Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5315 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 137
chỗ ở.

❊ ❊ ❊

“Ân.” Viên Thiên Dã đã khôi phục bộ dáng thản nhiên như trước, hừ một tiếng, mặ chẳng có nụ cười đi thẳng vào trong.

Ánh mắt của nữ tử kia vẫn dán lên người Viên Thiên Dã, không hề nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc đứng sau Viên Thập, vẻ mặt tươi cười nhìn theo hướng Viên Thiên Dã rời đi, còn ân cần hỏi han.

Viên Thiên Dã đi được hai bước, không nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau liền dừng lại, xoay người nhìn Lâm Tiểu Trúc. Vị nữ tử kia theo ánh mắt của hắn mới phát hiện ngoại trừ Viên Thập còn có một cô nương thanh lệ, tươi cười trên mặt lập tức cứng lại, ngẩng đầu, dùng mắt nhìn Viên Thiên Dã như hỏi

Viên Thiên Dã không để ý tới nàng, nhìn Lâm Tiểu Trúc giúp Viên Thập dỡ hành lý mới yên tâm xoay người đi vào

Mái ngói lưu ly, ảnh bích ở giữa chạm rỗng điêu khắc hình sóng nước, mây mờ lượn lờ đỉnh núi, một chiếc thuyền nhỏ bé thoáng hiện trong vân sơn vụ hải. Ảnh bích này dường như thường xuyên được người lau chùi nên không dính một hạt bụi. Bên dưới ảnh bích là mấy bồn hoa tươi tốt, cây cối bao quanh làm cho ảnh bích càng thêm siêu phàm thoát tục.

Đi qua ảnh bích là một cái sân không có gì đặc biệt lắm, hành lang bằng gỗ sơn màu đỏ sậm, đem ba mặt đông, tây, bắc nối liền một chỗ. Một dòng suối nhỏ từ tiền viện chảy xuyên qua, đổ vào một cái ao bên cạnh sân. Trong ao có mấy chục đóa hoa sen đang nở rộ, hương thơm phiêu lãng trong không khí, như có như không.

Lâm Tiểu Trúc đi theo Viên Thập, đi qua viện chính, qua kim thủy kiều, lại qua hai dãy phòng, vẫn còn tiếp tục đi.

Nữ tử vẫn đi theo Viên Thiên Dã thấy Lâm Tiểu Trúc cũng đi vào viện, mà Viên Thiên Dã cũng không bảo cho nàng lui xuống, nhịn không được mà lên tiếng” công tử, người tính đem cô nương đi cùng Viên Thập an bài ở sân nào?”

Viên Thiên Dã vẫn không dừng bước, đi vào chính sảnh của sân thứ ba mới ngồi xuống, nói với trung niên mập mạp” Lâm Tiểu Trúc là đầu bếp chuyên dụng của ta. Ta nhớ bên cạnh viện này có một tiểu viện, để nàng ở đó đi” lại chỉ vào trung niên mập mạp mà nói với Lâm Tiểu Trúc” đây là Trương quản gia, sau này ngươi có chuyện gì, cần nguyên liệu thức ăn hay thiếu cái gì thì có thể tìm hắn”

“Dạ”

Trương quản gia khom người đáp lại Viên Thiên Dã, sau đó xoay người vẫy tay một bà tử ở gần đó” Ngô ma ma, ngươi đưa Lâm Tiểu Trúc tới tiểu viện đi”

Lâm Tiểu Trúc đưa hành lý cho Viên Thập, thi lễ với Viên Thiên Dã rồi theo Ngô ma ma đi xuống.

Từ cửa nách đi ra ngoài, xuyên qua một ngõ nhỏ, đi qua một cánh cửa liền thấy một tiểu viên. Sân tuy nhỏ, ở giữa lại có một toàn núi nhỏ, bên trên cây cối xanh um, bên cạnh còn có một cây táo, trên cành chi chít quả, rất là náo nhiệt.

Lâm Tiểu Trúc vừa thấy đã thích cái sân này, liền hỏi” Ngô ma ma, sân này ngoài ta còn ai nữa không?”

Ngô ma ma là một phụ nhân chừng bốn mươi tuổi, dung mạo đoan trang tú lệ, cử chỉ ưu nhã, biểu tình hiền lành, mỉm cười đáp” công tử thích an tĩnh, không muốn nhiều người, cho nên tòa nhà này tuy lớn, người lại không nhiều lắm, ngoài ngươi và ta chỉ có khoảng mười hạ nhân khác. Tiểu viện này trước kia không có người ở. Cô nương tới thì cũng chỉ có mình cô nương ở”

Một mình một sân nha.

Nhớ tới ở trong sơn trang mấy người cùng chen chúc trong một phòng, lại nhìn tiểu viện u tĩnh này, trong lòng Lâm Tiểu Trúc vui như mở hội. Tuy rằng chính sảnh quá cầu kỳ khiến nàng không thích nhưng lại cực kỳ hài lòng chỗ mình ở. Sau này muốn luyện công thế nào cũng được, không sợ người khác quấy rầy

Lâm Tiểu Trúc biết quan hệ giao tế là quan trọng nhất, ảnh hưởng tới cuộc sống sau này nên liền thi lễ với Ngô ma ma” vừa rồi ngài nói trong viện còn có mười hạ nhân khác, không biết là những ai? Ta mới tới, cái gì cũng không biết, sợ không biết lại có va chạm, xin Ngô ma ma chỉ điểm giúp cho. Tiểu Trúc bất tài, chỉ biết làm chút điểm tâm, hôm nay được Ngô ma ma chiếu cố như vậy, ngày khác xin mở tiệc tạ ơn”

Ngô ma ma đỡ nàng nói” cô nương mau đứng lên đi, chỉ là giới thiệu tình huống thôi, ta không nói, sau này ngươi cũng biết, không dám nhận cảm tạ của cô nương, càng không dám nhận tiệc rượu gì đó”

Lâm Tiểu Trúc thấy tươi cười đúng tiêu chuẩn của Ngô ma ma, trong lòng có chút cảm thán. Ngô ma ma này là người biết nhìn sắc mặt người khác, không phải như đại thẩm trong núi, chỉ cần tươi cười, nói vài lời hay là có thể moi gan móc ruột ra mà đối đãi với mình. Xem ra sau này cần phải đầu tư nhiều hơn trong quan hệ giao tế a.

Ngô ma ma vừa đi vừa nói” vừa rồi người công tử phân phố bố trí chỗ ở cho ngươi là Trương quản gia, chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do hắn quản. Khi công tử không ở đây, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều nghe theo hắn, nếu hắn cùng công tử ra ngoài thì do Vũ cô nương quản. Nghe nói Vũ cô nương là nha hoàn hầu hạ công tử từ nhỏ, ngoài nàng còn có Tảo Tuyết và Thập Dương, hai tiểu nha đầu này là do ta quản. Viên Thập thì cô nương đã biết rồi. Ở phòng bếp có lão Vương, Mã bà tử và Lý bà tử. Sau này ngươi nấu cơm, cần sự trợ giúp của bọn họ. Ngoài ra còn có quản sự phòng bếp là vợ chồng Chu thúc và Chu tẩu, hai con trai của bọn họ là Chu Thanh mười tám tuổi, Chu Vân mười sáu tuổi trông coi hoa cỏ trong phủ. Giặt đồ, may vá thì có Vương bà tử, Trương tẩu, còn có hai lão hán chuyên làm việc nặng”

Lâm Tiểu Trúc tính toán, âm thầm cả kinh. Sơ sơ cũng có tới mười bảy hạ nhân, mà Ngô ma ma lại nói nhẹ như không.

“Đến, chúng ta vào xem.” Ngô ma ma đi đến trước cửa, lấy chìa khóa ra mở cửa

Đối diện là một tiểu thính, có bàn bát tiên, án đài, ghế đẩu. Hai bên trái phải là sương phòng. Ngô ma ma mở cửa sương phòng bên trái” sau này ngươi ở gian này”

Bên trong tuy bài trí đơn giản, chỉ có giường gỗ khắc hoa, đầu giường có cái bàn vuông, bên góc tường có một tủ áo nhỏ, một cái bàn tròn, vài cái ghế nhưng cũng sạch sẽ, hiển nhiên là thường được quét dọn nhưng mà trên giường lại không có gì.

