Nhất Phẩm Phong Lưu

Lượt đọc: 4374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196. Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242. Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338
Tiến »
Chương 308
phía trong tàn tháp.

❊ ❊ ❊

Dừng lại một chút, Mạc Ngôn nhìn Hắc miêu tò mò tiếp tục nói:

- Làm yêu quái phải bỏ đi loại hơi thở này, với cảnh giới của tu sĩ mà nói chính là nửa bước dương thần chi cảnh, chính xác là khí tu của cô cao hơn tôi nhưng cánh cửa bước đến cảnh giới dương thần lại là một trời một vực, tôi rất tò mò... Hơi thở vừa rồi của cô, hiền lành, trong veo không có nửa điểm xấu xa, vừa rồi trong nháy mắt thậm chí tôi còn nghĩ đến loại tu sĩ như cô không tranh với đời, cũng không dính hơi thở khí sĩ hồng trần. Sơn Nguyệt, đây là chuyện gì? Cô không muốn nói cho tôi, cô đã đạt được một nửa bước cảnh giới Dương Thần...

Hắc miêu hừ một tiếng nói:

- Nếu tôi có được một nửa bước cảnh giới dương thần thì đã sớm tát cho anh một cái gần chết rồi.

Mạc Ngôn cười ha ha nói:

- Lời này tôi tin, với tính tình của cô, tát cho tôi một cái gần chết còn là nhẹ...

Dừng lại một chút hắn lại nói:

- Sơn Nguyệt, cô vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi?

- Dựa vào cái gì mà tôi phải trả lời anh?

Hắc miêu dương đầu lên nói rất là khinh thường.

Bên ngoài nó kiêu ngạo nhưng thực ra trong lòng hối hận còn không được. Người này kiếp trước nhất định là chó nghiệp vụ, cái mũi rất thính, sớm biết để hắn tự lội cho xong...

- Được rồi, có chuyện này, đừng hạnh hỏi nữa.

Hắc miêu tiến lên mấy bước nhìn lên tượng đá.

Mạc Ngôn cười cười nói:

- Được rồi, mỗi người đều có bí mật của mình, cô không muốn nói thì cứ giấu trong bụng cho tốt đi.

Bí mật?

Hắc miêu vốn không muốn hỏi Mạc Ngôn nhưng nghe thấy những lời này nó lại càng thêm buồn cười. Đối với nó mà nói, đây đúng là một bí mật hơn nữa lại là một bí mật vô cùng lớn. Nhưng cho dù là bí mật gì, nếu để cho người khác biết thì sớm muộn gì cái vỏ bí kia cũng bị bóc ra, trừ khi là mình tự vạch trần bí mật này...

Nghĩ đến đây Hắc miêu giả bộ không để ý, nó khinh thường nói:

- Đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử... Tâm trạng của con người các ngươi là phức tạp nhất, cho nên lúc nhìn người khác chỉ toàn nhìn thấy ác ý... cắt, hơi thở của tôi làm gì có bí mật gì? Tôi sinh ra ở Vân La đạo cung, tuy trời sinh là yêu nhưng cũng là chính tông đạo môn công pháo, không có mặt xấu chẳng lẽ kỳ quái thế sao?

Mạc Ngôn cười cười không điều tra nữa.

Hắn càng không nói lờ nào thì Hắc miêu lại càng chột dạ... Chẳng lẽ đúng là người này đã nhìn ra? Hay là tiểu Vân La bán rẻ ta?

Tâm trạng nó không yên liền nén nhìn trộm Mạc Ngôn, đã thấy hắn nhắm mắt lại, bắt đầu quan sát tượng đá trước mặt.

Tượng đá này và tượng đá trong sân trường không khác nhau chút nào. Mắt thường và vốn ý thức bản ngã đều không nhìn ra manh mối gì.

Nhưng trong tương tượng của Mạc Ngôn, tượng đá này linh động vô cùng, không có nửa điểm im lặng và đờ đẫn.

