Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5387 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 120
huynh muội trở mặt.

❊ ❊ ❊

Lâm Tiểu Trúc vẫn dùng tấm vải che năm cái chén lại, đến khi đặt trước mặt các vị giám khảo mới lấy vải che ra.

Lúc đầu Đường Viễn Ninh muốn xem trong bát là gì lại bị Lâm Tiểu Trúc ngăn cản, lúc này đã không chờ được nữa, không đợi Lâm Tiểu Trúc đưa đã đưa tay lấy một chén, càm giác một mùi hương thanh lương truyền tới. Trong chén có gì đó màu nâu nhạt trong suốt lại sáng như băng, bên trên còn có tương trấp, thoạt nhìn rất đơn giản lại có tư vị

“Đây là cái gì?” Viên Thiên cũng nhịn không được mà đặt câu hỏi, vừa mới uống một miếng cháo cá, lúc này cảm giác trên tay mát lạnh khiến hắn cũng có chút không nhịn được

“Bánh đúc đậu.” Lâm Tiểu Trúc cười nói, vươn tay,” Nhị vị công tử, ba vị giáo tập, thừa dịp còn lạnh, ăn đi.”

Để cho món bánh được mát lạnh, nàng phải đem ngâm trong nước giếng, còn kéo dài đến lúc đồng môn dâng lên món cháo cá cho mọi người thử qua, nàng mới đem bánh đúc đậu trình lên.

Cổ đại không có tủ lạnh, muốn làm mát như vậy cũng không dễ dàng gì.

Lúc trước hay nghe” thừa dịp còn nóng, uống đi” bây giờ lại nói” thừa dịp còn lạnh, ăn đi”. Cảm giác mát lạnh, hương vị thanh lương làm mọi người không chờ được nữa, dùng muỗng quấy đều tương trấp rồi bắt đầu nếm thử.

Cảm giác đầu tiên chính là lạnh. Một cỗ thanh lương kéo dài từ khoang miệng đến cổ họng, cho đến khi vào bụng, lỗ chân lông như co rút lại, toàn thân nhất thời cảm giác vô cùng sảng khoái. Ngay sau đó lại là cảm giác ngon miệng, tương trấp chua ngọt tràn ngập khắp khoang miệng, ăn một miếng lại nhịn không được mà ăn thêm miếng nữa, cho đến khi bánh đúc đậu vốn đã không có nhiều đã chui hết vào bụng, mọi người mới dừng lại.

Mọi người cũng phản ứng lên, ngoài trừ món mì lạnh của Ngô Bình Cường được các vị giám khảo ăn thêm mấy miếng thì mấy món khác, mọi người cũng chỉ ăn một, hai miếng rồi thôi nhưng chén bánh đúc đậu này lại bị ăn hết sạch.

“Ha ha, Lâm Tiểu Trúc đúng là Lâm Tiểu Trúc, làm ra một chén này nọ cũng làm cho mọi người sảng khoải hẳn lên” Du giáo tập cười nói

Lâm Tiểu Trúc chỉ cười, không lên tiếng. Hương vị nàng làm ra thế nào, nàng biết, chỉ có chút mới mẻ, chỉ là hơi mát lạnh mà thôi.

“Ngươi dùng cái gì để làm?” Mã giáo tập lên tiếng

“Hồi giáo tập, là bột khoai lang” chuyện này không có gì là bí mật, nàng cũng thuận thế mà nói ra. Nếu là bí phương thì phải là bộ đậu xanh, nhưng cái này thì nàng giữ bí mật

“Bột khoai lang?” Mã giáo tập nhìn cái bát trống trơn, kinh ngạc hỏi

“Mọi người cho điểm đi” Viên Thiên Dã không nhìn Lâm Tiểu Trúc nhưng khóe miệng lại lộ ra nụ cười xuất phát từ nội tâm, cho thấy tâm tình lúc này rất tốt.

Mọi người chấm xong đưa cho Triệu Hổ tổng hợp

Ở phần sáng tạo, Lâm Tiểu Trúc được mười điểm

Nàng và Ngô Bình Cường, Hạ Sơn khác nhau. Ngô Bình Cương tuy có sáng tạo nhưng cũng chỉ là trên nền tảng cũ, còn Hạ Sơn làm bánh thành hình đóa hoa chính là tạo hình mới lạ. Hai người này chỉ là cải biên một chút về hình thức, không hẳn là sáng tạo. Lâm Tiểu Trúc lại dùng bột khoai lang vốn chỉ dùng để làm bột súng hay gia vị phụ lại chế biến thành một món ăn mới, bởi vậy mọi người mới cho điểm mười cho phần sáng tạo của món bánh đúc đậu này.

