"Cậu nói xem thế nào mới là văn minh? Cậu cứ nói trước đi, để tôi nghe thử xem."
"Cái gọi là văn minh ấy mà, tự nhiên là không được hành xử thô lỗ rồi. Thực ra rất đơn giản, cùng lên dịch vụ xã, tôi mời cậu ăn cay điều nhé. Kỳ thực giữa chúng ta cũng chẳng có mâu thuẫn gì lớn, đúng không? Đàn ông con trai với nhau, ăn ăn uống uống một chút là giải quyết được hết thôi, việc gì phải động tay động chân? Cậu thấy sao?"
Cao Phi cũng rất biết cách tìm lý do, đó là vì cậu ta đụng phải Vương Hải Dương, một kẻ mà mình không đánh lại được. Nếu là người khác, cậu ta mới chẳng thèm mời ăn uống gì cả.
Vương Hải Dương không đáp lại ngay, gã như đang suy tính xem trong lời nói của Cao Phi có cái bẫy nào không.
Thấy Vương Hải Dương không phản ứng, Cao Phi vội nói thêm: "Này cậu lùn, tôi bảo mời cậu ăn cay điều không phải chỉ có một gói đâu, tôi mời hẳn một bịch không được sao?"
Vương Hải Dương ngừng suy nghĩ, gã nhìn Cao Phi một cách nghiêm túc rồi đột ngột đổi giọng: "Một bịch mà muốn dàn xếp với tôi à? Không được, cậu coi tôi rẻ mạt quá đấy."
"Không được à? Thế cậu nói xem, thế nào mới được?" Nghe giọng điệu của Vương Hải Dương, Cao Phi biết vẫn còn chỗ để thương lượng.
"Ít nhất phải hai bịch!" Vương Hải Dương nói rồi giơ hai ngón tay lên.
Cao Phi nghe vậy suýt nữa thì bật cười, kịch bản này quen thuộc quá, chẳng khác nào đám trẻ con đang mặc cả với nhau.
"Được rồi, cậu nói đấy nhé! Đừng nói hai bịch, ba bịch tôi cũng không ý kiến."
"Vậy thì ba bịch, cậu nói đấy nhé." Vương Hải Dương đúng là làm thật.
Cao Phi cảm thấy hơi ê răng, thầm nghĩ sao mình lại thốt ra câu đó cơ chứ, chẳng phải tự đào hố chôn mình sao?
"Ba bịch thì ba bịch, tôi mời được! Đúng rồi, hai cậu có đi không?" Cao Phi vừa nói vừa nhìn về phía Quách Lượng và Trương Vũ Tường.
"Cậu chỉ nói mời một mình Vương Hải Dương, chứ đâu có bảo mời cả hai chúng tôi." Trương Vũ Tường cũng là kẻ sĩ diện, lúc này vẫn đang giữ giá, chờ Cao Phi xuống nước.
"Cậu nói xem, mời một người cũng là mời, mời ba người cũng là mời. Chẳng lẽ để chúng tôi ăn mà các cậu ngồi nhìn à?" Cao Phi nói xong liền quay lại, kéo tay Quách Lượng và Trương Vũ Tường: "Đi thôi, đừng làm mặt lạnh nữa."
"Cao Phi à, tôi buồn đi tiểu thật mà." Quách Lượng lên tiếng không đúng lúc chút nào.
"Ăn xong rồi đi, không chết được đâu." Trương Vũ Tường trả lời thay Cao Phi.
Cao Phi nhìn Trương Vũ Tường, đoạn giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
"Được rồi!" Quách Lượng đành chấp nhận.
Ba người đến dịch vụ xã, Cao Phi chỉ vào dãy điện thoại công cộng được ngăn thành từng buồng nhỏ, bảo với ba người: "Chúng ta vào quân đội đến giờ vẫn chưa liên lạc với gia đình đúng không? Tranh thủ cơ hội này gọi về nhà đi. Tôi đi mua đồ ăn, các cậu chiếm giúp tôi một máy nhé."
Cao Phi đi mua đồ, Trương Vũ Tường không nghĩ ngợi gì liền tiến về phía chiếc điện thoại trống. Quách Lượng nhìn quanh rồi cũng bước vào buồng điện thoại. Chỉ có Vương Hải Dương là không nhúc nhích, gã đứng nguyên tại chỗ chờ Cao Phi quay lại.
Cao Phi mua bốn gói cay điều rồi trở về. Vừa tới nơi, cậu thấy Vương Hải Dương vẫn đứng chờ, liền đưa một gói cho gã rồi hỏi: "Cậu gọi nhanh thế à? Xong rồi?"
Vương Hải Dương nhận lấy cay điều, xé miệng bao rồi cắn một miếng.
"Gì cơ? Làm sao mà nhanh thế được, tôi có gọi đâu."
"Cậu không gọi? Hay là không mang tiền, hay vì lý do gì khác?" Cao Phi cũng xé một gói cay điều, cắn một miếng.
"Tôi không muốn gọi về nhà. Trước khi đến đây tôi đã thề rồi, nếu trong quân đội mà không làm nên trò trống gì thì tôi sẽ không liên lạc với gia đình." Vương Hải Dương thản nhiên nói.
"Không liên lạc với nhà thì thôi, cậu có thể gọi cho bạn bè mà. Nếu không có tiền thì tôi mời." Cao Phi lại nói.
Vương Hải Dương xua tay không quan tâm: "Không cần đâu, hơn nữa tôi cũng chẳng có bạn gái!"
"Gì cơ? Không có bạn gái? Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà chưa từng yêu đương thế?" Cao Phi ngạc nhiên hỏi.
"Tôi mới 18 thôi được không? 18 tuổi mới là thành niên, yêu đương có phải sớm quá không?" Vương Hải Dương nói xong cũng thấy lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ Cao Phi còn lớn tuổi hơn mình, đã sớm yêu đương rồi sao? Nhìn cũng không giống, Cao Phi trông có vẻ là người nhỏ tuổi nhất trong lớp.
"Sao lại sớm? 18 tuổi rồi đấy nhé! Tôi nói cho cậu biết, tôi yêu được hai năm rồi đây này. Thôi, lười nói với cậu quá. Cậu không gọi thì tôi gọi đây, vào quân đội bao nhiêu ngày rồi, phải gọi cho bạn gái tôi cái đã."
Cao Phi nói xong liền đi về phía buồng điện thoại. Đi được hai bước, cậu lại quay lại, nhét hai gói cay điều chưa bóc vào tay Vương Hải Dương.
"Tôi đi gọi điện đây, cậu đưa hai gói này cho hai người kia hộ tôi." Nói xong, Cao Phi bước vào buồng điện thoại.
---❊ ❖ ❊---
"Alo... Nhã Cách... em có nhớ anh không... anh nhớ em lắm... trong quân đội chẳng đẹp đẽ gì đâu... em đợi anh hai năm nhé... anh xuất ngũ sẽ về ngay..."
Gọi điện xong, Cao Phi bước ra khỏi buồng điện thoại với vẻ mặt phơi phới. Cậu báo số buồng với chủ dịch vụ xã, thanh toán tiền cước rồi quay lại bên cạnh Vương Hải Dương.
Thấy Cao Phi tới, Vương Hải Dương liền bảo: "Cao Phi này, cậu vẫn còn nợ tôi hai gói cay điều đấy nhé."
"Được, nhớ rồi. Lát nữa tôi mời cậu sau." Cao Phi đáp lại một câu rồi đưa mắt nhìn quanh dịch vụ xã, chủ yếu là xem có người quen nào không. Nhưng tính đi tính lại, người quen duy nhất của cậu hình như chỉ có Vương Dã, tức là gã to con kia.
Chỉ tiếc là hôm nay Vương Dã không tới đây, cậu cũng không có hẹn trước với hắn nên đương nhiên không thể gặp được.
Quách Lượng cũng quay lại, cậu cười nói với Cao Phi và Vương Hải Dương: "Mẹ tớ bảo, tớ đi lính thế này oai lắm. Trong làng có mấy bà mối đến nhà tớ, đòi làm mai cho tớ đấy. Mẹ tớ bảo tớ phải cố gắng rèn luyện trong quân đội."
Cao Phi nheo mắt cười: "Ồ hố, cậu oai thật đấy nhỉ? Còn có mấy người đến làm mai cơ à? Xem cậu kìa, sướng chưa kìa! Nhưng mà phải chú ý đấy, đừng có gọi điện về nhà một cái là mang hết giọng địa phương quê mùa ra đây."
Quách Lượng gãi đầu xấu hổ: "Tại tớ nói quen miệng thôi, quên mất, đừng để ý nhé."
Cao Phi thuận tay vỗ vai Quách Lượng, rồi khoác vai cậu ta, hỏi nhỏ như kẻ trộm: "Này Tiểu Lượng, tớ hỏi cậu nhé, mẹ cậu bảo có mấy bà mối đến làm mai, thế mấy đối tượng đó cậu có quen không? Đã gặp chưa? Trông họ thế nào? Có xinh không?"