Nó ngồi các cánh như đang muốn bay lên, hai mắt trong như nước, ánh mắt lóe lên tia sáng không có vẻ lừa gạt và mê ly.

Hơi thở trong sạch như hoa sen. Xuống xem chút nữa một con màu xanh biếc thân dễ dài đo về phía nền đất…

- Được rồi, tôi đã ghi chép lại khí cơ của nó, có thể dời khỏi chỗ này đến tượng đá kia rồi.

Một lát sau Mạc Ngôn mở to mắt, xoay người nhìn về phía hồ nói:

- Sơn Nguyệt lần này lại làm phiền cô rồi.

Hắc Miêu hừ một tiếng gật đầu bất đắc dĩ.

Lập tức nó lại biến thành một làn khói đen cuốn Mạc Ngôn vào trong dời khỏi trung tâm hồ...

Lần này trở lại bên hồ Mạc Ngôn có vẻ thành thật không nghiên cứu tức hơi thở của nó nữa.

Sau khi trở lại bên hồ, Mạc Ngôn nói:

- Còn cái tượng đá ngầm trong lòng đất cách chúng ta gần nhất đi đến chỗ đó đi.

Hắc Miêu gật đầu nói:

- Tranh thủ trong vòng một tiếng phải xe hết, sau đó lại đi đến chỗ tàn tháp đó.

Một người, một mèo tốc độ cực nhanh, trong bòng một giờ đã xem hết mấy cái tượng đá.

Sau khi xem xong tượng đá sắc mặt của Mạc Ngôn tái nhợt đi.

Hắn liên tục vận chuyển tâm nhãn, cố hết sức tập trung thần hồn đã bị tiêu hao năm, sáu phần.

Hắc Miêu nói:

- Sắc mặt của anh không được tốt lắm, anh không sao chứ?

Mạc Ngôn cười cười nói:

- Không sao, tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay.

Hắc Miêu vẫn bận tâm như cũ nói:

- Anh cũng không nên cậy mình mạnh.

Mạc Ngôn nói:

- Yên tâm đi, thần hồn của tôi chí ít cũng được 95% ngưng tụ, chỉ cần bản ngã của tôi không bị động thì tinh thần có tiêu hao thế nào cũng không sao, căn bản không bị tổn thương.

Hắc Miêu nói:

- Nói như vậy thì hãy đến tàn tháp đó nghỉ ngơi đi.

Trong sự tính toán của Mạc Ngôn, tàn tháp hẳn là chỗ pháp trận có thể rút ra năng lượng, thậm chí chỗ này là nơi có linh khí dồi dào nhất vườn trường, nghỉ ngơi ở chỗ này người thường cũng có lợi còn đối với tu sĩ mà nói cũng là một vùng trù phú.

Mạc Ngôn phản đối nói:

- Đi ngay đến đó đi.

Thực ra linh khí gần tàn tháp đó không có nửa điểm tác dụng với thần lực, nhưng sau cùng có một mục đích sớm hay muộn cũng phải đi, cho nên Mạc Ngôn cũng không phản đối.

Đi vào tàn tháp, Mạc Ngôn tìm một chỗ ngồi xuống bắt đầy nghỉ ngơi.

Hắc Miêu ngồi xuống bên cạnh hắn nói:

- 49 tượng đá cũng đã xem hết, anh tính đến tâm điểm của chúng chưa?

Mạc Ngôn nói:

- Tâm điểm ngay dưới chân chúng ta, hoặc gọi là ở chính chỗ gọi là tàn tháp vô danh.

Hắc Miêu gật đầu cũng không thấy kỳ lạ một chút nào.

Rạng sáng ngày hôm qua, bọn hắn đã quan sát chỗ ngồi này, lúc đó cũng có phỏng đoán như vậy.

- Anh nghỉ ngơi trước đi, tôi đi xem trước cái đã...

Hắc miêu đứng lên, bắt đầu đi xung quanh tàn tháp.

Trong bóng đêm, tàn tháp này đứng sừng sững không kể về năm tháng tang thương...

Các cửa của tàn tháp đã bị phong bế, hơn nữa là gạch đá, bụi đất với hỗ hợp nước gạo nếp .

Hắc Miêu sau khi đi quanh một vòng, quay đầu lại nhìn Mạc Ngôn cuối cùng cũng không nhịn được tò mò hỏi, thả người nhảy lên nhảy tới đỉnh tàn tháp…

Cái gọi là đỉnh thực ra chính là tầng tháp thứ 2 của tàn tháp.

Đứng trên vách đá, Hắc Miêu cúi đầu nhìn xuống.

So với bên trong nó càng thêm rách nát, các sàn gác giữa tầng thứ nhất và tầng thứ 2 đã sớm mục. Các thanh gỗ chỉ còn lại một nửa.

Đã không có sàn gác che, Hắc Miêu có thể dễ dàng nhìn thấy đáy.

Nhưng trong mắt nó tàn tháp nàu ngoài gạch vỡ, ngối vỡ, gỗ vụn thì cũng không còn gì khác.

Hắc Miêu không khỏi nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Thật là kỳ lạ, tòa tháp này lẫn với gạch ngói ngoài cỏ với rêu ra không có sinh vật nào...

Bất chợt, Hắc Miêu cảm giác bị thăm dò. Loại cảm giác bị thăm dò này Hắc Miêu cũng không xa lạ gì.

Nó lập tức quay đầu, nhìn về phía dưới đáy tàn tháp, nơi đó vẫn rách nát như thế nhìn không có sinh vật tồn tại còn ánh mắt thăm dò kia, nó quay đầu lại nhìn trong nháy mắt đã tiêu mất.

Hắc miêu liền đi đến tận cũng của xúc động nhưng lúc này Mạc Ngôn lại đi đến cạnh nó.

- Sao vậy?

Mạc Ngôn nói:

- Nhìn bộ dạng của cô hình như là có phát hiện gì?

Hắc miêu nhìn xuống đáy tàn tháp nói:

- Vừa rồi có gì đó thăm dò tôi, nhưng tôi vừa mới nghiêng đầu thì nó biến mất.

Mạc Ngôn lập tức khởi động vốn ý thức quét xuống đáy một lần nhưng không có phát hiện gì, khẽ nhíu mày nỏi:

- Sơn Nguyệt, cô chắc chắn là không nhầm chứ?

Hắc miêu không thở nói:

- Tôi cũng không phải là gà mờ, sao lại lầm được?

Mạc Ngôn suy nghĩ nói:

- Cô cảm thấy có cái gì thăm dò cô, vậy cô có bắt được hơi thở của nó.

Hắc Miêu nghe thấy vậy không khỏi ngẩn ra, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc...

Sau đó nó mới chậm rãi nói:

- Nghe anh hỏi như vậy đúng là cũng có cái gì đó kỳ lạ... Theo lý thuyết, nếu linh thức của tôi cảm nhận được có thứ gì đó đang thăm dò thì nhất định tôi phải bắt được khí tức của nó, nhưng trên thực tế tôi lại không cảm ứng được hơi thở của nó, điều này đúng là có chút không hợp lý.

Đối với tu sĩ mà nói, linh thức thua xa so với khứu giác, thính giác thì lại càng nhạy bén hơn hơn. Nếu như Hắc Miêu có thể lấy linh thức mà cảm nhận được có cái gì đó thăm dò mình thì như vậy nhất định là có thể nắm bắt được hơi thở của đối phương, nói không quá đáng thì cũng chỉ giống như lấy tay ngoáy lỗ mũi, cho dù là nhắm mắt lại cũng biết là dùng tay trái hay tay phải, chìa ngón út hay ngón giữa...

So sánh cái này không hợp lắm nhưng cũng giống nhau về đạo lý.

Hắc Miêu cảm ứng có cái gì thăm dò nó nhưng lại không thể nắm bắt được hơi thở của đối phương, đối với tu sĩ mà nói cái này là một ngịch biện.

Dừng lại một chút, Mạc Ngôn nhìn Hắc miêu tò mò tiếp tục nói:

- Làm yêu quái phải bỏ đi loại hơi thở này, với cảnh giới của tu sĩ mà nói chính là nửa bước dương thần chi cảnh, chính xác là khí tu của cô cao hơn tôi nhưng cánh cửa bước đến cảnh giới dương thần lại là một trời một vực, tôi rất tò mò... Hơi thở vừa rồi của cô, hiền lành, trong veo không có nửa điểm xấu xa, vừa rồi trong nháy mắt thậm chí tôi còn nghĩ đến loại tu sĩ như cô không tranh với đời, cũng không dính hơi thở khí sĩ hồng trần. Sơn Nguyệt, đây là chuyện gì? Cô không muốn nói cho tôi, cô đã đạt được một nửa bước cảnh giới Dương Thần...

Hắc miêu hừ một tiếng nói:

- Nếu tôi có được một nửa bước cảnh giới dương thần thì đã sớm tát cho anh một cái gần chết rồi.

Mạc Ngôn cười ha ha nói:

- Lời này tôi tin, với tính tình của cô, tát cho tôi một cái gần chết còn là nhẹ...

Dừng lại một chút hắn lại nói:

- Sơn Nguyệt, cô vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi?

- Dựa vào cái gì mà tôi phải trả lời anh?

Hắc miêu dương đầu lên nói rất là khinh thường.

Bên ngoài nó kiêu ngạo nhưng thực ra trong lòng hối hận còn không được. Người này kiếp trước nhất định là chó nghiệp vụ, cái mũi rất thính, sớm biết để hắn tự lội cho xong...

- Được rồi, có chuyện này, đừng hạnh hỏi nữa.

Hắc miêu tiến lên mấy bước nhìn lên tượng đá.

Mạc Ngôn cười cười nói:

- Được rồi, mỗi người đều có bí mật của mình, cô không muốn nói thì cứ giấu trong bụng cho tốt đi.

Bí mật?

Hắc miêu vốn không muốn hỏi Mạc Ngôn nhưng nghe thấy những lời này nó lại càng thêm buồn cười. Đối với nó mà nói, đây đúng là một bí mật hơn nữa lại là một bí mật vô cùng lớn. Nhưng cho dù là bí mật gì, nếu để cho người khác biết thì sớm muộn gì cái vỏ bí kia cũng bị bóc ra, trừ khi là mình tự vạch trần bí mật này...

Nghĩ đến đây Hắc miêu giả bộ không để ý, nó khinh thường nói:

- Đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử... Tâm trạng của con người các ngươi là phức tạp nhất, cho nên lúc nhìn người khác chỉ toàn nhìn thấy ác ý... cắt, hơi thở của tôi làm gì có bí mật gì? Tôi sinh ra ở Vân La đạo cung, tuy trời sinh là yêu nhưng cũng là chính tông đạo môn công pháo, không có mặt xấu chẳng lẽ kỳ quái thế sao?

Mạc Ngôn cười cười không điều tra nữa.

Hắn càng không nói lờ nào thì Hắc miêu lại càng chột dạ... Chẳng lẽ đúng là người này đã nhìn ra? Hay là tiểu Vân La bán rẻ ta?

Tâm trạng nó không yên liền nén nhìn trộm Mạc Ngôn, đã thấy hắn nhắm mắt lại, bắt đầu quan sát tượng đá trước mặt.

Tượng đá này và tượng đá trong sân trường không khác nhau chút nào. Mắt thường và vốn ý thức bản ngã đều không nhìn ra manh mối gì.

Nhưng trong tương tượng của Mạc Ngôn, tượng đá này linh động vô cùng, không có nửa điểm im lặng và đờ đẫn.

Nó ngồi các cánh như đang muốn bay lên, hai mắt trong như nước, ánh mắt lóe lên tia sáng không có vẻ lừa gạt và mê ly.

Hơi thở trong sạch như hoa sen. Xuống xem chút nữa một con màu xanh biếc thân dễ dài đo về phía nền đất…

- Được rồi, tôi đã ghi chép lại khí cơ của nó, có thể dời khỏi chỗ này đến tượng đá kia rồi.

Một lát sau Mạc Ngôn mở to mắt, xoay người nhìn về phía hồ nói:

- Sơn Nguyệt lần này lại làm phiền cô rồi.

Hắc Miêu hừ một tiếng gật đầu bất đắc dĩ.

Lập tức nó lại biến thành một làn khói đen cuốn Mạc Ngôn vào trong dời khỏi trung tâm hồ...

Lần này trở lại bên hồ Mạc Ngôn có vẻ thành thật không nghiên cứu tức hơi thở của nó nữa.

Sau khi trở lại bên hồ, Mạc Ngôn nói:

- Còn cái tượng đá ngầm trong lòng đất cách chúng ta gần nhất đi đến chỗ đó đi.

Hắc Miêu gật đầu nói:

- Tranh thủ trong vòng một tiếng phải xe hết, sau đó lại đi đến chỗ tàn tháp đó.

Một người, một mèo tốc độ cực nhanh, trong bòng một giờ đã xem hết mấy cái tượng đá.

Sau khi xem xong tượng đá sắc mặt của Mạc Ngôn tái nhợt đi.

Hắn liên tục vận chuyển tâm nhãn, cố hết sức tập trung thần hồn đã bị tiêu hao năm, sáu phần.

Hắc Miêu nói:

- Sắc mặt của anh không được tốt lắm, anh không sao chứ?

Mạc Ngôn cười cười nói:

- Không sao, tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay.

Hắc Miêu vẫn bận tâm như cũ nói:

- Anh cũng không nên cậy mình mạnh.

Mạc Ngôn nói:

- Yên tâm đi, thần hồn của tôi chí ít cũng được 95% ngưng tụ, chỉ cần bản ngã của tôi không bị động thì tinh thần có tiêu hao thế nào cũng không sao, căn bản không bị tổn thương.

Hắc Miêu nói:

- Nói như vậy thì hãy đến tàn tháp đó nghỉ ngơi đi.

Trong sự tính toán của Mạc Ngôn, tàn tháp hẳn là chỗ pháp trận có thể rút ra năng lượng, thậm chí chỗ này là nơi có linh khí dồi dào nhất vườn trường, nghỉ ngơi ở chỗ này người thường cũng có lợi còn đối với tu sĩ mà nói cũng là một vùng trù phú.

Mạc Ngôn phản đối nói:

- Đi ngay đến đó đi.

Thực ra linh khí gần tàn tháp đó không có nửa điểm tác dụng với thần lực, nhưng sau cùng có một mục đích sớm hay muộn cũng phải đi, cho nên Mạc Ngôn cũng không phản đối.

Đi vào tàn tháp, Mạc Ngôn tìm một chỗ ngồi xuống bắt đầy nghỉ ngơi.

Hắc Miêu ngồi xuống bên cạnh hắn nói:

- 49 tượng đá cũng đã xem hết, anh tính đến tâm điểm của chúng chưa?

Mạc Ngôn nói:

- Tâm điểm ngay dưới chân chúng ta, hoặc gọi là ở chính chỗ gọi là tàn tháp vô danh.

Hắc Miêu gật đầu cũng không thấy kỳ lạ một chút nào.

Rạng sáng ngày hôm qua, bọn hắn đã quan sát chỗ ngồi này, lúc đó cũng có phỏng đoán như vậy.

- Anh nghỉ ngơi trước đi, tôi đi xem trước cái đã...

Hắc miêu đứng lên, bắt đầu đi xung quanh tàn tháp.

Trong bóng đêm, tàn tháp này đứng sừng sững không kể về năm tháng tang thương...

Các cửa của tàn tháp đã bị phong bế, hơn nữa là gạch đá, bụi đất với hỗ hợp nước gạo nếp .

Hắc Miêu sau khi đi quanh một vòng, quay đầu lại nhìn Mạc Ngôn cuối cùng cũng không nhịn được tò mò hỏi, thả người nhảy lên nhảy tới đỉnh tàn tháp…

Cái gọi là đỉnh thực ra chính là tầng tháp thứ 2 của tàn tháp.

Đứng trên vách đá, Hắc Miêu cúi đầu nhìn xuống.

So với bên trong nó càng thêm rách nát, các sàn gác giữa tầng thứ nhất và tầng thứ 2 đã sớm mục. Các thanh gỗ chỉ còn lại một nửa.

Đã không có sàn gác che, Hắc Miêu có thể dễ dàng nhìn thấy đáy.

Nhưng trong mắt nó tàn tháp nàu ngoài gạch vỡ, ngối vỡ, gỗ vụn thì cũng không còn gì khác.

Hắc Miêu không khỏi nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Thật là kỳ lạ, tòa tháp này lẫn với gạch ngói ngoài cỏ với rêu ra không có sinh vật nào...

Bất chợt, Hắc Miêu cảm giác bị thăm dò. Loại cảm giác bị thăm dò này Hắc Miêu cũng không xa lạ gì.

Nó lập tức quay đầu, nhìn về phía dưới đáy tàn tháp, nơi đó vẫn rách nát như thế nhìn không có sinh vật tồn tại còn ánh mắt thăm dò kia, nó quay đầu lại nhìn trong nháy mắt đã tiêu mất.

Hắc miêu liền đi đến tận cũng của xúc động nhưng lúc này Mạc Ngôn lại đi đến cạnh nó.

- Sao vậy?

Mạc Ngôn nói:

- Nhìn bộ dạng của cô hình như là có phát hiện gì?

Hắc miêu nhìn xuống đáy tàn tháp nói:

- Vừa rồi có gì đó thăm dò tôi, nhưng tôi vừa mới nghiêng đầu thì nó biến mất.

Mạc Ngôn lập tức khởi động vốn ý thức quét xuống đáy một lần nhưng không có phát hiện gì, khẽ nhíu mày nỏi:

- Sơn Nguyệt, cô chắc chắn là không nhầm chứ?

Hắc miêu không thở nói:

- Tôi cũng không phải là gà mờ, sao lại lầm được?

Mạc Ngôn suy nghĩ nói:

- Cô cảm thấy có cái gì thăm dò cô, vậy cô có bắt được hơi thở của nó.

Hắc Miêu nghe thấy vậy không khỏi ngẩn ra, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc...

Sau đó nó mới chậm rãi nói:

- Nghe anh hỏi như vậy đúng là cũng có cái gì đó kỳ lạ... Theo lý thuyết, nếu linh thức của tôi cảm nhận được có thứ gì đó đang thăm dò thì nhất định tôi phải bắt được khí tức của nó, nhưng trên thực tế tôi lại không cảm ứng được hơi thở của nó, điều này đúng là có chút không hợp lý.

Đối với tu sĩ mà nói, linh thức thua xa so với khứu giác, thính giác thì lại càng nhạy bén hơn hơn. Nếu như Hắc Miêu có thể lấy linh thức mà cảm nhận được có cái gì đó thăm dò mình thì như vậy nhất định là có thể nắm bắt được hơi thở của đối phương, nói không quá đáng thì cũng chỉ giống như lấy tay ngoáy lỗ mũi, cho dù là nhắm mắt lại cũng biết là dùng tay trái hay tay phải, chìa ngón út hay ngón giữa...

So sánh cái này không hợp lắm nhưng cũng giống nhau về đạo lý.

Hắc Miêu cảm ứng có cái gì thăm dò nó nhưng lại không thể nắm bắt được hơi thở của đối phương, đối với tu sĩ mà nói cái này là một ngịch biện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196. Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242. Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338
Tiến »