Te Chính Ngôn vốn đã hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, lại mang vẻ lão luyện thành thục, nói hắn là tuyệt thế cao thủ, mọi người dễ dàng chấp nhận. Nhưng Mạnh Kỳ và Giang Chi Vi dù khí chất có phần thành thục, trông vẫn trẻ hơn Triệu Hằng. Còn Nguyễn Ngọc Thư, da dẻ mịn màng, dung nhan thanh tú, lộ rõ nét trẻ con, nhìn là biết thiếu nữ chưa trưởng thành. Nếu nàng mà là tuyệt thế cao thủ, chăng phải uống phí cả đời tu luyện của bọn mình?
Vậy nên, phản ứng đầu tiên của người bình thường là hoang đường, không thể chấp nhận, không thể tin.
Triệu Hằng rất biết tùy cơ ứng biến, quý khí ẩn sâu, cao ngạo giấu kín, chỉ còn lại chút ngạo khí của cao thủ trẻ tuổi và vẻ thản nhiên không gượng gạo của xuất thân tôn quý. Hắn giới thiệu theo kiểu giang hồ: “Vị này là Bách Trượng tiền bối, năm xưa là một trong thiên hạ ngũ tông, nay là 'Cứu thế Tam Hiền' nửa bước ngoại cảnh.”
Cảnh giới võ đạo ở thế giới này phân chia giống chủ thế giới, chỉ khác cách gọi. Ví như, với thực lực của Bách Trượng đạo nhân, ở chủ thế giới dù thế nào cũng khó mà có được danh hiệu Tông Sư.
Bách Trượng đạo nhân ngoài mặt bất động thanh sắc, nhưng trong lòng lại có chút giật mình. Năm người này thực lực không phải dạng vừa, với cảnh giới của mình, mãi đến khi Triệu Hằng sắp lên tiếng, ông mới nhận ra có người đến gần. Vậy là những lời vừa rồi có lẽ đã bị họ nghe lén. Nếu họ cố ý ẩn nấp, lại có vật che chắn, thì chỉ khi đến phạm vi năm trượng ông mới phát giác được.
Mạnh Kỳ và những người khác hành lễ không kiêu ngạo, không siểm nịnh. Bách Trượng đạo nhân cũng không ngạo mạn, khiêm tốn đáp lễ.
Triệu Hằng không quen “Phích Lịch Kiếm Tiên” và “Bát Chỉ Thần Chưởng”, nên giới thiệu: “Vị này là ‘Nhất Kiếm Phi Tiên’ Giang nữ hiệp. Vãn bối mạo muội nói thẳng, tuy rằng cảnh giới của nàng chưa đầy Cửu Khiếu, nhưng kiếm pháp như thần tự tiên, e rằng chỉ kém Bách Trượng tiền bối nửa bậc.”
Nếu có cơ hội gặp gỡ luân hồi giả khác, dĩ nhiên phải đổi danh hiệu và tên tuổi.
“Phích Lịch Kiếm Tiên” Đồng Dao và “Bát Chỉ Thần Chưởng” Tổ Văn Trung không nói gì. Với trực giác sâu sắc của người gần Thiên Nhân Giao Cảm, dù Giang Chỉ Vi không rút kiếm, đứng yên tại chỗ, họ vẫn có cảm giác như trước mặt mình dựng một thanh tuyệt thế bảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, vô cùng sắc bén và nguy hiểm.
Những hảo hán đệ tử còn lại nhịn không được phì cười, liên tục bụm miệng. Chém gió cũng phải đáng tin một chút chứ! Tiểu cô nương nũng nịu trước mắt, nếu xét dung mạo thì hơn Bách Trượng tiền bối ngàn lần vạn lần, nhưng nếu bàn về thực lực chân chính, dựa vào cái gì mà chưa đầy Cửu Khiếu đã có thể sánh ngang Bách Trượng tiền bối?
Nế mặt ba vị tiền bối cao thủ ở đây, họ cố nén xúc động muốn lên tiếng, chỉ là vẻ mặt cổ quái, như đang xem một màn hề.
