cũng thích nàng, sao lại hại nàng? Chẳng qua ngươi là thích, là quý mến, ta là chiếm đoạt, là hưởng thụ." "Tà ma" lộ vẻ dâm tà, "Nhưng ngươi nên suy nghĩ kỹ, ngươi dựa vào cái gì có thể cưới được nàng? Chúng ta tự biết tư chất của mình, nếu không tu luyện chín tư thế kia, cũng không khác gì người thường, mà với thân thế lai lịch của chúng ta, nếu không có thực lực mạnh mẽ hoặc tiềm năng khiến người ta kinh hãi, dựa vào cái gì được Phùng gia nhìn trúng?"
“Nhưng, nhưng.' Đoàn Thụy không thể nói nên lời.
"Tà ma" biết mình đã lay động được Đoàn Thụy, từng bước dẫn dắt: "Ngươi và ta tuy hai mà một, ai cũng không hại được ai, như Tô công tử nói, quan trọng là ngươi có thể chưởng khống những ý tưởng đen tối, chủ động nằm trong tay ngươi, nếu ngươi thành tâm chính ý, ý chí vững vàng, cho dù tu luyện ma công, cũng là chính nhân quân tử, áp chế tà ma này, cho nên, không cần bài xích, không cần kháng cự, chúng ta tiếp tục tu luyện chín tư thế, chậm rãi dung hợp, đổi tên đổi họ, trở thành một đời đại hiệp, quang minh chính đại đến Phùng gia cầu hôn."
Sắc mặt Đoàn Thụy biến đổi liên tục, nhìn đám cỏ dại khô vàng trầm mặc.
"Ngươi đều biết rõ trị pháp châm cứu và dược thạch bước đầu của Chung thần y, nếu không đúng, tùy thời có thể dùng chúng áp chế ta." Tà ma buông cọng rơm cuối cùng.
Đoàn Thụy khẽ gật đầu.
...
"Trong chùa miếu gần đây không một hòa thượng nào có thể lẻn vào dược lư mà không kinh động Chung thần y. Dã hồ thiện phần lớn tương tự, vài người còn lại lai lịch rõ ràng, không liên quan đến Thiếu Lâm, không liên quan đến tà ma ngoại đạo, không giống như họ làm, những cường giả khác đều là cố định, tối qua không có dị động." Đoàn Thụy bất quá mới mở khiếu, nên Lục Phiến Môn chỉ phái tri sự bộ đầu An Vưu đến thông báo tình hình.
Mạnh Kỳ trầm ngâm nói: "Hành tung Đoàn Thụy đâu?"
"Hoàn toàn không có tung tích, phảng phất hư không tiêu thất, có lẽ trong một đêm bị người đưa đến ngàn dặm chỉ có thể chờ đợi nha môn nơi khác phát hiện manh mối báo về." An Vưu cười khổ nói.
Không có tình báo của Lục Phiến Môn, Mạnh Kỳ không có cách nào tập trung và truy tung Đoàn Thụy lâu dài, nghe vậy khẽ gật đầu, trầm mặc.
Đợi đến khi An Vưu rời đi, Mạnh Kỳ trầm mặc hồi lâu rồi đột nhiên thở hắt ra, như đã hạ quyết tâm:
"Tề sư huynh, ta định về Thiếu Lâm một chuyến."
Báo cho sư phụ và tiểu sư đệ việc này, nhắc nhở họ chú ý!
Nếu viết thư, e rằng không đến được tay sư phụ, nếu thông qua Lục Phiến Môn, báo cho họ việc lão hòa thượng, họ có khả năng lớn sẽ áp chế việc này, làm lợi thế chế ước Thiếu Lâm, nghĩ đi nghĩ lại, dường như chỉ có tự mình đến Thiếu Lâm, dù sao có Lục Phiến Môn điều giải, chuyện trước đây đã xóa bỏ.
"Tăng nhân phía sau màn phi thường đáng sợ, ngươi đang lấy thân mạo hiểm." Tề Chính Ngôn không quá tán đồng, gián điệp tồn tại nhiều năm như vậy không cần phải gấp gáp nhất thời, đợi đến Chân Tuệ xuống núi du ngoạn rồi ngẫu nhiên gặp gỡ sẽ tốt hơn.
Mạnh Kỳ nở nụ cười: "Xem chuyện trước đây, tăng nhân phía sau màn ra tay không đễ, có nhiều chế ước, nếu không đã sớm giết chúng ta diệt khẩu. Nếu đã như vậy, sự việc dù nguy hiểm, cũng đến từ sai khiến của hắn, động tĩnh sẽ không quá lớn, vẫn có hy vọng sư phụ đãi ta ân trọng như núi, tiểu sư đệ tình thâm nghĩa trọng, nếu không biết việc này thì thôi, nếu biết, không làm tức sẽ đến báo cho biết, ta tâm khó anl”
"Nếu chỉ vì trì hoãn một thời gian mà khiến họ bị gián điệp hãm hại, ta cả đời này không thể tha thứ cho mình."
Tề Chính Ngôn hít sâu: "Ta đi cùng ngươi."
"Không cần, Tề sư huynh, ngươi tiếp tục du ngoạn ở Giang Đông, thường xuyên tìm người dáng dấp giống ta thoáng qua rồi đi, lẫn lộn cục diện, để người ta cho rằng ta vẫn ở Giang Đông, tiện ta lặng lẽ lẻn đến Thiếu Lâm." Nếu có thể tìm được người giúp đỡ, Mạnh Kỳ đương nhiên vui, nhưng hiện tại Nguyễn Ngọc Thư về nhà, nhất thời không thể ra ngoài, khó có thể nhờ Nguyễn Diêu Quang giúp đỡ, Giang Chỉ Vi đi Trung Châu, tạm thời không kịp trở lại, Tề Chính Ngôn lại cần giúp đỡ lẫn lộn cục diện.
Đương nhiên, việc này còn có thể nhờ Lục Phiến Môn giúp đỡ!
Te Chính Ngôn suy xét đến việc che giấu cần thiết này, khẽ gật đầu: "Vậy ngươi tự cẩn thận, cố gắng che giấu
Mạnh Kỳ gật gật đầu, thò tay cầm chuôi đao "Thiên Chi Thương", vẻ mặt trở nên nghiêm nghị:
"Người sống một đời, có những việc tuy nguy hiểm, nhưng không thể không làm!"
Dù ngàn vạn người ta vẫn cứ xông pha!