Cao Phi dùng sức kéo dây đeo ba lô về phía trước, ép chặt ba lô vào lưng. Lúc này, cậu phát hiện sau khi ba lô được siết chặt, việc chạy bộ trở nên dễ dàng hơn trước một chút.
Dẫu vậy, Cao Phi vẫn giảm tốc độ, nhưng lúc này cậu đã đuổi kịp Vương Dương.
Thế nhưng Cao Phi không thể tăng tốc thêm nữa, ba lô của cậu đã lỏng lẻo, tất cả đều nhờ vào sức lực đôi tay đang ghì chặt lấy dây đeo.
Vương Dương nhìn thấy ba lô của Cao Phi, vội rướn người chạy thêm hai bước, đuổi kịp ngang hàng với cậu.
"Này Cao Phi, ba lô của cậu cá tính thật đấy. Tôi nói trước cho mà biết, nếu cậu không chỉnh lại cho tử tế, lát nữa chạy sẽ càng mất sức hơn, muốn đuổi kịp tôi thì khó lắm đấy."
Cao Phi quay đầu lại, thở hổn hển: "Thằng lùn... cậu... đừng có... mà đắc ý... chạy được một vòng... rưỡi rồi... mà cậu... vẫn chưa... bỏ rơi được... ông đây... đâu..."
Vương Dương cười đáp: "Vượt cậu chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở một câu, cậu có tiếp thu hay không là việc của cậu, tôi đi trước đây."
Nói xong, Vương Dương tăng tốc, vượt qua Cao Phi rồi lao về phía trước.
Lúc này, đoạn đường dốc đã kết thúc, chạy thêm một đoạn đường bằng phẳng nữa là lại bắt đầu lên dốc. Ngay sau đó, một gã khác cũng vượt qua Cao Phi.
Cao Phi không cam tâm, nghiến răng định tăng tốc, nhưng đúng lúc này, ba lô trên lưng lại lỏng ra.
"Mẹ kiếp..."
Cao Phi chửi thầm một tiếng, dừng bước, tháo ba lô xuống. Chẳng buồn quan tâm mặt đất có bẩn hay không, cậu ném phịch ba lô xuống đất, rút dây đeo ra, quấn nhanh vài vòng, rồi lấy chân giẫm lên ba lô, tay ghì chặt dây đeo, dùng hết sức bình sinh thắt một nút chết. Xong xuôi, cậu vác ba lô lên rồi tiếp tục đuổi theo phía trước.
Ngay trong khoảng thời gian Cao Phi buộc lại ba lô, lại có thêm hai người nữa vượt qua cậu. Còn cái tên Vương Dương kia đã chạy xa tít tắp, Cao Phi nhìn theo, thấy khoảng cách thực sự đã gần nửa vòng rồi.
"Ông đây... là... sẽ không... dễ dàng... nhận thua... đâu..."
Cao Phi vừa chửi vừa vô thức tăng tốc bước chân.
Đến đoạn đường lên dốc của vòng thứ hai, Cao Phi nghiến răng kiên trì, đuổi kịp hai người đã vượt qua mình khi nãy. Cậu chẳng buồn nhìn đối phương lấy một cái, vừa vượt qua một người, cậu lại cố gắng tăng thêm vài bước để bỏ xa họ.
Cuối cùng, Cao Phi cũng nhìn thấy bóng dáng Vương Dương. Tuy nhiên, Vương Dương đã chạy lên đến tận đỉnh dốc, muốn đuổi kịp là điều không thể.
Cao Phi không phục, nhìn thấy bóng dáng gã lùn kia, trong lòng cậu nảy sinh quyết tâm nhất định phải thắng hắn một lần.
Đôi chân cậu nặng tựa chì, mỗi bước đi đều khó nhọc vô cùng. Dẫu vậy, cậu vẫn nghiến răng muốn tăng tốc.
Chỉ là đôi chân thực sự không nghe lời, tần suất di chuyển cứ thế vô thức giảm xuống.
"Phải kiên trì, mới có hai vòng thôi." Cao Phi tự nhủ, sải bước dài hơn để bù đắp cho sự thiếu hụt về tần suất di chuyển.
Tên lùn phía trước đã rẽ hướng, bóng dáng hắn bị cây cối che khuất, không còn nhìn thấy nữa. Cao Phi mặc kệ, cứ thế cắm đầu chạy.
Cuối cùng, lại một lần nữa đến đoạn đường xuống dốc. Lúc này nếu không tăng tốc thì rất khó thu hẹp khoảng cách. Cao Phi thuận đà dốc, lao thẳng xuống dưới.
Bước chân bắt đầu loạng choạng, đôi chân cũng không còn kiểm soát được nữa. Nếu lúc này phía trước có vật cản, Cao Phi dám chắc mình sẽ đâm sầm vào đó mà không tài nào dừng lại được.
Cứ như vậy, kiên trì rồi lại kiên trì. Cao Phi – người ngay từ đầu đã không giữ lại chút thể lực nào – nhờ vào ý chí kiên định đã chạy ở vị trí thứ ba. Còn Vương Dương đang dẫn đầu, ngay trước mặt Cao Phi là một kẻ khác cũng được tuyển đặc cách giống như Vương Dương.
Có mấy lần, Cao Phi đã nghĩ đến việc không cố quá sức nữa, mệt quá rồi, đến đoạn lên dốc mà chân không còn nhấc nổi.
Thế nhưng nghĩ đến cảnh nếu thua cuộc, Vương Dương sẽ đắc ý trước mặt mình, Cao Phi lại không cam tâm. Cậu muốn Vương Dương không thể đắc ý nổi trước mặt cậu.
Cao Phi không phải kẻ dễ dàng chịu thua. Mệt thì mệt, khổ thì khổ, vì sĩ diện, cậu vẫn kiên trì chạy tiếp. Cuối cùng cũng đến vòng cuối cùng.
Lúc này, với tư cách là người đứng thứ ba, Cao Phi đã đuổi kịp những người bị tụt lại phía sau của đại đội. Tính ra, cậu đã vượt người khác một vòng. Nhưng dù vậy, tên lùn Vương Dương vẫn cách cậu một khoảng không nhỏ.
Cao Phi nhận ra rất nhiều người trong đại đội đã để tuột ba lô, có người ba lô bung ra, kéo lê dưới đất, chỉ còn nhờ vào dây đeo cố định trên lưng giữ lại. Thậm chí có người ba lô bung bét đến mức không ra hình thù gì, đành ôm chặt vào lòng.
Thật thảm hại. Cao Phi nhìn những dáng vẻ thảm hại muôn hình vạn trạng đó, rất muốn cười nhưng không cười nổi, vì giờ đây cậu mệt đến mức chẳng còn sức mà cười nữa.
Quần áo cậu đã ướt đẫm mồ hôi, đặc biệt là phần cổ áo, nhìn chẳng khác nào vừa ngâm nước. Cả bộ quân phục dính chặt vào người, rất khó chịu, có những chỗ còn ngứa ngáy vô cùng.
Sự liều mạng của Cao Phi đã thu hút sự chú ý của tiểu đội trưởng phụ trách ghi giờ và các cán bộ đại đội. Sự nỗ lực của Cao Phi, từ lúc bắt đầu không hề giữ sức cho đến khi nghiến răng kiên trì về sau, khiến nhiều người phải cảm động.
Theo kinh nghiệm của những cựu binh, bài tập thể lực đường dài này nếu ngay từ đầu đã không giữ sức thì gần như không thể chạy đến đích, lẽ ra phải gục ngã từ giữa đường rồi.
Thế nhưng Cao Phi đã kiên trì, tuy nhiên cái giá phải trả cũng rất lớn. Ví dụ như lượng mồ hôi trên người cậu nhiều gấp mấy lần người khác.
Cao Phi dù sao vẫn là lính của tiểu đội 3. Tiểu đội trưởng thấy Cao Phi mệt hơn hẳn người khác, mồ hôi trên mặt văng ra tung tóe theo mỗi bước chạy, liền rảo bước đuổi theo.
Tiểu đội trưởng đuổi kịp Cao Phi, đi bên cạnh cậu và nói: "Cao Phi, nếu em thực sự không trụ nổi nữa thì cũng không được gục ngã. Nếu không còn sức thì hãy chậm lại, dù là đi bộ cũng được, chỉ cần chạy đến đích là được rồi."
Cao Phi quay đầu lại, không nói một lời. Cậu không thể mở miệng, cậu đang nín thở, chỉ cần lên tiếng là sức lực sẽ tan biến hết.
Cuối cùng cũng đến đoạn đường xuống dốc cuối cùng. Lúc này, Cao Phi ngẩng đầu lên, thấy Vương Dương đã chạy đến đoạn cuối của con dốc. Đây cũng là cơ hội cuối cùng để Cao Phi đuổi theo.
Bước chân cậu đã không thể kiểm soát được nữa, hoàn toàn dựa vào quán tính, cậu thậm chí nghe thấy tiếng gió rít bên tai.
Đoạn đường xuống dốc đã kết thúc. Lúc này, Vương Dương phía trước đã bắt đầu vào đoạn lên dốc, cũng chỉ còn lại vài trăm mét cuối cùng, bởi vì đi được một nửa đoạn lên dốc đó chính là đích đến.
Cao Phi đang lao đi theo quán tính đã đến khúc cua. Ngay khoảnh khắc này, do lao quá nhanh, cậu không thể kiểm soát đôi chân để rẽ, liền lao thẳng ra khỏi đường chính, đâm sầm vào bụi cây hoàng dương bên cạnh.
"Tiểu đội trưởng tiểu đội 1, mau qua xem sao!"
Từ Hắc Tử vẫn luôn dõi theo Cao Phi. Khi thấy Cao Phi ở đoạn xuống dốc đã đạt đến tốc độ không tưởng, vươn lên vị trí thứ hai, anh vừa mới lộ ra nụ cười thì đã thấy Cao Phi lao ra khỏi đường chính, đâm sầm vào bụi cây nhỏ.
"Rõ!" Tiểu đội trưởng tiểu đội 1 cũng phát hiện tình hình của Cao Phi, đại đội trưởng vừa dứt lời thì anh đã lập tức di chuyển.
Còn tiểu đội trưởng tiểu đội 3 thì đã lao đến từ trước, vốn dĩ anh vẫn luôn chạy theo Cao Phi nên khoảng cách gần hơn hẳn.