Tuy nhiên các vị giám khảo vẫn yêu cầu rất cao, dù cảm giác mát mẻ làm bọn họ sảng khoái cũng rất vừa ý nhưng vẫn cảm thấy hương vị không phải là ngon lắm, cho nên về phần hương vị chỉ cho tám điểm, cùng hạng với Ngô Bình Cường

“Trước khi công bố kết quả, còn có một chuyện, chúng ta trở về thương nghị đã” Viên Thiên Dã đứng lên, nói với Viên Thập” mang Lâm Tiểu Trúc, Ngô Bình Cường và Ngô Thái Vân cùng đi. Sau khi trở về, bảo Lâm Tiểu Trúc làm mấy bát mì lạnh trình lên”

Viên Thập là người biết rõ nhất chuyện tối qua và hôm nay, lập tức nhận mệnh mà đi.

Trở lại trong viện, Viên Thiên Dã ngồi ở đại sảnh nhìn Ngô Bình Cường bất an đứng đó, đi thẳng vào vấn đề” nếu trí nhớ của bản công tử không sai thì vừa rồi món mì lạnh mà ngươi làm kia, tối qua Lâm Tiểu Trúc đã làm rồi, khi đó Ngô Thái Vân cũng có ở đây, còn được thưởng cho một chén. Đối với chuyện này, ngươi thấy thế nào?”

Đường Viễn Ninh và ba vị giáo tập nghe vậy đều ngẩn người, nhìn Ngô Bình Cường chằm chằm

Ngô Bình Cường cũng ngây ngẩn cả người, kinh ngạc quay sang nhìn Ngô Thái Vân, xem ra là không biết chân tướng sự thật.

Viên Thiên Dã nhìn phản ứng của hắn, hừ lạnh một tiếng” mọi người không cần kinh ngạc, chút nữa ăn thử mì lạnh do Lâm Tiểu Trúc làm, các ngươi liền hiểu được”

“Thái Vân, chuyện là thế nào?” Ngô Bình Cường sắc mặt xanh mét, bất chấp có Viên Thiên Dã ở đây, chất vấn Ngô Thái Vân, ánh mắt như sắp phun lửa

Ngô Thái Vân không nhìn hắn, chỉ nhìn chằm Viên Thiên Dã, ánh mắt ủ dột” công tử, Thái Vân có chuyện muốn nói”

Viên Thiên Dã nhìn nàng một cái:” Nói.”

“Cháo là món mọi người đều biết làm, nhưng bên trong bỏ rau xanh hay cá, hoặc tôm, hoa quả... thì hương vị sẽ khác nhau. Hôm nay có vài người nấu cháo, các vị giáo tập cũng không có nói bọn họ làm sai. Hạ Sơn cải biên kiều nhĩ một chút, bên trong tạo thêm màu sắc, lại đổi nấu thành chưng. Nhị vị công tử cùng ba vị giáo tập cũng không nói hắn sai, còn cho hắn chín điểm. Như vậy, ta muốn hỏi công tử, tối qua, ta sau khi ăn món mì lạnh của Lâm Tiểu Trúc làm đột nhiên có linh cảm, lại cùng ca ca nghiên cứu mà tạo ra món mì lạnh với hương vị như vậy, chẳng lẽ là chúng ta sai? chẳng lẽ mọi người tham khảo hương vị thì không sao, còn chúng ta tham khảo của Lâm Tiểu Trúc thì lại bất đồng?”

Viên Thiên Dã không lên tiếng, ngược lại Đường Viễn Ninh lại nở nụ cười” theo ngươi nói, Mã giáo tập có tương vịt bí phương, ngươi học trộm của hắn rồi làm ra món ăn đồng dạng, như vậy không phải là ngươi học trộm mà là tham khảo sao?”

“Nếu ta có thể bằng bản lĩnh của mình làm ra tương vịt hương vị còn ngon hơn Mã giáo tập, hắn còn dám nói ta trộm bí phương của hắn sao? món mì lạnh này, ta không có bảo Lâm Tiểu Trúc dạy ta làm, nàng ta cũng không tốt bụng như vậy. Chẳng qua tối qua ta ăm được một miếng liền làm ra đồ ăn giống vậy, sao nói là học trộm được chứ? nàng ta chẳng qua giúp ta có linh cảm mà thôi”. Hôm nay Ngô Thái Vân nhạy bén vô cùng, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, không hề nhút nhát sợ hãi. Nàng dám kêu Ngô Bình Cường làm mì lạnh thì đã chuẩn bị sẵn cái cớ rồi. Liều chết không nhận, nói món mì lạnh là do nàng và ca ca nghĩ ra được đương nhiên là không ổn, dù sao tối qua công tử cũng có ở đây. Nhưng trước khi thừa nhận, tìm một lý do để biện minh, mọi người không có chứng cớ chứng minh bọn họ sai.

