Thật lòng mà nói, phản ứng đầu tiên của Mạnh Kỳ lúc ấy là muốn đem "Phật tiền thanh đăng” đổi cho Lục Đạo Luân Hồi chi chủ. Hắn cảm thấy vừa khó hiểu, lại vừa liên quan đến Phật Môn, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ral Cứ dây dưa không rõ với Phật Môn, với A Nan mãi, cảm giác rất nguy hiểm!
Nếu là trước nhiệm vụ lần này, hắn chắc chắn làm vậy. Nhưng hiện tại tâm tính hắn đã thay đổi, hiểu rằng thái độ bị động không phải là cách ứng phó với nhiệm vụ luân hồi, trốn tránh không giải quyết được vấn đề. Nếu trên người mình thực sự có "liên lụy" này, không có Phật tiền thanh đăng cũng sẽ gặp phải thôi, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Càng lộ ra sơ hở càng dễ phạm sai lầm, nguy hiểm trùng trùng. Vì vậy, thà cứ giữ lại thanh đăng, dù sao nó cũng là một món đồ cấp bảo binh không tồi, phòng thân hay tấn công địch đều có tác dụng, có thể nâng cao khả năng sống sót của mình. Rồi sau đó mạnh mẽ lên, trực diện giải quyết vấn đề này.
Trời không tuyệt đường ai bao giờ!
"Được." Hắn làm theo lời nhắc nhở của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ, phóng tinh thần ra, khắc ấn lên thanh đăng, thu nhỏ nó lại thành một hạt đậu tằm tinh xảo, rồi nhổ một sợi tóc xâu qua, đeo nó ở bên trong áo trước ngực.
Nguyễn Ngọc Thư trước tiên lấy ra thất thải Lưu Ly xá lợi, đặt vào cột sáng trung tâm.
"La Hán xá lợi [phi hoàn mỹ]: Vật đi lưu sau khi viên tịch của một vị La Hán kim thân. Là vật phẩm cấp thần binh, nhưng vị La Hán này trước khi qua đời đã bị ma khí, tử khí xâm nhiễm. Sau mấy trăm năm trầm luân, khi viên tịch, phần lớn pháp lực đã dùng để tỉnh lọc và giải thoát. Vì vậy, chỉ có giá trị bảy ngàn năm trăm thiện công. Có thể dùng để thôi phát tuyệt học Phật Môn, có thể làm mắt trận của đại trận, trấn áp tà ma ngoại đạo. Đeo trên người thì thanh tâm ninh thần, ngoại ma không xâm, âm tà khó vào, phiền não tiêu tan.”
"Có thể dùng các vật liệu tương ứng để chế thành Phật bảo, vạn tà khó xâm, thần thông thù thắng. Cần tổng cộng một vạn hai ngàn thiện công."
Giang Chỉ Vi và Nguyễn Ngọc Thư không lên tiếng, vì trong mắt họ, đây là cơ duyên Mạnh Kỳ có được khi vào Linh Sơn nhờ Tiểu Ngọc Phật, là thu hoạch có được nhờ Hướng Sinh Chú và tấm biển Đại Lôi Âm Tự.
Mạnh Kỳ không chút do dự nói: "Đổi thành thiện công, mọi người chia đều. Lần này, toàn bộ thu hoạch từ nhiệm vụ tử vong, trừ Phật tiền thanh đăng có khả năng phát sinh chuyện sau này, đều chia đều."
Nếu không có các đồng đội, hắn đã sớm chết trong nhiệm vụ tử vong rồi. Nếu không có họ mạo hiểm cùng hắn đi lấy tấm biển Đại Lôi Âm Tự, làm sao có thể vào được Linh Sơn tịnh thổ? Độc chiếm La Hán xá lợi, với tính cách của hắn thì không làm được!
Còn chế thành Phật bảo, làm bảo vật trấn phái của đội thì thiện công không đủ. Trực tiếp sử dụng thì hắn lại không có như cầu thôi phát tuyệt học Phật Môn, như A Nan Phá Giới đao pháp chăng hạn. Đều là vi phạm chân ý của Phật Môn. Nếu dùng Xá Lợi tử để thôi phát Kim Chung Tráo, chủ e là sẽ phản tác dụng. Kim Chung Tráo mới chỉ viên mãn quan thứ sáu, có thôi phát nữa cũng không thể đạt tới nửa bước ngoại cảnh.
Thấy Giang Chỉ Vi định mở miệng từ chối, Mạnh Kỳ nói trước: "Chúng ta là một đội, cùng nhau đồng sinh cộng tử vượt qua nhiệm vụ tử vong. Mỗi một phần thu hoạch đều là công sức của mọi người, không thể làm hỏng tình nghĩa này. Hơn nữa, thực lực của các người càng tăng lên, ta càng an toàn, làm việc càng chắc chắn. Sắp tới có một nhiệm vụ, ta muốn nhờ mọi người giúp đỡ."
Hắn nhân cơ hội này nhắc tới bí ẩn về sự vẫn lạc của Chân Võ Đại Đế.
"Nhiệm vụ gì?" Giang Chỉ Vi hơi ngạc nhiên hỏi. Tiểu hòa thượng này lại có thêm nhiệm vụ lúc nào vậy?
Tề Chính Ngôn và Nguyễn Ngọc Thư tuy ít biểu lộ cảm xúc, nhưng lúc này cũng không khỏi biến sắc.
Mạnh Kỳ tóm tắt về bộ da lông màu đen và bí ẩn về sự vẫn lạc của Chân Võ. Giang Chi Vi nghe xong, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Ngươi thật sự là kỳ ngộ liên tục, chăng lẽ là nhờ Tiếu Ngọc Phật? Hắc hắc, hiện tại không có nó, ngươi phải giống chúng ta thôi."
Nàng cũng có hai ba lần kỳ ngộ trong Luân Hồi thế giới, nhưng làm gì khoa trương như Mạnh Kỳ. Vì vậy, nàng trêu chọc một câu.
Tề Chính Ngôn sau khi sửng sốt thì khôi phục vẻ mặt bình thường, dường như đã tê liệt trước những kỳ ngộ của Mạnh Kỳ.
"Đây là kỳ ngộ, cũng là liên lụy, là nguy hiểm." Nguyễn Ngọc Thư thản nhiên nói. Thân bất do kỷ, phảng phất như những kỳ ngộ được sắp đặt bởi người khác cũng chưa chắc là chuyện tốt, tựa như A Nan "nguyên lai là vậy".
Nghe Nguyễn Ngọc Thư nói vậy, Mạnh Kỳ thở dài: "Cho nên, ta muốn nhờ mọi người cùng nhau tham gia Chân Võ nghi trủng, giúp ta chia sẻ gánh nặng."
"Ngươi có bộ da lông màu đen, Luân Hồi phù có thể đưa ngươi đến thế giới có Chân Võ nghỉ trủng. Nhưng hình như chúng ta chỉ có thể đến những nơi đã từng trải qua luân hồi thôi." Te Chính Ngôn nêu ra vấn đề.
Đây cũng là điều Mạnh Kỳ lo lắng. Hắn vội vàng chạy đi lấy bộ da lông màu đen, đặt vào cột sáng, hỏi Lục Đạo Luân Hồi chi chủ.
"Nhiệm vụ liên hoàn này có thể được chia sẻ tối đa cho năm người." Lục Đạo Luân Hồi chi chủ trả lời, không một chút cảm xúc.
Hô, Mạnh Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chia sẻ nhiệm vụ "Chân Võ nghi trủng" cho Tề Chính Ngôn, Giang Chỉ Vi và Nguyễn Ngọc Thư.
"Vậy chúng ta khi nào đi?" Giang Chỉ Vi hỏi.
Mạnh Kỳ đã sớm nghĩ xong: "Vừa trải qua nhiệm vụ tử vong, ta nghĩ mọi người đều mệt mỏi cả về thể xác lẫn tỉnh thần, cần một thời gian điều dưỡng và hồi phục. Chỉ bằng đợi tiêu hóa hết thu hoạch, ba tháng sau cùng nhau bóp nát Luân Hồi phù vào quảng trường."
"Được." Giang Chỉ Vi không do dự. Sau nhiệm vụ tử vong, nàng càng chủ động hơn.
Nguyễn Ngọc Thư mím môi, không phản đối. Tề Chính Ngôn cũng vậy.
Mấy người nhanh chóng bàn bạc cụ thể giờ giấc, đến lúc đó cùng nhau bắt đầu nhiệm vụ "Chân Võ nghi trủng".
Sau một hồi gián đoạn, Giang Chỉ Vi ba người không còn phản đối việc đổi La Hán xá lợi thành thiện công nữa.
Ánh sáng chợt lóe, Mạnh Kỳ phảng phất nghe thấy vô số tiếng tiền rơi vào túi. Bảy ngàn năm trăm thiện công cơ đấy! Từ trước đến nay chưa từng có một khoản thiện công lớn như vậy.
