"Đã thách đấu thì chơi luôn, chẳng lẽ ta lại sợ ngươi sao?"
Đối với Cao Phi, Vương Dương làm sao có thể dễ dàng nhận thua.
"Được, vậy hai đứa mình một tổ, còn thiếu một người, ai đây?"
Cao Phi nhìn quanh những người khác trong tiểu đội, đặc biệt là dừng lại trên gương mặt Trương Vũ Hàng một lúc lâu. Trong thâm tâm, cậu nghĩ rằng anh em tốt thì nên chung một đội.
"Đừng nhìn tao, tao không đời nào chung đội với cái tên biến thái nhà mày. Đi cùng mày thì mãi mãi chỉ làm lá xanh thôi, tao đâu có ngốc mà tự tìm đường chết. Tao đã tìm đủ người rồi."
Trương Vũ Hàng thuận tay kéo theo hai tân binh cùng tiểu đội. Những người khác thấy vậy liền nhanh chóng đứng vào hàng ngũ, cuối cùng chỉ còn lại Diêu Hoa đứng trơ trọi.
"Thôi được rồi, chọn cậu vậy." Cao Phi thuận tay kéo Diêu Hoa về phía mình.
"Thằng lùn, nhớ kỹ nhé, mười gói đấy. Ai nuốt lời thì làm cún con."
Cao Phi nhướng mày với Vương Dương đầy khiêu khích, còn về phần Diêu Hoa, cậu chẳng hề bận tâm.
"Lát nữa thua thì đừng có mà khóc nhè, nói trước là tao không biết dỗ dành người khác đâu đấy."
Lúc này đã tới lượt tiểu đội ba. Nhóm ba người của Trương Vũ Hàng xuất phát đầu tiên, nhóm của Cao Phi là đợt thứ hai.
"Đi!" Nhóm của Trương Vũ Hàng vừa lao ra, Cao Phi liền bám sát theo sau, không hề cho Vương Dương và Diêu Hoa cơ hội phản ứng.
"Mẹ kiếp, mày ăn gian!" Vương Dương chửi thề một tiếng rồi cũng vội vã lao theo.
Cao Phi chẳng hề có ý định quay đầu lại, những lời chửi bới của Vương Dương đối với cậu chẳng thấm thía gì, thắng cuộc mới là quan trọng nhất.
Diêu Hoa là người chậm chạp nhất, xuất phát muộn nhất, nhưng dù là người cuối cùng, cậu ta vẫn không hề bỏ cuộc.
Cao Phi dẫn đầu lao tới cầu thăng bằng, chạy lên hai bước thì người hơi nghiêng, suýt nữa ngã sang một bên. Cậu thuận thế nhảy vọt về phía trước rồi tiếp tục lao đi.
Hố cát, nhảy xuống, rồi lại nhảy lên, hai tay bám mép, gồng người, thoát khỏi hố. Cậu dừng lại một chút, muốn xem thử tên lùn kia có nhảy xuống rồi bò lên được không.
"Cao Phi, chạy nhanh lên, ai cho phép cậu dừng lại!"
Tiểu đội trưởng hét lớn rồi đi về phía này. Cao Phi thấy vậy nào dám ở lại xem kịch, cậu xoay người rồi chạy biến đi.
"Ái da!" Tiếng kêu của Diêu Hoa vang lên. Cao Phi ngoái đầu nhìn lại nhưng không thấy Diêu Hoa đâu, chỉ biết rằng cậu ta đã nhảy xuống hố.
Cao Phi cũng không nghĩ nhiều, lao thẳng tới mục tiêu cuối cùng. Đúng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng của Vương Dương từ phía sau vọng tới:
"Cao Phi, đồ tiểu nhân, có thể công bằng một chút được không!"
Đó là tên lùn đang lao tới. Nhưng Cao Phi không hề lo lắng, bởi vì phía trước là bức tường ba mét, cậu không tin tên lùn đó có thể với tới đỉnh tường.
Sau khi Cao Phi vượt qua tường ba mét, cậu dừng lại. Lần này, dù thế nào cậu cũng phải xem cho bằng được bộ dạng chật vật của Vương Dương. Vị trí cậu đứng hiện tại đã bị bức tường che khuất, tiểu đội trưởng không thể nhìn thấy.
Vương Dương lao tới, nhảy lên nhưng không với tới đỉnh tường, rồi ngã xuống.
"Thằng lùn, mày không làm được à? Không được thì đừng cố quá." Cao Phi nhìn Vương Dương cười nhạo.
"Mày muốn ăn đòn hả? Đời này tao chưa từng biết viết hai chữ 'không được' là gì..."
Đúng lúc này, Diêu Hoa chạy tới, dáng chạy của cậu ta trông như bị què một chân.
Đến trước bức tường ba mét, Diêu Hoa nhảy lên, không những không vượt qua được mà còn ngã nhào xuống đất.
"Hai đứa bây nhanh lên!" Những người phía sau đã đuổi kịp tới nơi.
"Các cậu làm cái gì đấy?" Liên đội trưởng đi tới, Cao Phi thấy tình hình không ổn liền xoay người chuồn thẳng.
"Báo cáo liên đội trưởng, em không lên được, em bị ngã..."
Diêu Hoa vừa định giải thích, liên đội trưởng liền trừng mắt: "Giả vờ cái gì, lên cho tôi, nhanh lên!"
Diêu Hoa bất lực, chỉ đành tiếp tục thử, nhưng chân cậu thật sự đã bị thương, không thể nào leo lên nổi.
Từ Hắc Tử thấy vậy liền đi tới, dùng sức đẩy Diêu Hoa lên.
Tên lùn kia đúng là lợi hại, tuy cậu ta không leo lên được nhưng vừa thấy liên đội trưởng tới liền chạy vọt qua từ bên cạnh.
"Á!"
Cao Phi sắp về tới đích thì nghe thấy tiếng kêu của Diêu Hoa phía sau. Cậu quay lại nhìn, thấy Diêu Hoa đang nằm dưới đất, ôm lấy chân mình.
Cao Phi nhận ra Diêu Hoa có lẽ đã bị thương thật sự. Cậu không chút do dự chạy ngược trở lại, ngồi xổm xuống bên cạnh rồi đỡ lấy Diêu Hoa.
"Đừng có giả vờ, độ cao này không làm cậu bị thương đâu, mau nhảy lên cho tôi, nghe thấy chưa!"
Từ Hắc Tử đi tới, quát vào mặt Diêu Hoa trong khi Cao Phi đang đỡ cậu ta.
"Liên đội trưởng, cậu ấy hình như bị thương thật rồi." Cao Phi đang đỡ Diêu Hoa, ngẩng đầu lên nói với vị liên đội trưởng có ánh mắt hung dữ kia.
"Trước đây còn nói không sợ khổ, không sợ mệt, thế mà giờ đã không xong rồi à? Tôi nói cho các cậu biết, nếu bị thương thì bò cũng phải bò tới đích cho tôi."
Cao Phi nhận thấy liên đội trưởng còn đáng sợ hơn trước nhiều. Trước đây ông ấy chỉ nghiêm khắc, còn giờ thì là hung bạo.
"Còn nhìn cái gì nữa, không nghe tôi nói gì sao? Đứng dậy!"
Cao Phi cúi đầu nói với Diêu Hoa: "Tôi đỡ cậu!"
Đỡ Diêu Hoa đứng dậy, thấy gương mặt cậu ta tái nhợt, Cao Phi lại nói: "Tôi cõng cậu!"
Cao Phi không cho Diêu Hoa cơ hội từ chối, cậu đỡ lấy một cánh tay của cậu ta, xoay người lại, áp lưng vào rồi cõng Diêu Hoa lên.
"Cao Phi, tớ tự mình có thể..."
"Đừng nhúc nhích, quãng đường còn lại không xa đâu."
Cao Phi cõng Diêu Hoa bước đi, còn Từ Hắc Tử thấy cảnh này cũng không nói gì thêm.
"Thằng bé Cao Phi này trông thì có vẻ nghịch ngợm, nhưng bản chất không hề xấu. Là một tân binh mà làm được như vậy, e là chẳng có mấy người." Tiểu đội trưởng tiểu đội một đi tới trước mặt tiểu đội trưởng tiểu đội ba, buông một câu.
Tiểu đội trưởng tiểu đội ba nhìn qua, không đưa ra bình luận gì.
Cao Phi cõng Diêu Hoa về tới đích, lúc này ngay cả tiểu đội bốn xuất phát sau họ cũng đã về đích hết cả rồi. Cậu cẩn thận đặt Diêu Hoa xuống, sau đó cũng ngồi phịch xuống đất.
"Cao Phi, cảm ơn cậu!" Diêu Hoa với khuôn mặt đầy vẻ tủi thân nói lời cảm ơn với Cao Phi.
Cao Phi xua xua tay, cậu nhìn về phía tên lùn. Vương Dương thấy ánh mắt Cao Phi nhìn tới, rất dứt khoát nói: "Thôi bỏ đi, cuộc thi lần này coi như không tính."
Cao Phi thở hồng hộc, cậu thực sự không ngờ cõng một người lại mệt đến thế. Cậu thầm nghĩ, biết thế này thì đã không cõng, chỉ dìu tới đích là được rồi.
Cao Phi không buồn tranh cãi với Vương Dương, giờ cậu mệt đến mức chẳng muốn mở miệng nữa.
Diêu Hoa nhìn Cao Phi đang kiệt sức sau khi cõng mình về đích, cậu không khỏi nhớ tới 98 tệ mà mình đã giấu đi. Chính vì 98 tệ đó mà Cao Phi phải chịu một hình phạt.
Trong lòng cậu nảy ra ý định muốn nói ra sự thật. Ít nhất, vào khoảnh khắc đó, Cao Phi thực sự đối tốt với cậu.
Ý định nông nổi của Diêu Hoa nhanh chóng bị dập tắt. Dù Cao Phi có thực sự tốt với cậu đi chăng nữa, cậu cũng không thể nói ra. Cậu nghĩ, nếu mình nói ra, với sự nghiêm khắc của liên đội trưởng, chắc chắn hình phạt của Cao Phi sẽ đổ lên đầu cậu. Cậu không muốn như vậy, không muốn phải nhận hình phạt.