Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 137
chương 137: ngoài dự tính.

❊ ❊ ❊

Hiện hồn về,sau đó lại phiêu phiêu

~~Kim Oanh giật mình, vội rời tay mà tới gần lão Hồ nọ, chỉ thấy lão Hồ ghé tai nàng mà thì thào một hồi. Trên mặt cả hai lập tức biến đổi, lúc xanh lúc trắng thật kì quái. Sau đó sắc mặt lập tức đanh lại, bà ta nhìn tới hắn, lại nhìn vế phía lão Hồ mà lạnh giọng.

- Đưa Kim Minh tới giếng cổ!...

Hậu viện Kim gia, một xó nào đó trong khu hậu viện rộng tới cả chục héc-ta này. Kim Oanh đứng đó, sắc mặt tràn đầy hưng phấn. Đứng phía sau lưng bà ta, Hùng Lệ im lặng như một tảng đá lớn, hắn đã bị cấm mở miệng. Chỉ còn đôi mắt khẽ nhìn xung quanh, dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn lồng mà lão Hồ nọ đang cầm, hắn có thể quan sát nơi đây một cách hạn chế. Chỉ thấy đây là một giải đất trống, dưới đất cơ man là lá khô rụng xuống thành một lớp dày, cách đó không xa là vài thân cây khẳng khiu, trơ lại những cành khô. Nhìn về phía bên trái, chênh chếch một chút sẽ thấy có một miệng giếng lớn xây bằng đá xanh, xung quanh cỏ dại úa vàng.

Từ phía xa xa bỗng vang lên những thanh âm nữ nhân, sau đó lại có cả những tiếng lạo xạo bước trên nền lá khô. Kim Oanh đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy vậy thì lông mày nhướn lên, khẽ cười đầy khoái trá.

Từ phía tây, có hai bóng đèn lồng đang dần dần tiến tới nơi đây. Lại có tiếng nữ nhân hỏi.

- Hai tỷ, rốt cuộc là có việc gì mà mẫu thân lại gọi muội tới đây?

“ Là Kim Minh!” Hắn giật mình, định hét lên cảnh báo nhưng vô dụng, hắn lúc này nào có thể nói? Lại nghe thấy tiếng nữ nhân khác vang lên.

- Xin lỗi tiểu thư, chúng ta cũng không được rõ!

Tiếng lạo xạo càng lúc càng lớn, sau một hồi thì ba bóng nữ nhân xuất hiện trước mặt ba người bên này. Kim Minh thấy mẫu thân nàng, lại thấy cả Hùng Lệ đang đứng phía sau thì vui vẻ định chạy tới. Hùng Lệ cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng, nhưng dường như nàng không hề nhìn thấy. Đúng thôi, căn bản là nàng chỉ thấy hắn chứ không thể thấy được ánh mắt đầy lo lắng của hắn lúc này. Chiếc đèn lồng duy nhất do lão Hồ nọ nắm dữ đã được hạ xuống gần chân Kim Oanh.

- Giữ lấy nó!

Kim Oanh lạnh giọng, lập tức hai nữ Hồ phía sau bước tới, buông đèn dưới đất mà bắt tới hai cánh tay Kim Minh, xoắn ngược lại mà chế trụ nàng. Kim Minh thấy vậy thì cả kinh, định né tránh nhưng động tác của nàng lại quá chậm chạp, rất nhanh bị chế trụ. Nàng ngạc nhiên, sau đó sợ hãi nói.

- Mẫu thân…!

- Câm miệng, ta không phải là Kim Xuân, ta không phải là con tiện nhân mẫu thân ngươi!

Kim Oanh gay gắt nói, giọng điệu lập tức trở về lại chính mình khiến Kim Minh thoáng ngẩn người, nàng run run hỏi.

- Mẫu thân… Không đúng, ngươi không phải là mẫu thân, thanh âm mẫu thân không phải như vậy. Ngươi là ai?

Kim Oanh ha hả cười lớn, giơ ngón cái đầy vẻ tán thưởng hướng tới nàng.

- Giỏi, ha ha ha… Đúng, ta không phải Kim Xuân, không phải mẫu thân ngươi. Ta là Kim Oanh, là muội muội của mẫu thân ngươi!

Kim Minh giật mình,nhất thời ngây ngốc nhìn tới. Lại một phen kinh hãi khi nữ Hồ trước mặt lấy khăn tay lau đi lớp trang điểm, để lộ ra mục diện thật. Chỉ thấy khuôn mặt quả nhiên trẻ hơn mẫu thân nàng rất nhiều, thêm nữa nơi đuôi mắt nữ Hồ này có một nốt ruồi nhỏ. Nàng run rẩy, trong lòng lại nhớ tới lời mẫu thân. “Minh Nhi, con còn một người cô tên gọi Kim Oanh. Nàng ta rất xinh đẹp, nhưng cũng vô cùng đố kị. Nếu con vô tình gặp mặt thì tốt nhất nên tránh đi, đừng nên tới gần nàng ta…”. Kim Minh mơ hồ nhớ lại, lại nhớ sau khi mẫu thân nói xong thì thường xuyên thở dài, lẩm nhẩm những câu nói rất nhỏ. Nàng lúc đó cũng chỉ nghe loáng thoáng được một vài từ: “Bạch Phỉ Thúy”, “Mộng La hồ”. “Nhai ca”…

Kim Oanh khẽ cười, nhìn tới vẻ mặt u u mê mê của Kim Minh mà nói.

- Thế nào? Mà thôi… giờ không phải lúc ngạc nhiên, nghe ta nói đây!

Hùng Lệ phía sau chợt cảm nhận được sát khí vô hình từ người Kim Oanh tỏa ra, hắn nhất thời kinh hãi, nhưng sau đó lại càng khẩn trương, cố gắng kháng lại những sợi xích vô hình đang giam giữ lấy hắn. “Không được, ta không thể để Kim Minh gặp nguy hiểm, ta không thể…”. Hắn nhắm mắt lại, trong lòng lập tức bừng bừng bốc lên ngọn lửa chính khí, hắn gồng tay, gồng chân tới mức căng cứng, trong ánh mắt như xuất hiện những tia lửa. Hắn mơ hồ cảm nhận xung quanh mình là vô số những sợi xích sắt, chúng buộc tay buộc chân hắn như những con rối, hắn cần phá bỏ, hắn muốn phá bỏ chúng. Hắn không muốn Kim Minh bị thương tổn, hắn không muốn làm kẻ vô dụng, chỉ có thể đứng nhìn người ta làm hại nàng. Hai bàn tay nắm chặt lại, hắn mặc kệ hậu quả, mặc kệ hoàn cảnh. “Không có chân lực thì sao chứ? Không phải tu tiên giả thì có sao chứ? Ta thà chết chứ không thể để những người mình yêu quý gặp nguy hiểm!”. Trong mắt hắn lại hiện ra tình cảnh của Kỳ Dao, hắn uất hận, hắn căm phẫn chính mình. Nếu như trước đây, hắn vì ích kỉ,vì sợ hãi, vì e ngại mà không dám liều mạng giải cứu Liên Liên. Thì bây giờ, hắn cảm thấy mình thật sự khốn kiếp, thật sự đáng phỉ nhổ. Các nàng ấy đều một lòng vì hắn, sẵn sàng chết vì hắn, vậy mà hắn lại chỉ ích kỉ, lại chỉ suy nghĩ riêng cho bản thân mình. “Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp!!!”.

Hắn gầm lên, trong khoảnh khắc ấy hắn cảm thấy đau đớn vô cùng, nhưng lại cảm thấy có một mắt xích đã bị phá vỡ. Hắn cả mừng, dồn hết ý trí của mình, liều mạng gồng lên. Hắn phải làm được, hắn sẽ làm được.

Khục! Một thanh âm lạ lẫm vàng lên khiến tất cả đều thoáng giật mình, sau đó ánh mắt lập tức hướng tới nơi phát ra thanh âm kia. Kim Minh cùng Kim Oanh mắt đều trợn tròn đầy kinh hãi, chỉ thấy Hùng Lệ phun ra một ngụm máu lớn, tay chân hắn run rẩy kịch liệt, lại nghe hắn nói.

- Kim… Kim Minh, muội… muội mau chạy… để ta… ta… cản đường!

