Giản Như Sương đảo mắt nhìn quanh phòng hậu phương, nơi đã được lắp đặt sẵn các thiết bị quay phim và truyền đữ liệu, rồi bình tĩnh nói: "Chúng ta bắt đầu thôi."
Thư ký đứng lên, giọng nói rõ ràng và dõng dạc: "Mời những người tham dự ổn định vị trí, giữ trật tự. Bây giờ tuyên bố nội quy tòa án kỷ luật: Một, người trong cuộc và người đại diện tố tụng, cùng với những người tham dự phải..."
"Chờ một chút."
Giọng Lý Ngang vang lên từ phía dưới.
Giản Như Sương đang xem xét hồ sơ, ngẩng đầu lên, thấy Lý Ngang ngồi ở hàng ghế bị cáo, mặt không biểu cảm.
"Mấy cái camera này,”
Lý Ngang chỉ vào các thiết bị quay phim ở phòng hậu phương, "Đang hoạt động đúng không?"
"Đúng."
Giản Như Sương khẽ gật đầu, "Hình ảnh sẽ được truyền về tổng bộ Đặc Sự Cục, ghi lại và lưu trữ."
"Nếu tôi nhớ không nhầm,"
Lý Ngang chậm rãi nói: Những vụ án liên quan đến siêu nguyên tố tự nhiên, một phần nội dưng sẽ được công khai cho xã hội, đúng không?”
Giản Như Sương suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Đúng vậy. Để giải quyết triệt để vụ án, chúng tôi thường sẽ thông báo sơ bộ tình hình cho gia đình nạn nhân."
Trước đây, để ổn định trật tự, Đặc Sự Cục chọn cách ngụy trang tất cả các sự kiện siêu nhiên thành tai nạn.
Nhưng bây giờ, vì không cần che giấu, cộng thêm sự tiến bộ của kỹ thuật và việc mở rộng nhân sự, phương án mà Đặc Sự Cục lựa chọn ngày càng cởi mở hơn.
Lý Ngang gật đầu, "Vậy, hiện tại thì sao?"
"Anh đang nói về vụ án của anh?”
Giản Như Sương bình tĩnh nói: "Chúng tôi sẽ cắt ghép video toàn bộ quá trình thẩm vấn tại tòa, làm mờ rồi gửi cho gia đình nạn nhân, để họ biết nghi phạm đã bị xét xử thích đáng.
Đây là quy trình, các vụ án trước cũng được xử lý như vậy."
"Quy trình..."
Sài Thúy Kiều, người đang đóng giả Lý Ngang, nghiền ngẫm từ này.
"Tất cả chuyện này,"
Cô ta nhìn xung quanh, bình tĩnh nói: "Các người không thấy nực cười sao?"
"Nực cười?"
Giản Như Sương từ từ thu tay đang cầm hồ sơ lại, nhíu mày, "Tôi nhắc nhở, hay đúng hơn là cảnh cáo anh, đừng có coi thường ở đây..."
"Đủ rồi."
Lý Ngang lắc đầu, chỉ vào thiết bị quay phim, "Tôi' vốn đã tự giác từ cái ngày bị bắt.
Kẻ giết người phải đền mạng, điều đó rất công bằng.
Tôi không chấp nhận được chính là cái này."
Giản Như Sương nhíu chặt mày, "Chỉ là quay một đoạn video thôi mà, có quan trọng đến vậy sao..."
"Với cô thì có lẽ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với tôi, nó rất quan trọng."
Lý Ngang bình tĩnh nói: "Tôi có tội,
Nhưng không sai."
"... "
Giản Như Sương nhìn chằm chằm Lý Ngang, cô hiểu ý của đối phương. Tội là khái niệm do con người đặt ra, liên quan đến việc vi phạm quy tắc, hình phạt và trừng phạt.
"Nếu không phải vì tôi là người chơi cấp cao, có lẽ các người còn mời cái gọi là gia đình nạn nhân đến ngồi ở hàng ghế dự thính."
Lý Ngang thản nhiên nói: "Để họ trừng mắt nhìn tôi ở dưới, nguyền rủa tôi đủ kiểu vì đã giết người thân của họ bằng thủ đoạn tàn nhẫn, khiến gia đình họ tan nát.
Để họ vỗ tay reo hò, vui mừng đến phát khóc, biết ơn khi nghe kết quả thẩm phán.
Cảm tạ Đặc Sự Cục đã công bằng, công chính, dù là với tội phạm siêu phàm cũng có thể xử lý theo lẽ công bằng."
Lý Ngang dừng lại một chút, chậm rãi nói: "Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, tôi đã thấy buồn nôn."
Giản Như Sương im lặng một lúc, rồi bình tĩnh nói: "Chúng tôi không tệ đến mức như anh tưởng tượng đâu. Ở những nơi anh không thấy, chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều, mọi hành động đều là để duy trì..."
“Trật tự và công lý."
Lý Ngang ngắt lời: "Cô biết không, tất cả những điều đó đều vô nghĩa với tôi.
Tôi đã bôn ba qua vô số thế giới,
Tàn sát những vị thần cao cao tại thượng, giết chết những ma vật không ai địch nổi.
Dòng lũ sắt thép trong mắt tôi chỉ là gà đất chó sành không chịu nổi một đòn.
Trước khi trở thành người chơi, đã không có bất kỳ quy tắc nào có thể trói buộc tôi.
Vậy mà bây giờ, cô nghĩ rằng có thể giam cầm tôi trong cái ghế bị cáo nhỏ bé này sao?
