Dù đám người đã đoán trước từ câu trả lời của tiểu yêu rằng sự việc xảy ra trong vòng tám trăm năm, suy cho cùng, vừa nghe đã biết là chuyện sau Tây Du, nhưng khi thực sự nghe được đáp án từ miệng tiểu yêu, họ vẫn không khỏi nghỉ hoặc.
Trương Viễn Sơn chau mày: "Ma Chủ dẫn Cửu U tà ma cùng sinh linh Ma Giới tiến công Thiên Đình, vong thân dưới Thiên Đế Thiên Đạo ấn, tàn khu phân tán vào Luân Hồi thế giới, Ma Giới hủy diệt, Cửu U bặt vô âm tín, truyền thuyết giữa hai thế giới lại giống nhau đến vậy."
Chuyện nhân ma, hắn đổi cách ghi chép ở chủ thế giới thành "tàn khu phân tán vào Luân Hồi thế giới".
Mạnh Kỳ cũng nhớ tới tàn ảnh phủ bụi thời gian, vượt qua vạn cổ xa xăm, chỉ để nói một câu "Ngươi đến muộn"…
Tây Du cũng có Ma Chủ! Cũng có đoạn truyền thuyết này!
Hơn nữa Cửu Linh Nguyên Thánh đi trông coi cửa ra Cửu U? Ở chủ thế giới lại không có ghi chép này, ngay cả Cửu Linh Nguyên Thánh cũng không, chỉ có Thái Ất Thiên Tôn.
"Nhưng vẫn có khác biệt rất lớn, Ma Chủ vẫn lạc và Yêu Thánh tọa hóa cách nhau rất xa." Giang Chỉ Vi trầm ngâm nói, "Ma Chủ tiến công Thiên Đình, thân tử đạo diệt, ngàn năm sau mới có chuyện Thiên Đình đột nhiên sụp đổ, Cửu Trọng Thiên biến mất. Sau đó, bởi vì Thiên Đế vẫn lạc, một bộ phận thần tiên cao nhất biến mất theo Cửu Trọng Thiên, số thần linh tiên nhân còn lại tự do hành động, lại không đủ sức áp chế Yêu tộc, vì thế Thượng Cổ tiến vào thời đại cuối cùng, thời đại 'Yêu loạn đại địa'."
"Thời đại này kéo dài không biết bao nhiêu vạn năm, từng vị Phật Đà nhập diệt, từng vị tiên nhân vẫn lạc, số còn lại chỉ có thể cố thủ tịnh thổ và Động Thiên, thêm tà ma còn sót lại thế gian sau khi Cửu U đóng kín, thần linh cao cao tại thượng, Nhân tộc chúng ta sống vô cùng thê thảm, cho đến khi Nhân Hoàng ở long đài chú kiếm, trên trảm thiên thần, dưới phách tà ma, giữa trừ yêu vật, mang theo Nhân tộc từng bước gian nan cầu sinh."
"Lúc này, Yêu Thánh đột nhiên tọa hóa, dùng chân hỏa của mình luyện 'Phượng Hoàng bảo thể' thành một thanh phượng sí Hắc Kim thương, thời đại yêu loạn đại địa chấm dứt. Nhân tộc đại hưng, lên ngôi bá chủ hoàn vũ, tiến vào trung cổ. Tuy rằng không có ghi chép niên đại xác thực, nhưng Yêu Thánh tọa hóa và Ma Chủ bỏ mình cách nhau ít nhất năm vạn năm."
Sợ Mạnh Kỳ không hiểu rõ, nàng giải thích thêm vài câu.
“Hơn nữa thế giới Tây Du vẫn còn ở niên đại yêu loạn nhân thế." Nguyễn Ngọc Thư chỉ ra điểm mấu chốt, Yêu Thánh đã tọa hóa, nhưng Yêu tộc vẫn là chúa tể thế giới.
Mạnh Kỳ quay đầu, nhìn về phía tiểu yêu đầu chó, giọng phiêu miểu: "Có từng nghe qua Nhân Hoàng?"
"Nhân Hoàng? Đó là bộ phận nào của nhân loại? Hình như chưa ăn bao giờ…" Tiểu yêu mờ mịt trả lời.
"Có từng gặp nhân loại lợi hại?" Mạnh Kỳ truy vấn.
Tiểu yêu kinh hoảng: "Đại vương dặn, có những nơi không được đến, đó là nơi thanh tu của Đạo Môn thần tiên."
Mọi người nhìn nhau, thế giới này dường như không có Nhân Hoàng?
