"Vương Dương, quay đằng sau!"
Tiểu đội trưởng Vương Cương đứng bên cạnh Vương Dương, đích thân ra lệnh riêng cho mình cậu ta.
Vương Dương quay người, động tác coi như chuẩn, không hề sai sót.
"Quay đằng sau!" Tiểu đội trưởng Vương Cương lại ra lệnh lần nữa, vẫn chỉ nhắm vào một mình Vương Dương. Tuy nhiên, đám tân binh tiểu đội ba cũng có người căng thẳng, nghe lệnh là quay theo, tiểu đội trưởng Vương Cương cũng chẳng buồn để ý, ông chỉ chăm chăm nhìn Vương Dương.
Lần này, Vương Dương sai rồi, cậu ta quay từ bên trái.
"Cậu quay đằng sau kiểu gì mà còn tự sáng tạo thế, ai dạy cậu đấy?"
"Tôi thấy làm thế này tốt hơn, lúc nào cũng quay từ một phía, chẳng phải nhìn đẹp mắt hơn sao?" Vương Dương thế mà chẳng hề để tâm đến vẻ nghiêm nghị của tiểu đội trưởng Vương Cương.
"Cậu giỏi lắm, còn đẹp mắt, đẹp mắt cái con khỉ! Điều lệnh đội ngũ của quân đội mà cậu cũng muốn sửa à? Chuẩn bị chống đẩy, 50 cái."
Vương Dương trở thành người đầu tiên trong tiểu đội ba bị phạt thể xác, cậu ta cũng chẳng nói hai lời, năm mươi cái chống đẩy đối với cậu ta mà nói là chuyện quá dễ dàng.
"Ai cho phép cậu đứng lên, hả?" Tiểu đội trưởng Vương Cương trừng mắt chất vấn Vương Dương khi cậu ta vừa đứng dậy.
"Tiểu đội trưởng, tôi làm xong rồi, chẳng lẽ không được đứng lên sao?"
"Làm xong rồi? Tôi đã nói là xong chưa? Tôi cho phép cậu đứng lên à?"
Ba câu hỏi liên tiếp của tiểu đội trưởng Vương Cương khiến Vương Dương ngẩn cả người.
"Tôi làm xong thật mà."
"Trong quân đội, mọi hành động đều phải tuân theo mệnh lệnh, tôi chưa ra lệnh đứng lên thì cậu không được phép đứng. Chuẩn bị chống đẩy, tiếp tục 50 cái nữa."
"Lại nữa à..."
Vương Dương không cam lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của tiểu đội trưởng, cậu ta chỉ còn cách tiếp tục chống đẩy.
Lần này làm xong, Vương Dương không đứng dậy nữa, cậu ta đã khôn ra rồi, liền lớn tiếng báo cáo: "Báo cáo tiểu đội trưởng, đã làm xong 50 cái chống đẩy."
"Đứng lên đi, về hàng!"
Huấn luyện tiếp tục diễn ra, chẳng hiểu sao, càng tập lâu thì lỗi sai lại càng nhiều, người quay sai hướng không còn chỉ giới hạn ở mỗi một mình Vương Dương nữa.
Một ngày huấn luyện kết thúc, đến tối, đám tân binh mới nhập ngũ không có thời gian tự do cho riêng mình. Thời gian buổi tối các tiểu đội đều tổ chức học tập điều lệnh, điều lệ.
Tiểu đội trưởng Vương Cương cũng không yêu cầu quá khắt khe, để mặc cho tân binh tiểu đội ba tự học. Mỗi người ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, tay cầm sổ ghi chép, chăm chú đọc ra dáng lắm.
Trung đội trưởng thường rất bận rộn, vào buổi tối hiếm khi thấy mặt ông, nhưng hôm nay lại lạ thường, trung đội trưởng một bất ngờ quay lại. Tuy nhiên, ông vẫn tỏ vẻ bận rộn, gọi tiểu đội trưởng Vương Cương đi mất, còn đi làm gì thì chẳng ai dám hỏi.
Tiểu đội trưởng vừa đi, Vương Dương liền ghé đầu sang phía Cao Phi.
"Tiểu Phi, cậu nói xem làm sao để trả thù mà không quá đáng, lại không dễ bị người ta bắt thóp nhỉ?"
Cao Phi quay đầu lại, đôi mắt to trừng nhìn Vương Dương.
"Cậu muốn trả thù ai, không phải là tiểu đội trưởng đấy chứ?"
"Ừ!" Vương Dương gật đầu.
"Cái gì, cậu muốn..."
Cao Phi vừa thốt ra lời, Vương Dương đã đưa tay bịt miệng cậu ta lại, ra hiệu bằng ánh mắt.
Những người khác ngoái đầu nhìn về phía Cao Phi và Vương Dương. Lúc này Vương Dương cười với mọi người: "Chúng tôi đang kể chuyện cười thôi."
Một câu nói đã dời sự chú ý của mọi người đi, nhưng lại không dời được Trương Vũ Tường. Cậu ta thò tay xuống dưới, xách cái ghế đẩu của mình di chuyển lại gần Cao Phi và Vương Dương.
"Hai cậu lại đang âm mưu chuyện xấu gì thế?"
Trương Vũ Tường vừa di chuyển lại gần đã thì thầm hỏi.
Vương Dương nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến ba người họ, mới ghé đầu vào giữa, thì thầm: "Hôm nay tiểu đội trưởng phạt tôi tơi tả, từ đầu đến cuối tôi đã phải chống đẩy 400 cái đấy. Trong lòng tôi có cục tức, tôi phải trả thù."
"Trả thù á? Cậu mà có gan đó thật à? Nếu vậy thì tôi ủng hộ cậu về mặt tinh thần. Cậu định làm thế nào, không phải định tìm tiểu đội trưởng solo một trận chứ?"
Trương Vũ Tường nghe lời Vương Dương, trong lòng cũng thấy hơi phấn khích, chỉ là cậu ta chỉ biết nói mồm chứ chẳng đời nào giúp đỡ thực chất.
"Tôi đang nghĩ đây, hai cậu không giúp tôi hiến kế à?" Vương Dương nói rồi nhìn Cao Phi và Trương Vũ Tường.
"Trả thù tiểu đội trưởng không hay đâu, nếu bị phát hiện thì chúng ta khổ đời. Tôi thấy thôi bỏ đi."
Cao Phi thoái lui, cậu thực sự không muốn rước họa vào thân.
"Tiểu Phi, sao cậu nhát thế? Đừng quên hôm nay cậu cũng bị phạt không ít đâu."
Thấy Cao Phi muốn rút lui, Vương Dương liền dùng kế khích tướng.
"Ai nhát? Cậu coi thường tôi đấy à? Chủ yếu là tôi muốn sống yên ổn một chút. Hình phạt hôm nay tôi đã chịu không nổi rồi, không muốn bị phạt thêm nữa đâu."
Cao Phi nói xong liền định xách ghế bỏ đi.
"Nhát vẫn là nhát, tìm cớ làm gì."
Lời của Vương Dương lại một lần nữa kích động Cao Phi.
Cao Phi là kiểu người ăn mềm không ăn cứng, rất sĩ diện, sợ nhất là bị người khác coi thường. Vốn dĩ cậu đã định đi, nhưng bị câu nói của Vương Dương kích thích, lại ngồi lì xuống.
"Không phải là trả thù thôi sao, mấy trò này tôi chơi nhiều rồi. Đợi chút, để tôi nghĩ xem."
Chẳng bao lâu sau, Cao Phi đã nghĩ ra. Cậu nghĩ đến chuyện trả thù mà bản thân cũng không nhịn được cười.
Vương Dương thấy Cao Phi cười đến ngẩn ngơ, liền hỏi: "Tiểu Phi, cậu nghĩ ra kế gì rồi?"
Cao Phi kéo Trương Vũ Tường và Vương Dương lại gần, ghé đầu vào giữa, thì thầm: "Trước đây tôi từng dùng..."
"Ái chà, Tiểu Phi cậu ác thật đấy, nhưng kế của cậu tôi thích." Vương Dương cười, vỗ vỗ vào vai Cao Phi.
"Kế tôi đã bày cho cậu rồi, còn đạo cụ cần dùng thì tự đi mà tìm. Với lại nếu bị phát hiện, không được khai ra tôi đấy."
Vương Dương cười đáp: "Tiểu Phi, cậu coi thường tôi quá rồi đấy. Tôi trông giống loại người không biết nghĩa khí thế sao?"
Cao Phi liếc nhìn Vương Dương: "Biết thế nào được, tục ngữ có câu 'biết người biết mặt không biết lòng', tôi phải nhắc nhở cậu trước chứ."
Vương Dương cười, vỗ nhẹ vào cánh tay Cao Phi: "Sẽ không đâu, chúng ta là anh em, làm sao tôi có thể bán đứng anh em mình được?"
"Anh em? Anh em chẳng phải là để bán đứng sao?" Cao Phi lại bồi thêm một câu không nể nang gì.
"Cậu yên tâm đi, tôi Vương Dương không phải loại người bán đứng bạn bè. Thôi, tôi đi kiếm đạo cụ đây, hai cậu có đi cùng không?"
Vương Dương nói rồi nhìn Cao Phi và Trương Vũ Tường, trong mắt cậu ta, làm chuyện lớn thì đương nhiên phải kéo anh em theo.
Cao Phi xua tay: "Tôi không đi."
Vương Dương lại nhìn sang Trương Vũ Tường, Trương Vũ Tường cũng lắc đầu.
"Tôi cũng không đi."
"Hai cậu đúng là không xứng làm anh em. Đã vậy thì tôi tự đi một mình."
Vương Dương nói xong liền chạy vụt ra ngoài, nhưng cậu không đi ra ngoài doanh trại mà đi vào phía trong khu liên đội.
"Thằng lùn, sai hướng rồi, phải đến cửa hàng dịch vụ mới đúng chứ." Lâm Sâm đuổi theo đến cửa, nhắc nhở Vương Dương một câu.
Vương Dương quay đầu lại nói: "Tôi phải đi xin phép liên đội trưởng hoặc chính trị viên chứ, tiểu đội trưởng với trung đội trưởng đâu có ở đây, tôi biết xin ai?"
Cao Phi bừng tỉnh, cậu nhìn Vương Dương nói: "Thế sao không nói sớm, tôi còn tưởng não cậu chập mạch, đến phương hướng cũng không phân biệt được."
"Não cậu mới chập mạch ấy!" Vương Dương đáp lại rồi bỏ đi.
Cao Phi quay lại chỗ ngồi, vừa ngồi xuống, Trương Vũ Tường liền ghé đầu qua.
"Tiểu Phi, tên Vương Dương đó đi thật à?"
Cao Phi dùng ánh mắt ra hiệu ra phía ngoài: "Cậu không thấy à, còn hỏi tôi làm gì."
Trương Vũ Tường cười ngượng nghịu: "Tôi cứ tưởng nó nói đùa, ai ngờ lại làm thật."
"Mặc kệ nó thật hay đùa, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Cứ coi như không biết gì, việc ai nấy làm." Cao Phi nói rồi cầm quyển sổ ghi chép lên, cậu đâu có thực sự muốn học, chỉ là không có việc gì làm, mọi người đều đang học nên cậu cũng phải làm màu một chút.
Chẳng đợi lâu, Vương Dương đã quay lại. Vừa vào phòng, cậu ta đã cười bí hiểm với Cao Phi, còn vẫy vẫy bàn tay đang nắm chặt.
Cao Phi không muốn để ý đến Vương Dương, cậu lấy sổ ghi chép che mặt, không nhìn tên đó nữa.
Vương Dương ngồi xuống chỗ của mình, nói khẽ với Cao Phi đang cố tình quay mặt đi: "Cửa hàng dịch vụ có bán dầu gió thật đấy, có 5 hào một hộp, tôi mua ba hộp, tặng cậu một hộp."
Vương Dương nói rồi nhét một hộp tròn nhỏ bằng đồng xu vào tay Cao Phi.
Điều đầu tiên Cao Phi nghĩ đến là tên này muốn kéo mình xuống nước, cậu theo bản năng cảm thấy không có chuyện gì tốt lành, vội vàng nhét trả dầu gió cho Vương Dương.
Vương Dương không nhận, còn né sang một bên.
"Thứ này tôi không nhận, cậu cầm về đi."
Cao Phi nhất quyết muốn trả lại.
"Tôi đã bảo tặng cậu rồi thì cứ nhận lấy đi, sau này dùng đến, phòng muỗi phòng côn trùng gì đó, hiệu quả lắm."
Vương Dương nói rồi lại nhét một hộp dầu gió vào tay Trương Vũ Tường.
"Gặp mặt là có phần, chỉ có hai cậu là anh em của tôi, tôi không thể quên hai cậu được."
"Phòng cái gì mà muỗi với chả côn trùng, giờ là mùa đông, làm gì có con nào. Cầm về đi, đừng hại tôi." Cao Phi thực sự không muốn, cậu quyết tâm trả lại hộp dầu gió đó cho Vương Dương.
Sắc mặt Vương Dương trầm xuống: "Hai cậu có coi tôi là anh em không? Coi là anh em thì nhận lấy đi, đồ tôi Vương Dương đã tặng đi thì không bao giờ nhận lại."
Trương Vũ Tường vỗ vai Cao Phi: "Thôi, nhận đi, thứ này hạn sử dụng dài lắm, biết đâu sau này dùng đến thật."
"Cái gì mà biết đâu, rõ ràng là chắc chắn sẽ dùng đến. Thôi, không nói nhảm với hai cậu nữa, tôi phải làm việc chính đây, hai cậu giúp tôi che chắn nhé."
Vương Dương đứng dậy, ra vẻ đi đến tủ đồ cá nhân cạnh tường. Thấy không ai chú ý, cậu nhanh chóng mở tủ của tiểu đội trưởng Vương Cương, lấy ra một chiếc quần lót của ông, vò nát trong tay rồi làm bộ đi về.
Vương Dương quay lại chỗ ngồi, ra hiệu cho Cao Phi và Trương Vũ Tường che chắn cho mình. Cao Phi vốn không muốn giúp, nhưng cuối cùng tư tưởng đen tối trong lòng đã chiến thắng, cậu cùng Trương Vũ Tường chắn cho Vương Dương làm trò.
Vương Dương nhanh chóng mở nắp dầu gió, dùng ngón tay quệt một ít rồi nhanh tay bôi lên chiếc quần lót của tiểu đội trưởng. Sau khi bôi xong, cậu giơ ngón tay cái ra hiệu "OK" với Cao Phi và Trương Vũ Tường.