Tư duy trì trệ, cảm quan đình đốn, mọi vật trước mắt Mạnh Kỳ đường như đông cứng lại.
Bỗng nhiên, tiếng gió rít ô ô thổi qua, tựa gỡ bỏ phong ấn giam cầm, ma khí cuồng loạn trở lại, nhuộm sắc vào giữa vùng hắc bạch, dòng sông huyết tinh róc rách chảy trôi.
Đát đát đát, những đám mây đen ngưng tụ thành điềm báo trước phía trên vẫn trút xuống nước mắt, hạt mưa rơi xuống mặt đất.
Ba ba ba ba, từng đạo hắc ảnh phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, tan thành mây khói, chỉ còn lại số ít.
Chúng tụ lại một chỗ, ngưng tụ lại thân thể, vẫn là những thây khô, nhưng ma khí đã suy yếu đi không ít, chỉ kém một sợi tơ nữa là bị phật quang lấn át.
Trên đỉnh đầu Giang Chi Vị, Nguyên Thần hiển hiện đã cháy đến mức trong suốt mỏng manh, phảng phất như sắp tiêu tan bất cứ lúc nào.
Nguyên Thần chui vào Nê Hoàn cung, hai mắt Giang Chỉ Vi nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, tái nhợt yếu ớt, thất khiếu đều rỉ ra sắc đỏ sẫm.
Nàng chậm rãi ngã xuống, khí tức mỏng manh, càng lúc càng yếu, nhưng bàn tay nắm kiếm vẫn kiên định, không hề buông lỏng.
Mạnh Kỳ lòng nóng như lửa đốt, muốn nhào tới, cho nàng uống Đại Hoàn đan, duy trì sinh mệnh, sau đó tranh thủ thời gian phá hủy thông đạo, nhưng hắn không hề động, không đánh mất phán đoán cơ bản nhất, nếu không nắm lấy cơ hội này, thừa cơ ma khí suy yếu, để phật quang chiếm thế thượng phong, thì chẳng phải uổng phí một kiếm thiêu đốt sinh mệnh của Giang Chỉ Vi? Đến lúc đó, không ai ở đây có thể may mắn thoát khỏi!
Chính là lúc này! Mạnh Kỳ tính toán, lại vận chuyển Xá Thân quyết!
Mật tịch Thiếu Lâm có ghi, nếu không đợi thân thể khôi phục, mà dùng liền hai lần Xá Thân quyết, có khả năng chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ!
Mạnh Kỳ biết, sau khi bỏ đi nhục thể phàm thai, rất có thể hắn sẽ không chết, nhưng nói không chừng kinh mạch đứt đoạn, thành phế nhân, ngay cả Đại Hoàn đan cũng không cứu được, không giúp được việc phá hủy thông đạo sau đó, nhưng nếu chuyện trước mắt không giải quyết, thì sẽ không có sau đó!
Chỉ hy vọng Tề sư huynh cứu tỉnh lão Triệu, dựa vào của cải tích lũy, nhanh chóng giết chết một tên tà ma nửa bước ngoại cảnh. Phá hủy thông đạo.
Ngay lúc hắn sắp vận chuyển tâm pháp, giữa không trung bỗng nhiên hạ xuống một bàn tay, một bàn tay gầy yếu, không có bao nhiêu thịt, nhưng năm ngón tay thon dài, tinh tế đẹp đẽ.
Năm ngón tay không ngừng biến hóa, kết các ấn quyết, phảng phất suy diễn huyền bí của sự sống, trình bày một đóa hoa nở rộ, một đứa trẻ sơ sinh chào đời, một hạt mầm nảy mầm.
Ánh lục quang nhàn nhạt quấn quanh. Mạnh Kỳ tựa hồ nghe thấy tiếng mầm nơn phá vỡ đất đai trong tai.