Ngô ma ma giải thích” công tử thích sạch sẽ, dù có ai ở hay không thì chung quanh cũng phải được quét dọn sạch sẽ. Viện này hôm qua mới được quét tước, chút nữa ngươi đi nhận vật dụng, chăn màn, đệm trải giường... đều có hết”

Nói xong lại chỉ giếng nước trong sân cùng khu nhà vệ sinh, tắm rửa cách đó không xa cho Lâm Tiểu Trúc” đi thôi, ta mang ngươi đi nhận vật dụng”

Thanh âm chưa dứt, chợt nghe ngoài cửa một thanh âm thanh thúy” Ngô ma ma, Trương quản gia sai ta mang vật dụng đến cho Tiểu Trúc cô nương”

Chuyện này rất không hợp quy, Ngô ma ma kinh ngạc nhìn Lâm Tiểu Trúc một cái mới nói” vào đi”

Một tiểu cô nương mười ba, mười tuổi, mắt tròn, mặt cũng tròn mang theo một đống vật dụng còn cao hơn nàng tiến vào, cười nói” Ngô ma ma”

Lâm Tiểu Trúc vội tiến lên đỡ lấy vật dụng mang vào phòng giúp nàng” vất vả cho ngươi, cảm ơn”

“Không có gì” tiểu cô nương cười rộ lên còn có hai lúm đồng tiền, hai má tròn tròn, hồng nhuận đáng yêu

“Nàng là Tảo Tuyết” Ngô ma ma giới thiệu” ngươi sắp xếp đồ đạc đi. Công tử vừa về, có nhiều việc cần thu xếp, chúng ta trở về đây”

“Cảm ơn Ngô ma ma, cảm ơn Tảo Tuyết” Lâm Tiểu Trúc tiễn các nàng ra ngoài, múc một ít nước rải trên sân để giảm nóng sau đó mới đi vào phòng, thấy vật dụng mang tới đều là đồ mới, chăn mền còn tỏa mùi nắng, hiển nhiên là mới được phơi nắng không bao lâu. Nàng vừa lòng sắ xếp vật dụng, trải chiếu, xếp mền, nhìn căn phòng vì có người ở mà trở nên có sinh khí, cực kỳ hài lòng.

Sắp xếp xong, mặt trời cũng gần lặn, Lâm Tiểu Trúc cầm lấy bọc hành lý, cảm thấy may mắn vì lúc mình rời sơn trang là đang lúc chuẩn bị tắm rửa nên thuận tiện mang theo quần áo bên người. Nếu không, dưới trời nắng nóng này mà hai, ba ngày không tắm rửa lại lặn lội được xa, người nàng đã bay mùi giấm a.

“Tiểu Trúc cô nương.” Ngoài cửa vang lên thanh âm của Tảo Tuyết.

“Tảo Tuyết, vào đi.” Lâm Tiểu Trúc đi ra ngoài đón.

Tảo Tuyết vừa vào, đưa một gánh nặng cho Lâm Tiểu Trúc” Ngô ma ma nói dáng người của ngươi cũng Thính Vũ không khác lắm, đồ này là quần áo mùa hè dành cho nàng, còn chưa phát xuống, chưa có mặc vào, ngươi mặc trước đi, ngày mai lại làm thêm cho ngươi hai bộ”

“Không cần đâu, ta có mang theo quần áo” Lâm Tiểu Trúc vừa nghe là quần áo của người khác liền không chịu nhận, thấy Tảo Tuyết vẻ mặt khó xử, lại nói” ngươi về nói lại với Ngô ma ma, nếu là quần áo dành cho Thính Vũ cô nương, ta lấy mặc thì không hay lắm, dù sao ta cũng có quần áo, chờ ngày mai làm xong quần áo khác, ta nhận cũng được”

“Vậy cũng được” Tảo Tuyết do dự một lát rồi cầm bọc xiêm y đi ra ngoài.

Làm nô bộc, không có thời gian nhàn rỗi, chỉ cần được gọi là phải đi. Cho nên Lâm Tiểu Trúc không dám trì hoãn, cầm lấy quần áo đi tắm rửa. Nàng vừa cho quần áo vào thay giặt, Tảo Tuyết lại tới” Tiểu Trúc cô nương, công tử cho gọi ngươi”

“Đến đây.” Lâm Tiểu Trúc chải đầu, lấy dây buộc tóc buộc mái tóc ẩm ướt thành một cái đuôi ngựa rồi theo Tảo Tuyết đến chính viện

Viên Thiên Dã cũng đã tắm rửa xong, trên người mặc trường bào lam sắc, mái tóc buông xõa, đang ngồi trong sảnh uống trà, liếc mắc thấy Lâm Tiểu Trúc vẫn còn mặc bộ quần áo màu xanh khi còn ở sơn trang, nhăn mi nói với Thính Vũ ở bên cạnh” không phải ta đã bảo Ngô ma ma cấp quần áo cho Lâm Tiểu Trúc sao? Chẳng lẽ trong nhà không có nổi một bộ quần áo?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »