Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5331 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 138
chiếu ứng.

❊ ❊ ❊

“Khởi bẩm công tử, Ngô ma ma có phát quần áo cho ta, nhưng đó lại là quần áo chuẩn bị cho Thính Vũ cô nương, Tiểu Trúc cảm thấy không tiện nên đã từ chối. Nếu công tử cảm thấy Tiểu Trúc ăn mặc không ổn, khi quần áo mới làm xong, Tiểu Trúc sẽ lập tức đổi ngay” Lâm Tiểu Trúc vội nói

Ánh mắt Thính Vũ từ lần đầu gặp mặt đã ẩn chứa địch ý nên nàng cũng không muốn đụng chạm với nàng, chỉ yên lặng đứng đó, nhìn sàn nhà bóng loáng.

Lâm Tiểu Trúc biết, quý phủ còn nhiều quy củ hơn sơn trang, người ở đây cũng không hiền lành, đơn thuần như người trong núi vì vậy nàng luôn cẩn thận ngôn hành cử chỉ, không để người ta có cớ mà bắt bẻ. Cho dù Viên Thiên Dã có che chở thì loại che chở này cũng làm cho nàng có thêm nhiều địch nhân. Người ở trong phủ này, không có ai đơn giản. Như Thính Vũ, từ nhỏ đã hầu hạ Viên Thiên Dã, cũng coi như là thanh mai trúc mã. Nếu Viên Thiên Dã đối xử với mình tốt hơn nàng, dù Thính Vũ rộng lượng hay hẹp dạ, trong lòng cũng sẽ không thoải mái, sinh ra địch ý với mình cũng là bình thường

Viên Thiên Dã vừa tắm rửa xong, đang tính tới hoàng cung khám bệnh lại muốn gặp Lâm Tiểu Trúc, sợ nàng không thích ứng ở nơi ở mới nên nhân lúc có chút thời gian rảnh liền gọi nàng tới. Lúc này nghe nàng nói vậy cũng không hỏi thêm, chỉ hỏi nàng có vừa lòng chỗ ở hay không rồi vẫy tay nói” được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi, cơm chiều có Ngô ma ma lo cho ngươi” uống một ngụm trà, buông chén, xoay người nói với Thính Vũ” giúp ta thay quần áo”

Lâm Tiểu Trúc cáo lui,trở lại sạn của mình, chống má, ngồi nhìn ánh hoàng hôn đến ngẩn người. Ở sơn trang, bận rộn học trù nghệ, làm việc, thường tới khuya mới đi ngủ, nàng cũng đã quen với nếp sống như vậy. Nhưng lúc này Viên Thiên Dã ra ngoài, sau này sẽ còn thường xuyên, nàng làm đầu bếp cho hắn, có phải sẽ có nhiều thời gian rảnh đến ngẩn người không? Hơn nữa nghe Ngô ma ma nói ở phòng bếp có ba người, như vậy trước khi nàng tới là bọn họ phụ trách việc ăn uống của Viên Thiên Dã, vậy có phải nàng đang đoạt chén cơm của người khác không?

“Lâm Tiểu Trúc.” Ngoài cửa vang lên thanh âm.

Lâm Tiểu Trúc nhảy dựng lên, chạy tới mở cửa, cười nói:” Ngô ma ma, có chuyện gì vậy?”

“Ta mang ít vật liệu may mặc tới cho ngươi chọn” Ngô ma ma bất động thanh sắc đánh giá cô nương trước mặt. Sao công tử đã mệt lại bận mà vẫn muốn hỏi chuyện ăn mặc, đi lại của cô nương này? Xem ra địa vị của nàng ở trong lòng công tử rất đặc biệt a.

“Làm phiền Ngô ma ma” Lâm Tiểu Trúc cười nói” có chuyện gì, bảo người đến gọi ta là được, đâu dám làm phiền Ngô ma ma phải đi tới đi lui”

Vừa rồi thấy Ngô ma ma mềm cứng đều không ăn, Lâm Tiểu Trúc đã quyết định ở trong Viên phủ không biết tình hình thế nào, nàng sẽ không chủ động đi lấy lòng người khác, chỉ cần cư xử không kiêu không nịnh là được. Đối với mọi người hòa ái, thân thiện dù sao cũng tốt hơn kiêu ngạo, lạnh lùng. Thà đắc tội quân tử, không thể đắc tội tiểu nhân. Ở nơi này, thà đắc tội với Viên Thiên Dã cũng không thể đắc tội các hạ nhân.