Một mầm non nhỏ bé, lúc nảy mầm, lại có thể đội cả lớp đất dày lên, đây chính là sức mạnh của sinh mệnh!
Không phải ảo giác, trong phạm vi mấy dặm, từng gốc cỏ non chui lên, một màu xanh nhạt vô cùng tươi mát.
Bích Hà Nguyên Quân? Mạnh Kỳ mừng rỡ trong lòng, được cứu rồi!
Hắn không hề nghĩ ngợi, xông thẳng về phía Giang Chỉ Vi. Tay trái dứt khoát vứt bỏ Lưu Hỏa, móc ra Đại Hoàn đan.
Một chưởng giáng xuống đỉnh đầu thây khô bị kiếm đâm trúng ba chỗ, sinh mệnh chỉ lực trút xuống.
Bích Hà Nguyên Quân đuổi tới vừa vặn nhìn thấy kiếm của Giang Chỉ Vi đâm vào ba chỗ. Vô cùng kinh ngạc, đồng thời trào dâng một khát vọng mãnh liệt, khát vọng ra tay!
Trước đây nàng biết quái vật đáng sợ, định đợi triệu hoán được Quảng Thành Thiên Tôn cùng Vân Trung Tử mới ra tay, nhưng giờ thì khác. Quái vật yếu hơn nàng tưởng tượng rất nhiều, không chỉ phải phân tâm áp chế phật quang, mà còn bị một đám nhóc liên nửa bước ngoại cảnh cũng chưa đạt tới làm bị thương. Ma khí tan rã, suýt nữa bị phật quang đoạt lại quyền khống chế.
Cơ hội như vậy xuất hiện trước mắt, sao có thể không động thủ?
Trời ban không lấy, trái lại chịu tội!
...
Quái vật bộc phát tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, từng luồng hắc khí phun ra, làm ô uế sinh mệnh chi lực màu lục nhạt, ma uy khủng bố hơn người, khiến Bích Hà Nguyên Quân phải lui về phía sau.
"Nam Mô A Di Đà Phật." Nắm lấy cơ hội này, phật quang triệt để áp đảo ma khí, đoạt lại quyền chủ động, hắc khí trên người bị ép vào bên trong thân thể, đầu tuy mang dáng vẻ thây khô, nhưng lại tràn đầy từ bi an bình, không chút dữ tợn.
Thấy tình cảnh này, Bích Hà Nguyên Quân không dám động thủ, sợ đánh tan phật quang, ma khí lại chiếm thế thượng phong.
Vừa rồi mình dốc toàn lực một chưởng đánh trúng đỉnh đầu đối phương, chỉ để lại một dấu chưởng nhợt nhạt, không gây ra bất cứ tổn thương nghiêm trọng nào, đủ thấy quái vật đáng sợ, nếu đồng thời phải đối kháng với ma tính và phật tính, chúng thay phiên nhau đến, mình chỉ sợ khó thoát khỏi kiếp nạn!
Mạnh Kỳ kích thích chân khí, khiến Giang Chỉ Vị há miệng, đút Đại Hoàn đan vào, đồng thời giúp nàng hóa giải dược lực.
Nguyên Thần của Giang Chỉ Vi tiêu tán chậm lại một chút, nhưng vẫn không thể ngăn chặn, Mạnh Kỳ sốt ruột trong lòng, liền muốn thỉnh Bích Hà Nguyên Quân hỗ trợ.
Lúc này, một đạo Lưu Ly phật quang hạ xuống, trấn trụ Nguyên Thần của Giang Chỉ Vi, phong ấn nó lại, khiến tốc độ tiêu tán trở nên vô cùng chậm.
"A Di Đà Phật, lão nạp không dám phân quá nhiều lực, chỉ có thể giúp vị thí chủ này trấn trụ Nguyên Thần, nếu trong vòng bảy ngày tìm được cao nhân ngưng luyện Kim Thân thế ngoại, ắt có thể cứu hồi." Thây khô mặc hoàng sắc tăng bào, khoác áo cà sa đỏ, hai tay chắp chữ thập, tràn đầy phong thái cao tăng.
Nghe vậy, Mạnh Kỳ thở phào một hơi, có Lục Đạo Luân Hồi chi chủ ở đây, "Chuyện này chẳng là gì!"
Te Chính Ngôn thấy thế cục chuyển biến tốt, cũng không cố gắng chống đỡ nữa, tâm tình thả lỏng, kiệt sức ngất đi.
............
Trong thạch thất, một nam tử thanh bào ngồi ngay ngắn trên mặt đất, trông như tuổi trẻ, nhưng lại mang một vẻ tang thương khó tả, nếu quan sát kỹ hắn, sẽ phát hiện cả người hắn trống rỗng, vô ngã vô vật, ở tại nơi này, lại như ở phương xa.
Tranh! Thanh trường kiếm đặt ngang trên đầu gối hắn một lần nữa trở vào vỏ, chỉ để lộ ra nửa tấc thân kiếm.
Võ Khúc Tinh Quân cùng Tây Vương Mẫu xác nhận trong Cực Thiên điện không có người, đồng thời từ cửa sổ bị Mạnh Kỳ phá hỏng bay vào.
...
"A Di Đà Phật, lão nạp Cửu Chân." Thây khô xưng pháp danh của mình.
Bích Hà Nguyên Quân trước đó đã đoán được thân phận và trạng thái của thây khô, trong lòng nghi hoặc, chờ đợi diễn biến tiếp theo, đồng thời không hề lơi lỏng cảnh giác.
Trong mảnh vỡ Ma Giới nhìn thấy thây khô khoác áo cà sa, Mạnh Kỳ dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra là Cửu Chân, buông Giang Chỉ Vi, không chút động tĩnh đứng đối diện hắn.
Cửu Chân hơi mang cảm khái nói: "Lão nạp lúc trước muốn trừ bỏ mối họa Nguyên Ma, mang theo Phật bảo, xâm nhập giới này, vốn dĩ công lớn sắp thành, nhưng lại sơ sót một việc, nguyên lai giới này bất diệt, Nguyên Ma không 'chết', bị hắn bắt lấy cơ hội, đem ý thức của mình rót vào cơ thể lão nạp, lẫn nhau dây dưa, giằng co, đã nhiều năm rồi."
"Lão nạp đáng lẽ đã thọ tẫn viên tịch, nhờ Nguyên Ma mới kéo dài hơi tàn đến ngày nay, đối với chuyện này không hề có quyến luyến, vẫn luôn tìm kiếm cơ hội triệt để trừ khử kiếp nạn này."
"Vừa rồi, lão nạp cảm ứng được một kiện bảo vật liên quan đến Phật Tổ xuất hiện, hiểu rõ cơ hội đã đến, cho nên bất chấp đại giới đưa mấy vị đến đây, ai ngờ tiêu hao quá lớn, bị Nguyên Ma một lần nữa chiếm thế thượng phong, suýt chút nữa khiến các vị thí chủ mất mạng, thật sự áy náy."
Ta đi. Đều là lão lừa ngốc nhà ngươi gây họa! Mạnh Kỳ nghĩ đến thảm trạng của Giang Chỉ Vi và những người khác, không nhịn được tức giận mắng một câu trong lòng.
Đồng thời, hắn cuối cùng đã hiểu vì sao lại có biến cố xảy ra, nguyên lai là vì mình dùng Phật tiền thanh đăng!
Bích Hà Nguyên Quân khẽ gật đầu, nhìn thoáng qua thanh đăng trước ngực Mạnh Kỳ, coi như giải khai nghi hoặc trong lòng.
“Không biết thí chủ có thể bỏ vật yêu thích, đem thanh đăng liên quan đến Phật Tổ này hiến cho lão nạp, khiến lão nạp nhờ nó tiêu diệt Nguyên Ma?” Cứu Chân thiền sư hai tay chắp chữ thập, thành khẩn thỉnh cầu.
Bích Hà Nguyên Quân nhíu mày, ngửi thấy một mùi vị không đúng. Nhưng trước mặt Cửu Chân, nàng không dám có hành động gì quá phận.
Mạnh Kỳ đang nghĩ xem có nên nhân cơ hội này mà kiếm chác một chút hay không, Phật tiền thanh đăng đáng giá không ít công đức, trong lòng bỗng nhiên động đậy, nhớ lại miêu tả của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ về thanh đăng, "Hư hư thực thực Lãnh Ngọc phật tượng hậu tục"!
"Tiêu diệt Nguyên Ma, trả lại thế gian thanh tịnh, có gì mà luyến tiếc?" Mạnh Kỳ biểu tình nghiêm túc, hiên ngang lẫm liệt, tháo Phật tiền thanh đăng xuống, đưa cho Cửu Chân thiền sư.
Trên mặt thây khô Cửu Chân hiện lên một nụ cười vui mừng có vẻ dữ tợn, trịnh trọng tiếp nhận thanh đăng, một tay hành lễ nói: "A Di Đà Phật. Tiểu thí chủ có tấm lòng này, nhất định sẽ được báo đáp."
Hắn khoanh chân ngồi xuống, một tay nâng thanh đăng, một tay đặt trước ngực. Từ bị thương xót nói:
"Ngươi cả đời chỉ biết chém giết và máu me, bị dục vọng che mờ tâm linh, lão nạp cùng ngươi dây dưa. Lúc nào cũng có cảm, hiểu rõ chấp niệm của ngươi, nhân cơ hội này, trừ khử ác niệm của ngươi, đưa ngươi cùng lên cực lạc."
"Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bàn Nhược Ba La Mật Đa thời. Chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách."
"Xá Lợi tử, sắc tức thị không, không tức thị sắc..."
Từng câu kinh văn chậm rãi vang lên, thanh tịnh trang nghiêm, thần thánh huyền ảo, mang đến sự yên tĩnh trong tâm, mang đến sự suy ngẫm về sinh mệnh.
Tay trái của Cửu Chân nâng thanh đăng, nở rộ ra ánh sáng rực rỡ, từng sợi vết rách xuất hiện, khí tức Phật Tổ nhàn nhạt tỏa ra.
Vô lượng quang, vô lượng thọ, chiếu rọi Thập Phương Bát Cực, vô cùng thế giới!
Toàn bộ mảnh vỡ Ma Giới tràn ngập ánh sáng ấm áp thanh tịnh, sở hữu ma khí như tuyết gặp mặt trời, nhanh chóng tan rã.
Tiếng răng rắc vang không dứt bên tai, những khe hở rõ ràng xuất hiện trong hư không tối đen.
Trong cơ thể Cửu Chân, ma ảnh giãy dụa kêu rên, nhưng không ngừng tan rã trong suốt, cùng lúc đó, nhục thể của hắn cũng tỏa ra những điểm kim quang, biến mất giữa không trung.
"Cửu Chân lừa ngốc, nói thì hay lắm, chắng phải vẫn muốn giết ta!" Nguyên Ma quát.
Tiếp đó, hắn cười ha hả ầm ĩ, tựa hồ buông tay mặc kệ,
"Cố tri Bàn Nhược Ba La Mật Đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư..." Cửu Chân vẻ mặt từ bi an lạc, phật quang và ánh sáng trong tay thanh đăng đột nhiên đại thịnh, chiếu đến trước mắt Mạnh Kỳ chỉ còn lại ánh sáng.
Trong ánh sáng, hắc khí nhàn nhạt triệt để tiêu trừ, chỉ còn một tiếng cười điên cuồng vang vọng bốn phía:
"Giết đi, giết đi, chỉ cần lòng còn dục niệm, ta ma bất diệt!"
Phật quang tiêu tán, toàn bộ mảnh vỡ Ma Giới mất đi vẻ dơ bẩn, khắp nơi đều có khe nứt hư không, tựa hồ sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.
Võ Khúc Tinh Quân và Tây Vương Mẫu xông tới trước thông đạo, đang định tiến vào, bỗng nhiên dừng lại, bởi vì bọn họ phát hiện thông đạo u ám đang băng liệt!
"Tiên Tích lấy đi Phật bảo?" Hai người nhìn nhau.
............
Cửu Chân hiển hóa Kim Thân, là La Hán tám tay, nhưng ảm đạm như ảnh, tựa hồ sắp biến mất bất cứ lúc nào.
"A Di Đà Phật, nhờ có tiểu thí chủ tương trợ." Cửu Chân hai tay chắp chữ thập, hướng Mạnh Kỳ hành lễ, giọng mnang ý cười nói: "Lão nạp thân không vật dư thừa, chỉ có một kiện Phật bảo, nhưng đã sắp hủy diệt, mong tiểu thí chủ không cần so đo.”
Vừa dứt lời, Bích Hà Nguyên Quân quanh thân liền tạo nên lục quang, đánh về phía Cửu Chân.
Nhưng Cửu Chân còn nhanh hơn, trán mở ra con mắt dọc, một quả Bồ Đề tử lục nhạt bay vọt ra, chính xác đánh trúng mi tâm Mạnh Kỳ.
Trong sự mơ hồ, Mạnh Kỳ cảm thấy đầu nhất thời choáng váng, trước mắt tối đen vô cùng.
Tiếp đó, trong bóng tối một tôn Phật Đà kim sắc khổng lồ hiện ra, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, vẻ mặt từ bi trang nghiêm:
“Trên trời dưới đất, duy 'Ta' độc tôn.”
Phật quang đại phóng, xua tan hắc ám, tựa hồ ẩn chứa vô số đại đạo chí lý, đầu Mạnh Kỳ đau nhức, trực tiếp thoát khỏi loại cảm giác này, không kịp lĩnh ngộ bất cứ điều gì.
Lúc này, hắn vừa vặn nhìn thấy Cửu Chân mỉm cười biến mất, một nhúm bột phấn màu xanh theo đó rơi rắc trước mắt, chính là Bồ Đề tử vừa rồi.
Chẳng lẽ Phật bảo này cũng chỉ có thể cảm ngộ một lần "Duy ngã độc tôn" chân ý?
Không đúng, nhìn nụ cười của Cửu Chân, sợ là hắn cố ý hủy diệt Bồ Đề tử...
Mạnh Kỳ tạm thời không có riềm vui sướng vì có được thu hoạch lớn, trong đầu toàn là ảo giác bị người trên trời dưới đất đuổi giết, trước mắt toàn là Bích Hà Nguyên Quân không có ý tốt.
Không xong, thần chưởng động nhân tâm, chúng ta tiếp cận trở về, khế ước không biết có còn chắc chắn...
Cho dù thành công trở về, tránh được sự truy bắt của Bích Hà Nguyên Quân, sau khi "Tiên Tích" tuyên dương chuyện này ra, ta cũng sẽ thành kẻ địch của thiên hạ...
Cho dù Tiên Tích muốn bí mật thu hoạch, "Thần Thoại" cũng khẳng định sẽ tuyên dương khắp nơi, chỉ nói "Như Lai Thần Chưởng" thức thứ nhất bị Tiên Tích hoặc chúng ta đạt được...
Vô số ý tưởng hiện lên trong đầu Mạnh Kỳ, hắn nắm chặt một ý, quyết định thật nhanh, biểu tình nghiêm túc nhìn Bích Hà Nguyên Quân:
“Nguyên Quân, ta muốn gia nhập Tiên Tích!”