Cao Phi ngồi tạm vào chỗ trống đối diện. Gã tân binh cao to ngốc nghếch vừa đánh nhau với cậu lúc nãy, mũi đang nhét giấy vệ sinh, trông chẳng khác nào một con voi bị gãy ngà. Gã cứ nhìn chằm chằm Cao Phi, không rõ đó là ánh mắt gì. Cao Phi thật sự không chịu nổi cái kiểu nhìn vừa oán trách vừa thù hằn đó. Cậu muốn quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn gã, nhưng dù có ngoảnh sang bên thì vẫn cảm nhận được ánh mắt của kẻ kia đang phóng tới.
"Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn tôi nữa, mẹ nó chứ, nói rõ ràng ra không phải xong rồi sao." Cậu không nói gì nữa, ném ánh mắt ra ngoài cửa sổ, mặc kệ gã. Còn duyên phận à? Đúng là có duyên, cái thằng nhóc này có cái duyên khiến người ta ngứa đòn.
Đoàn tàu mang theo thứ âm thanh vĩnh cửu, đơn điệu ấy lao về phía trước. Ngồi xe lâu, dù là người nói nhiều đến mấy cũng chẳng còn gì để tán gẫu.
Tàu dừng lại giữa chặng, nghe bảo là phải chuyển tàu. Tất cả mọi người đều xuống xe, một viên quân quản đeo quân hàm hai vạch một sao dẫn theo vài cựu binh đón tân binh, xếp hàng rồi đưa họ xuống tàu.
Sau khi xuống xe, Cao Phi mới phát hiện bên ngoài đang có tuyết rơi, lạnh, còn lạnh hơn cả quê hương cậu. Đây là đâu mà sao lại lạnh đến thế này? Cậu rất muốn tìm người hỏi thử, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của viên quân quản kia, Cao Phi đành tạm thời gạt câu hỏi này sang một bên.
Vì phải đợi chuyển tàu khá lâu, đám tân binh bọn họ chỉ có thể được đưa đến cơ quan vũ trang địa phương chờ đợi.
Ra khỏi nhà ga, Cao Phi mới biết đây chỉ là một nhà ga nhỏ, ga của huyện lỵ. Bên ngoài không có mấy người, nhưng sự xuất hiện của đội ngũ bọn họ vẫn mang đến chút mới mẻ cho những người dân thưa thớt ở đó.
Đây là một huyện lỵ rất nghèo, không có lấy một tòa nhà cao tầng. Bữa tối mà cơ quan vũ trang địa phương cung cấp cho họ cũng đơn giản đến mức chỉ có một bát cháo trắng, một cái bánh bao, cộng thêm một gói nhỏ rau muối.
Ăn cơm xong, các tân binh lại xếp hàng ngồi dưới đất, chờ đợi sự sắp xếp tiếp theo.
Việc này chẳng giống đi lính chút nào, quá khác biệt. Trời lạnh thế này mà bắt ngồi trên sàn, ngay cả lúc ăn cơm cũng phải xếp hàng ngồi xổm chỉnh tề.
Điều này khiến Cao Phi liên tưởng đến tù nhân trong trại giam. Tuy cậu chưa từng vào tù, nhưng nghĩ lại thì chắc cũng tầm này thôi.
Lần đầu tiên Cao Phi nảy sinh cảm giác hối hận. Không phải vì chuyện ăn uống, cũng không phải vì việc họ đang phải ngồi trên nền đất lạnh lẽo, mà chỉ vì họ bị đối xử như tội phạm.
Đúng, chính là như vậy. Vài cựu binh cứ đứng nhìn chằm chằm họ, giống như cai ngục canh tù nhân, ai vừa có chút động tĩnh là sẽ phải hứng chịu cái nhìn giận dữ của những gương mặt đen sì đó.
Bên cạnh Cao Phi là gã tân binh đã đánh nhau với cậu trên tàu, lúc này gã rất yên lặng.
"Này, tôi hỏi này, gã khổng lồ, cậu... cậu ăn no chưa?"
Cao Phi thực sự quá chán, muốn tìm ai đó nói chuyện để giết thời gian, nhưng bên cạnh chỉ có mỗi gã ngốc từng đánh nhau với mình, vừa mở lời đã thấy hơi gượng gạo.
"Ồ, chưa no. Mấy cái bánh bao kiểu đó, bình thường ở nhà tôi ăn một lần tám cái."
Gã tân binh ngốc cũng không ngờ kẻ có thù oán với mình lại quan tâm đến mình.
"Tôi cũng chưa no. Nhưng tôi có mang theo gà quay, không biết giờ có cho ăn không nữa."
Cao Phi vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn mấy cựu binh đang đi tuần xung quanh.
Gã ngốc cũng lén nhìn theo, rồi khẽ nói: "Chắc là không cho đâu, anh nhìn ánh mắt của họ xem, đáng sợ thật."
"Biết đâu được?"
Cao Phi lặng lẽ thò tay vào túi ni lông mình mang theo, xé một miếng thịt gà quay, đợi lúc cựu binh không chú ý, nhanh chóng nhét vào miệng.
Cậu cười đắc ý với gã ngốc, lúc này mới phát hiện yết hầu của gã đang nuốt nước bọt ừng ực.
Lâm Sâm sững sờ, rồi mới hỏi nhỏ: "Này gã ngốc, cậu không mang theo đồ ăn gì sao?"
Gã tân binh ngốc gật đầu: "Không!"
Lâm Sâm lại nhìn đám cựu binh tuần tra, thấy không ai chú ý đến họ, cậu mới thò tay vào túi ni lông.
Để không bị cám dỗ bởi thức ăn, gã ngốc quay mặt đi chỗ khác không nhìn Cao Phi. Đúng lúc đó, gã cảm thấy tay mình bị huých nhẹ. Cúi đầu nhìn xuống, thấy một bàn tay đang đưa ra một chiếc đùi gà.
Gã ngốc nhìn mặt Cao Phi, vô cùng kinh ngạc.
Cao Phi cười với gã, đặt chiếc đùi gà vào tay gã: "Cậu cẩn thận chút, đừng để mấy lão già kia phát hiện."
"Tôi... tôi không đói!" Gã ngốc do dự từ chối, muốn trả lại đùi gà cho Cao Phi.
"Cậu lừa quỷ à? Vừa nãy còn bảo chưa no, giờ lại nói không đói, cậu tưởng tôi ngốc chắc? Không tin tôi đánh cậu đấy."
Cao Phi nói xong, quên mất hoàn cảnh hiện tại, vô thức giơ tay lên làm động tác đánh người.
Cựu binh tuần tra bên cạnh lập tức phát hiện tình hình, sải bước chân dõng dạc đi tới.
Lâm Sâm và gã ngốc cũng nhận ra cựu binh đang đi về phía mình, hoảng loạn tay chân, muốn giấu miếng thịt gà đi.
"Mẹ nó, đắc ý quên hình rồi, sao lại quên mất..." Cao Phi thầm nghĩ xem phải làm sao bây giờ.
Cựu binh đi tới, trừng mắt nhìn Cao Phi và gã ngốc: "Hai cậu đứng lên cho tôi!"
Thôi xong, không kịp giấu nữa rồi. Chẳng còn cách nào khác, Cao Phi và gã tân binh ngốc đành cầm đùi gà, miếng thịt đứng dậy.
"Hai cậu định giành giật đồ ăn à?"
Cựu binh nhìn miếng thịt trên tay hai người, chỉ nghĩ là họ sắp đánh nhau vì tranh giành thức ăn.
"Báo cáo, không phải ạ. Gã ngốc nói cậu ấy chưa no, tôi đưa đùi gà cho cậu ấy, cậu ấy không lấy, tôi đang dọa cậu ấy thôi."
Cao Phi thấy không trốn được nữa, đành trả lời thành thật.
Cựu binh không nhìn Cao Phi mà nhìn chằm chằm vào gã ngốc, khiến gã cảm thấy lạnh sống lưng.
"Cậu chưa no?"
"Tôi... tôi... tôi..." Gã ngốc do dự, không biết phải nói thế nào, gã đã bị cựu binh dọa cho cứng họng.
"Tôi cái gì mà tôi, trả lời thành thật đi, no là no, chưa no là chưa no." Giọng điệu của cựu binh không cho phép nghi ngờ.
"Tôi... tôi chưa no." Giọng gã ngốc rất nhỏ, nghe như một người phụ nữ oán hận.
"Nói to lên! Sắp thành quân nhân cả rồi, phải có dáng vẻ của quân nhân chứ, cứ ấp a ấp úng như thế là thế nào?" Cựu binh như không nghe rõ, quát lớn.
"Tôi chưa no!" Lần này, gã ngốc liều mạng, giọng cũng to hơn hẳn.
Cựu binh lại nhìn gã ngốc: "Sau này nhớ phải hô báo cáo trước."
"Báo cáo, tôi cũng chưa no." Cao Phi cũng nói. Cậu nghĩ thầm, gã ngốc này cũng vì mình mà bị gọi đứng dậy, mình không thể không nghĩa khí, hơn nữa trước đó vì hiểu lầm mà đã đánh gã trên tàu rồi.
Cựu binh nhìn Cao Phi: "Sau này gặp cựu binh phải gọi là tiểu đội trưởng. Được rồi, hai cậu ngồi xuống đi."
Cao Phi và gã ngốc nhìn nhau, phát hiện gã cũng ngơ ngác y hệt mình. Cứ thế này thôi sao? Không đau không ngứa, không bị mắng mỏ gì, kết thúc đơn giản vậy sao? Cốt truyện không nên phát triển thế này mới đúng. Theo kịch bản bình thường thì cựu binh phải mắng họ một trận tơi bời, rồi vứt đống thịt gà trên tay họ đi chứ.
Hai người ngồi xuống lần nữa, gã ngốc đang do dự không biết có nên trả lại đùi gà cho Cao Phi hay không.
Cựu binh đi lên phía trước, vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người.
"Bây giờ tôi nói một chút, bữa cơm vừa rồi chắc có nhiều người chưa no. Tôi nghĩ lúc đến đây các cậu cũng có mang theo thức ăn. Nếu bây giờ còn đói thì lấy thức ăn của mình ra ăn đi, nhưng tôi có một yêu cầu: lúc ăn phải giữ trật tự, đừng gây ra tiếng động gì cả."
Cao Phi nghe vậy cũng sững sờ, kịch bản này xem ra cũng không đến nỗi cẩu huyết như mình nghĩ.
Gã ngốc nhìn Cao Phi, cầm chiếc đùi gà, vẻ mặt do dự.
"Được rồi, ăn đi. Tôi còn nhiều lắm, không đủ thì lại bảo tôi."
Cao Phi cười với gã, mở túi ni lông, xé thịt ăn ngấu nghiến, chẳng thèm để ý đến tướng ăn của mình.
"Đợi đến đơn vị, phát lương rồi, người đầu tiên tôi mời cậu ăn thịt, chính là món đùi gà này, tôi mời cậu gấp đôi." Gã ngốc do dự một lúc rồi nói, sau đó mới cắm đầu cắn chiếc đùi gà.
Cao Phi bất chợt phát hiện, gã ngốc ăn còn mãnh liệt hơn cả cậu, cứ như thể quỷ đói đầu thai, cảm giác như cả đời chưa từng được ăn thịt vậy. Quan trọng nhất là, tên này còn không nhổ xương.
Thấy gã ngốc bên cạnh sắp ăn xong, Cao Phi lại xé thêm một chiếc đùi gà nữa đưa qua.
Gã ngốc vừa ăn xong, vẫn còn thòm thèm, thấy một chiếc đùi gà nữa đặt trước mặt mình, gã lại do dự không biết có nên nhận không.
"Cầm lấy!" Cao Phi nói khẽ, rồi nhìn về phía cựu binh phía trước: "Gã ngốc, cậu có phát hiện ra là mấy cựu binh này không đáng sợ như lời đồn không?"
Cao Phi không nghe thấy gã ngốc đáp lại, cậu quay đầu nhìn thì thấy trên mặt gã không hiểu sao lại xuất hiện hai giọt nước mắt long lanh.
"Gã... gã ngốc, cậu... cậu... cậu sao thế? Tôi đâu có làm gì cậu đâu?" Cao Phi ngớ người, chuyện gì thế này? Cậu thực sự không hề động tay động chân, chỉ bảo cựu binh không đáng sợ thôi mà, sao lại làm tên này khóc rồi?
"Không phải chứ, nước mắt của cậu rẻ tiền thế à? Chúng ta là đàn ông con trai đấy." Cao Phi nghĩ thầm nhưng không nói ra.
"Từ nhỏ đến lớn, ngoài bà nội ra, chưa từng có ai đối tốt với tôi như vậy. Đây là lần đầu tiên tôi được ăn thịt gà kể từ khi lớn lên." Gã ngốc vừa khóc vừa nói, giọng không rõ ràng.
Cao Phi lại sững sờ, cái gì thế này? Thẻ người tốt à? Vậy thì đây đúng là lần đầu tiên trong đời cậu nhận được thẻ người tốt.
"Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch của cậu kìa, không phải chỉ là thịt gà thôi sao? Tôi nói cho cậu nghe, sau này cơ hội cậu được ăn còn nhiều lắm. Đợi chúng ta đến đơn vị, ngày nào cũng có thịt ăn. Yên tâm, sau này có anh đây che chở cho cậu, ai không cho cậu ăn thịt, anh giúp cậu đánh kẻ đó."
Cao Phi không ngờ gã ngốc này trông cũng khá dễ thương, thu nhận một tên to xác như vậy làm đàn em cũng không tệ.
"Ừm, cảm ơn!"
"Khách sáo cái gì, sau này chúng ta là anh em rồi. Đừng ngây người ra đó nữa, ăn nhanh đi."
"Ừm!"
Cao Phi không ăn nữa, cứ nhìn chằm chằm gã ngốc, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Nếu lúc trước dưới trướng mình có một tên to xác thế này thì chẳng phải đã xưng bá cả con phố Nhị Trung rồi sao? Với vóc dáng này, dù đánh nhau không giỏi thì cũng đủ để hù dọa người khác. Chỉ cần tên này đứng đó là đã khiến đối thủ khiếp sợ rồi. Nói thế nào nhỉ, đúng rồi, gọi là "bộ mặt", một tên to xác như vậy làm bộ mặt thì mới uy phong.
Bất chợt gã ngốc ngẩng đầu lên, nhìn Cao Phi đang nhìn mình: "Cái đó, cậu... cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Bao nhiêu tuổi? Đây là muốn thăm dò trước à? Không được, mình tuyệt đối không thể nói trước. Mình đã sửa hộ khẩu, chắc chắn không thể lớn hơn đối phương được."
Cao Phi thầm nghĩ rồi hỏi ngược lại: "Có ai hỏi anh như thế không? Cậu phải tự khai báo trước chứ, cậu bao nhiêu tuổi?"
"Tôi 19, không! Không phải! Tôi 18."
"19 hay 18, rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi?"
"Năm nay tôi 18, nhưng hai tháng nữa là tôi 19 rồi."
"Hai tháng nữa, thế là vừa qua năm mới xong à? Ồ, sinh nhật cậu đúng là chiếm ưu thế nhỉ, sinh tháng Giêng à? Ngày mấy?"
"Mùng 5 tháng Giêng. Còn cậu, cậu bao nhiêu tuổi?"
"Tôi, tôi mười... dù sao cũng lớn hơn cậu, sau này nhớ kỹ, tôi là đại ca của cậu."
Cao Phi vốn định nói 19, nhưng nghĩ lại, mình cũng không già đến thế. Nếu nói 18 thì làm sao lớn hơn đối phương được? Chẳng lẽ mình cũng nói sinh tháng Giêng, lại còn mùng 1 Tết? Thế thì nói dối trắng trợn quá, sau này ở đơn vị tổ chức sinh nhật, mọi người lại bảo mùng 1 Tết đi chúc Tết à, khó coi lắm.
Gã ngốc chỉ là cái tên Cao Phi gọi, thực ra gã không ngốc. Nghe Cao Phi quanh co như vậy, gã lập tức nghĩ ngay là Cao Phi chắc chắn không lớn tuổi hơn mình.
"Chắc chắn cậu không lớn hơn tôi rồi."
Cao Phi cũng không chịu thua: "Tôi chính là lớn hơn cậu, cậu chỉ cần nhớ kỹ là tôi lớn hơn cậu thôi. Dù sao sau này đến đơn vị cũng có anh che chở cho cậu."
"Vậy chưa chắc ai che chở cho ai đâu. Trên tàu nếu không phải cậu đánh lén thì chưa chắc cậu đã thắng được tôi, đó chỉ là may mắn thôi." Gã ngốc bướng bỉnh không phục.
"Đánh nhau thì cần gì mấy cái đó, thắng là được rồi. Hơn nữa, sau này chắc chắn là tôi che chở cậu. Tôi nói cho cậu biết..." Cao Phi nhìn quanh bốn phía, rồi ghé sát vào tai gã ngốc, nói nhỏ: "Tôi đây là có người chống lưng đấy, cậu không thấy viên quan hai vạch một sao lúc nãy đối với tôi rất cung kính sao..."
"Hai vạch một sao là gì?" Gã ngốc lạc đề, hỏi một câu rất ngốc.
Cao Phi lườm gã: "Hai vạch một sao là quân hàm, chính là vị quan lớn dẫn tôi đến lúc nãy đấy."
"Cậu không phải là kẻ đào ngũ bị bắt về à? Chính là vị quan lớn đó bắt cậu về?" Gã ngốc lại hỏi.
"Đào ngũ, bị bắt về? Cậu nghe tin vịt ở đâu ra thế?" Cao Phi không ngờ mình đến muộn một chút mà phiên bản câu chuyện đã thay đổi hoàn toàn như vậy. Cốt truyện này không đúng nha.