Sau đó, Nguyễn Ngọc Thư lần lượt đặt những vật phẩm khác vào cột sáng trung tâm:
"Hắc Lang yêu cự chùy, cực phẩm lợi khí, có thể đổi được năm trăm năm mươi thiện công..."
"Hoàng sư yêu gậy sắt, chế tạo từ vật liệu đặc biệt, hoàn mỹ lợi khí, có thể đổi được tám trăm thiện công..."
"Hoàng sư yêu vỡ vụn yêu đan, có thể đổi được ba trăm hai mươi thiện công..."
“Hoàng ngưu tỉnh thục đồng côn, phổ thông lợi khí, nhưng vật liệu sử dụng là Xích Huyết nguyên đồng. Mỗi cây có thể đổi được năm trăm thiện công, có tổng cộng ba cây.
"Ngưu Hoàng của Hoàng ngưu tinh ba trăm năm [hoàn hảo], có thể giải bách độc, định tâm thần, có thể đổi được tám trăm thiện công. Cũng có thể chế thành đan dược hoặc vật phẩm tương ứng..."
"Ngưu Hoàng của Hoàng ngưu tinh ba trăm năm [tổn hại]... Có thể đổi được ba trăm năm mươi thiện công, có tổng cộng hai khối..."
"Sừng trâu của Hoàng ngưu tinh [một cái]... Giá trị hai trăm thiện công..."
"Xích liệt điểu trường thương [gãy]... Giá trị ba trăm năm mươi thiện công..."
"Bôn Ba Nhi Bá cương xoa, gần như là đồ vật cấp bảo binh, có thể đổi được tám trăm thiện công.”
"Bôn Ba Nhi Bá Hoàng Kim khóa tử giáp [ngụy], phượng sí tử kim quan [ngụy], ngẫu ti Bộ Vân lí [ngụy] và các tạp vật còn lại, cùng có thể đổi được một ngàn thiện công."
"Vẩy cá, da cá của Bôn Ba Nhi Bá, có thể đổi được tám trăm thiện công. Cũng có thể chế thành nhuyễn giáp mặc bên người..."
Đây đúng là một trận mưa thiện công! Nghe mà Mạnh Kỳ trợn mắt há hốc mồm. Quả không hổ là nhiệm vụ tử vong, nhưng nếu đội ngũ còn nguyên vẹn, chia đều ra thì cũng không quá khoa trương.
Nghĩ đến cái chết của Trương Viễn Sơn và những người khác, tâm trạng hắn nhất thời ảm đạm. Hắn cố gắng lấy lại tinh thần, nói: "Vẩy cá, da cá giữ lại để chế tác nhuyễn giáp, làm lớp phòng hộ cuối cùng. Ngưu Hoàng giữ lại một khối tổn hại để chế thành linh dược giải độc, được không?"
Như vậy sẽ không sợ khi chiến đấu kịch liệt, quần áo bị rách. Đây là ý nghĩ đầu tiên của Mạnh Kỳ.
"Không vấn đề." Giang Chỉ Vi gật đầu.
Tề Chính Ngôn vẫn giữ vẻ mặt người chết: "Nên như vậy."
Nguyễn Ngọc Thư dứt khoát ngồi ăn long cá khô, không phản đối.
Vì thế, Mạnh Kỳ giữ lại vẩy cá, da cá và một khối Ngưu Hoàng tổn hại, còn lại đều đổi. Được sáu ngàn sáu trăm bảy mươi thiện công, thêm bảy ngàn năm trăm từ La Hán xá lợi, tổng cộng là một vạn bốn ngàn một trăm bảy mươi. Hắn có cảm giác từ nghèo rớt mồng tơi bỗng chốc phất lên nhanh chóng.
Sau đó, hắn tiêu phí hai trăm thiện công để chế tác bộ vấy cá và da cá thành bốn bộ nhuyễn giáp phát ánh sáng xanh mờ. Mỏng như cánh ve, nhẹ tựa hồng mao, lại tương đối mềm mại, đao thương khó xâm phạm. Tiếp đó, hắn dùng hai trăm thiện công để đổi vật liệu phụ trợ, hai trăm thiện công luyện chế, luyện khối Ngưu Hoàng tổn hại thành bốn viên linh đan.
"Định thần khước độc đan, linh dược. Giải bách độc, định kinh thần, trị ly hồn..."
Sau khi thu hồi nhuyễn giáp và định thần khước độc đan, Mạnh Kỳ chia đều số thiện công còn lại. Vừa vặn mỗi người ba ngàn ba trăm tám mươi thiện công. Thêm cả phần thưởng nhiệm vụ là bốn ngàn ba trăm tám mươi, coi như vượt quá thu hoạch trước đây. Có lẽ những nhiệm vụ luân hồi sau này cũng không được hậu hĩnh như vậy.
"Tiểu hòa thượng, ngươi định đổi gì?" Giang Chỉ Vi hỏi trước.
Mạnh Kỳ không trả lời mà hỏi ngược lại: "Chỉ Vi, còn ngươi?"
"Có hơn bốn ngàn thiện công, ta muốn đổi Kiếm nhập tam, nhưng lại tính nâng cấp Bạch Hồng Quán Nhật kiếm thành bảo binh, cảm thấy không đủ. Tính toán cân nhắc lại." Vì nhiệm vụ lần này, Giang Chi Vị cảm thấy không có kiếm khí công kích từ bảo binh, gặp phải địch nhân biết bay thật sự bất lực, nên tính nâng cấp Bạch Hồng Quán Nhật kiếm trước.
Mà chiêu "Kiếm nhập tam" là một chiêu kiếm mạnh mẽ trong giới ngoại cảnh, nàng đã thèm thuồng từ lâu.
Mạnh Kỳ cười nói: "Vậy đợi chúng ta đổi xong, góp nhặt chút thiện công lẻ xem có đủ không."
Không đợi Giang Chỉ Vi trả lời, hắn nói thẳng: "Ta muốn đổi hơi nhiều. 'Khinh Ngữ' hỏng rồi, phải có một thanh trường đao. Mà chọn lựa lợi khí thì thà đổi luôn bảo binh kém một chút, cũng có thể có đao khí tung hoành."
Lần này trở về, Tử Thương phải trả lại cho Diệp gia.
“Tiếp theo ta phải đổi 'Tả hữu hỗ bác, đợi thuần thục rồi thì có thể suy xét tuyệt chiêu kết hợp đao kiếm thực sự. Bát Cửu Huyền Công mới tu luyện đến nhủ khiếu, bản thân tu vi không thể đình trệ, nên phải đổi Kim Chung Tráo quan thứ bảy, tu luyện khiếu thứ tám và thứ chín."
"Ngoài ra, một thức kiếm chiêu ngoại cảnh tự mang tâm pháp hoặc võ công rèn luyện tinh thần. Về phương diện này, ta hơi do dự. Nếu thiện công đủ thì có lẽ đổi cả hai, nếu thiếu thì chỉ đổi một thứ thôi."
Huyễn Hình Đại Pháp là kích thích mi tâm tổ khiếu, ít tác dụng với tu luyện Nguyên Thần tinh thần. Bất Tử Ấn Pháp chú trọng thân ấn thủ ấn, câu thông trong ngoài, tu luyện tinh thần cũng không phải chủ đạo. Mạnh Kỳ sau vài lần tinh thần khô kiệt, tự nhiên nghĩ đến võ công rèn luyện tinh thần. Sau này đột phá nửa bước ngoại cảnh, việc này cũng có thể giúp ích rất nhiều.
"'Tả hữu hỗ bác' năm trăm thiện công, Kim Chung Tráo quan thứ bảy sáu trăm thiện công. Nếu ngươi muốn đổi bảo binh trường đao, kiếm chiêu ngoại cảnh và bí pháp tinh thần, e là chỉ có thể tìm những món đồ giá khoảng một ngàn." Giang Chỉ Vi trầm ngâm nói.
Tề Chính Ngôn không biểu cảm nói: "Với tu vi của chúng ta, bảo binh tốt hay kém cũng không phát huy được sự khác biệt."
"Có lý." Mạnh Kỳ bắt đầu tìm kiếm bảo binh giá vừa vặn hơn một ngàn.
Thực ra, về kiếm chiêu ngoại cảnh tự mang tâm pháp và võ công rèn luyện tinh thần, hắn đã nhắm sẵn rồi, chỉ là không biết thiện công có đủ hay không, vì trước tiên phải đáp ứng nhu cầu về bảo binh đã.
"Thiên Ngoại Phi Tiên": Tuyệt chiêu của Diệp Cô Thành, thành chủ Bạch Vân, vừa vặn ở giới hạn ngoại cảnh, giá trị một ngàn thiện công.
"Biến thiên kích địa đại pháp": Tuyệt học của một hệ phái Tạng truyền Phật Môn trong các môn võ công của hoàng phái, tinh thần kì công, giá trị một ngàn thiện công.