Huấn luyện kết thúc, Cao Phi chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào. Cậu cứ ngỡ là do mình chưa ăn sáng, nào ngờ đâu cơn sốt vẫn chưa dứt hẳn, đến lúc này lại bắt đầu tái phát.
Đến giờ ăn trưa, Cao Phi vừa vào nhà ăn ngồi xuống thì một nữ binh chạy tới khu vực của Tân binh Nhất liên. Cảnh tượng này lập tức kích thích đám nam binh của Nhất liên.
Nữ binh đấy, lại còn là một nữ binh xinh đẹp nữa, cô ấy chạy đến nhà ăn của bọn họ làm gì nhỉ?
Chẳng lẽ là đến đây ăn cơm?
"Tôi phát hiện ra mình đến quân đội đúng là quyết định sáng suốt. Có tiểu thư xinh đẹp thế này, chút khổ cực lúc huấn luyện tân binh có là gì..."
"Tôi thấy cậu mơ mộng quá rồi, tiểu thư xinh đẹp như vậy sao mà để mắt đến cậu..."
"Nữ thần, nữ thần trong mơ của tôi chính là kiểu này đây..."
Cao Phi chỉ liếc nhìn nữ binh kia một cái rồi thu hồi ánh mắt. Nữ binh này trông chẳng dịu dàng chút nào, không phải kiểu người mà Cao Phi thích. Quan trọng nhất là Cao Phi đã có bạn gái rồi.
Vì cơ thể không khỏe, Cao Phi nghĩ có lẽ do đói nên cũng chẳng bận tâm nhiều, cầm đũa lên gắp ngay món thịt kho tàu mà mình yêu thích nhất. Thịt kho vừa vào miệng, mùi thơm quen thuộc dường như biến mất, cảm giác yêu thích nhất cũng tan biến theo. Vị giác phản hồi lại cho cậu là cảm giác buồn nôn, muốn ói và sự ngấy ngấy của mỡ.
Không phải lỗi của món thịt kho, không thể trách nó được, mà là do phản ứng cơ thể của chính Cao Phi. Cậu lại gắp một miếng rau xanh, muốn át đi cảm giác ngấy trên đầu lưỡi.
Rau xanh vào miệng, biểu cảm của Cao Phi thay đổi. Cậu kinh ngạc thấy rau xanh lại ngon đến vậy, một người vốn không thích ăn rau như cậu mà lại thấy rau xanh ngon lành. Điều này khiến Cao Phi vô cùng bất ngờ, một trận ốm mà đến cả khẩu vị cũng thay đổi.
"Tiểu Hoa, cô đến có việc gì?" Liên trưởng Nhất liên nhìn nữ binh đang quét mắt tìm kiếm trong nhà ăn, hỏi.
Nữ binh nhìn Liên trưởng, qua ánh mắt của cô có thể thấy rõ cô không hề thích cái tên "Tiểu Hoa" này.
"Từ Liên trưởng, tôi tìm một người." Nữ binh nói xong, ánh mắt khóa chặt vào Cao Phi đang cúi đầu ăn uống.
Nữ binh sải bước đi về phía Cao Phi, điều này khiến các tân binh tiểu đội ba, đặc biệt là Quách Lượng, hoàn toàn lộ ra vẻ mặt si mê.
"Là cậu đấy, sáng nay gọi cậu sao không dừng lại? Làm hại tôi phải tranh thủ giờ nghỉ để mang thuốc qua đây."
Nữ binh đến trước bàn tiểu đội ba, nghiêng người từ phía Cao Phi, cúi đầu trừng mắt chất vấn. Giọng điệu và động tác này chẳng có chút gì là tao nhã, Cao Phi ngẩng đầu lên.
"Tôi hết bệnh rồi, không cần uống thuốc!"
Cao Phi không hề nhận ra nữ binh trước mặt. Cậu đâu có biết đây chính là quân y lúc sáng, cũng phải thôi, lúc đó nữ binh này còn đeo khẩu trang mà.
Thấy sắc mặt Cao Phi không ổn, nữ binh biến sắc, đưa tay áp mu bàn tay lên trán cậu.
"Ôi, trái tim tôi tan vỡ rồi..."
Quách Lượng ở bên cạnh lẩm bẩm một câu, lập tức nhận lấy ánh mắt cảnh cáo của Tiểu đội trưởng. Cậu ta vội ngậm miệng, cúi đầu giả vờ ăn cơm.
Nữ binh thu tay về, nói với Cao Phi: "Cậu, đứng lên, đi theo tôi!"
Cao Phi không thèm để ý đến cô. Bảo đi là đi sao? Cô tưởng mình là ai mà tôi phải nghe lời?
Liên trưởng bước tới hỏi nữ binh: "Tiểu Hoa, có chuyện gì vậy?"
"Từ Liên trưởng, tân binh này tôi phải đưa đi!" Nữ binh chỉ tay vào Cao Phi nói với Liên trưởng.
Liên trưởng nhìn sắc mặt Cao Phi, lập tức hiểu ra chuyện gì. Ông nhìn Cao Phi nói: "Cao Phi, cậu cũng nghe thấy rồi đấy, đi đi!"
Cao Phi ngây người, sao ngay cả vị Liên trưởng cậu không ưa cũng nói vậy? Cậu chẳng muốn đi chút nào, đi theo một người phụ nữ, không, là đi theo một nữ binh, nghe chừng có chút mất mặt.
"Bảo cậu đi với cô ấy thì đi đi, đây là mệnh lệnh!" Liên trưởng nói bằng giọng không chút cảm xúc.
Tiểu đội trưởng tiểu đội ba vốn không có quyền lên tiếng khi có Liên trưởng ở đó, nhưng thấy Cao Phi không tình nguyện, Tiểu đội trưởng đành nói với cậu: "Cao Phi, phục tùng mệnh lệnh đi, đi sớm về sớm."
Tiểu đội trưởng đã lên tiếng, Cao Phi còn biết làm sao, đành đứng dậy, phục tùng mệnh lệnh đi theo nữ binh.
Vừa đứng dậy theo nữ binh đi đến cửa nhà ăn, Cao Phi lại quay đầu nói với Tiểu đội trưởng Ngưu Bôn: "Tiểu đội trưởng, để phần cơm cho em với, sáng em chưa ăn, trưa mà không ăn nữa là chết đói mất."
Tiểu đội trưởng Vương Cương chưa kịp nói thì Liên trưởng đã lên tiếng: "Cút nhanh đi, lát nữa sẽ có người mang cơm bệnh nhân cho cậu."
Cao Phi không chỉ không thích Liên trưởng mà còn hơi sợ ông. Vừa nghe Liên trưởng quát, cậu liền rảo bước nhanh hơn, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của toàn bộ tân binh trong liên, đi theo nữ binh rời khỏi nhà ăn.
Thấy Cao Phi đã đi, Liên trưởng nhìn về phía cửa, mắng khẽ một câu: "Đồ tham ăn, đã ra nông nỗi đó rồi mà còn nhớ đến ăn, sao mà giống con heo chẳng có chí tiến thủ thế không biết."
Đi theo sau nữ binh về hướng trạm y tế, Cao Phi bỗng lên tiếng: "Đồng chí Tiểu Hoa, tôi chỉ là lúc sáng đi không thèm để ý đến cô thôi mà, cô cũng đâu cần phải đuổi đến tận liên đội của chúng tôi chứ? Cô làm thế này khiến tôi mất mặt lắm."
Cao Phi không biết tên nữ binh là gì, trước đó Liên trưởng gọi cô là Tiểu Hoa, Cao Phi đoán chắc cô tên là Tiểu Hoa. Nhưng dù là họ gì đi nữa, cái tên Tiểu Hoa này nghe cứ như tên của mấy cô nhóc thôn quê, chẳng có tí văn hóa nào.
Nữ binh này chắc chắn là con gái nhà quê, chỉ có mấy vùng xa xôi hẻo lánh mới đặt cái tên tùy tiện như vậy. Tiểu Hoa, chắc là cha mẹ cô lúc sinh ra không nghĩ ra được cái tên nào hay, nhìn thấy bông hoa dại ven đường nên nảy ra ý định đặt là Tiểu Hoa cho xong.
Tuy tên nghe rất nhà quê, nhưng dù sao cũng là tên con gái, còn đỡ hơn mấy cái tên như Đại Nữu, Nhị Nữu, Cẩu Đản, Nhị Trụ Tử... Cao Phi nhớ rõ trong liên đội của họ lúc điểm danh còn có một người tên là Trương Trụ Tử thật.
Nữ binh đột ngột quay người lại, đôi mắt mở to, trừng mắt nhìn Cao Phi đầy căm giận.
Lúc này Cao Phi mới thực sự nhìn thẳng vào mặt cô. Phải thừa nhận, nữ binh trước mặt thực sự rất xinh đẹp, ngũ quan đoan chính, diện mạo tinh tế, làn da mịn màng, mái tóc ngắn ngang tai tạo cảm giác vô cùng năng động.
Cao Phi chợt nhớ đến câu nói "ổ gà bay ra phượng hoàng vàng", nữ binh trước mắt này chắc chắn là vậy rồi. Một người phụ nữ xinh đẹp thế này, à không, là nữ binh, một nữ binh xinh đẹp thế này thực sự xứng đáng là phượng hoàng vàng.
"Ai cho phép cậu gọi tôi là Tiểu Hoa? Tôi có tên, tôi tên là Hoa Trí."
Cao Phi ngẩn người, cậu nghe không rõ lắm: "Gì cơ, họ Hoa à? Hoa si (đồ ngốc), còn chẳng dễ nghe bằng Tiểu Hoa."
Hoa Trí nghiến răng nói: "Là Hoa Trí, hoa trong hoa đinh hương, trí trong trí tuệ. Cậu có phải bị lãng tai không đấy? Xem ra tôi phải kiểm tra thính lực cho cậu rồi, nếu thực sự bị lãng tai thì phải trả về địa phương thôi..."