Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2673 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 194
chương 195: hắn là ai?.

❊ ❊ ❊

Không để hắn đáp, nàng ta đã chủ động đẩy hắn tiến vào. Minh Tiến lúc này mới thanh tỉnh, chỉ cười nhẹ, hắn an toàn vượt cửa soát vé mà vào trong. Vào tới nơi, hắn có chút cảm thấy hoa mắt. Trước mặt là vô số bàn tiệc phủ nhung đỏ được bày sẵn, thức ăn cùng rượu cũng đã được bê ra đầy đủ. Gần một nửa số bàn đã có đầy khách nhân, họ to nhỏ trò chuyện, thi thoảng lại cười lên đầy thú vị. Nữ nhân đẩy hắn vào thì vội chỉ đường cho hắn, sau đó chạy vội đi làm việc khác. Minh Tiến nhờ vậy mà thảnh thơi, chậm chạp đẩy xe lăn nhìn ngắm khắp nơi. Hắn nhìn qua những vị khách một lượt, âm thầm đánh giá tất cả một phen. Nhiều người vô tình nhìn tới hắn, lại thấy hắn đang nhìn mình thì cũng cung tay bái lễ. Hắn cũng cung tay đáp lại, sau đó lại đi tới các bàn khác. Minh Tiến hơi ngẩn người, theo hắn nghe lỏm thì phần lớn những người ở đây đều tự nhận là bằng hữu với hắn khiến hắn giật mình. “Ta có quen họ bao giờ đâu nhỉ?”. Điều khiến hắn giật mình hơn cả là ở đây, hắn có thể bắt gặp đủ loại khí tức tu chân, cứ như thể buổi ra mắt bái lễ này là đại hội gì đó của tu chân giới của U Châu vậy.

Hắn cứ mải mê ngắm nhìn, chỉ ngừng lại khi phía đài lễ ngân lên một tiếng chuông lớn, một giọng nữ nhân mềm mại cất lên.

- Các vị quan khách, giờ tốt đã tới. Kính mong các vị quan khách giữ yên tĩnh để Minh trang chủ có đôi lời!

“Liên Liên ,là nàng ấy!”. Minh Tiến mỉm cười, hắn cứ theo con đường nhỏ mà đẩy xe tới phía đài lễ. Hắn tưởng rằng mình sẽ lên đó, sẽ làm cho các nàng bất ngờ một phen. "Nhanh nào, một quãng ngắn nữa thôi!”. Hắn cố găng nhanh tay hơn, khi chỉ cách đãi lễ chưa đầy hai mươi bước chân, chợt hắn sững lại, hai tay nắm chặt lấy hai bánh xe. Chiếc xe lăn quá đà bị đổ nghiêng, hất hắn ra khỏi xe, nhào về phía trước. Một vài vị quan khách thấy vậy thì vội giúp hắn ngồi lại xe, sau đó đứng dậy mà hướng tới đài lễ vỗ tay rào rào. Trên đài, một nam nhân cao lớn mặc hắc y đang đứng đó, cung tay bái lễ với tất cả quan khách… Minh Tiến im lặng, hắn như hóa đá…"Kẻ kia là ai?...”.

- Các vị khách quý, hôm nay các vị nể mặt ta tới đây dự lễ đông đủ như thế này, thật khiến Minh Tiến ta vô cùng cảm kích. Xin các vị nhận của ta một lễ!

Hắc y che mặt nói, thanh âm trầm trầm lan tỏa khiến nhiều kẻ cảm thấy ù tai. Y nói xong, sau đó cúi người bái một lễ thật sâu, sau đó mới nói tiếp.

- Các vị khách quý, trước khi nhập tiệc, ta xin nói thẳng luôn vài việc, mong các vị không trách cứ. Tính ta vốn không thích vòng vo, vậy nên…

Minh Tiến thấy y khẽ gật nhẹ mà hướng sang bên trái, lập tức có năm nữ nhân chậm rãi bước ra, trên tay họ là những mâm lễ vật lớn đầy có ngọn. Hắn nhận ra ngay các nàng, miệng lẩm bẩm.

- Như Như… Liên Liên… Bạch Phụng… Ngân Nguyệt… Bạch Hổ…

Chúng nữ bày chúng lên một cái bàn lớn, sau đó nghiêm cẩn đứng sau lưng hắc y nhân. Y khẽ gật nhẹ, nói tiếp.

- Trước hết, tấm lòng của các vị ta xin ghi nhận. Có điều, những thứ lễ vật này xin trả lại nguyên cho chủ nhân!

Dưới khoảng sân, lập tức nhiều tiếng ồ lên, xen lẫn cả tiếng la ó kêu Minh gia chủ coi thường họ. Hắc y chờ cho tất cả im lặng, mới thong thả nói tiếp.

- Tấm lòng các vị ta xin nhận, nhưng những món đồ này xin trả về nguyên chủ. Minh gia trang ta tuy không phải đại phú hào, nhưng ít nhất những món đồ này cũng không thiếu. Mong các vị nhận lại cho!... Thứ hai, quy củ truyền đời Minh gia chúng ta không nhận lễ của người ngoài, xin các vị thông cảm!

- Minh trang chủ nói vậy không đúng rồi, ngài không dùng không lẽ các vị phu nhân của ngài không cần tới hay sao?

Phía dưới có một giọng nữ nhân nói lớn, hắc y hơi cau mày, thoáng trần trừ. Một nữ nhân áo vàng phía sau đã tiến tới, nàng cung kính nhún lễ, sau đó mới đáp.

- Đa tạ tiền bối đã có tâm, tiểu nữ xin đa tạ. Nhưng quy củ Minh gia truyền đời trước sau như một, chúng ta đã là người của Minh gia, tự nhiên cũng theo lệ đó!

Minh Tiến ngơ ngẩn lắc đầu,mặt hắn lúc này cực kì khó coi, đầu thì lắc lia lịa. “Truyền đời?...Ta mới tới đây chưa lâu, lấy đâu ra truyền đời?... Hắn là ai?... sao lại mạo nhận là ta?”.

- Vị cô nương này không biết xưng hô thế nào?

Một giọng nam nhân già nua cất lên, nữ tử áo vàng cung kính đáp.

- Tiểu nữ là Liên Liên, là chính thất hôn thê của Minh gia trang chủ!

- Tầm bậy!... Lão phu xem bộ dáng, nhất định cô nương vẫn là xử nữ. Vậy lại dám tự mạo nhận mình là chính thất phu nhân sao?... Tất cả những nữ nhân phía sau nữa, các cô cũng vậy thôi… Ta trước nay chưa dám nhận là đệ nhất Yêu tu, xong khả năng xem dáng điệu nữ nhân nếu ta nhận số hai, không có kẻ nào dám nhận số một!

- Ta nghe nói Minh trang chủ là Long Nhân, mà Long Nhân trước giờ đều có khả năng chốn khuê phòng hơn người. Nay nghe Bát lão đầu nói vậy, thực sự thấy làm nghi ngờ. Rốt cuộc các vị nữ nhân này là ai?

Một giọng nữ nhân khác cất lên, không gian nhất thời lại ồn ào những lời bàn tán. Những câu nói của lão già kia khiến cả năm nữ nhân đều bẽn lẽn cúi đầu, lâm vào thế khó xử. Hắc y lắc đầu, cười mà nói.

- Vị tân khách này, điều ngài thắc mắc ta xin đáp luôn. Ta luyện một loại tâm pháp thượng thừa, chỉ tới khi đạt tới đẳng giới nhất định mới có thể cùng nữ nhân… Còn chuyện ngài nói, thật sự can thiệp vào nội bộ Minh gia ta quá sâu rồi!

Câu nói cuối cùng, thanh âm y càng lúc càng trầm thấp đầy ý đe dọa. Một luồng khí áp vô hình tràn qua mọi người khiến tất cả thoáng im bặt.

Minh Tiến lúc này nhắm mắt lại, trong lòng hắn như nát ra thành vụn cám, hai bày tay hắn run rẩy nắm chặt lấy hai bánh xe bằng gỗ, xiết lấy nó. Hắn không nghe thấy gì nữa, không nhìn gì nữa cho dù mắt hắn đã mở ra, hờ hững hướng về phía lễ đài. Xung quanh ồn ào nhưng với hắn thì hoàn toàn tĩnh lặng, hắn chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, chỉ cảm thấy tất cả trước mắt đều là hư ảo: hạnh phúc, tiền tài, địa vị… tất cả những thứ hắn từng có giờ chỉ như giấc mộng. Hắn cười một mình, trên khuôn mặt được che đi bởi chiếc mũ trùm đầu ấy nước mắt đã lăn dài. Hắn tự lắc đầu, tự nhủ thầm. “ Mày à… số phận của mày là cô độc… số phận của mày là không bao giờ có được hạnh phúc… Mày chỉ có thể nhìn hạnh phúc rời đi mà thôi… Minh Tiến ạ!...”. Hắn vô thức đứng dậy, chân run rẩy bước từng bước tới gần lễ đài.

Nếu Kim Minh, Tiểu Sương có ở đây chắc chắn vui tới mức khóc thét lên - hắn đã đi lại được. Chỉ có điều, hắn dường như chẳng nhận ra điều lạ ở bản thân mình. Vươn tay buộc cây Ngọc Tiêu ra sau lưng, hắn rẽ đám người ồn ào mà bước tới lễ đài. Chân khí khắp nơi đột ngột ngưng tự lại nơi hắn đứng, tỏa ra một luồng khí tức trấn nhiếp còn kinh khủng hơn luồng khí tức của hắc y phía trên. Tất cả ánh mắt đều chăm chú hướng tới hắn – một bạch y trùm đầu lưng đeo ngọc tiêu.

Minh Tiến vươn tay, chỉ thẳng tới hắc y trên lễ đài, chất giọng trầm vô thanh sắc vang lên.

- Ngươi là Minh Tiến?

Cùng lúc đó, những luồng sáng ngân sắc lóe lên, để lộ ra bàn tay nọ đầy móng vuốt cùng ngân vảy dày đặc. Một luồng khí tức kì quái, như thanh tịnh, như trấn áp xuất hiện khiến đám đông không tự chủ nổi mà lùi lại, để ra một khoảng trống lớn cho bạch y đứng. Hắc Y trên đài dường như chẳng hề hấn gì, gật đầu.

- Đúng,là ta!

Hắn lại nhìn sang năm nữ nhân, hỏi tiếp.

- Các cô xác định hắn đúng là Minh Tiến?

Liên Liên bước lên, nghiêm nghị gật đầu khiến mọi người kinh ngạc. Luông khí tức kì quái trấn áp nọ không hề làm ảnh hưởng tới những nữ nhân này. Hắn lại gật đầu nhẹ, cho tay vào lục lọi trong ngực áo. Hành động của hắn khiến các nàng giật mình. Ngân Nguyệt vội xuất ra ngân thương, lao tới hô lên.

- Ngươi mau lùi lại, nếu có ý định ấy đừng trách ta hạ thủ vô tình!

Nhưng mặc nàng nói, bạch y vẫn lục lọi trong ngực, thậm trí còn chậm rãi bước tới gần lễ đài hơn. Đám đông quan khách đều giật mình, cho rằng sự việc theo ý nữ nhân áo đỏ nói là sự thật, tên bạch y này tới ám sát Minh gia trang chủ. Ngân Nguyệt cau mày, đâm ra ba mũi thương cảnh cáo. Ba mũi thương chỉ làm rách hai ống tay áo hắn, một chỗ nơi bắp tay đã bật máu. Nhưng dường như bạch y nọ chẳn quan tâm, vẫn chập chạp lục lọi, chân vẫn bước chậm rãi mà tới. Ngân Nguyệt cau mày, một thương đâm thẳng tới ngực bạch y, cùng lúc y vươn nắm tay giơ ra trước mặt hắc y nhân.

Phực! Hực! Trường thương đâm xuyên ngực bạch y, đầu thương đã hiển lộ ra phía sau lưng. Đám quan khách ồ lên, trong lòng thầm kính nể nữ nhân này. Bạch y hơi sững lại, hắn nhìn xuống ngực mình, sau đó lại nhìn lên nữ nhân cầm thương mà khẽ cười. Vung tay phải rút mạnh trường thương mà đẩy ra, hắn mặc kệ máu tươi đang phun ra như suối. Vẫn nhất quyết vươn tay tới gần lễ đài thêm nữa.

Ngân Nguyệt kinh hãi, định đâm thương thứ hai nhưng Liên Liên cản lại. Nàng mơ hồ cảm nhận bạch y không hề có ác ý, nhìn tới vết thương nọ, lắp bắp.

- Tại sao… tại sao ngươi lại…

Không để hắn đáp, nàng ta đã chủ động đẩy hắn tiến vào. Minh Tiến lúc này mới thanh tỉnh, chỉ cười nhẹ, hắn an toàn vượt cửa soát vé mà vào trong. Vào tới nơi, hắn có chút cảm thấy hoa mắt. Trước mặt là vô số bàn tiệc phủ nhung đỏ được bày sẵn, thức ăn cùng rượu cũng đã được bê ra đầy đủ. Gần một nửa số bàn đã có đầy khách nhân, họ to nhỏ trò chuyện, thi thoảng lại cười lên đầy thú vị. Nữ nhân đẩy hắn vào thì vội chỉ đường cho hắn, sau đó chạy vội đi làm việc khác. Minh Tiến nhờ vậy mà thảnh thơi, chậm chạp đẩy xe lăn nhìn ngắm khắp nơi. Hắn nhìn qua những vị khách một lượt, âm thầm đánh giá tất cả một phen. Nhiều người vô tình nhìn tới hắn, lại thấy hắn đang nhìn mình thì cũng cung tay bái lễ. Hắn cũng cung tay đáp lại, sau đó lại đi tới các bàn khác. Minh Tiến hơi ngẩn người, theo hắn nghe lỏm thì phần lớn những người ở đây đều tự nhận là bằng hữu với hắn khiến hắn giật mình. “Ta có quen họ bao giờ đâu nhỉ?”. Điều khiến hắn giật mình hơn cả là ở đây, hắn có thể bắt gặp đủ loại khí tức tu chân, cứ như thể buổi ra mắt bái lễ này là đại hội gì đó của tu chân giới của U Châu vậy.

Hắn cứ mải mê ngắm nhìn, chỉ ngừng lại khi phía đài lễ ngân lên một tiếng chuông lớn, một giọng nữ nhân mềm mại cất lên.

- Các vị quan khách, giờ tốt đã tới. Kính mong các vị quan khách giữ yên tĩnh để Minh trang chủ có đôi lời!

“Liên Liên ,là nàng ấy!”. Minh Tiến mỉm cười, hắn cứ theo con đường nhỏ mà đẩy xe tới phía đài lễ. Hắn tưởng rằng mình sẽ lên đó, sẽ làm cho các nàng bất ngờ một phen. "Nhanh nào, một quãng ngắn nữa thôi!”. Hắn cố găng nhanh tay hơn, khi chỉ cách đãi lễ chưa đầy hai mươi bước chân, chợt hắn sững lại, hai tay nắm chặt lấy hai bánh xe. Chiếc xe lăn quá đà bị đổ nghiêng, hất hắn ra khỏi xe, nhào về phía trước. Một vài vị quan khách thấy vậy thì vội giúp hắn ngồi lại xe, sau đó đứng dậy mà hướng tới đài lễ vỗ tay rào rào. Trên đài, một nam nhân cao lớn mặc hắc y đang đứng đó, cung tay bái lễ với tất cả quan khách… Minh Tiến im lặng, hắn như hóa đá…"Kẻ kia là ai?...”.

- Các vị khách quý, hôm nay các vị nể mặt ta tới đây dự lễ đông đủ như thế này, thật khiến Minh Tiến ta vô cùng cảm kích. Xin các vị nhận của ta một lễ!

Hắc y che mặt nói, thanh âm trầm trầm lan tỏa khiến nhiều kẻ cảm thấy ù tai. Y nói xong, sau đó cúi người bái một lễ thật sâu, sau đó mới nói tiếp.

- Các vị khách quý, trước khi nhập tiệc, ta xin nói thẳng luôn vài việc, mong các vị không trách cứ. Tính ta vốn không thích vòng vo, vậy nên…

Minh Tiến thấy y khẽ gật nhẹ mà hướng sang bên trái, lập tức có năm nữ nhân chậm rãi bước ra, trên tay họ là những mâm lễ vật lớn đầy có ngọn. Hắn nhận ra ngay các nàng, miệng lẩm bẩm.

- Như Như… Liên Liên… Bạch Phụng… Ngân Nguyệt… Bạch Hổ…

Chúng nữ bày chúng lên một cái bàn lớn, sau đó nghiêm cẩn đứng sau lưng hắc y nhân. Y khẽ gật nhẹ, nói tiếp.

- Trước hết, tấm lòng của các vị ta xin ghi nhận. Có điều, những thứ lễ vật này xin trả lại nguyên cho chủ nhân!

Dưới khoảng sân, lập tức nhiều tiếng ồ lên, xen lẫn cả tiếng la ó kêu Minh gia chủ coi thường họ. Hắc y chờ cho tất cả im lặng, mới thong thả nói tiếp.

- Tấm lòng các vị ta xin nhận, nhưng những món đồ này xin trả về nguyên chủ. Minh gia trang ta tuy không phải đại phú hào, nhưng ít nhất những món đồ này cũng không thiếu. Mong các vị nhận lại cho!... Thứ hai, quy củ truyền đời Minh gia chúng ta không nhận lễ của người ngoài, xin các vị thông cảm!

- Minh trang chủ nói vậy không đúng rồi, ngài không dùng không lẽ các vị phu nhân của ngài không cần tới hay sao?

Phía dưới có một giọng nữ nhân nói lớn, hắc y hơi cau mày, thoáng trần trừ. Một nữ nhân áo vàng phía sau đã tiến tới, nàng cung kính nhún lễ, sau đó mới đáp.

- Đa tạ tiền bối đã có tâm, tiểu nữ xin đa tạ. Nhưng quy củ Minh gia truyền đời trước sau như một, chúng ta đã là người của Minh gia, tự nhiên cũng theo lệ đó!

Minh Tiến ngơ ngẩn lắc đầu,mặt hắn lúc này cực kì khó coi, đầu thì lắc lia lịa. “Truyền đời?...Ta mới tới đây chưa lâu, lấy đâu ra truyền đời?... Hắn là ai?... sao lại mạo nhận là ta?”.

- Vị cô nương này không biết xưng hô thế nào?

Một giọng nam nhân già nua cất lên, nữ tử áo vàng cung kính đáp.

- Tiểu nữ là Liên Liên, là chính thất hôn thê của Minh gia trang chủ!

- Tầm bậy!... Lão phu xem bộ dáng, nhất định cô nương vẫn là xử nữ. Vậy lại dám tự mạo nhận mình là chính thất phu nhân sao?... Tất cả những nữ nhân phía sau nữa, các cô cũng vậy thôi… Ta trước nay chưa dám nhận là đệ nhất Yêu tu, xong khả năng xem dáng điệu nữ nhân nếu ta nhận số hai, không có kẻ nào dám nhận số một!

- Ta nghe nói Minh trang chủ là Long Nhân, mà Long Nhân trước giờ đều có khả năng chốn khuê phòng hơn người. Nay nghe Bát lão đầu nói vậy, thực sự thấy làm nghi ngờ. Rốt cuộc các vị nữ nhân này là ai?

Một giọng nữ nhân khác cất lên, không gian nhất thời lại ồn ào những lời bàn tán. Những câu nói của lão già kia khiến cả năm nữ nhân đều bẽn lẽn cúi đầu, lâm vào thế khó xử. Hắc y lắc đầu, cười mà nói.

- Vị tân khách này, điều ngài thắc mắc ta xin đáp luôn. Ta luyện một loại tâm pháp thượng thừa, chỉ tới khi đạt tới đẳng giới nhất định mới có thể cùng nữ nhân… Còn chuyện ngài nói, thật sự can thiệp vào nội bộ Minh gia ta quá sâu rồi!

Câu nói cuối cùng, thanh âm y càng lúc càng trầm thấp đầy ý đe dọa. Một luồng khí áp vô hình tràn qua mọi người khiến tất cả thoáng im bặt.

Minh Tiến lúc này nhắm mắt lại, trong lòng hắn như nát ra thành vụn cám, hai bày tay hắn run rẩy nắm chặt lấy hai bánh xe bằng gỗ, xiết lấy nó. Hắn không nghe thấy gì nữa, không nhìn gì nữa cho dù mắt hắn đã mở ra, hờ hững hướng về phía lễ đài. Xung quanh ồn ào nhưng với hắn thì hoàn toàn tĩnh lặng, hắn chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, chỉ cảm thấy tất cả trước mắt đều là hư ảo: hạnh phúc, tiền tài, địa vị… tất cả những thứ hắn từng có giờ chỉ như giấc mộng. Hắn cười một mình, trên khuôn mặt được che đi bởi chiếc mũ trùm đầu ấy nước mắt đã lăn dài. Hắn tự lắc đầu, tự nhủ thầm. “ Mày à… số phận của mày là cô độc… số phận của mày là không bao giờ có được hạnh phúc… Mày chỉ có thể nhìn hạnh phúc rời đi mà thôi… Minh Tiến ạ!...”. Hắn vô thức đứng dậy, chân run rẩy bước từng bước tới gần lễ đài.

Nếu Kim Minh, Tiểu Sương có ở đây chắc chắn vui tới mức khóc thét lên - hắn đã đi lại được. Chỉ có điều, hắn dường như chẳng nhận ra điều lạ ở bản thân mình. Vươn tay buộc cây Ngọc Tiêu ra sau lưng, hắn rẽ đám người ồn ào mà bước tới lễ đài. Chân khí khắp nơi đột ngột ngưng tự lại nơi hắn đứng, tỏa ra một luồng khí tức trấn nhiếp còn kinh khủng hơn luồng khí tức của hắc y phía trên. Tất cả ánh mắt đều chăm chú hướng tới hắn – một bạch y trùm đầu lưng đeo ngọc tiêu.

Minh Tiến vươn tay, chỉ thẳng tới hắc y trên lễ đài, chất giọng trầm vô thanh sắc vang lên.

- Ngươi là Minh Tiến?

Cùng lúc đó, những luồng sáng ngân sắc lóe lên, để lộ ra bàn tay nọ đầy móng vuốt cùng ngân vảy dày đặc. Một luồng khí tức kì quái, như thanh tịnh, như trấn áp xuất hiện khiến đám đông không tự chủ nổi mà lùi lại, để ra một khoảng trống lớn cho bạch y đứng. Hắc Y trên đài dường như chẳng hề hấn gì, gật đầu.

- Đúng,là ta!

Hắn lại nhìn sang năm nữ nhân, hỏi tiếp.

- Các cô xác định hắn đúng là Minh Tiến?

Liên Liên bước lên, nghiêm nghị gật đầu khiến mọi người kinh ngạc. Luông khí tức kì quái trấn áp nọ không hề làm ảnh hưởng tới những nữ nhân này. Hắn lại gật đầu nhẹ, cho tay vào lục lọi trong ngực áo. Hành động của hắn khiến các nàng giật mình. Ngân Nguyệt vội xuất ra ngân thương, lao tới hô lên.

- Ngươi mau lùi lại, nếu có ý định ấy đừng trách ta hạ thủ vô tình!

Nhưng mặc nàng nói, bạch y vẫn lục lọi trong ngực, thậm trí còn chậm rãi bước tới gần lễ đài hơn. Đám đông quan khách đều giật mình, cho rằng sự việc theo ý nữ nhân áo đỏ nói là sự thật, tên bạch y này tới ám sát Minh gia trang chủ. Ngân Nguyệt cau mày, đâm ra ba mũi thương cảnh cáo. Ba mũi thương chỉ làm rách hai ống tay áo hắn, một chỗ nơi bắp tay đã bật máu. Nhưng dường như bạch y nọ chẳn quan tâm, vẫn chập chạp lục lọi, chân vẫn bước chậm rãi mà tới. Ngân Nguyệt cau mày, một thương đâm thẳng tới ngực bạch y, cùng lúc y vươn nắm tay giơ ra trước mặt hắc y nhân.

Phực! Hực! Trường thương đâm xuyên ngực bạch y, đầu thương đã hiển lộ ra phía sau lưng. Đám quan khách ồ lên, trong lòng thầm kính nể nữ nhân này. Bạch y hơi sững lại, hắn nhìn xuống ngực mình, sau đó lại nhìn lên nữ nhân cầm thương mà khẽ cười. Vung tay phải rút mạnh trường thương mà đẩy ra, hắn mặc kệ máu tươi đang phun ra như suối. Vẫn nhất quyết vươn tay tới gần lễ đài thêm nữa.

Ngân Nguyệt kinh hãi, định đâm thương thứ hai nhưng Liên Liên cản lại. Nàng mơ hồ cảm nhận bạch y không hề có ác ý, nhìn tới vết thương nọ, lắp bắp.

- Tại sao… tại sao ngươi lại…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »