Cao Phi tuy không nhìn rõ gương mặt đằng sau lớp khẩu trang, nhưng cũng biết người vừa lên tiếng là Hoa Trí.
Cậu không đáp lời. Ở nơi này, cậu là tân binh mới toe, không có quyền lên tiếng, tốt nhất là cứ im lặng thì hơn.
"Chỉ là vết thương ngoài da thôi, hai cô cứ xử lý vết thương cho cậu ta là được." Quân y Bốn Mắt nói xong liền tránh sang một bên.
Hai nữ binh bước tới, mở hộp bông cồn trong khay inox, dùng nhíp y tế gắp một miếng bông cồn, áp chặt vào vết thương của Cao Phi mà lau.
Đau điếng người, Cao Phi vô thức cắn chặt răng.
Tiểu đội trưởng thấy Cao Phi như vậy liền nói: "Lúc nãy lúc ra vẻ thì sao không nghĩ tới sẽ có kết cục này? Sau này xem cậu còn dám bốc đồng nữa không."
Trong lúc nữ binh lau bông cồn, quân y Bốn Mắt đứng bên cạnh hỏi tiểu đội trưởng Vương Cương: "Tân binh của cậu kiểu gì thế này? Nhìn không giống như là bị ngã đâu nhỉ."
Tiểu đội trưởng tiểu đội 3 Vương Cương có vẻ rất thân thiết với quân y Bốn Mắt, anh ta thản nhiên kể lại đầu đuôi sự việc. Chỉ có điều, Vương Cương thực sự không biết cách kể chuyện, từ đầu đến cuối đều kể nhạt nhẽo vô vị, chẳng có chút kịch tính hay nhiệt huyết nào, ngay cả người trong cuộc là Cao Phi nghe xong cũng thấy không có cảm giác gì.
"Tiểu đội trưởng Vương, tiểu đội của anh mà có một tân binh 'cứng đầu' thế này thì đúng là khổ cho anh rồi." Hoa Trí vừa băng bó xong vừa trêu chọc.
Vương Cương cười khổ: "Cứng đầu ư? Cũng không hẳn, ít nhất mọi mặt của cậu ta cũng còn tạm được."
Đây có thể coi là một lời khen.
Sau khi băng bó xong, tiểu đội trưởng Vương Cương dẫn Cao Phi quay về. Đại đội vẫn đang tiếp tục huấn luyện, nhưng đại đội trưởng lại bất ngờ giao cho Cao Phi một nhiệm vụ, không bắt cậu ở lại huấn luyện tiếp nữa.
Về phần nhiệm vụ, cũng chẳng phải việc gì to tát, chỉ là trông coi lò hơi.
Chiến sĩ trong đơn vị tối đến cần dùng nước nóng để vệ sinh cá nhân, nước uống của mỗi tiểu đội cũng cần là nước đun sôi. Tân binh liên này không giống như các đại đội cũ có lắp đặt bình nước nóng điện, nên chỉ đành đốt lò hơi.
Thực ra đốt lò hơi cũng không khó, nói chung là rất dễ, chỉ cần trông chừng, đến lúc cần thêm than thì thêm vào là được.
Đến khi kết thúc huấn luyện, Cao Phi được gọi trở lại hàng ngũ rồi theo đại đội quay về.
Sau bữa tối, mọi người xem tin tức như thường lệ, tiếp đó là thời gian tự do của các tiểu đội. Tiểu đội trưởng không giao nhiệm vụ học tập, để các tân binh tự học, ai muốn viết thư thì viết.
Cao Phi không muốn học điều lệnh, cậu quyết định viết thư giống như những người khác. Nhưng cậu mới viết được một đoạn thì đã hết ý. Cậu cũng muốn giống mọi người, viết lại những trải nghiệm trong quân ngũ gửi về cho gia đình xem.
Thế nhưng, cậu vào quân ngũ đã gây ra không ít chuyện, làm sao có thể viết những thứ đó vào thư được?
Cao Phi không viết nữa, cậu nhìn sang Vương Dương bên cạnh. Thấy Vương Dương đang viết vào một cuốn sổ, cậu tưởng Vương Dương thiếu giấy viết thư nên đưa giấy của mình qua.
"Viết thư sao lại không dùng giấy viết thư? Cậu viết vào sổ thế kia, gửi về nhà thì bố mẹ cậu lại tưởng cậu ở trong quân ngũ khổ sở lắm đấy."
Vương Dương đẩy giấy viết thư của Cao Phi lại: "Tôi đâu có viết thư, tôi đang viết nhật ký."
Cao Phi nghe thấy viết nhật ký liền nhìn sang cuốn sổ của Vương Dương, kết quả Vương Dương lấy tay che lại, không hề có ý định cho Cao Phi xem.
Cao Phi bĩu môi, không cho xem thì thôi, ai thèm xem, tôi cũng tự viết được.
Cao Phi cũng quyết định viết nhật ký. Cậu không có sổ, nên cứ thế viết thẳng lên giấy viết thư.
Nhưng vừa đặt bút xuống, cậu lại không biết viết gì. Có vẻ như cậu không giỏi viết lách cho lắm.
Không biết viết thì có thể bắt chước. Cao Phi nhìn sang Vương Dương lần nữa, Vương Dương phát hiện ra, lại che sổ lại rồi liếc nhìn Cao Phi một cái đầy khinh bỉ.
"Không xem thì không xem, cậu keo kiệt thế làm gì, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa, tôi mà còn nhìn sổ của cậu nữa thì tôi là con cún con."
Cao Phi nhắc đến cún con, bỗng nhiên có linh cảm. Cậu nhớ lại khoảng thời gian buổi sáng, nhớ lại dáng vẻ của mình khi bước ra từ trạm y tế.
Có rồi! Cao Phi bắt đầu đặt bút viết: "Giữa mùa đông giá rét, một con chó hoang bước vào nơi xa lạ này. Trong thế giới băng tuyết trắng xóa, bộ lông đen tuyền của nó tạo nên sự tương phản rõ rệt. Nơi con chó hoang đi qua đều để lại những đóa mai trắng muốt, chỉ là không có hương thơm, nhưng trắng hơn, sáng hơn và cũng tan nhanh hơn hoa mai trên núi."
"Con chó hoang này không có tên, thôi thì cứ gọi nó là Cao Phi đi."
"Này! Đồ khốn, đây là địa bàn của ông, cút ngay cho tao, nếu không đừng trách ông không khách khí!" Một con chó sói to lớn phía trước gầm lên.
Viết đến đây, Cao Phi dừng lại một chút. Cậu nhớ đến gã tài xế bấm còi inh ỏi với mình vào buổi sáng hôm đó.
Cậu suy nghĩ một lúc rồi lại cắm cúi viết tiếp.
"Con chó hoang Cao Phi không đáp lời, chỉ lùi lại phía sau, vì nó nghĩ làm hỏng địa bàn của người khác thì thân phận nghèo hèn như nó không đền nổi, huống hồ hoàn cảnh hiện tại của nó còn chẳng bằng một con chó nghèo."
"Thế là chó hoang Cao Phi vội vã rời khỏi địa bàn của gã kia, bước tiếp chặng đường."
"Gã kia lại chẳng biết điều, dường như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ phiêu bạt, định giở thói ra oai để thể hiện sự uy phong của mình."
"Chó hoang Cao Phi tiếp tục tiến về phía trước. Đi ngược chiều là một đàn chó có tổ chức, chúng là chó quân đội, bước đi rất quy củ và đồng nhất. Chó hoang Cao Phi hơi sợ chúng nên né sang một bên."
"Tuy nhiên, khi những con chó này đi qua, con chó đầu đàn đã chào hỏi chó hoang. Thấy chó hoang Cao Phi đáng thương quá, nó còn hỏi liệu có cần chúng giúp đỡ gì không."
"Chó hoang Cao Phi không dám nhận lời. Nó không biết những kẻ này có phải là chó tốt thật không, nó bị bắt nạt quá nhiều nên đã sợ hãi, vì thế nó lại từ chối rồi rời đi."
"Tiếp tục đi về phía trước, chó hoang Cao Phi bước vào một con ngõ nhỏ ấm áp hơn một chút."
"Đây coi như là may mắn. Ở một góc con ngõ, chó hoang Cao Phi dừng lại, cuộn tròn thân thể run rẩy muốn nghỉ ngơi một chút, vì mấy ngày nay nó thực sự quá mệt mỏi rồi."
"Nó vừa nằm xuống thì nghe thấy những âm thanh quen thuộc. Nó nhìn sang, đó là những con chó từng bắt nạt nó, nó cũng từng là một thành viên trong đó. Bỗng nhiên, nó muốn quay trở về với chúng."
"Gâu, nó chạy tới..."