Lý do duy nhất để cô có thể sống sót, có thể đứng ở đây,
Là vì tôi quan tâm Vương Tùng San, quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy.
Chỉ vậy thôi."
Giản Như Sương hít một hơi, "Tôi cảnh cáo anh lần nữa, anh đang coi thường..."
"Coi thường thì sao?"
Lý Ngang thản nhiên nói: "Các người đáng lẽ đã sớm nhận ra rồi mới phải.
Dù ngoài miệng nói hay đến đâu,
Vị thế giữa người siêu phàm và người bình thường đã bị chia cắt,
Và mức độ chia rẽ ngày càng lớn.
Đối với người bình thường, một trật tự xã hội ổn định và lành mạnh, một môi trường xã hội, luôn là quan trọng nhất.
Còn đối với người siêu phàm, họ không cần quá nhiều hệ thống sinh hoạt do người bình thường bắt buộc tạo ra.
Người siêu phàm ở mức độ lớn có thể tự cung tự cấp, dù trật tự sụp đổ, họ vẫn có thể sống rất tốt, thậm chí còn sống tốt hơn trong việc kiểm soát và chiếm hữu người khác.
Trong mắt tôi, cái gọi là quy tắc, cái gọi là những người khác, thật sự không quan trọng."
"Anh có biết mình đang nói gì không?”
Giản Như Sương trầm giọng nói: "Những điều này không giúp ích gì cho tình hình của anh đâu.
Lý lịch của anh rất tốt, mặc dù thủ đoạn trong vụ án tương đối tàn bạo, nhưng có thể lý giải động cơ trên phương diện tình cảm, hơn nữa tuổi tác của anh cũng có thể xoa dịu tình hình hiện tại.
Nếu anh chịu hợp tác với chúng tôi, mọi chuyện sẽ không nghiêm trọng đến vậy.
Nhưng,
Nếu anh cứ giữ thái độ này, tôi rất khó giúp anh."
"Cô vẫn không hiểu ý tôi sao..."
Lý Ngang thở dài, bình tĩnh nói: "Tôi không cần sự giúp đỡ, cũng không cần bất kỳ ai thương hại hay lo lắng."
Anh từ từ đứng dậy khỏi ghế bị cáo, dưới ánh mắt cảnh giác của các cán bộ vũ trang Đặc Dực Sự Cục, bình thản nói: "Tuy nhiên, trước khi đưa ra quyết định, tôi muốn nghe một số nội dung khác.
Nếu theo quy trình thông thường của Đặc Sự Cục, tôi sẽ phải đối mặt với kết quả thẩm phán như thế nào?"
" „
Giản Như Sương và Lý Ngang im lặng nhìn nhau vài giây, sau đó cô chỉ vào phòng hậu phương, nơi có một chiếc ghế nằm bằng kim loại trông không ăn nhập gì với không gian, có phần giống giường phẫu thuật.
"Thấy cái dụng cụ đó chưa?"
Giản Như Sương chậm rãi nói: "Nếu anh thú nhận tất cả tội ác một cách thẳng thắn, cân nhắc đến tuổi tác và động cơ của anh, chúng tôi sẽ đặt anh lên dụng cụ đó.
Anh sẽ bị đưa vào giấc mơ, thanh tẩy ký ức, cho rằng mình là người bình thường, tiếp nhận phán xét trong một thế giới giấc mơ không có bất kỳ yếu tố siêu phàm nào.
Trải qua ba mươi năm tù có thời hạn, và ba lần tử hình.
Sau mỗi lần tử hình, anh sẽ bị thanh tẩy ký ức một lần nữa, rồi lại đưa lên.
Cho đến khi hình phạt hoàn thành, anh mới được thả, trở về thế giới thực tại, giữ lại tất cả ký ức trong giấc mơ mô phỏng.
Mỗi đoạn ký ức sẽ vô cùng rõ ràng, mọi cảm xúc đều sẽ vô cùng chân thật.
Để dùng nó làm hình phạt cho anh."
"Vậy,"
Lý Ngang ngẩng đầu, "Sau đó thì sao?"
"Sau đó,"
Giản Như Sương nhìn một đồng nghiệp ở phía dưới, người này đứng lên, từ trong hư không lôi ra một bộ áo giáp bọc thép nặng nề bằng kim loại.
"Anh sẽ được tự do, nhưng tự do đi kèm với cái giá của nó.
Anh sẽ bị cưỡng chế gia nhập đội đặc nhiệm cơ động của Đặc Sự Cục, nhà tù sẽ đồng hành cùng anh.
Bộ áo giáp này, chính là nhà tù mới của anh."
Như để hưởng ứng lời nói của Giản Như Sương, đèn báo trên bộ giáp động cơ màu xanh đậm cao hai mét tự động sáng lên, chiếu sáng khuôn mặt Lý Ngang.
"... "
Sài đại tiểu thư nhìn chiếc mặt nạ màu vàng nâu không thấu ánh sáng của bộ giáp động cơ kia,
Khóe miệng từ từ nhếch lên.
"Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha ha ha ha ha."
Cô cười lớn, cười lớn, hai tay còng còng đập mạnh xuống bàn bị cáo, "Đây chính là cách các người xử lý tội phạm siêu phàm sao?
Còn sống, giam giữ, lợi dụng."
Một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt cô ta, vừa định nói gì đó, bàn tay lại khẽ run lên.
Cô ta đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Ân Thị.
p/s: lộ bản chất dối trá rồi :))