Trong lòng Mạnh Kỳ càng cảm thấy cổ quái, Tây Du phát sinh vào đời Đường, lẽ ra đã có Tam Hoàng Ngũ Đế, điều này hoàn toàn tương phản với chủ thế giới. Xem ra phải làm rõ vì sao Tây Du cũng có Yêu Thánh và Ma Chủ, phải tìm manh mối khác.
"Chư vị Đại Thánh có những ai?" Giang Chỉ Vi cũng tu luyện Huyễn Hình đại pháp, bổ sung câu hỏi. Nàng rất ngạc nhiên về danh xưng Đại Thánh này, theo ghi chép, trên Yêu Vương là Yêu Thần, trên Yêu Thần là khai thiên tích địa đệ nhất yêu. Thánh Giả Yêu tộc là Phượng Hoàng Thiên Hậu, nhưng đó chỉ là điển tịch Nhân tộc lưu lại, không thể tin hoàn toàn.
Tiểu yêu kính sợ nói: "Bình Thiên Đại Thánh gia gia, Phúc Hải Đại Thánh gia gia, Hỗn Thiên Đại Thánh gia gia… Còn có Tề Thiên Đại Thánh gia gia làm Phật rồi lại trở về Yêu tộc, còn có Kim Sí Đại Bằng vương, Khổng Tước Đại Minh vương."
"Chỉ nghe qua hai vị sau…" Giang Chỉ Vi nhìn Trương Viễn Sơn và những người khác, họ cũng lắc đầu, tỏ ý chưa từng nghe qua mấy vị Đại Thánh trước. Họ chỉ biết hai vị Thánh Giả Phật Môn sau. Nếu lấy truyền thuyết về Kim Sí Đại Bằng vương và Khổng Tước Đại Minh vương ở chủ thế giới để phán đoán, thực lực của mấy vị Đại Thánh này thật sự không hề nhỏ, vượt qua Yêu Thần theo nghĩa thông thường, ít nhất cũng phải tương đương Bồ Tát bình thường?
Mạnh Kỳ biết vài vị Đại Thánh, nhưng thế giới Tây Du càng ngày càng quỷ dị, không thể phán đoán thực lực của chúng.
Họ hỏi thêm vài câu, ngoài những chuyện Yêu tộc lưu truyền rộng rãi, tiểu yêu đều lắc đầu không biết, ngay cả những đại yêu nào và Yêu Vương thực sự cũng không rõ.
Mạnh Kỳ nhớ tới việc sư yêu gọi là "Tam đệ", trong lòng đề phòng, chuyển sang hỏi những chuyện cụ thể: "Hoàng Sư đại vương là đại vương thứ mấy trong nhà ngươi?"
"Đại vương thứ hai." Tiểu yêu không chút do dự trả lời.
"Đại vương lớn nhất là ai? Xuất thân lai lịch ra sao?" Mạnh Kỳ hít sâu một hơi.
Tiểu yêu có vẻ tự hào: "Đại vương lớn nhất nhà ta chính là đại yêu đã đại chiến tám trăm hiệp với T8 Thiên Đại Thánh gia gia tâm trăm năm trước mới tàn bại!”
"Ối giời ơi!", gặp được Yêu Vương thật rồi? Mạnh Kỳ hoảng sợ, mọi người cũng kinh ngạc. Họ vừa phán đoán thực lực của các Đại Thánh ít nhất cũng ngang Bồ Tát…
"Nó tên gì?" Mạnh Kỳ cố gắng ổn định nội tâm dao động, mình và đồng đội đã giết hai tiểu đệ và một đám lâu la của nó, không thể xong chuyện dễ dàng được!
Tiểu yêu ngẩng đầu: "Đại vương lớn nhất nhà ta tên là Bích Ba vương, năm đó gọi Bôn Ba Nhi Bá."
"Phụt…" Mạnh Kỳ phun nước bọt đầy mặt tiểu yêu, hết hồn! Hóa ra là tên này!
Chém gió cũng phải xem ảnh hưởng chứ! Đừng nói là đánh tám trăm hiệp với Đại Thánh, ngay cả một phàm nhân nhanh nhẹn nó cũng chưa chắc thắng được!
Đương nhiên, đó là chuyện tám trăm năm trước. Sống tám trăm năm, Bôn Ba Nhi Bá thế nào cũng phải có chút thần thông pháp lực!
"Nói dối, dựa vào đâu mà đại vương lớn nhất nhà ngươi có thể sống tám trăm năm?" Mạnh Kỳ thấy Phù Chân Chân và những người khác còn đắm chìm trong miêu tả đại chiến tám trăm hiệp giữa Yêu Vương và Đại Thánh, vội vàng vạch trần.
Thông thường, Yêu tộc cũng có thọ nguyên, Tôn Đại Thánh học nghệ thành tài trở về còn bị câu xuống địa phủ, chỉ có thể sống hơn ba trăm tuổi, chẳng qua sau này hắn mạnh mẽ xóa Sổ Sinh Tử. Bôn Ba Nhi Bá này dựa vào đâu mà sống tám trăm năm?
"Hừ, năm đó Thiên Đình tan rã, ba mươi ba tầng trời biến mất, không biết bao nhiêu linh đan diệu dược rơi xuống thế gian, đại vương lớn nhất nhà ta phúc duyên thâm hậu, may mắn có được một viên, biến thành cá mè hoa, thọ có thể một ngàn năm trăm năm." Tiểu yêu thấy đại vương lớn nhất bị nghi ngờ, giọng lớn hơn.
Còn có thể thay đổi chủng loại nữa à. Mạnh Kỳ chỉ có thể nhìn những đan dược Lão Quân luyện ở Thiên Đình mà than rằng: "Đại vương lớn nhất, đại vương thứ hai, đại vương thứ ba nhà ngươi, ai lợi hại hơn?”
"Đương nhiên là đại vương lớn nhất!" Tiểu yêu đầy vẻ sùng kính, "Đại vương thứ hai và thứ ba phải liên thủ mới có thể đánh ngang nó, không hổ là cường giả đã chiến tám trăm hiệp với Đại Thánh gia gia!"
"Trong phạm vi tám trăm dặm, đại vương lớn nhất nhà ta lợi hại nhất!"
Nghe tiểu yêu miêu tả, mọi người nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Cho dù đại vương thứ hai rất lợi hại, chưa từng phát huy thực lực vốn có vì ăn bậy và bị Chiếu Yêu kính khắc chế mà bỏ mạng, nhưng ít nhiều vẫn đạt tiêu chuẩn nửa bước ngoại cảnh. Bích Ba Vương Bôn Ba Nhi Bá mạnh nhất cũng chỉ sơ nhập ngoại cảnh, cắn nuốt tinh hoa thiên địa để tu luyện.
Tuy nhiên, khi nghe loại hàng như Bôn Ba Nhi Bá cũng có thể đạt tới trình độ này, Mạnh Kỳ chỉ có thể cảm thán một câu thế sự tang thương.
“Đại vương lớn nhất nhà ngươi đâu?” Mạnh Kỳ thực sự quan tâm có trả thù hay không.
"Đại vương lớn nhất nhà ta về Bích Ba đàm thăm người thân, chưa trở về, nhưng ánh sáng kia quá dễ thấy, hẳn là nó đã thấy." Tiểu yêu thành thật trả lời.
Mạnh Kỳ thở hắt ra: "Sao các ngươi biết cơ duyên phải tìm ở chùa miếu?"
"Đại vương thứ hai nói mấy trăm năm trước, có một con lừa ngốc trải qua gian khổ, tìm đến Linh Sơn biến mất, sau đó trở lại thế gian, không biết tung tích. Mọi người đều đoán cơ duyên ở trên người nó." Tiểu yêu không có hảo cảm với hòa thượng.
Chẳng lẽ đây chính là tăng nhân xây chùa miếu kia? Tấm biển Đại Lôi Âm tự là hắn mang ra?
“Nơi này không thích hợp ở lâu, tấm biển Đại Lôi Âm tự cũng không thể mang theo, nếu không rất có khả năng dẫn tới Yêu Vương." La Thắng Y trâm giọng nói.
Tuy rằng xung quanh đều là hiểm địa, nhưng có vẻ không hiểm bằng việc chùa miếu và tấm biển có thể dẫn tới đại yêu. Vì thế, Mạnh Kỳ và những người khác không phản đối, định rời khỏi chùa miếu trước, tìm nơi ẩn nấp gần đó.
"Mang theo yêu tộc chi huyết, che giấu khí tức người sống của chúng ta." Giang Chỉ Vi dặn dò.
Những người khác chia nhau thẩm vấn hai tiểu yêu còn lại, đề phòng có gian trá. Cát Hoài Ân lại tung đồng tiền, xem nên bỏ trốn theo hướng nào.
"Bên kia." Hắn không bói cát hung, trực tiếp hỏi đường.
Mạnh Kỳ sửng sốt, tay phải Cát Hoài Ân chỉ về phía tây.