Đường Viễn Ninh quả nhiên bị nàng làm cho nghẹn lời, Viên Thiên Dã lên tiếng” ngươi thừa nhận là nhờ Lâm Tiểu Trúc dẫn dắt nên mới có ý tưởng đó, chuyện này, ngươi có nói với Ngô Bình Cường hay không?”

Ngô Thái Vân sửng sốt, khí thế nhất thời chùng xuống, có chút kích động liếc nhìn Ngô Bình Cường một cái, thấp giọng đáp” không có” nếu nói với hắn thì chắc hắn sẽ không làm mì lạnh rồi.

Do chịu ảnh hưởng của nàng nên ca ca mới ghen ghét Lâm Tiểu Trúc, tuy nhiên hiện giờ Ngô Bình Cường cũng nhận ra thực lực của mình thua xa Lâm Tiểu Trúc nên không dám cùng nàng đối nghịch nữa. Nếu nàng nói thật, chắc chắn ca sẽ không chịu làm theo vì vậy mà nói dối hắn.

“Vì sao không nói?” Viên Thiên không buông tha cho nàng.

“Ta...” Ngô Thái Vân cắn cắn môi, không hề lên tiếng.

“Đó là vì ngươi ghen tỵ với Lâm Tiểu Trúc” nàng không nói, Viên Thiên Dã nói giúp nàng” vì muốn nàng thất bại trong trận đấu, vì để hả cơn giận, ngươi không tiếc dùng đường huynh làm bia đỡ đạn, không tiếc hi sinh tiền đồ của hắn. Có đúng không?” nói tới câu sau, thanh âm bỗng nhiên cao vút lên làm mọi người giật mình. Công tử luôn luôn lạnh nhạt đã nổi giận rồi.

“Không phải, ta không phải, ta...” Ngô Thái Vân há miệng thở dốc, lại không biết nên biện hộ thế nào, liếc nhìn thấy ánh mắt phẫn hận của đường huynh, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống như mưa.

Vừa rồi, rõ ràng là nàng có lý, nàng chất vấn đến Đường công tử cũng phải á khẩu, không trả lời được nhưng công tử chỉ nói một câu đã đổi thành nàng vô lý, nàng bị chất vấn đến chật vật.

“Không phải?” Viên Thiên Dã cười lạnh” vừa mới đến sơn trang, ngươi vì muốn Lâm Tiểu Trúc bị trừng phạt trong lớp học chữ, không tiếc xúi giục bằng hữu tốt nhất của ngươi đi tố giác nàng, thay ngươi chịu tiếng xấu trước mặt người khác, làm cho nàng bị trừng phạt. Bây giờ, ngươi bán đứng đường huynh là vì cái gì?”

“Ta không có, ta không có muốn ca ca bị trừng phạt” Ngô Thái Vân không kiềm chế được cảm xúc, muốn giải thích với Ngô Bình Cường

Viên Thiên Dã làm sao cho nàng cơ hội, cắt ngang” không nghĩ tới? hay ngươi cho rằng bản công tử là kẻ ngốc, để mặt ngươi hàm hồ như vậy, nói trắng thành đen?”

Hắn quay sang nhìn Ngô Bình Cường, ánh mắt lãnh liệt làm Ngô Bình Cường rùng mình” Ngô Bình Cường, ta hỏi ngươi. Ngươi đúng như lời đường muội ngươi nói là tham khảo phương pháp của Lâm Tiểu Trúc chứ không phải học trộm phải không?”

Ngô Bình Cường đang lo bị Ngô Thái Vân liên lụy, không có cơ hội xoay người, lúc này được một câu của Viên Thiên Dã như bắt được phao cứu sinh vội khom người nói” công tử, thuộc hạ cho rằng, đường muội làm vậy là sai lầm. Nếu như tham khảo phương pháp một cách công khai thì không sao nhưng dù bí phương của người khác thì đó là hành vi của tiểu nhân, không thể được”

“Ca ca, ngươi...” lòng đang tràn đầy xấu hổ, nghe Ngô Bình Cường vạch rõ giới hạn như vậy, Ngô Thái Vân không khỏi cảm thấy bi phẫn.

Nàng làm như vậy, không chỉ vì ghen ghét Lâm Tiểu Trúc, muốn trả thù nàng ta mà còn vì không muốn ca ca cả ngày buồn rầu, lo lắng cho cuộc thi. Nhưng lúc này, ca ca vì tiền đồ của mình mà đá nàng một cái, thực sự làm cho nàng quá mức thương tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »