Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 200
chương 201: xuân mộng.

❊ ❊ ❊

Về phần chữ viết của bạch y, người Phàm Thành đương nhiên không khỏi ngạc nhiên bởi cách viết nọ vô cùng giống với thông cáo của ba đại tộc. Thêm nữa, nét chữ dường như có nhiều đường nét thừa hơn khiến họ càng thêm nghi hoặc. Phải biết rằng, Phàm Thành này đã tồn tại cả bốn năm ngàn năm, chữ viết xưa đã tối giản đi nhiều để hình thành ngôn ngữ thông dụng bây giờ. Cách viết của bạch y này hầu như chỉ còn thấy ở một vài cổ tự hay thạch bia cổ. Vì vậy, họ đều cho rằng chín phần mười bạch y này là người của một gia tộc nào đó bị ép tu luyện thành cường nhân, bất mãn mà trốn tới đây ở ẩn.

Những thứ này cũng chẳng quan trọng với dân chúng nơi này. Cường nhân tuy mạnh mẽ thật, hơn người thật những việc rèn luyện cũng khiến những người thường nghe mà khiếp đảm. Họ thường tránh né nhắc tới vì chả ai dại gì mà làm phật lòng mấy đại gia tộc. Dân chúng Phàm Thành chú ý nhất ở bạch y này chính là tài y dược của hắn, hay nói đúng hơn là cách chữa bệnh đặc thù của hắn.

Nếu như trước đây, bị bệnh thì chỉ đến Thanh Long tự cầu khấn, uống nước thần trong cái đỉnh kia thì tạm thời thuyên giảm, hồi lâu mới hết. Nhưng hiện giờ, với những thứ thuốc của bạch y, chỉ cần sắc thuốc một vài ngày, chậm lắm là một hai tuần là khỏi bệnh. Lời này lan đi khiến người tò mò tìm tới càng lúc càng nhiều, thậm trí người của ba đại tộc cũng không ít lần nhòm ngó. Giới bình dân loan tin, một đồn mười, mười đồn trăm… dần dần gây nên danh tiếng không nhỏ cho bạch y này. Điều khiến họ ngạc nhiên nhất, chính là bạch y này bốc thuốc không hề lấy một đồng xu, y chỉ lấy một bình rượu nhỏ. Nhờ vậy,người ta gán cho hắn cái tên Túy Y…

Túy Y đông kẻ tới cầu, cũng làm Thanh Long tự giảm bớt đi một lượng lớn kẻ tới cầu khấn. Tuy vậy, những người có chút tiền tài hay quyền thế vẫn chỉ coi Túy Y nọ như không có, vẫn đều đều tới bái lễ nơi này. Vắng chút người khiến đám này vô cùng vui vẻ, cảm giác thư thái hơn những ngày trước đây chen chúc trong đoàn người đông nghịt. Lúc này, ngoài điện vẫn chậm rãi có người cầu khấn, xin thuốc. Tiếng cầu xin, khấn vái của những kẻ xin thuốc vẫn nối nhau lầm rầm vang lên. Nhưng bên trong hậu viên Thanh Long tự thì ngược lại.

Trong căn phòng lớn bên cạnh hồ sen, có một nữ thanh y che mặt đang đi đi lại lại, ánh mắt chăm chú đặt tới hai thiếu nữ đang mê man trên giường lớn. Nữ thanh y chốc chốc, lại sờ trán hai thiếu nữ, mắt hiện lên sự lo lắng vô bì. Hai thiếu nữ kia chính là người tìm tới Minh Tiến, đưa hắn vào Phàm Thành này. Nữ thanh y cau mày, trầm ngâm nhớ lại cách đây gần một tháng…

Đêm trăng tròn, nàng đang thong thả thưởng thức trà thơm thì hai thiếu nữ trở về, khuôn mặt cả hai nhợt nhạt đầy sợ hãi, chỉ khẽ lầm bẩm mấy câu với nàng.

- Tiểu thư… cô… cô gia đang ở đây…!

Rồi ngất đi, cứ như vậy mê man cho tới tận bây giờ. Nữ thanh y càng lúc càng thở dài, nàng cầm ổ khóa đang lập lòe phát sáng trên tay, mông lung nhìn ra hồ sen gần đó mà xuất thần. Hồi lâu, nàng khẽ khép lại cánh cửa phòng lớn mà rời đi, tới một căn phòng khác cẩn thận mở cửa bước vào. Đóng chặt cửa, nàng nhắm mắt đả tọa trên giường. Lập tức ly hồn xuất thể, một đạo sáng trắng từ thân thể nàng bay ra, nhằm hướng Soái Sơn bay tới…

Soái Sơn, trong căn nhà gỗ nhỏ kia, Túy Y đưa bình rượu lên miệng mà uống cạn, hắn nhớ tới sự việc chiều nay xảy ra mà mặt có chút nóng ran. Buổi chiều tà, có một thiếu nữ tới nói xin hắn chuẩn bệnh. Hắn đương nhiên vui vẻ mời vào, lúc chuẩn bị bắt mạch, quay lại đã nhìn thấy thiếu nữ kia thoát hết y phục, nhào tới hắn mà hôn như điên cuồng. Lại còn nói muốn lấy thân báo đáp. Túy Y kinh sợ, vội vàng dùng ngân châm chế trụ nàng ta, sau đó cởi lớp áo ngoài của mình mà khoác lên cho nàng. Hắn chỉ lắc đầu,viết lên tờ giấy kê đơn trên bàn mấy chữ, sau đó bỏ ra ngoài. “Mau đi về đi!”.

Hắn khẽ cười, để cái bình qua một bên rồi nhắm mắt xuất thần. Hắn tuy không biết mình là ai nhưng hắn lại có thể nhận biết tất cả mọi thứ trước đó. Hắn nhận biết hắn là tu chân giả, nhận biết bản thân mình là long nhân. Nhưng việc làm sao hắn tới đây, rồi làm sao hắn có căn nhà này thì hoàn toàn không biết rõ. Trong lòng hắn lúc này chỉ có chút bực bội xen lẫn thất vọng, những hình ảnh nữ nhân xinh đẹp mà xa lạ hiện lên khiến hắn khó chịu. Túy Y khẽ thở dài, nhắm mắt lại.

Phía ngoài căn phòng, một đạo ánh sáng mềm dịu khẽ lóe lên, sau đó tắt ngấm. Để lại nơi đó một bạch y nữ nhân vô cùng xinh đẹp, nàng ta khẽ ngó nghiêng một hồi, sau đó mạnh dạn đẩy cánh cửa gỗ mà tiến vào. Túy Y đang mơ mơ màng màng, hắn chợt hé mắt nhìn tới phía cửa. Chỉ thấy nơi đó xuất hiện một nữ bạch y xinh đẹp. Dưới ánh trăng từ bên ngoài tràn tới, hắn có thể thấy lờ mờ khuôn mặt nàng, dáng điệu nàng. Hắn vung tay vội vớ lấy kính đeo lên, gắng mở to mắt mà nhìn cho thật rõ. Chỉ thấy nữ nhân trước mặt toàn thân mặc bạch y, dáng điệu vô cùng thanh thoát. Nàng có khuôn mặt trái xoan xinh xắn, hai lúm đồng tiền ẩn ẩn dưới nước da trắng hồng. Cặp lông mày thanh thoát, điểm xuyết bên trên đôi mắt long lanh như bảo ngọc. Đôi môi đỏ hồng đầy thu hút, khiến hắn cảm thấy khô khan ngứa ngáy trong miệng. Khuôn mặt xinh đẹp mê đắm ấy lại ẩn ẩn phát ra một khí tức nghiêm trang, lạnh lẽo như băng.

- Có thể nhìn ra ta sao?

Nữ bạch y đột ngột hướng tới hắn mà hỏi, sau đó trên mặt càng thêm hồng lên. Túy Y ngẩn ra, nhưng sau đó vội ngồi dậy, chậm chạp bước tới gần nàng. Nữ bạch y mỉm cười, nụ cười phần nào xua đi vẻ băng lãnh của nàng, nàng nhún mình thi lễ.

- Tử Hàm ra mắt tướng công!

Túy Y ngẩn người, nghe lời nàng thì cảm thấy có chút bất ngờ, nhanh chân hơn tiến tới gần nàng. Nữ bạch y thấy hắn có chút khẩn trương, lại cười thêm lần nữa. Thấy hắn vươn tay ra, ngửa lòng bàn tay trước mặt nàng, nàng thẹn thùng đưa tay vào lòng bàn tay hắn. Chính lúc ấy, trong thâm tâm cả hai xuất hiện một tia sét lớn. Một cảm giác kì quái tràn ngập tâm trí hai người, vừa vui mừng lại vừa lo lắng; vừa thích thú lại vừa sợ hãi; vừa yêu thích lại vừa kinh sợ… Tất cả những cảm xúc ấy ào ào tràn tới khiến cả hai có chút run rẩy. Túy Y có vẻ vững trãi hơn, vẫn đứng được, còn nữ bạch y thì không được như hắn, nàng dường như mềm nhũn vô lực, ngả vào lòng hắn.