“Ngươi vừa tới, chắc chắn không quen tình huống, ta tới cũng là nên mà” Ngô ma ma vẫn tươi cười đúng tiêu chuẩn, không vì công tử đối xử đặc biệt với Lâm Tiểu Trúc mà thân thiện hơn. Nàng đi vào phòng, ngồi xuống bên bàn tròn, lấy ra mấy xấp vải” hạ nhân trong phủ, mỗi quý được hai bộ quần áo, nếu công tử cho thêm thì là chuyện khác. Mấy xấp vải này, ngươi lựa đi, may hai bộ mùa thu, hai bộ mùa hè”

Bên trong là bảy, tám xấp vải, có vàng nhạt, lục, tím... toàn là những màu tươi trẻ mà các cô nương yêu thích.

Lâm Tiểu Trúc cũng không phải người mới xuyên qua, không rành thế sự. Tuy nàng ở Thanh Khê trấn không lâu nhưng luôn chú ý quan sát, vì vậy đối với chuyện ăn mặc chi tiêu của mọi người cũng có biết. Ở Thanh Khê trấn, hạ nhân nhà giàu cũng có người được mặc tơ lụa nhưng cũng chỉ là nha hoàn được lòng chủ tử hoặc là quản sự, còn những người khác đều mặc vải thô.

Đến đây mới hơn một canh giờ, gặp được bốn hạ nhân. Trương quản gia và Ngô ma ma thì không cần phải nói, còn Thính Vũ và Tảo Tuyết lại hầu hạ bên cạnh Viên Thiên Dã, mặc gấm lụa cũng không có gì lạ. Nhưng nàng chỉ là một nữ đầu bếp, tơ lụa lại không dễ giặt tẩy lại hay nhăn, hay rách, để cho nàng chọn mấy thứ này là Viên Thiên Dã muốn thông qua cách ăn mặc của hạ nhân mà phô trương sự giàu sang sao? Hay là sự xa hoa ở kinh thành hơn Thanh Khê trấn rất nhiều.

Nàng ngước mắt nhìn Ngô ma ma, mỉm cười nói” Tiểu Trúc chỉ là một nữ đầu bếp, suốt ngày trong phòng bếp đầy khói dầu, Ngô ma ma xác định mấy loại vải này là đưa ta chọn sao?”

Ngô ma ma cười đáp” đây là công tử cố ý bảo đưa tới cho cô nương chọn”

“Ta không cần” Lâm Tiểu Trúc nhẹ đẩy mấy xấp vải đến trước mặt Ngô ma ma” ta mặc mấy thứ này, ở trong bếp làm việc không được tự nhiên”

“Tiểu Trúc cô nương.” Ngô mẹ nhìn nàng” công tử là chủ tử, chủ tử phân phó thế nào, hạ nhân chúng ta phải là thế đó, hi vọng Tiểu Trúc cô nương hiểu mà không làm hạ nhân chúng ta khó xử”

Lâm Tiểu Trúc tâm niệm chợt động, nhìn Ngô ma ma, chẳng lẽ vì vừa rồi nàng không muốn mặc đồ của Thính Vũ nên Viên Thiên Dã đã trách cứ nàng? Nhưng rất nhanh đã loại bỏ suy nghĩ này. Viên Thiên Dã vội vã tới kinh thành, còn chưa ăn cơm đã phải ra ngoài, hắn bận rộn như vậy, thời gian đâu mà lo cho một hạ nhân như nàng

Mà Ngô ma ma rõ ràng đang mất hứng, vừa rồi tuy không nói thẳng nhưng ý tứ cũng đã biết được, nếu mình còn từ chối thì đúng là gây khó xử cho nàng.

Viên Thiên Dã làm vậy là sao? chẳng lẽ hắn muốn giống như khi nàng mới tới sơn trang, vì dọ thám nàng mà gây thù cho nàng ở khắp nơi sao? Hắn không nhàm chán như vậy chứ? sao lại hấp tấp, không cẩn thận đến thế.

Ngô ma ma đã nói thế, mình nói nữa cũng vô dụng, Lâm Tiểu Trúc liền chọn bốn xấp vải.

