"Đến bao giờ thì nha hoàn sai khiến chủ nhân làm việc vậy?” Mạnh Kỳ đò xét thái độ, không bỏ lỡ cơ hội nào để châm chọc Cố Tiểu Tang.
Cố Tiểu Tang cười, mắt cong như trăng rằm: "Tiểu tỳ đây chẳng phải đang thay chủ nhân gánh vác lo âu sao? Nếu bị truyền nhân Huyền Nữ để mắt tới, đem chuyện này bẩm báo lên Tố Nữ Tiên Giới, ngươi cứ chờ một đám ngoại cảnh xếp hàng tới cửa đi. Các nàng không có tuyệt thế thần binh thì không thể thúc giục, đối với Lôi Thần truyền nhân khát vọng phi thường, người thường khó mà tưởng tượng được. Hì hì, nói đến Tố Nữ đạo ngoại cảnh, tám phần trở lên là dung mạo tựa tiên, mị hoặc như yêu hồ nữ tử, chủ nhân chẳng lẽ nóng lòng muốn gặp?"
Giọng nàng nhẹ nhàng, ra vẻ đứng đắn thở dài: "Đáng tiếc người gặp đầu tiên khẳng định là tên dược tra kia, hắn chỉ ngộ ra Tử Lôi Thất Đao, đối với Bá Vương Lục Trảm cùng Thần Tiêu Cửu Diệt khó tránh khỏi mong nhớ ngày đêm, hơn nữa giết ngươi, địa vị của hắn càng thêm củng cố."
Mạnh Kỳ bình tĩnh hừ một tiếng: "Sợ gì, dù không giết được truyền nhân Huyền Nữ, ta cũng không phải chỉ có một con đường chết, cùng lắm thì trốn Thần Đô, chân không ra khỏi cửa, đợi đến khi kinh ma luyện đủ, mở ra sinh tử huyền quan, tấn chức ngoại cảnh, rồi chuyển chiến thiên hạ, mượn các nàng làm đá mài đao."
Nghiệp Đô là quận thành, là châu thành, là nơi phồn hoa bậc nhất Tây Nam, là trung tâm khống chế Tây Nam, cho nên cao thủ cửu khiếu rất nhiều. Lục Phiến Môn bố trí ở đây cũng không ít cao thủ, ngoài ba huyện mỗi nơi một danh cửu khiếu tri sự bộ đầu, quận nha hổ báo bộ đầu và châu nha hổ báo bộ đầu cũng có không ít người đạt tới cửu khiếu. Về phần ngoại cảnh, trừ vị Ngân Chương bộ đầu kia, còn có Hoàn Châu Kim Chương bộ đầu, Tử Thụ bộ đầu, trong đó Kim Chương bộ đầu thuộc hàng tuyệt đỉnh cao thủ.
Dù vậy, số lượng ngoại cảnh ít ỏi này ở Chu Quận vẫn không gây được sóng gió gì lớn. Nơi này là bản gia của Vương thị Chu Quận, ngoại cảnh ba bốn mươi người, Tông Sư vài vị, khí thế nuốt cả Tây Nam, chỉ có Hoán Hoa Kiếm Phái là có thể đối kháng, bởi vậy, Lục Phiến Môn thường xuyên phải phái một trong bát đại thần bộ đến tuần tra Chu Quận. Về phần quận thủ nha môn, thứ sử nha môn, thế gia thế lực hỗn tạp, không thiếu người của Vương thị Hoàng gia, bởi vậy sống chung hòa hợp.
Đây vẫn là ở Nghiệp Đô, nếu vào Thần Đô, thế gia cường hào khắp nơi, tổng bộ đầu của Lục Phiến Môn nửa bước Pháp Thân, năm trong bát đại thần bộ là cao thủ thất trọng thiên trở lên, còn có cường giả hoàng thất, còn có bá phụ Vương Sách như vậy nhập kinh đảm nhiệm Hộ bộ Thượng Thư và những chức vị quan trọng khác của đại thế gia ngoại cảnh. Theo lời Mạnh Kỳ, đây là nơi ngoại cảnh tập trung dày đặc nhất thiên hạ, thêm vào đó hoàng thất có Thiên Tử Kiếm, Cửu Long Tỉ hai đại thần binh, thêm vào Thần Đô đại trận, cao thủ Pháp Thân đến đây cũng phải thu liễm, Tố Nữ đạo ngoại cảnh các cường giả còn dám ở Thần Đô làm mưa làm gió sao?
Bất quá ngại thân thế của mình, Mạnh Kỳ cũng không muốn vào Thần Đô.
Cố Tiểu Tang nghe xong có chút giật mình, dường như không ngờ Mạnh Kỳ có thể nói ra những lời này, rất nhanh, trên mặt nàng lại hiện lên nụ cười hồn nhiên mị hoặc: "Ai mà muốn chân không ra khỏi cửa? Ai mà muốn bị cả thiên hạ đuổi giết? Có cơ hội giải quyết thì đương nhiên phải chặt đứt tai họa ngầm."
Mạnh Kỳ lời nói có lý, nàng rất rõ ràng đây là luân hồi nhiệm vụ, bởi vậy lại nói: "Kinh ma luyện có thể đề cao bản thân. Hiện thực cũng vậy, cả hai hỗ trợ lẫn nhau, thiếu một thứ cũng không được, chỉ dựa vào kinh ma luyện, không có hiện thực, sau này sẽ càng ngày càng gian nan."
Mạnh Kỳ thần sắc bình tĩnh nói: "Ta chỉ là nói cho ngươi biết ta không phải không có lựa chọn, cho nên đừng giờ trò.”
Hắn cố ý dùng lựa chọn để nói chuyện là muốn Cố Tiểu Tang tin rằng mình không có chuẩn bị khác, chỉ có thể uy hiếp như vậy.
Cố Tiểu Tang cười nhẹ như hoa: "Tiểu tỳ sao dám giở trò trước mặt chủ nhân? Ta làm gì cũng là vì tốt cho chủ nhân thôi."
"Chúng ta cứ theo kế hoạch trước đó, ngày mai ngươi chiến Hoàng Tử Sư, ngày kia ước chiến một đệ tử Vương thị, sau đó khiêu chiến Vương Tái, tiểu tỳ tìm cơ hội dùng bản tôn thân phận giết chết Thiện Tú Mi, truy tung truyền nhân Huyền Nữ, ân, hai lần tỉ thí sau có đệ tử Vương thị tham gia, Vương Sách khó tránh khỏi quan tâm, quan tâm ắt loạn."
............
Hôm sau, mây đen bao phủ, trăng sáng khó xuyên, nhưng Vạn Hoa Lâu sau lưng giăng đèn kết hoa khắp nơi, sáng như ban ngày.
Có trận chiến với Kim Tiến Hiền, La Hựu Phong trước đó, mọi người không còn nghi ngờ gì về thực lực của Mạnh Kỳ, càng thêm chờ mong cuộc tỉ thí, Vạn Hoa Lâu chật cứng người.
"Trừ thủ chính kiếm, Lạc Hoa công tử đánh bại hết cao thủ đồng lứa ở Chu Quận, nắm giữ chiêu thức ngoại cảnh, tuyệt đối có thực lực Nhân Bảng!" Có người trong giới giang hồ đánh giá cao Hoàng Tử Sư.
"Không phải vậy đâu, Hoàng Tử Sư toàn dựa vào công pháp xuất chúng để thắng người, đối với biến hóa chiêu thức, ứng dụng chân khí, khống chế vi tế thân thể, đều còn kém hỏa hầu. Mà 'Đao Cuồng' Tô công tử ở phương diện này gần như bậc thầy, đây mới là thực lực Nhân Bảng thật sự, Hoàng Tử Sư muốn thắng, khó!" Có người ủng hộ, tự nhiên có người phản đối.
Trận chiến hôm qua để lại cho bọn họ ấn tượng sâu sắc, phần lớn mọi người đều tin tưởng vào "Đao Cuồng" Tô Mạnh sâu không lường được hơn.
Trong nhã gian của Vương thị, Vương Sách chắp tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn hành lang gấp khúc hồ sen trống trải, ha ha cười nói: “Không biết hôm nay Hoàng Từ Sư có thể chống đỡ được mấy chiêu? Có thể bức Tô Mạnh tới trình độ nào?”
Hắn nhìn như hỏi Vương Tái, thực tế lại đang chờ lão bộc truyền âm nhập mật, để khoe khoang trước giai nhân.
"Hẳn là có thể khiến Tô công tử sử ra A Nan Phá Giới Đao Pháp hoặc Kim Chung Tráo." Thiện Tú Mi hứng thú trả lời.
Vương Tái trầm ngâm một chút nói: "Cân nhắc thực lực bên ngoài thì cho là như vậy, nhưng có trận chiến tối hôm qua, ta e Hoàng Tử Sư khí thế bị đoạt, trong tâm linh đã chôn mầm mống không tự tin, nếu vậy, có lẽ đêm nay còn chưa thấy được A Nan Phá Giới Đao Pháp."
Đợi hắn nói xong, Vương Sách nhẹ nhàng gật đầu: "Tứ ca nói rất đúng, hôm qua Hoàng Tử Sư ban đầu chiến ý nồng hậu, nóng lòng muốn thử, sau lại bị động chờ khiêu chiến, tinh thần rõ ràng có kẽ hở, hơn nữa từ khi hắn võ công thành tựu đến nay, vẫn thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp thất bại, chỉ sợ khó có thể trong một ngày bình phục tâm linh, chấn chỉnh khí thế."
Lời hắn nói đường như cực kỳ lý giải Hoàng Tử Sư, đối với hắn như xem văn trong lòng bàn tay.
Thiện Tú Mi nghe thấy hứng thú, đang định hỏi thì đột nhiên có tiếng gõ cửa cốc cốc cốc truyền đến.
"Ai?" Một đệ tử Vương thị khác hỏi.
"Đông gia bảo ta mang rượu đến biếu các vị khách quý." Bên ngoài là giọng của tiểu nhị quen thuộc.
Tên đệ tử Vương thị kia mở cửa phòng, hừ một tiếng: "Hôm nay Tiết đông gia sao lại hào phóng như vậy?"
Tiểu nhị ôm một vò rượu tiến vào, lấy lòng nói: Nếu không phải Vương thị che chở Hoàn Châu, Vạn Hoa Lâu sao có thể hưng thịnh như vậy? Mấy vị Vương công tử đại giá quang lâm, Vạn Hoa Lâu vẻ vang cho ke hèn này, VÒ rượu ngon này coi như chút lòng thành, hắc hắc, đây không phải tiểu nhân nói mà là thuật lại lời của đông gia, hôm qua hắn không có ở đây, mất lễ, hôm nay nhanh chóng bù lại, đợi tự mình đến đây kính rượu."
Lễ nhiều người không trách, Vương Sách có chút hài lòng gật đầu: "Thay ta cảm ơn Tiết đông gia."
Tiểu nhị trang trọng hành lễ, rồi ghé vào tai đệ tử Vương thị quen thuộc nói thầm vài câu.
Biểu tình tên đệ tử kia trở nên tựa tiếu phi tiếu, cuối cùng cố nén ý cười nói: "Tiết đông gia thật sự là thịnh tình không thể chối từ."
"Hắn nói gì vậy?" Tiểu nhị đóng cửa rời đi, Vương Sách nghi hoặc hỏi.
"Vò rượu này là Vạn Hoa Tửu' mỗi năm Vạn Hoa Lâu chỉ ủ không quá một trăm vò." Tên đệ tử kia liếc nhìn Thiện Tú Mi, cười có chút đáng khinh, đổi sang truyền âm nhập mật.
Vương Sách được mẫu thân sủng ái, lại được bảo vệ, cho nên ít khi đặt chân đến những nơi này, lúc này nghe vậy, nhịn không được mặt đỏ tai hồng, lặng lẽ đánh giá Thiện Tú Mi một cái, lại nhìn nhìn mấy vị huynh đệ -- biểu tình của bọn họ đều ái muội.
"Vương đại ca, đây là rượu gì vậy ạ?" Thiện Tú Mi nghi hoặc hỏi.
Vương Sách khụ khụ hai tiếng, không biết nên trả lời thế nào.
Vương Tái thản nhiên nói: "Vạn Hoa Tửu, tửu hương nồng đậm, tráng dương bổ thân, kỳ thật cũng không hạ tác, uống cũng không mất tự chủ, coi như bổ khí."
Tứ ca, sao chuyện gì huynh cũng thản nhiên vậy. Vương Sách biểu tình lúng túng.
Lão bộc mở vò rượu, ngửi mùi rượu, ánh mắt lộ vẻ khác lạ, nhìn một lượt rồi trầm giọng nói: "Rượu này bình thường."
"Thất đệ uống đi, coi như bổ khí." Mấy vị đệ tử Vương thị bắt đầu mời rượu.
Vương Sách không còn cách nào, nhìn Thiện Tú Mi một cái, thấy nàng không hề khinh thường, yên lòng, uống Vạn Hoa Tửu.
Rượu này quả nhiên tửu hương nồng đậm, hậu vị ngọt lành, khiến hắn nhịn không được uống liền vài ly.
Trong một gian phòng thanh tịnh ở lầu hai, Tiết đông gia Vạn Hoa Lâu ánh mắt có vẻ dại ra nhìn người trước mắt: "Đã mang Vạn Hoa Tửu đến các phòng rồi.”
Trước mặt hắn, Cố Tiểu Tang khí chất không linh, siêu phàm thoát tục, lại cho người ta cảm giác ấm áp yên tĩnh, phảng phất nàng chính là chốn quy túc vĩnh hằng, là quê hương của lữ khách, là cõi lạc thổ vô kiếp, giống như Vô Sinh Lão Mẫu trong truyền thuyết.
Ánh mắt nàng sâu thẳm như đại hải trước mưa bão, bên trong có từng tầng lốc xoáy, thôn phệ tâm thần, dị thải nội uẩn.
"Vạn Hoa Tửu, tửu hương nồng đậm, tráng dương bổ thân, cường thận lợi tiểu." Trên mặt nàng hiện lên nụ cười, cầm ấm trà xoay người rời khỏi phòng, "Lợi tiểu......"
Đẩy cửa phòng, khí chất của nàng đột nhiên thay đổi, lại trở thành nha hoàn.
Trở lại bên cạnh Mạnh Kỳ, nàng cười chế nhạo: “Chủ nhân, vừa rồi tiểu tỳ đi lấy nước ấm, gặp Tiết đông gia Vạn Hoa Lâu, hắn muốn mời ngươi uống Vạn Hoa Tửu, bị ta uyển cự.”
"Vì sao lại từ chối?" Mạnh Kỳ thuận miệng hỏi.
Cố Tiểu Tang che miệng cười: "Vạn Hoa Tửu tráng dương bổ thân, ta sợ chủ nhân đợi nữa không thể tập trung tâm tư luận võ, hoặc sau khi tỉ thí lại làm bậy với mấy ả xấu xí."
Khóe miệng Mạnh Kỳ run rẩy một chút, quyết định không phản ứng nàng, nhắm mắt, chuyên tâm điều tức, khí thế nội liễm.
Qua một lát, Hoàng Tử Sư từ nhã gian bay xuống, tư thái ưu nhã, tựa như một đóa hoa rơi, dáng vẻ rất đẹp, gợi ra từng tràng ủng hộ.
Mạnh Kỳ đeo đao mang kiếm, một bước bước ra, dường như có cảm giác súc địa thành thốn ra khỏi cửa sổ, hạ xuống trên hòn giả sơn, khiến người ta kinh ngạc thốt lên liên tục.
"Hoàng công tử mời." Mạnh Kỳ rút "Khinh Ngữ", hồ sen vốn tĩnh lặng nhất thời tràn ngập sinh cơ, tiếng cười không ngớt.
Binh khí của Hoàng Tử Sư là một chiếc quạt lụa ngàn năm tàm ti, hắn nhẹ nhàng mở ra, thấp giọng nói: "Cung kính không bằng tuân mệnh."
Chiếc quạt gấp lại, bắn nhanh ra, liên tiếp điểm vào bảy đại huyệt của Mạnh Kỳ, giống như Lạc Anh rực rỡ.