Tử Hàm thoáng run lên, nàng biết rõ đây là cảm ứng thân cận của long tộc, giữa nam long và nữ long. Hơn nữa, nàng đã có đính ước với y khiến cảm ứng này càng thêm mãnh liệt. Nó như cơn sóng lớn tràn ngập khắp thân thể nàng, xóa đi chân khí khiến nàng lúc này trở nên vô cùng yếu ớt. Loại cảm ứng này cũng như nam châm trái chiều, cuốn hút nhau kịch liệt, tham muốn nhau kịch liệt. Túy Y trên mặt đỏ dần lên, trên mắt ánh lên sự thèm khát, y cúi đầu xuống, hôn lên môi nữ bạch y trong lòng. Nàng thấy vậy thì thẹn đỏ mặt, nhắm mắt mặc kệ hắn, lúc này nàng hoàn toàn vô lực phản kháng rồi. Từ thân thể nàng tản mát một luồng khí tức thanh mát, thơm nhẹ dịu như hoa lan. Đây là khí tức phục tùng của long nữ với nam nhân mà mình quyết ý đi theo.

Túy Y ngửi mùi thơm tức thì như kẻ lên cơn, hắn bế bổng nàng lên giường mình, hắn tham lam hôn nàng, hai bàn tay cẩn thận tháo bỏ sạch y phục của nàng. Tử Hàm trong vòng tay hắn thì cả người đỏ hồng lên đầy xấu hổ, hai cánh tay trắng hồng ấy vươn lên che đi ngực mình. Nàng hoàn toàn lõa thể trước hắn, ánh mắt chiếu tới hắn những kia xấu hổ đầy mê hoặc. Túy Y như cuồng lên, sự kích thích của buổi chiều khiến thú tính hắn bộc phát. Hắn điên cuồng cởi bỏ y phục bản thân, hướng tiểu huynh đệ cứng ngắc kia tiến vào cơ thể nàng. Hắn chỉ cảm thấy một cảm giác mơ hồ không rõ, nhưng lại khiến hắn thống khoái, thân thể hắn bắt đầu động, bắt đầu di chuyển...

Tử Hàm nằm trong vòng tay hắn, nàng thấy hắn động thân thì e thẹn ngoảnh mặt đi. Lúc này, nàng chỉ đơn thuần là một linh thể, mặc dù có thể để kẻ khác chạm tới, có thể cảm nhận được nàng nhưng nàng lại không hề có chút cảm nhận nào về xúc giác. Nói cách khác, đây chỉ là một hình nộm mang hình hài nàng. Tình cảnh này khiến nàng cảm thấy có chút xấu hổ, khẽ cắn môi mình. Túy Y chợt ngừng lại, hắn ấp úng nói.

- Ta… ta xin lỗi… nàng đau lắm sao?

Tử Hàm mỉm cười lắc đầu, nàng vươn tay hôm lấy đầu hắn, hôn lên môi hắn. Nàng cảm thấy lúc này mình đang lừa hắn, nhưng lại sợ hắn mất hứng nên chỉ im lặng. Nhân đó mà tiến nhập kí ức của hắn, nàng thảnh thơi đi dạo trong tâm trí hắn, mặc kệ ở bên ngoài. Không gian căn phòng lúc này đầy sự điên cuồng, dâm mị. Chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của hắn đều đều vàng lên xen lẫn với tiếng cái giường khẽ rung. Hắn như con thú khát máu, điên cuồng chiếm lấy thân thể mỹ nữ phía dưới mình. Tử Hàm tuy ngoài mặt cắn môi, làm ra vẻ cam chịu nhưng kì thực ý thức nàng đang xem hết ký ức hắn. Nàng cảm thấy bất ngờ, có cả chút bàng hoàng với những gì hắn trải qua. Nàng muốn hắn quên đi, muốn hắn phát tiết hết đi vì vậy nhanh tróng trở về linh thân. Miệng ngọc khẽ rên rỉ những thanh âm xuân sắc, ánh mắt càng lúc càng nóng bỏng cùng cuồng nhiệt chiếu tới hắn...

Nàng vờ như đang thân cận với hắn thật sự, đang ái ân với hắn thật sự mà rên rỉ những thanh ấm tiêu hồn thực cốt. Thanh âm xuân sắc ấy vang đi… Cho tới lúc cao triều, chỉ còn những thâm âm gầm gừ trong cổ hắn vang lên, tay hắn ôm chặt lấy thân hình nàng như thể bỏ ra hắn sẽ chết. Túy Y run rẩy, phát tiết thứ mà bao lâu nay hắn vẫn nhẫn nhịn. Tử Hàm thân thể chợt run lên, nàng vội vàng điểm tới gáy hắn khiến hắn bất tỉnh, thân hình nàng từ từ tiêu thất hóa lại thành đạo bạch quang bay vội vã về Thanh Long tự. Ngay khi hồn về nguyên thân, Tử Hàm vội lấy tay áo cắn chặt miệng, sao đó hai tay vội vã ôm lấy hạ thân, cả người run rẩy cuồng nhiệt.

- Ư… ưm…

Thanh âm ấy càng lúc càng cao vút, nàng cong lưng ngả ra phía sau, cặp chân dài xiết chặt lấy hai bàn tay đang ôm ấp hạ thể mình. Mắt nàng lúc này như dại đi, cuối cùng nằm ngả ra nền nhà mà thở dốc, thân hình thi thoảng lại có chút co giật. Qua một hồi lâu, thần thái mới dần dần tỉnh táo lại. Tử Hàm trên mặt đỏ bừng, lẩm nhẩm một mình.

- Thật không ngờ… Tướng công, chàng thật xấu…

Nàng nghĩ lại tình cảnh nọ, chính nàng muốn hắn phát tiết. Không ngờ nổi là ngay bản thân nàng lại cũng cao triều khiến mặt nàng càng thêm đỏ bừng, tự buông tay khỏi hạ thân nơi y phục đã ướt đẫm. Nàng gắng gượng đứng dậy, cố gắng dọn dẹp căn phòng cho ngắn nắp rồi đi nhanh tới nhà tắm…

Về phần chữ viết của bạch y, người Phàm Thành đương nhiên không khỏi ngạc nhiên bởi cách viết nọ vô cùng giống với thông cáo của ba đại tộc. Thêm nữa, nét chữ dường như có nhiều đường nét thừa hơn khiến họ càng thêm nghi hoặc. Phải biết rằng, Phàm Thành này đã tồn tại cả bốn năm ngàn năm, chữ viết xưa đã tối giản đi nhiều để hình thành ngôn ngữ thông dụng bây giờ. Cách viết của bạch y này hầu như chỉ còn thấy ở một vài cổ tự hay thạch bia cổ. Vì vậy, họ đều cho rằng chín phần mười bạch y này là người của một gia tộc nào đó bị ép tu luyện thành cường nhân, bất mãn mà trốn tới đây ở ẩn.

Những thứ này cũng chẳng quan trọng với dân chúng nơi này. Cường nhân tuy mạnh mẽ thật, hơn người thật những việc rèn luyện cũng khiến những người thường nghe mà khiếp đảm. Họ thường tránh né nhắc tới vì chả ai dại gì mà làm phật lòng mấy đại gia tộc. Dân chúng Phàm Thành chú ý nhất ở bạch y này chính là tài y dược của hắn, hay nói đúng hơn là cách chữa bệnh đặc thù của hắn.

Nếu như trước đây, bị bệnh thì chỉ đến Thanh Long tự cầu khấn, uống nước thần trong cái đỉnh kia thì tạm thời thuyên giảm, hồi lâu mới hết. Nhưng hiện giờ, với những thứ thuốc của bạch y, chỉ cần sắc thuốc một vài ngày, chậm lắm là một hai tuần là khỏi bệnh. Lời này lan đi khiến người tò mò tìm tới càng lúc càng nhiều, thậm trí người của ba đại tộc cũng không ít lần nhòm ngó. Giới bình dân loan tin, một đồn mười, mười đồn trăm… dần dần gây nên danh tiếng không nhỏ cho bạch y này. Điều khiến họ ngạc nhiên nhất, chính là bạch y này bốc thuốc không hề lấy một đồng xu, y chỉ lấy một bình rượu nhỏ. Nhờ vậy,người ta gán cho hắn cái tên Túy Y…

Túy Y đông kẻ tới cầu, cũng làm Thanh Long tự giảm bớt đi một lượng lớn kẻ tới cầu khấn. Tuy vậy, những người có chút tiền tài hay quyền thế vẫn chỉ coi Túy Y nọ như không có, vẫn đều đều tới bái lễ nơi này. Vắng chút người khiến đám này vô cùng vui vẻ, cảm giác thư thái hơn những ngày trước đây chen chúc trong đoàn người đông nghịt. Lúc này, ngoài điện vẫn chậm rãi có người cầu khấn, xin thuốc. Tiếng cầu xin, khấn vái của những kẻ xin thuốc vẫn nối nhau lầm rầm vang lên. Nhưng bên trong hậu viên Thanh Long tự thì ngược lại.

Trong căn phòng lớn bên cạnh hồ sen, có một nữ thanh y che mặt đang đi đi lại lại, ánh mắt chăm chú đặt tới hai thiếu nữ đang mê man trên giường lớn. Nữ thanh y chốc chốc, lại sờ trán hai thiếu nữ, mắt hiện lên sự lo lắng vô bì. Hai thiếu nữ kia chính là người tìm tới Minh Tiến, đưa hắn vào Phàm Thành này. Nữ thanh y cau mày, trầm ngâm nhớ lại cách đây gần một tháng…

Đêm trăng tròn, nàng đang thong thả thưởng thức trà thơm thì hai thiếu nữ trở về, khuôn mặt cả hai nhợt nhạt đầy sợ hãi, chỉ khẽ lầm bẩm mấy câu với nàng.

- Tiểu thư… cô… cô gia đang ở đây…!

Rồi ngất đi, cứ như vậy mê man cho tới tận bây giờ. Nữ thanh y càng lúc càng thở dài, nàng cầm ổ khóa đang lập lòe phát sáng trên tay, mông lung nhìn ra hồ sen gần đó mà xuất thần. Hồi lâu, nàng khẽ khép lại cánh cửa phòng lớn mà rời đi, tới một căn phòng khác cẩn thận mở cửa bước vào. Đóng chặt cửa, nàng nhắm mắt đả tọa trên giường. Lập tức ly hồn xuất thể, một đạo sáng trắng từ thân thể nàng bay ra, nhằm hướng Soái Sơn bay tới…

Soái Sơn, trong căn nhà gỗ nhỏ kia, Túy Y đưa bình rượu lên miệng mà uống cạn, hắn nhớ tới sự việc chiều nay xảy ra mà mặt có chút nóng ran. Buổi chiều tà, có một thiếu nữ tới nói xin hắn chuẩn bệnh. Hắn đương nhiên vui vẻ mời vào, lúc chuẩn bị bắt mạch, quay lại đã nhìn thấy thiếu nữ kia thoát hết y phục, nhào tới hắn mà hôn như điên cuồng. Lại còn nói muốn lấy thân báo đáp. Túy Y kinh sợ, vội vàng dùng ngân châm chế trụ nàng ta, sau đó cởi lớp áo ngoài của mình mà khoác lên cho nàng. Hắn chỉ lắc đầu,viết lên tờ giấy kê đơn trên bàn mấy chữ, sau đó bỏ ra ngoài. “Mau đi về đi!”.

Hắn khẽ cười, để cái bình qua một bên rồi nhắm mắt xuất thần. Hắn tuy không biết mình là ai nhưng hắn lại có thể nhận biết tất cả mọi thứ trước đó. Hắn nhận biết hắn là tu chân giả, nhận biết bản thân mình là long nhân. Nhưng việc làm sao hắn tới đây, rồi làm sao hắn có căn nhà này thì hoàn toàn không biết rõ. Trong lòng hắn lúc này chỉ có chút bực bội xen lẫn thất vọng, những hình ảnh nữ nhân xinh đẹp mà xa lạ hiện lên khiến hắn khó chịu. Túy Y khẽ thở dài, nhắm mắt lại.

Phía ngoài căn phòng, một đạo ánh sáng mềm dịu khẽ lóe lên, sau đó tắt ngấm. Để lại nơi đó một bạch y nữ nhân vô cùng xinh đẹp, nàng ta khẽ ngó nghiêng một hồi, sau đó mạnh dạn đẩy cánh cửa gỗ mà tiến vào. Túy Y đang mơ mơ màng màng, hắn chợt hé mắt nhìn tới phía cửa. Chỉ thấy nơi đó xuất hiện một nữ bạch y xinh đẹp. Dưới ánh trăng từ bên ngoài tràn tới, hắn có thể thấy lờ mờ khuôn mặt nàng, dáng điệu nàng. Hắn vung tay vội vớ lấy kính đeo lên, gắng mở to mắt mà nhìn cho thật rõ. Chỉ thấy nữ nhân trước mặt toàn thân mặc bạch y, dáng điệu vô cùng thanh thoát. Nàng có khuôn mặt trái xoan xinh xắn, hai lúm đồng tiền ẩn ẩn dưới nước da trắng hồng. Cặp lông mày thanh thoát, điểm xuyết bên trên đôi mắt long lanh như bảo ngọc. Đôi môi đỏ hồng đầy thu hút, khiến hắn cảm thấy khô khan ngứa ngáy trong miệng. Khuôn mặt xinh đẹp mê đắm ấy lại ẩn ẩn phát ra một khí tức nghiêm trang, lạnh lẽo như băng.

- Có thể nhìn ra ta sao?

Nữ bạch y đột ngột hướng tới hắn mà hỏi, sau đó trên mặt càng thêm hồng lên. Túy Y ngẩn ra, nhưng sau đó vội ngồi dậy, chậm chạp bước tới gần nàng. Nữ bạch y mỉm cười, nụ cười phần nào xua đi vẻ băng lãnh của nàng, nàng nhún mình thi lễ.

- Tử Hàm ra mắt tướng công!

Túy Y ngẩn người, nghe lời nàng thì cảm thấy có chút bất ngờ, nhanh chân hơn tiến tới gần nàng. Nữ bạch y thấy hắn có chút khẩn trương, lại cười thêm lần nữa. Thấy hắn vươn tay ra, ngửa lòng bàn tay trước mặt nàng, nàng thẹn thùng đưa tay vào lòng bàn tay hắn. Chính lúc ấy, trong thâm tâm cả hai xuất hiện một tia sét lớn. Một cảm giác kì quái tràn ngập tâm trí hai người, vừa vui mừng lại vừa lo lắng; vừa thích thú lại vừa sợ hãi; vừa yêu thích lại vừa kinh sợ… Tất cả những cảm xúc ấy ào ào tràn tới khiến cả hai có chút run rẩy. Túy Y có vẻ vững trãi hơn, vẫn đứng được, còn nữ bạch y thì không được như hắn, nàng dường như mềm nhũn vô lực, ngả vào lòng hắn.

Tử Hàm thoáng run lên, nàng biết rõ đây là cảm ứng thân cận của long tộc, giữa nam long và nữ long. Hơn nữa, nàng đã có đính ước với y khiến cảm ứng này càng thêm mãnh liệt. Nó như cơn sóng lớn tràn ngập khắp thân thể nàng, xóa đi chân khí khiến nàng lúc này trở nên vô cùng yếu ớt. Loại cảm ứng này cũng như nam châm trái chiều, cuốn hút nhau kịch liệt, tham muốn nhau kịch liệt. Túy Y trên mặt đỏ dần lên, trên mắt ánh lên sự thèm khát, y cúi đầu xuống, hôn lên môi nữ bạch y trong lòng. Nàng thấy vậy thì thẹn đỏ mặt, nhắm mắt mặc kệ hắn, lúc này nàng hoàn toàn vô lực phản kháng rồi. Từ thân thể nàng tản mát một luồng khí tức thanh mát, thơm nhẹ dịu như hoa lan. Đây là khí tức phục tùng của long nữ với nam nhân mà mình quyết ý đi theo.

Túy Y ngửi mùi thơm tức thì như kẻ lên cơn, hắn bế bổng nàng lên giường mình, hắn tham lam hôn nàng, hai bàn tay cẩn thận tháo bỏ sạch y phục của nàng. Tử Hàm trong vòng tay hắn thì cả người đỏ hồng lên đầy xấu hổ, hai cánh tay trắng hồng ấy vươn lên che đi ngực mình. Nàng hoàn toàn lõa thể trước hắn, ánh mắt chiếu tới hắn những kia xấu hổ đầy mê hoặc. Túy Y như cuồng lên, sự kích thích của buổi chiều khiến thú tính hắn bộc phát. Hắn điên cuồng cởi bỏ y phục bản thân, hướng tiểu huynh đệ cứng ngắc kia tiến vào cơ thể nàng. Hắn chỉ cảm thấy một cảm giác mơ hồ không rõ, nhưng lại khiến hắn thống khoái, thân thể hắn bắt đầu động, bắt đầu di chuyển...

Tử Hàm nằm trong vòng tay hắn, nàng thấy hắn động thân thì e thẹn ngoảnh mặt đi. Lúc này, nàng chỉ đơn thuần là một linh thể, mặc dù có thể để kẻ khác chạm tới, có thể cảm nhận được nàng nhưng nàng lại không hề có chút cảm nhận nào về xúc giác. Nói cách khác, đây chỉ là một hình nộm mang hình hài nàng. Tình cảnh này khiến nàng cảm thấy có chút xấu hổ, khẽ cắn môi mình. Túy Y chợt ngừng lại, hắn ấp úng nói.

- Ta… ta xin lỗi… nàng đau lắm sao?

Tử Hàm mỉm cười lắc đầu, nàng vươn tay hôm lấy đầu hắn, hôn lên môi hắn. Nàng cảm thấy lúc này mình đang lừa hắn, nhưng lại sợ hắn mất hứng nên chỉ im lặng. Nhân đó mà tiến nhập kí ức của hắn, nàng thảnh thơi đi dạo trong tâm trí hắn, mặc kệ ở bên ngoài. Không gian căn phòng lúc này đầy sự điên cuồng, dâm mị. Chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của hắn đều đều vàng lên xen lẫn với tiếng cái giường khẽ rung. Hắn như con thú khát máu, điên cuồng chiếm lấy thân thể mỹ nữ phía dưới mình. Tử Hàm tuy ngoài mặt cắn môi, làm ra vẻ cam chịu nhưng kì thực ý thức nàng đang xem hết ký ức hắn. Nàng cảm thấy bất ngờ, có cả chút bàng hoàng với những gì hắn trải qua. Nàng muốn hắn quên đi, muốn hắn phát tiết hết đi vì vậy nhanh tróng trở về linh thân. Miệng ngọc khẽ rên rỉ những thanh âm xuân sắc, ánh mắt càng lúc càng nóng bỏng cùng cuồng nhiệt chiếu tới hắn...

Nàng vờ như đang thân cận với hắn thật sự, đang ái ân với hắn thật sự mà rên rỉ những thanh ấm tiêu hồn thực cốt. Thanh âm xuân sắc ấy vang đi… Cho tới lúc cao triều, chỉ còn những thâm âm gầm gừ trong cổ hắn vang lên, tay hắn ôm chặt lấy thân hình nàng như thể bỏ ra hắn sẽ chết. Túy Y run rẩy, phát tiết thứ mà bao lâu nay hắn vẫn nhẫn nhịn. Tử Hàm thân thể chợt run lên, nàng vội vàng điểm tới gáy hắn khiến hắn bất tỉnh, thân hình nàng từ từ tiêu thất hóa lại thành đạo bạch quang bay vội vã về Thanh Long tự. Ngay khi hồn về nguyên thân, Tử Hàm vội lấy tay áo cắn chặt miệng, sao đó hai tay vội vã ôm lấy hạ thân, cả người run rẩy cuồng nhiệt.

- Ư… ưm…

Thanh âm ấy càng lúc càng cao vút, nàng cong lưng ngả ra phía sau, cặp chân dài xiết chặt lấy hai bàn tay đang ôm ấp hạ thể mình. Mắt nàng lúc này như dại đi, cuối cùng nằm ngả ra nền nhà mà thở dốc, thân hình thi thoảng lại có chút co giật. Qua một hồi lâu, thần thái mới dần dần tỉnh táo lại. Tử Hàm trên mặt đỏ bừng, lẩm nhẩm một mình.

- Thật không ngờ… Tướng công, chàng thật xấu…

Nàng nghĩ lại tình cảnh nọ, chính nàng muốn hắn phát tiết. Không ngờ nổi là ngay bản thân nàng lại cũng cao triều khiến mặt nàng càng thêm đỏ bừng, tự buông tay khỏi hạ thân nơi y phục đã ướt đẫm. Nàng gắng gượng đứng dậy, cố gắng dọn dẹp căn phòng cho ngắn nắp rồi đi nhanh tới nhà tắm…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »