Sa sa sa.
Năm ngón tay với móng tay sơn đỏ từ sau gáy Vương Tùng San chậm rãi trồi lên, khẽ nhếch lên một chút.
Rồi từ phía dưới, năm ngón tay xám đen chìa ra.
Đồng tử Lý Ngang co lại, não bộ vận hành hết công suất, tua nhanh lại tất cả những gì đã trải qua từ khi cả hai bước chân vào thôn trang, cho đến lúc này, khi đang tiến về trung đình dinh thự gia tộc Hiratsuka.
Bàn tay này là cái gì, vì sao lại xuất hiện sau đầu Vương Tùng San?
Từ khi bước vào dinh thự gia tộc Hiratsuka, cứ một khoảng thời gian nhất định, Lý Ngang lại kích hoạt dị năng tâm linh hệ tiên đoán cấp linh [Trực giác mơ hồ] , dị năng này có xác suất cho phép anh đại khái cảm nhận được hành động tiếp theo là tốt hay xấu.
Nhưng cho đến giờ, anh hoàn toàn không cảm thấy bất kỳ nguy hiểm nào.
Là do 【Trực giác mơ hồ】 vừa hết hiệu lực,
Hay bàn tay này đã ký sinh trước khi cả hai bước vào dinh thự Hiratsuka,
Hoặc bàn tay chỉ nhắm vào Vương Tùng San, chứ không phải Lý Ngang, nên mới khiến linh năng kiểm trắc không hiệu quả?
Chỉ trong chớp mắt, năm ngón tay tiếp tục trườn ra từ gáy Vương Tùng San, để lộ bàn tay xám đen, không nhìn rõ màu, cùng cổ tay, rồi đến nửa cánh tay.
Cứ như có người muốn chui ra từ đầu cô vậy.
Vương Tùng San chỉ cảm thấy sau đầu đột nhiên bị vén lên, da đầu ngứa ran, như có một vật nặng vô hình đè lên gáy khiến đầu cô không tự chủ được rũ xuống.
Ngay lập tức cô nhận ra có chuyện chẳng lành, da đầu tê dại, toàn thân lạnh toát, bản năng giơ súng lên, nhắm vào phía sau gáy.
"Chờ đã!"
Lý Ngang đưa tay đè tay cầm súng của Vương Tùng San xuống. Lúc này, anh cũng cảm thấy sau gáy bị một sức nặng kéo xuống.
Nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào chiếc đèn lồng treo giữa trung đình phía trước.
Chiếc đèn lồng đó là nguồn sáng duy nhất chiếu thẳng vào đầu hành lang, giờ phút này đang tỏa sáng rực rỡ, hắt ánh sáng xuống hành lang.
Nhờ dị năng cấp một hệ tâm linh tiên đoán 【Đôi mắt mở rộng】, Lý Ngang vừa nhìn thẳng phía trước, vừa có thể thấy từ sau gáy mình, một cánh tay xám đen tương tự đang mọc ra.
Cảm giác sau đầu mọc tay cực kỳ quỷ dị, không đau đớn mấy, nhưng lại có cảm giác lý trí trong não bộ đang tan biến với tốc độ chóng mặt.
Tóc Lý Ngang không gió mà bay, linh năng lặng lẽ lưu động, phóng thích ám thị tê liệt về phía cánh tay xám đen sau đầu.
Quỷ hồn, đặc biệt là những quỷ hồn không phải hiện tượng dị thường đơn thuần, mà có tính cá thể độc lập, thường chịu ảnh hưởng của linh năng.
【Ám thị tê liệt】 tuy chỉ là dị năng cấp một, nhưng cũng có thể khiến oán linh cấp bậc này hơi trì trệ, thậm chí hoàn toàn đình chỉ.
Linh năng hiển hiện có hiệu quả, cánh tay xám đen sau đầu Lý Ngang quả nhiên xụi xuống.
Nhưng đồng thời, cánh tay phải đang lơ lửng của chính Lý Ngang cũng đột ngột mất cảm giác và quyền kiểm soát, rũ xuống như thể bị cắt lìa.
Quả nhiên là vậy.
Lý Ngang hít sâu một hơi, không để ý đến cánh tay sau đầu, dùng tay trái còn cử động được giữ vai Vương Tùng San, kéo cô về phía sau.
Cả hai rời khỏi hành lang, trở lại lối vào trung đình, và hai cánh tay xám đen sau đầu cũng tan biến theo.
"Chuyện gì xảy ra vậy...?"
Vương Tùng San chỉ cảm thấy sau đầu chợt nhẹ bẫng, cảm giác lý trí xói mòn cuối cùng cũng dừng lại.
"Tà ánh sáng.”
Lý Ngang nhanh chóng giải thích: "Cánh tay mọc ra từ gáy chúng ta không phải ác linh, mà là bóng của chúng ta.
Chiếc đèn lồng ở trung đình có vấn đề, ánh sáng nó tỏa ra có thể khiến bóng của chúng ta hoạt hóa.
Nếu chúng ta tấn công bóng của mình, sẽ chuyển tổn thương lên chính chúng ta.
Ví dụ như thế này."
Anh giơ vai phải lên, khớp vai cử động tự nhiên, nhưng cánh tay phải từ vai trở xuống vẫn rũ xuống bất lực.
"Vừa rồi tôi cũng không kịp phản ứng, cho đến khi phát hiện hình dáng cánh tay bóng, từ móng tay đến bàn tay, giống hệt tay của cả hai ta."
Lý Ngang chậm rãi thở ra một hơi, giải thích: "Ngón giữa tay phải của tôi hơi cong sang trái, do trước đây cầm bút viết chữ quá sức.
Còn cô thì luôn có thói quen tỉa móng tay giữa thành hình thang bầu dục."
"Hả?"
Vương Tùng San vô thức nhìn lướt qua bàn tay mình. Cô đúng là thích tia móng tay giữa thật gọn gàng, song song với đầu ngón tay. Nhưng trong tình huông vừa rồi, Lý Ngang vẫn nhận ra được, thật là khác thường.
"Giá trị lý trí giảm khoảng... mười phần trăm."
Lý Ngang ước tính thiệt hại, lắc lắc cánh tay phải đang dần hồi phục tri giác, nói: "Nếu ở lâu thêm trong ánh đèn đó, hao tổn có lẽ sẽ càng lúc càng lớn.
Và khi bóng của chúng ta hoàn toàn tách rời, có lẽ sẽ có chuyện vô cùng tồi tệ xảy ra."
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?"
Vương Tùng San cau mày nói: "Trên bản đồ, chỉ có hai con đường dẫn đến trung đình. Không đi đường này thì phải quay lại phòng trước, đi vòng lại hành lang bên trái."
"Quay lại thì không được đâu."
Lý Ngang mím môi: "Đèn lồng ở trung đình cũng như dây gai trong hành lang có dây thừng, đều là vật dị thường.
Những vật dị thường như vậy có lẽ tồn tại ở những nơi khác trong dinh thự Hiratsuka. Quay lại phòng trước rồi đi lại hành lang bên trái, ngược lại sẽ có nguy cơ gặp phải nguy hiểm mới..."
Anh nghiêm túc suy tư một hồi, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của Vương Tùng San, dùng thuật tạo vật thứ cấp, tạo ra một chiếc áo choàng dài màu nâu, có mũ trùm đầu lớn.
Chiếc áo choàng có chất liệu nặng nề, mặt ngoài dán đầy mảnh kính vỡ, trông lấp lánh chói mắt.
Phần mũ trùm hình tròn, khoét hai lỗ lồi ra để nhìn trộm.
Hình dáng tổng thể gần giống như da sư tử, một trong những đạo cụ múa sư.
"Chúng ta lát nữa trùm cái này lên người rồi băng qua hành lang, dựa vào ánh sáng phản chiếu từ những mảnh gương vỡ trên da sư tử để triệt tiêu bóng.
Lý Ngang nghịch nghịch chiếc da sư tử, chui vào trong, cực kỳ thuần thục chống đầu sư tử lên, múa thử vài vòng tại chỗ: "Nếu tôi tính toán không sai, làm vậy có lẽ sẽ tránh được phán định của ánh sáng.
Cô có vấn đề gì không?”
Vương Tùng San nhìn Lý Ngang đang nghiêm túc chống đầu sư tử, khóe mắt giật giật.
Chiếc da sư tử màu nâu đất như bùn, mặt ngoài phủ đầy mảnh kính vỡ như vảy cá, trông như một con sư tử nhuộm tóc màu phi chủ lưu vậy, không khỏi quá xấu xí.
"... Vì sao không làm một tấm gương lớn, rồi trực tiếp băng qua hành lang?"
"Gương đơn lớn không thể che chắn bên hông và sau lưng, vẫn sẽ tạo ra bóng.
Còn làm một hộp vuông bằng gương để chúng ta trốn vào thì lại quá tốn năng lượng - dùng thuật tạo vật để làm một chiếc áo choàng mềm mại, tiêu hao ít hơn nhiều so với làm cả một khối thủy tinh."
Lý Ngang nhanh chóng nói: "Hơn nữa dùng đạo cụ múa sư còn có thể hành động linh hoạt, kể cả khi phải rút lui cũng thuận tiện hơn.
Được rồi, đừng lảm nhảm nữa, mau đến cùng tôi tạo thành một con."