Bách Trượng đạo nhân cảm nhận rõ ràng hơn Đồng Dao và Tổ Văn Trung. Năm xưa, ông thực sự đạt đến Thiên Nhân Giao Cảm rồi mới đột phá Nguyên Thần, tâm linh thông suốt, có thể cảm ứng được chân khí lưu động và phản ứng cơ nhục của đối phương. Nhưng lúc này, tiểu cô nương trước mặt chỉ tỏa ra một luồng kiếm ý, những thứ khác đều bị nghiền nát.
Thiên Nhân Giao Cảm và Thiên Nhân Hợp Nhất có sự khác biệt. Thiên Nhân Giao Cảm chỉ có khí cơ tương dẫn, thực lực đạt đến đỉnh phong mới có thể dẫn phát biến hóa thiên tượng trong phạm vi nhỏ. Thiên Nhân Hợp Nhất tựa như hòa hợp với thiên địa, cử chỉ đều gần gũi với vận luật, muốn dẫn phát Thiên Nhân Giao Cảm là có thể dẫn phát.
“Có Giang thí chủ tương trợ, dù Tứ Ma đột kích cũng không đáng ngại.” Bách Trượng đạo nhân nói với giọng rất coi trọng, khiến không ít người nhìn nhau khó hiểu.
Sao Triệu Hằng nói gì, "Khí Động Hoàn Vũ" tin nấy vậy?
Chăng lẽ thật sự là tuyệt thế cao thủ?
Triệu Hằng định chỉ về phía Mạnh Kỳ để giới thiệu, thì thấy Mạnh Kỳ bước lên một bước, giọng điệu uyên bác: “Tại hạ danh hiệu ‘Đao Trấn Bát Phương’…”
“Ha ha, vị này là ‘Đao Trấn Bát Phương’ Tô thiếu hiệp.” Da mặt Triệu Hằng thoáng giật giật.
Ta còn chưa nói "Kiếm Hàn Tam Giới" đâu! Mạnh Kỳ oán thầm.
Khẩu khí lớn thật… Không ít người thầm khinh thường.
Với Bách Trượng đạo nhân, Phích Lịch Kiếm Tiên và Bát Chi Thần Chưởng, "Đao Trấn Bát Phương” trước mắt chỉ có khí thế bức người.
Đặc biệt là Bách Trượng đạo nhân, ông có thể "nhìn rõ" dấu vết chân khí lưu chuyển và những phản ứng khác nhau của cơ nhục Mạnh Kỳ, đủ để phán đoán ra động tác tiếp theo của hắn. Ông cảm thấy thực lực hắn không tệ, nhưng e rằng đến cả Thiết Ma kém cỏi nhất cũng không đối phó được, bởi hai ma đầu yếu nhất cũng có thể dựa vào ma khí để Thiên Nhân Giao Cảm.
Mạnh Kỳ nhìn quanh một lượt, cười nhàn nhã: “Tại hạ bất tài, khiến các vị hảo hán bật cười. Nơi này có một đao, xin các vị đánh giá.”
Vừa dứt lời, trong mắt không ít người đột nhiên lóe lên một đạo ngân bạch điện quang. Vừa "nhìn rõ" nó, họ đã nghe thấy tiếng thu đao vào vỏ.
“Xin các vị đánh giá.” Mạnh Kỳ áo bào xanh khẽ động, lưng đeo trường kiếm, eo dắt bảo đao, tiêu sái khoanh tay.
Theo ánh mắt hắn, mọi người nhìn về phía cột nhà cách đó không xa, chỉ thấy trên đó có một vết đao sâu hoắm, bóng loáng bằng phắng, không hề có chút gồ ghề!
Hắn thật sự đã xuất đao? Vừa thấy ánh đao đã nghe thấy tiếng thu đao!
Không ít người ở đây đã mở mắt khiếu, nhưng vẫn không bắt được quỹ tích của nhát đao vừa rồi!
Họ đều bị chấn động, khó có thể diễn tả, giờ mới thấy lời Triệu Hằng không hề sai.
“Phích Lịch Kiếm Tiên” Đồng Dao và “Bát Chỉ Thần Chưởng” Tổ Văn Trung khẽ gật đầu, với một nhát đao như vậy, hắn không hề kém cạnh hai người họ.
Bách Trượng đạo nhân không quá ngạc nhiên. Với cảnh giới và nhãn lực của mình, ông hiểu rõ sự huyền điệu của nhát đao này, mỉm cười: “Tô thí chủ, e rằng ngươi thích hợp với hai chữ “Phích Lịch' hơn Đồng phư nhân.”
Mạnh Kỳ khiêm tốn ra tay, trấn trụ tràng diện, sảng khoái cười nói: “Cướp danh hiệu của người khác như giết cha mẹ, tại hạ không dám.”
Trong tiếng cười, Triệu Hằng tiếp tục giới thiệu: “Vị này là ‘Diệu Thủ Cầm Tiên’ Nguyễn cô nương… Vị này là ‘Thần Ma Kiếm’ Tề thiếu hiệp.”
Có nhát đao của Mạnh Kỳ làm tiền đề, không còn ai nghi ngờ ra mặt nữa, khiến Triệu Hằng giới thiệu rất thuận lợi.
Bách Trượng đạo nhân cũng giới thiệu “Phích Lịch Kiếm Tiên” và “Bát Chỉ Thần Chưởng” với Mạnh Kỳ và những người khác, cuối cùng nói: “Thời gian gấp rút, chúng ta không hàn huyên nữa. Lão đạo xin nói vắn tắt về tình hình Tứ Ma. Lần này, Thiết Ma nghe được tin 'Trấn Vận Đỉnh' rơi xuống. Hắn vì tranh công, không báo với Cực Thiên Chân Ma, bí mật mời ba ma đầu giao hảo khác liên thủ, là Thi Ma, Hỏa Ma và Binh Ma.”
Bảy đại ma tướng đều có danh hiệu và tên riêng trước khi bị ma khí quán thể, nhưng giờ đều đã thành nửa người nửa ma, nên người trong giang hồ dứt khoát gọi theo đặc điểm cho đỡ phiền.
“Trong bốn ma đầu, Thi Ma và Hỏa Ma là mạnh nhất, ngang ngửa lão đạo. Tiếp theo là Binh Ma, rồi đến Thiết Ma. Các vị vạn lần không được chủ quan.”
Sau khi nói vắn tắt với Mạnh Kỳ và những người khác, Bách Trượng đạo nhân ho khan một tiếng: “Tứ Ma vốn âm hiểm tàn nhẫn, có thể đột kích từ bất cứ hướng nào. Để bảo vệ những nghĩa sĩ đang tìm kiếm Trấn Vận Đỉnh, chúng ta tám người chia thành bốn tổ, trấn giữ bốn phương. Khi gặp nguy, dùng pháo hiệu khác nhau để liên lạc.”
Pháo hiệu khác nhau mang ý nghĩa khác nhau, ví dụ như màu đỏ là hướng đó chỉ có một ma đầu, tạm thời có thể ứng phó, những nơi khác phải cẩn thận.
Lúc trước chỉ có ba người, chia nhau canh giữ chẳng khác nào trứng chọi đá, vô cùng nguy hiểm. Nay có thêm lực lượng mới, Bách Trượng đạo nhân thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ông cũng không chủ quan, lỡ đây là lũ quỷ nhập tràng thì sao?
Bởi vậy, ông mỉm cười nói: “Triệu thí chủ, chúng ta quen biết, chi bằng cùng nhau canh giữ phía đông?”
Đây là đem năm người mà ông xem là thủ lĩnh đặt trong tầm mắt của mình.
Triệu Hằng hiểu sự lo lắng của Bách Trượng đạo nhân, chắp tay nói: “Mong được như vậy, không dám làm phiền.”
Bách Trượng đạo nhân hài lòng cười: “Đồng phu nhân, cô và Tổ tiên sinh đã có nhiều năm giao tình, phối hợp ăn ý, cùng nhau thủ nam diện thì sao?”
Ông đặt Đồng Dao và Tổ Văn Trung ở cùng nhau, chủ yếu là lo lắng nếu tách ra rồi tổ đội với Mạnh Kỳ và những người khác, sẽ đễ bị phản bội đánh lén, tổn thất những cao thủ chính đạo còn lại.
Đồng Dao và Tổ Văn Trung là cáo già giang hồ, thần sắc không đổi, nhận lời.
“Bốn vị là bằng hữu, phối hợp thế nào chắc rõ hơn lão đạo. Các vị tự quyết định đi.” Bách Trượng đạo nhân thoáng thở phào nhẹ nhõm, không ép buộc Mạnh Kỳ và những người khác.
Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi trao đổi bằng truyền âm trong chốc lát, lớn tiếng nói: “Hai vị cô nương thủ bắc, ta và Tề sư huynh hướng tây.”
“Được, việc này không nên chậm trễ, các vị mau chóng tìm kiếm đi.” Bách Trượng đạo nhân đi ra khỏi đại điện trước.
...
Phía tây điện các đổ nát, cây cối tiêu điều. Mạnh Kỳ đến một bên, nhìn quanh rồi chỉ vào một nơi cách đó không xa: “Chỗ đó gần rừng núi, e là có ma đầu vòng qua từ đó. Tề sư huynh, chi bằng huynh canh giữ chính diện, ta thủ ở đó, hỗ trợ lẫn nhau, tùy thời tương viện. Nếu không phải Hỏa Ma hay Thi Ma, có thể thử sức trước, bằng không lập tức báo hiệu.”
Tề Chính Ngôn không phản đối, rút kiếm canh giữ trước một đoạn tàn viên.
Phía sau họ, hơn mười đệ tử của “Phích Lịch Kiếm Tiên” tiến vào khu vực này, chia thành từng cặp, tìm kiếm trong phế tích. Ít nhất họ cũng đã mở mắt khiếu, bóng tối không thể cản trở họ tìm kiếm.
“Họ thật sự là tuyệt thế cao thủ sao?” Thiếu nữ mặc áo tố Hoàng Đại lén đánh giá Mạnh Kỳ và Tề Chính Ngôn, nhỏ giọng hỏi bạn.
Bạn của nàng cũng là một thiếu nữ đeo kiếm, họ Phạm tên Vũ, đáng người cao gầy, thường tươi cười, nghe vậy cười nhẹ nói: “Sư phụ và Bách Trượng tiền bối đều không phản đối, chắc là tuyệt thế cao thủ. Chăng lẽ ngươi nghi ngờ ánh mắt của họ?”
Hoàng Đại bĩu môi: “Chỉ là cảm thấy họ còn trẻ, đặc biệt là vị đao khách áo xanh kia, trông còn không lớn hơn chúng ta mấy.”
“Đúng vậy.” Phạm Vũ cũng cảm khái.
Hai người đều liếc nhìn Mạnh Kỳ, chỉ thấy hắn áo xanh sáng ngời, khí độ thản nhiên, chậm rãi đi đến phế tích gần rừng núi.
Rồi, hắn tùy ý khoanh chân ngồi trên một bức tường còn đứng vững, rút trường đao bên hông, đặt ngang trên đầu gối, lưng thẳng tắp, hai mắt khép hờ, khí chất bỗng trở nên bình tĩnh mà linh thiêng.
“Có lẽ thật sự là tuyệt thế cao thủ.” Hoàng Đại thở dài, ít nhất từ vẻ ngoài mà nói, hắn khác hắn với những người như họ.
Nàng và Phạm Vũ thu hồi ánh mắt, bắt đầu tìm kiếm trong phế tích, giữa chừng vài lần nhìn lại, đều thấy Mạnh Kỳ vẫn ngồi ngay ngắn trên tường, đao ngang trên đầu gối, chưa từng thay đổi, tựa như có thể giữ mãi như vậy, sánh cùng trời đất.
Không biết vì sao, trong lòng hai người đồng thời hiện ra bốn chữ: “Cao thủ khí độ”.
Đêm càng khuya, trời càng tối. Hoàng Đại và Phạm Vũ tìm xong các điện gần đó, duỗi thẳng lưng, chuẩn bị đi giúp đồng môn ở nơi khác.
Đúng lúc này, họ nghe thấy một tiếng đao ngân, kéo dài như tiếng rồng ngâm, nên ngạc nhiên quay đầu, chỉ thấy trường đao trên đầu gối của thiếu hiệp áo xanh rung nhẹ, như đang cảnh báo.
Chợt, hắn cất cao giọng nói:
“Đã đến rồi, thì đừng lén lút nữa.”