Hắn từng bước, từng bước chậm chạp bước lên phía trước. Mỗi bước chân, mỗi động tác vung tay là thân thể hắn lại run lên từng chập, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, nơi trán, lông đã bết lại những mồ hôi. Kim Oanh rất nhanh hồi tỉnh, quát lớn.

- Đứng lại!

Hùng Lệ thân hình to lớn ấy chợt khựng lại, nhưng sau đó lại gắng gượng bước đi. Mỗi bước chân của hắn đóng lên nền đất những vết sâu hoắm. Kim Oanh càng lúc càng kích động, lại hét.

- Ta nói ngươi đứng lại, mau đứng lại!

- Đừng… hòng…!

Hắn nói, vẫn bước lên phía trước. Nhưng bước chân của hắn lúc này không đơn thuần là run rẩy nữa. Từ các móng vuốt, máu bắt đầu rỉ ra, để lại trong hố những đám máu. Ban đầu chúng rất ít, nhưng càng về sau lại càng nhiều. Hùng Lệ vẫn gắng gượng bước tới, lại cố gắng lấy hơi mà quát.

- Hai ngươi… mau bỏ muội ấy… ra!

Hai nữ Hồ đang chế trụ Kim Minh hơi run run tay, vội vã kéo nàng ta lùi lại. Kim Minh trên mặt lúc này đã thay biểu cảm, vẻ mặt mù mờ đã thay bằng vẻ đau đớn cùng thống khổ, nàng khóc mà nói.

- Tiến ca… ca đừng đi thêm nữa, ca đang… đang bị thương kìa!

- Ta… không sao…

- Oanh cô, người đã làm gì ca ấy? Tại sao người lại làm hại ca ấy tới mức như vậy? Con đã làm gì để người trút giận lên ca ấy như vậy chứ?

Nàng vừa khóc, vừa hướng tới Kim Oanh mà nói, giọng điệu run rẩy cùng van nài. Kim Oanh thấy vậy thì trong mắt ánh lên những tia lạnh lùng, ngửa mặt lên trời mà cười một cách khoái trá.

- Ha ha ha… Ngươi, và cả hắn nữa… không ai có thù oán với ta. Có trách, thì chỉ trách hắn ngu ngốc không biết nhận lấy lợi ích mà thôi. Cả ngươi cũng vậy, có trách… thì hãy trách mẫu thân mình ấy. Ha ha ha!

Kim Oanh cười càng lúc càng lớn, thanh âm càng lúc càng thống khoái. Tiếng cười ấy vang đi trong không gian cùng với tiếng nức nở của Kim Minh, mùi tanh của máu và hơi thở phì phò đầy mệt nhọc của Hùng Lệ. Kim Oanh hồi lâu mới dừng lại, lôi ra từ cổ tay một mảnh xương nhỏ, có hình dáng như một bộ xương khô tí hon, lạnh lẽo nói.

- Minh Tiến, quay lại, bằng không đừng trách ta!

Chưa dứt lời, chợt Hùng Lệ kêu lên một tiếng đau đớn. Chỉ thấy cánh tay trái của hắn đột nhiên bị một thế lực vô hình vặn ngược lại. Rắc! Tay hắn bị uốn quặt ra sau. Rắc, rắc, rắc những tiếng ròn tan kế tiếp, chỉ thấy tay hắn bị xoắn vặn lại y như cây quẩy đường thường được bán ở những quán nước ven đường. Đau đớn khiến hắn lập tức khuỵu xuống, thở dốc, miệng rên rỉ những thanh âm thống khổ, bên tay trái đã lủng lẳng buông thõng, dần dần sưng vù lên. Kim Minh nhìn thấy cảnh tượng ấy, mặt lặp tức tái xanh. Nàng vội vã quay đầu nhìn ra hướng khác, hai nữ Hồ đang chế trụ nàng cũng không khỏi rùng mình.

Ngoại trừ Kim Oanh và lão Hồ bên này ra, tất cả đều né tránh nhìn tới sự việc ấy. Kim Oanh khẽ cười, bỏ tay khỏi cánh tay của bộ xương nhỏ nọ. Chỉ thấy nó cũng đã bị vặn nát y như cánh tay của Hùng Lệ lúc này, cười mà nói.

- Dám phản kháng sao? Nực cười. Ngươi đá trúng Khiển Cốt Thuật của ta, làm sao có thể thoát khỏi sự khống chế của ta kia chứ? Mau quay lại đây, tên nô lệ của ta!

Kim Oanh nói, lập tức bộ xương nhỏ trên tay nàng ta sáng lên, tự thân phát ra những tia sáng lạnh lẽo rùng rợn. Hùng Lệ lập tức đứng lên, như một cái máy nhanh chân bước trở lại phía. Kim Oanh trên mặt lúc này hiện lên vẻ hài lòng, khẽ gật gật đầu. Nhưng chưa đắc ý được bao lâu, chỉ thấy lão Hồ nọ hét lên, đẩy lùi nàng lại phía sau.

- Chủ nhân, nguy… hiểm…

Phập! Sau lưng lão Hồ lúc này đã xuất hiện năm móng tay ngân sắc. Điều này khiến Kim Oanh nhất thời sợ hãi tới ngẩn người, trong thoáng chốc tất cả đều im lặng nhìn tới. Chỉ thấy tay phải Hùng Lệ đã cắm ngập từ phía trước ngực lão Hồ ra tới tận phía sau lưng lão, máu tươi không ngừng phun trào ra từ cả hai phía, nó nhuộm đỏ một phần đám lông trắng nơi tay hắn, phần còn lại ngấm ra khắp vạt áo lão Hồ kia. Lão Hồ nọ khẽ thều thào.

- Chủ… nhân, nô… tài vô dụng… không thể… tiếp tục… hầu hạ… Kính… kính người… bảo trọng…

Thanh âm càng lúc càng nhỏ dần, sự việc này khiến cho Kim Oanh ngây người, đứng im như pho tượng. Hùng Lệ nhận thấy thời cơ hiếm có, tức thì vung tay ném cái xác nọ ra một bên, lao nhanh tới. Miệng hắn gào thét.

- Ngươi đi theo lão ta đi, cả hai chết cùng nhau sẽ không cô quạnh!

Kim Oanh vẫn ngẩn ra, tưởng như nàng vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc nọ. Chỉ thấy vẻ mặt nàng ta vẫn vậy, nhưng bàn tay thì túm lấy hai cẳng chân của bộ xương nhỏ mà khẽ vặn. Rắc rắc rắc, một hồi thanh âm kéo dài vang lên, thân thể Hùng Lệ đột ngột gục xuống, khi chỉ cách nàng ta có vài bước chân. Hai chân hắn tức thì xoắn vặn lại như cánh tay trái, Hùng Lệ đau đớn tru lên một tiếng lớn, bàn tay nọ thay vì vồ tới Kim Oanh thì nay cào soàn soạt trên nền đất phát tiết đau đớn. Kim Minh thấy vậy thì nức nở khóc lớn, nàng vùng vẫy ra khỏi hai nữ Hồ, chạy tới trước mặt Kim Oanh mà quỳ lạy.

- Oanh cô, con cầu xin người tha cho ca ấy. Người muốn làm gì, con đều tự nguyện nghe theo người!

Nàng dập đầu lia lịa mà nói, Kim Oanh thấy vậy thì khẽ cười nhạt.

- Phải như vậy thì tốt hơn không?

Lại liếc tới Hùng Lệ, cười nhạt.

- Ngươi vô dụng rồi!

Nói xong thì vung tay ném bộ xương nhỏ nọ vào cái giếng trước mặt, lập tức có một lực lượng khổng lồ nhấc bổng thân hình Hùng Lệ lên, ném thẳng vào trong miệng giếng. Hắn trong lúc nguy cấp, bàn tay phải với móng vuốt đầy những máu và bùn đất lập tức cắm mạnh vào vách giếng, ngập tới tận nửa bàn tay. Những tảng đá vụn rơi xuống giếng khiến nước trong đó vang động, đẩy lên những thanh âm rào rào, ũm ũm. Kim Minh thoáng ngẩn ra, sau đó gào khóc định lao tới, nhưng hai nữ Hồ nọ nhanh tay hơn, lại chế trụ lấy nàng. Kim Oanh cười nhạt mà nói.

- Không phải ngươi đã đáp ứng nghe theo ta sao? Hắn lúc này không còn cần thiết nữa!

Hiện hồn về,sau đó lại phiêu phiêu

~~Kim Oanh giật mình, vội rời tay mà tới gần lão Hồ nọ, chỉ thấy lão Hồ ghé tai nàng mà thì thào một hồi. Trên mặt cả hai lập tức biến đổi, lúc xanh lúc trắng thật kì quái. Sau đó sắc mặt lập tức đanh lại, bà ta nhìn tới hắn, lại nhìn vế phía lão Hồ mà lạnh giọng.

- Đưa Kim Minh tới giếng cổ!...

Hậu viện Kim gia, một xó nào đó trong khu hậu viện rộng tới cả chục héc-ta này. Kim Oanh đứng đó, sắc mặt tràn đầy hưng phấn. Đứng phía sau lưng bà ta, Hùng Lệ im lặng như một tảng đá lớn, hắn đã bị cấm mở miệng. Chỉ còn đôi mắt khẽ nhìn xung quanh, dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn lồng mà lão Hồ nọ đang cầm, hắn có thể quan sát nơi đây một cách hạn chế. Chỉ thấy đây là một giải đất trống, dưới đất cơ man là lá khô rụng xuống thành một lớp dày, cách đó không xa là vài thân cây khẳng khiu, trơ lại những cành khô. Nhìn về phía bên trái, chênh chếch một chút sẽ thấy có một miệng giếng lớn xây bằng đá xanh, xung quanh cỏ dại úa vàng.

Từ phía xa xa bỗng vang lên những thanh âm nữ nhân, sau đó lại có cả những tiếng lạo xạo bước trên nền lá khô. Kim Oanh đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy vậy thì lông mày nhướn lên, khẽ cười đầy khoái trá.

Từ phía tây, có hai bóng đèn lồng đang dần dần tiến tới nơi đây. Lại có tiếng nữ nhân hỏi.

- Hai tỷ, rốt cuộc là có việc gì mà mẫu thân lại gọi muội tới đây?

“ Là Kim Minh!” Hắn giật mình, định hét lên cảnh báo nhưng vô dụng, hắn lúc này nào có thể nói? Lại nghe thấy tiếng nữ nhân khác vang lên.

- Xin lỗi tiểu thư, chúng ta cũng không được rõ!

Tiếng lạo xạo càng lúc càng lớn, sau một hồi thì ba bóng nữ nhân xuất hiện trước mặt ba người bên này. Kim Minh thấy mẫu thân nàng, lại thấy cả Hùng Lệ đang đứng phía sau thì vui vẻ định chạy tới. Hùng Lệ cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng, nhưng dường như nàng không hề nhìn thấy. Đúng thôi, căn bản là nàng chỉ thấy hắn chứ không thể thấy được ánh mắt đầy lo lắng của hắn lúc này. Chiếc đèn lồng duy nhất do lão Hồ nọ nắm dữ đã được hạ xuống gần chân Kim Oanh.

- Giữ lấy nó!

Kim Oanh lạnh giọng, lập tức hai nữ Hồ phía sau bước tới, buông đèn dưới đất mà bắt tới hai cánh tay Kim Minh, xoắn ngược lại mà chế trụ nàng. Kim Minh thấy vậy thì cả kinh, định né tránh nhưng động tác của nàng lại quá chậm chạp, rất nhanh bị chế trụ. Nàng ngạc nhiên, sau đó sợ hãi nói.

- Mẫu thân…!

- Câm miệng, ta không phải là Kim Xuân, ta không phải là con tiện nhân mẫu thân ngươi!

Kim Oanh gay gắt nói, giọng điệu lập tức trở về lại chính mình khiến Kim Minh thoáng ngẩn người, nàng run run hỏi.

- Mẫu thân… Không đúng, ngươi không phải là mẫu thân, thanh âm mẫu thân không phải như vậy. Ngươi là ai?

Kim Oanh ha hả cười lớn, giơ ngón cái đầy vẻ tán thưởng hướng tới nàng.

- Giỏi, ha ha ha… Đúng, ta không phải Kim Xuân, không phải mẫu thân ngươi. Ta là Kim Oanh, là muội muội của mẫu thân ngươi!

Kim Minh giật mình,nhất thời ngây ngốc nhìn tới. Lại một phen kinh hãi khi nữ Hồ trước mặt lấy khăn tay lau đi lớp trang điểm, để lộ ra mục diện thật. Chỉ thấy khuôn mặt quả nhiên trẻ hơn mẫu thân nàng rất nhiều, thêm nữa nơi đuôi mắt nữ Hồ này có một nốt ruồi nhỏ. Nàng run rẩy, trong lòng lại nhớ tới lời mẫu thân. “Minh Nhi, con còn một người cô tên gọi Kim Oanh. Nàng ta rất xinh đẹp, nhưng cũng vô cùng đố kị. Nếu con vô tình gặp mặt thì tốt nhất nên tránh đi, đừng nên tới gần nàng ta…”. Kim Minh mơ hồ nhớ lại, lại nhớ sau khi mẫu thân nói xong thì thường xuyên thở dài, lẩm nhẩm những câu nói rất nhỏ. Nàng lúc đó cũng chỉ nghe loáng thoáng được một vài từ: “Bạch Phỉ Thúy”, “Mộng La hồ”. “Nhai ca”…

Kim Oanh khẽ cười, nhìn tới vẻ mặt u u mê mê của Kim Minh mà nói.

- Thế nào? Mà thôi… giờ không phải lúc ngạc nhiên, nghe ta nói đây!

Hùng Lệ phía sau chợt cảm nhận được sát khí vô hình từ người Kim Oanh tỏa ra, hắn nhất thời kinh hãi, nhưng sau đó lại càng khẩn trương, cố gắng kháng lại những sợi xích vô hình đang giam giữ lấy hắn. “Không được, ta không thể để Kim Minh gặp nguy hiểm, ta không thể…”. Hắn nhắm mắt lại, trong lòng lập tức bừng bừng bốc lên ngọn lửa chính khí, hắn gồng tay, gồng chân tới mức căng cứng, trong ánh mắt như xuất hiện những tia lửa. Hắn mơ hồ cảm nhận xung quanh mình là vô số những sợi xích sắt, chúng buộc tay buộc chân hắn như những con rối, hắn cần phá bỏ, hắn muốn phá bỏ chúng. Hắn không muốn Kim Minh bị thương tổn, hắn không muốn làm kẻ vô dụng, chỉ có thể đứng nhìn người ta làm hại nàng. Hai bàn tay nắm chặt lại, hắn mặc kệ hậu quả, mặc kệ hoàn cảnh. “Không có chân lực thì sao chứ? Không phải tu tiên giả thì có sao chứ? Ta thà chết chứ không thể để những người mình yêu quý gặp nguy hiểm!”. Trong mắt hắn lại hiện ra tình cảnh của Kỳ Dao, hắn uất hận, hắn căm phẫn chính mình. Nếu như trước đây, hắn vì ích kỉ,vì sợ hãi, vì e ngại mà không dám liều mạng giải cứu Liên Liên. Thì bây giờ, hắn cảm thấy mình thật sự khốn kiếp, thật sự đáng phỉ nhổ. Các nàng ấy đều một lòng vì hắn, sẵn sàng chết vì hắn, vậy mà hắn lại chỉ ích kỉ, lại chỉ suy nghĩ riêng cho bản thân mình. “Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp!!!”.

Hắn gầm lên, trong khoảnh khắc ấy hắn cảm thấy đau đớn vô cùng, nhưng lại cảm thấy có một mắt xích đã bị phá vỡ. Hắn cả mừng, dồn hết ý trí của mình, liều mạng gồng lên. Hắn phải làm được, hắn sẽ làm được.

Khục! Một thanh âm lạ lẫm vàng lên khiến tất cả đều thoáng giật mình, sau đó ánh mắt lập tức hướng tới nơi phát ra thanh âm kia. Kim Minh cùng Kim Oanh mắt đều trợn tròn đầy kinh hãi, chỉ thấy Hùng Lệ phun ra một ngụm máu lớn, tay chân hắn run rẩy kịch liệt, lại nghe hắn nói.

- Kim… Kim Minh, muội… muội mau chạy… để ta… ta… cản đường!

Hắn từng bước, từng bước chậm chạp bước lên phía trước. Mỗi bước chân, mỗi động tác vung tay là thân thể hắn lại run lên từng chập, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, nơi trán, lông đã bết lại những mồ hôi. Kim Oanh rất nhanh hồi tỉnh, quát lớn.

- Đứng lại!

Hùng Lệ thân hình to lớn ấy chợt khựng lại, nhưng sau đó lại gắng gượng bước đi. Mỗi bước chân của hắn đóng lên nền đất những vết sâu hoắm. Kim Oanh càng lúc càng kích động, lại hét.

- Ta nói ngươi đứng lại, mau đứng lại!

- Đừng… hòng…!

Hắn nói, vẫn bước lên phía trước. Nhưng bước chân của hắn lúc này không đơn thuần là run rẩy nữa. Từ các móng vuốt, máu bắt đầu rỉ ra, để lại trong hố những đám máu. Ban đầu chúng rất ít, nhưng càng về sau lại càng nhiều. Hùng Lệ vẫn gắng gượng bước tới, lại cố gắng lấy hơi mà quát.

- Hai ngươi… mau bỏ muội ấy… ra!

Hai nữ Hồ đang chế trụ Kim Minh hơi run run tay, vội vã kéo nàng ta lùi lại. Kim Minh trên mặt lúc này đã thay biểu cảm, vẻ mặt mù mờ đã thay bằng vẻ đau đớn cùng thống khổ, nàng khóc mà nói.

- Tiến ca… ca đừng đi thêm nữa, ca đang… đang bị thương kìa!

- Ta… không sao…

- Oanh cô, người đã làm gì ca ấy? Tại sao người lại làm hại ca ấy tới mức như vậy? Con đã làm gì để người trút giận lên ca ấy như vậy chứ?

Nàng vừa khóc, vừa hướng tới Kim Oanh mà nói, giọng điệu run rẩy cùng van nài. Kim Oanh thấy vậy thì trong mắt ánh lên những tia lạnh lùng, ngửa mặt lên trời mà cười một cách khoái trá.

- Ha ha ha… Ngươi, và cả hắn nữa… không ai có thù oán với ta. Có trách, thì chỉ trách hắn ngu ngốc không biết nhận lấy lợi ích mà thôi. Cả ngươi cũng vậy, có trách… thì hãy trách mẫu thân mình ấy. Ha ha ha!

Kim Oanh cười càng lúc càng lớn, thanh âm càng lúc càng thống khoái. Tiếng cười ấy vang đi trong không gian cùng với tiếng nức nở của Kim Minh, mùi tanh của máu và hơi thở phì phò đầy mệt nhọc của Hùng Lệ. Kim Oanh hồi lâu mới dừng lại, lôi ra từ cổ tay một mảnh xương nhỏ, có hình dáng như một bộ xương khô tí hon, lạnh lẽo nói.

- Minh Tiến, quay lại, bằng không đừng trách ta!

Chưa dứt lời, chợt Hùng Lệ kêu lên một tiếng đau đớn. Chỉ thấy cánh tay trái của hắn đột nhiên bị một thế lực vô hình vặn ngược lại. Rắc! Tay hắn bị uốn quặt ra sau. Rắc, rắc, rắc những tiếng ròn tan kế tiếp, chỉ thấy tay hắn bị xoắn vặn lại y như cây quẩy đường thường được bán ở những quán nước ven đường. Đau đớn khiến hắn lập tức khuỵu xuống, thở dốc, miệng rên rỉ những thanh âm thống khổ, bên tay trái đã lủng lẳng buông thõng, dần dần sưng vù lên. Kim Minh nhìn thấy cảnh tượng ấy, mặt lặp tức tái xanh. Nàng vội vã quay đầu nhìn ra hướng khác, hai nữ Hồ đang chế trụ nàng cũng không khỏi rùng mình.

Ngoại trừ Kim Oanh và lão Hồ bên này ra, tất cả đều né tránh nhìn tới sự việc ấy. Kim Oanh khẽ cười, bỏ tay khỏi cánh tay của bộ xương nhỏ nọ. Chỉ thấy nó cũng đã bị vặn nát y như cánh tay của Hùng Lệ lúc này, cười mà nói.

- Dám phản kháng sao? Nực cười. Ngươi đá trúng Khiển Cốt Thuật của ta, làm sao có thể thoát khỏi sự khống chế của ta kia chứ? Mau quay lại đây, tên nô lệ của ta!

Kim Oanh nói, lập tức bộ xương nhỏ trên tay nàng ta sáng lên, tự thân phát ra những tia sáng lạnh lẽo rùng rợn. Hùng Lệ lập tức đứng lên, như một cái máy nhanh chân bước trở lại phía. Kim Oanh trên mặt lúc này hiện lên vẻ hài lòng, khẽ gật gật đầu. Nhưng chưa đắc ý được bao lâu, chỉ thấy lão Hồ nọ hét lên, đẩy lùi nàng lại phía sau.

- Chủ nhân, nguy… hiểm…

Phập! Sau lưng lão Hồ lúc này đã xuất hiện năm móng tay ngân sắc. Điều này khiến Kim Oanh nhất thời sợ hãi tới ngẩn người, trong thoáng chốc tất cả đều im lặng nhìn tới. Chỉ thấy tay phải Hùng Lệ đã cắm ngập từ phía trước ngực lão Hồ ra tới tận phía sau lưng lão, máu tươi không ngừng phun trào ra từ cả hai phía, nó nhuộm đỏ một phần đám lông trắng nơi tay hắn, phần còn lại ngấm ra khắp vạt áo lão Hồ kia. Lão Hồ nọ khẽ thều thào.

- Chủ… nhân, nô… tài vô dụng… không thể… tiếp tục… hầu hạ… Kính… kính người… bảo trọng…

Thanh âm càng lúc càng nhỏ dần, sự việc này khiến cho Kim Oanh ngây người, đứng im như pho tượng. Hùng Lệ nhận thấy thời cơ hiếm có, tức thì vung tay ném cái xác nọ ra một bên, lao nhanh tới. Miệng hắn gào thét.

- Ngươi đi theo lão ta đi, cả hai chết cùng nhau sẽ không cô quạnh!

Kim Oanh vẫn ngẩn ra, tưởng như nàng vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc nọ. Chỉ thấy vẻ mặt nàng ta vẫn vậy, nhưng bàn tay thì túm lấy hai cẳng chân của bộ xương nhỏ mà khẽ vặn. Rắc rắc rắc, một hồi thanh âm kéo dài vang lên, thân thể Hùng Lệ đột ngột gục xuống, khi chỉ cách nàng ta có vài bước chân. Hai chân hắn tức thì xoắn vặn lại như cánh tay trái, Hùng Lệ đau đớn tru lên một tiếng lớn, bàn tay nọ thay vì vồ tới Kim Oanh thì nay cào soàn soạt trên nền đất phát tiết đau đớn. Kim Minh thấy vậy thì nức nở khóc lớn, nàng vùng vẫy ra khỏi hai nữ Hồ, chạy tới trước mặt Kim Oanh mà quỳ lạy.

- Oanh cô, con cầu xin người tha cho ca ấy. Người muốn làm gì, con đều tự nguyện nghe theo người!

Nàng dập đầu lia lịa mà nói, Kim Oanh thấy vậy thì khẽ cười nhạt.

- Phải như vậy thì tốt hơn không?

Lại liếc tới Hùng Lệ, cười nhạt.

- Ngươi vô dụng rồi!

Nói xong thì vung tay ném bộ xương nhỏ nọ vào cái giếng trước mặt, lập tức có một lực lượng khổng lồ nhấc bổng thân hình Hùng Lệ lên, ném thẳng vào trong miệng giếng. Hắn trong lúc nguy cấp, bàn tay phải với móng vuốt đầy những máu và bùn đất lập tức cắm mạnh vào vách giếng, ngập tới tận nửa bàn tay. Những tảng đá vụn rơi xuống giếng khiến nước trong đó vang động, đẩy lên những thanh âm rào rào, ũm ũm. Kim Minh thoáng ngẩn ra, sau đó gào khóc định lao tới, nhưng hai nữ Hồ nọ nhanh tay hơn, lại chế trụ lấy nàng. Kim Oanh cười nhạt mà nói.

- Không phải ngươi đã đáp ứng nghe theo ta sao? Hắn lúc này không còn cần thiết nữa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »