Cao Phi cảm thấy rất cạn lời. Thật ra cậu chỉ muốn đùa một chút, không ngờ rằng trò đùa của mình lại khiến Trương Viễn ngất xỉu. Cậu thề rằng bản thân hoàn toàn không biết Trương Viễn mắc chứng sợ máu, nếu biết trước tình hình này thì dù có đánh chết cậu cũng không dám đùa như vậy.
Hướng dẫn viên phát hiện ra sự xôn xao ở phía này liền đi tới. Sau khi biết Trương Viễn ngất xỉu, ông lườm Cao Phi một cái rồi nói với những người khác: "Trước hết hãy dìu cậu ấy lên giường đi."
Cao Phi vội vàng cùng tiểu đội trưởng hợp sức khiêng Trương Viễn đặt lên chiếc giường bệnh bên cạnh. Lúc này, hướng dẫn viên lại nói với Cao Phi: "Suốt ngày chỉ biết gây chuyện cho liên đội, về viết bản kiểm điểm đi, trước khi tắt đèn buổi tối nộp cho tôi."
Cao Phi vô cùng bất lực, xem ra bản kiểm điểm này không chạy thoát được rồi.
Tất cả tân binh đã khám sức khỏe xong. Ngoại trừ Trương Viễn vẫn chưa tỉnh lại nên phải ở lại phòng y tế, các tân binh khác đều được tiểu đội trưởng trực ban dẫn về liên đội.
Bây giờ vẫn còn chút thời gian mới đến trưa, nhưng liên đội không tận dụng khoảng thời gian còn lại để huấn luyện thêm mà để mấy lão binh ở ban hậu cần mang đến mấy thùng sữa tươi phát cho chiến sĩ các tiểu đội.
Đến trưa, Trương Viễn quay về. Tuy nhiên, cậu ta không hề trách móc Cao Phi về vụ ngất xỉu do sợ máu, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Buổi chiều, việc huấn luyện tiếp tục. Lần này, có lẽ là do liên trưởng muốn bù đắp cho buổi sáng không huấn luyện, nên sau bốn giờ rưỡi chiều lại có thêm một bài huấn luyện thể lực năm cây số. Lần này, Cao Phi không còn nói chuyện so tài với tên Vương Dương kia nữa, cậu biết rõ nếu có so tiếp thì cũng chỉ là tự chuốc lấy khổ sở.
Huấn luyện thể lực 5 cây số cũng mệt mỏi chẳng kém gì 3 cây số trước đó, nhưng may là nhờ có lần huấn luyện 3 cây số kia, bọn họ đã đỡ hơn nhiều rồi.
Thế nhưng, liên trưởng không đưa ra tiêu chuẩn gì cả, có lẽ trong mắt ông, những tân binh này chạy xong 5 cây số đã là tốt lắm rồi, chưa nói đến việc dùng tiêu chuẩn để đánh giá bọn họ.
Huấn luyện thể lực kết thúc, đội ngũ được dẫn về. Các tiểu đội trưởng lại phát phiếu tắm cho từng tân binh, đây là cơ hội để họ được tắm rửa một lần nữa.
Sau khi phát phiếu tắm, tiểu đội trưởng tiểu đội ba nói với các chiến sĩ: "Cho các cậu 10 phút chuẩn bị, thu dọn đồ đạc xong thì ra ngoài tập trung."
Cao Phi nhanh chân lao đến trước tủ quần áo, mở tủ lấy đồ lót để thay.
Vương Dương cũng bước tới trước tủ, sau khi mở ra, cậu ta nói với Cao Phi ở bên cạnh: "Cao Phi, tôi phát hiện ra một quy luật, đó là cứ đến ngày chúng ta được đi tắm, liên đội sẽ tổ chức chạy bộ đường dài. Tôi tính rồi, lần chạy tới chắc chắn là thứ sáu tuần sau, chỉ không biết lần tới sẽ chạy bao nhiêu cây số. Lần trước buổi sáng chạy 3 cây số, hôm nay chạy 5 cây số, vậy lần tới có phải là 7 cây số không? Nếu thật sự là 7 cây số, tôi không tự tin chạy nổi đâu."
"7 cây số, đùa gì thế. Tôi nói cho cậu biết, dù có chạy tiếp thì cũng vẫn là 5 cây số thôi, tôi tìm hiểu rồi, trong quân đội chỉ có chạy 5 cây số là cùng, làm gì có xa hơn. Hơn nữa, dù có thật sự chạy bao nhiêu đi nữa, người không chạy nổi chỉ có chúng ta thôi, chứ cậu thì chạy mười cây số cũng chẳng sao cả."
Trương Vũ Tường cũng đi tới, tay cầm chiếc chậu nhựa màu vàng, lấy đồ lót thay rồi ném vào chậu, sau đó đóng cửa tủ lại.
Diêu Hoa đứng cạnh ba người Cao Phi, cậu ta cũng định lấy đồ lót để thay, nhưng ba người Cao Phi đứng chắn ở phía trước khiến cậu ta không dám tiến tới. Tuy đều là tân binh, nhưng Diêu Hoa là một người rất bình thường, cậu ta sợ rắc rối, càng không muốn tiếp xúc nhiều với kẻ cứng đầu như Cao Phi. Ngoài Cao Phi ra còn có Trương Vũ Tường và Vương Dương, trong mắt Diêu Hoa, bọn họ đều là những tên lính quậy phá.
Trong tiểu đội, Diêu Hoa có thể nói là cái gì cũng tầm thường.
Không, nói chính xác hơn là cậu ta còn tụt hậu hơn người khác. Người có trình độ huấn luyện ngang với cậu ta chỉ có Quách Lượng, nhưng Quách Lượng được cái là trí nhớ tốt, trong việc học tập điều lệ thì vẫn là người dẫn đầu ở tiểu đội ba.
Còn Diêu Hoa, không có mặt nào là tốt cả. Huấn luyện đội ngũ thì không nói được là tốt hay xấu, chỉ là không có gì nổi bật. Huấn luyện thể lực thì giống Quách Lượng, là người đứng bét tiểu đội.
Thực lòng mà nói, cậu ta không muốn tiếp xúc với ba người Cao Phi, và ba người Cao Phi cũng chẳng mặn mà gì với cậu ta, nhất là sau vụ mất tiền, Cao Phi càng coi Diêu Hoa như hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà, giữa hai người đến một câu nói cũng không có.
"Lượng tử, lát nữa tắm nhớ đứng cạnh tôi nhé." Cao Phi nhớ đến vụ xà phòng lần trước, nên ưu tiên hẹn trước với Quách Lượng. Lần trước đi tắm, bọn họ đã hứa hẹn lát về mua dầu gội, nhưng đến hôm nay vẫn chưa mua, không phải vì không có thời gian mà là quên mất.
"Lượng tử, đừng nghe nó, nó chỉ là thằng chực chờ thôi, muốn dùng ké dầu gội của cậu đấy. Cậu cứ theo tôi, cậu phải biết là trong tiểu đội mình, ngoài tiểu đội trưởng ra thì chỉ có tôi mới bảo vệ được cậu thôi."
Vương Dương vỗ vỗ ngực, cứ như thể cậu ta đã là người đứng đầu tiểu đội sau tiểu đội trưởng vậy.
"Thằng lùn kia, hình như cậu cũng định dùng ké dầu gội của người ta đấy thôi. Tôi không giống hai người, tôi là người thật thà nhất. Tiểu Lượng, đi theo tôi đi, tôi chưa mua dầu gội, lúc tắm phải dùng ké của cậu đấy."
"Mặt cậu thật đúng là dày." Cao Phi vừa nói vừa đóng cửa tủ, cậu nhìn về phía cửa phòng, thấy tiểu đội trưởng không có ở đó mới lấy bao thuốc lá đang giấu dưới quần lót ra khoe một chút.
"Ai muốn hút thì lúc vào nhà tắm, đi theo tôi."
Trương Vũ Tường nhìn thấy bao thuốc Cao Phi lấy ra, ngạc nhiên hỏi: "Cao Phi, cậu được đấy, cái này cậu giấu lúc nào thế?"
"Suỵt!" Cao Phi làm động tác im lặng với Trương Vũ Tường, rồi chỉ chỉ ra phía cửa, lúc này mới cất bao thuốc vào túi.
"Lát nữa chúng ta cùng tắm, đừng có nói ra ngoài."
"Tôi theo cậu." Sau khi nói xong, Trương Vũ Tường quay đầu nhìn những người khác đầy hung dữ: "Ai hút thuốc thì theo chúng tôi, không hút thì đừng có mà hé răng, đứa nào dám nói ra ngoài thì xem tôi xử lý thế nào."
Nói xong, ánh mắt Trương Vũ Tường lại trừng về phía Diêu Hoa. Những người khác trong tiểu đội cậu ta biết sẽ không nói, nhưng cái tên Diêu Hoa này hình như không hợp với bọn họ, chỉ sợ cậu ta sau lưng đi mách lẻo.
Diêu Hoa đương nhiên bị ánh mắt của Trương Vũ Tường dọa sợ, cậu ta tránh ánh nhìn của Trương Vũ Tường, mở tủ quần áo ra, cánh cửa tủ vừa vặn che khuất khuôn mặt cậu ta.
Cao Phi kéo Trương Vũ Tường một cái, thì thầm: "Thôi, đừng dọa cậu ta nữa, chúng ta đi trước đi."
Cao Phi cũng biết, vụ mất tiền lần trước cậu phải chịu tiếng xấu. Trương Vũ Tường và Vương Dương là anh em của cậu, đương nhiên thấy Diêu Hoa không vừa mắt. Nhưng giờ đây, Cao Phi đã không còn để tâm chuyện đó nữa, chuyện không làm thì chính là không làm, lòng ngay dạ thẳng là được.
Ba người Cao Phi rời đi, những người phía sau cũng đi theo. Diêu Hoa nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn trộm một cái, thấy mọi người trong tiểu đội đều đã rời khỏi ký túc xá, cậu ta mới nhanh chóng lấy đồ lót của mình ra. Ngay khoảnh khắc cầm lấy chiếc quần lót, cậu ta bỗng khựng lại.
Như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu ta nhìn lại phía sau một lần nữa, thấy những người khác trong phòng đã đi hết, cậu ta lấy chiếc quần lót ra, kéo khóa nhỏ phía trên, thò tay vào móc. Một vài tờ tiền xếp chồng lên nhau được cậu ta lấy ra trong tay.
Cậu ta mở ra xem, chỉ thấy một tờ 50, bốn tờ 10 đồng, một tờ 5 đồng, còn có ba tờ 1 đồng, vừa vặn 98 đồng...