Quách Lượng cười ngây ngô: "Cái này... biết nói sao nhỉ, tớ cũng không biết nói thế nào nữa."
"Đừng có lề mề, sự thật thế nào thì cứ nói thế ấy. Yên tâm, tớ không giành với cậu đâu." Vương Hải Dương hình như cũng rất tò mò.
"Mấy bà mối đó có hai người là bạn học tiểu học của tớ. Với họ thì tớ biết nhiều hơn chút. Hỏi có xinh không ấy à, hồi nhỏ trông họ chẳng ra sao cả. Tớ nhớ hồi chưa đi học, tụi tớ chơi với nhau, đứa nào đứa nấy mũi dãi đầy mặt, hoặc là nước mũi chảy dài, cứ hít hà hít hà, xấu kinh khủng. Nhưng năm ngoái trước khi nhập ngũ tớ có gặp họ, thay đổi nhiều lắm. Họ đi làm ở nhà máy điện tử miền Nam về, đứa nào đứa nấy ăn mặc sành điệu, trông xinh như người thành phố vậy."
Quách Lượng miêu tả rất có hình ảnh, qua lời kể của cậu, có thể thấy rõ sự khác biệt giữa hai cô bạn tiểu học hồi nhỏ và lúc trưởng thành.
"Này này, hoàn hồn lại đi!" Thấy Quách Lượng có vẻ đang mơ màng, Cao Phi khua tay trước mặt cậu.
Quách Lượng lúc này mới sực tỉnh, cậu tỏ vẻ áy náy: "Vừa nãy tớ hơi mất tập trung."
"Cậu đâu phải mất tập trung, rõ ràng là tâm hồn cậu bay đến chỗ hai cô bạn kia rồi. Nói thật đi, có phải cậu đang nghĩ đến chuyện cưới một trong hai cô làm vợ không?" Cao Phi nhiều chuyện hỏi.
Quách Lượng vô thức gật đầu.
"Thế cậu nói xem, hai cô đó cậu thích cô nào?" Vương Hải Dương hỏi.
Quách Lượng nghĩ ngợi, càng nghĩ càng thấy khó xử.
Cao Phi thấy vậy liền hỏi: "Cậu thấy khó chọn quá à? Thấy cả hai đều xinh, đều muốn cưới cả hai đúng không?"
Quách Lượng vô thức gật đầu, nhưng ngay lập tức lại lắc đầu, giải thích: "Không có, tớ không nghĩ thế."
Cao Phi xua tay: "Cậu có nghĩ cũng chẳng sao cả, chuyện này bình thường mà. Thực ra muốn chọn thế nào thì rất đơn giản, cậu thấy ai tốt thì chọn người đó thôi. Chẳng lẽ trong lòng cậu chưa có chút định hướng nào sao?"
Quách Lượng đáp: "Trong lòng tớ thực sự không có định hướng, tớ thấy cả hai đều tốt."
"Tốt ở điểm nào? Cậu nói thử xem, để tớ làm quân sư cho."
Quách Lượng thật thà nói: "Tốt thì là tốt thôi, cả hai đều xinh, ăn mặc sành điệu, quan trọng nhất là dáng người họ rất đẹp."
Nghe vậy, Cao Phi bật cười, vỗ mạnh vào tay Quách Lượng: "Tiểu Lượng à, cậu bạo thật đấy! Cậu thế này đâu phải muốn tìm đối tượng, rõ ràng là cậu thèm, thèm thân thể của họ rồi còn gì."
"Không phải đâu, tớ không..."
Quách Lượng định giải thích, nhưng Cao Phi cắt ngang: "Tiểu Lượng, đừng giải thích, giải thích chính là che đậy, che đậy chính là sự thật."
Quách Lượng hoàn toàn cạn lời. Nếu giờ cậu nói thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì, cậu không cãi lại được Cao Phi. Hơn nữa, ngẫm lại lời Cao Phi nói cũng có lý, cậu hình như đúng là đang thèm thật, thèm cái gì thì ai cũng hiểu rồi đấy.
Cao Phi không trêu chọc Quách Lượng nữa. Lúc này, ánh mắt cả bọn đổ dồn về phía Trương Vũ Tường vừa bước ra khỏi buồng điện thoại. Chỉ thấy mắt Trương Vũ Tường đỏ hoe, như vừa mới khóc xong, vẻ mặt trông vừa đáng sợ vừa khiến người ta lo lắng.