“Được rồi, hai bộ quần áo mùa hè chậm nhất là chiều mai sẽ may xong, đến lúc đó Trương tẩu sẽ mang tới cho ngươi. Quần áo mùa thu thì tới khi đó sẽ phát” Ngô ma ma đứng lên” đi thôi, ta mang ngươi đến phòng bếp nhỏ nhìn một cái, sáng sớm mai ngươi làm đồ ăn sáng cho công tử, xem xong thì cùng ta đến phòng bếp lớn ăn cơm”

“Dạ” Lâm Tiểu Trúc cũng đứng lên đi theo nàng.

“Tuy trong phủ quản lý rất nghiêm nhưng ngươi ra vào cũng nên khóa cửa lại, nếu không bị mất gì đó hay có ai tiến vào thì không hay” Ngô ma ma thấy nàng không đóng cửa liền nói.

“Dạ” Lâm Tiểu Trúc vội khóa cửa lại. Viện này ngoài trừ nàng và một ít quần áo cũ, cái gì cũng là của Viên Thiên Dã, nàng cảm thấy không cần khóa cửa nhưng Ngô ma ma đã nói vậy thì nàng cũng nên làm theo.

Phòng bếp nhỏ cách chỗ Viên Thiên Dã ở không xa, xuyên qua một ngõ nhỏ, đi thêm vài bước là tới. Khi Lâm Tiểu Trúc và Ngô ma ma đến, mọi người đang thu dọn chén đũa, thấy Ngô ma ma liền dừng tay chào” Ngô ma ma”

Lâm Tiểu Trúc theo sau Ngô ma ma tiến vào, không có lên tiếng, cẩn thận đán giá ba người trước mặt cùng tình hình phòng bếp nhỏ.

Nam nhân đứng bên cạnh án đài chắc là lão Vương, người này chừng hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo đoan chính, mình mặc bộ quần áo màu nâu, cả người nhìn rất sạch sẽ. Tảng đá bản trên bàn giống như mới được rửa qua, rất sạch, chính giữa còn có một bồn gỗ, bên trong đang ngâm ít tổ yến.

Hai bà tử chừng năm mươi tuổi đang cầm chổi và khăn lau đứng cạnh bếp, tuy cũng mặc quần áo vải thô như lão Vương nhưng cũng rất sạch sẽ.

Phòng bếp rất lớn, cũng rất sạch sẽ, đồ vật được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Thấy Lâm Tiểu Trúc, hai bà tử ngạc nhiên còn tươi cười trên mặt lão Vương lập tức biến mất, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người sang chỗ khác, tiếp tục xử lý tổ yến.

Thái độ của lão Vương làm cho nụ cười tiêu chuẩn của Ngô ma ma cũng trở nên cứng đơ, làm như không có chuyện gì, chỉ vào Lâm Tiểu Trúc nói” đây là Lâm Tiểu Trúc, đầu bếp chuyên dụng của công tử. Sau này sẽ hợp tác cùng các ngươi, mọi người nên hỗ trợ lẫn nhau, đừng có không thèm để ý như thế”

Lão Vương không thèm liếc mắt, làm như không nghe được mà vẫn chuyên tâm làm việc, hai bà tử thì tươi cười đáp” không có việc gì, Ngô ma ma yên tâm”

“Đây là lão Vương,công tử rất thích món cá do hắn làm” Ngô ma ma lại giới thiệu với Lâm Tiểu Trúc.

“Vương thúc, về sau thỉnh chiếu cố nhiều hơn.” Lâm Tiểu Trúc tươi cười chào hỏi. Lão Vương không để ý tới nàng, nàng cũng không thể thiếu lễ nghĩa. Hơn nữa nàng cũng hiểu ý Ngô ma ma, muốn cho nàng biết lão Vương giống như Du, Mã giáo tập, cũng có sở trường riêng của mình, nước sông không phạm nước giếng.

“Đây là Lý bà tử, đây là Mã bà tử. Các nàng ở phòng bếp hỗ trợ lão Vương đã rất nhiều năm” Ngô ma ma nói tiếp.

Nói cách khác, hai người này là cùng một giuộc với lão Vương?

Lâm Tiểu Trúc trong lòng nghĩ, ngoài mặt khách khí chào hỏi.

“Đã làm quen với nhau, sau này hãy hỗ trợ nhau cho tốt” Ngô ma ma xoay người nói với Lâm Tiểu Trúc” đi thôi, ta mang ngươi đến phòng bếp lớn”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »