Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 103
chương 103: mắc bẫy.

❊ ❊ ❊

Linh Thành chính là nơi quan trọng nhất, cũng chính là nơi nghiêm mật được bảo vệ kĩ lưỡng nhất. Cho dù là một kẻ phàm nhân hay là một tu tiên giả, cho dù Linh Thành là một tòa lâu đài to lớn hay chỉ là một căn nhà lụp xụp cũng có Linh Vệ - những kẻ bảo vệ của linh hồn trấn thủ. Những Linh Vệ này không cần trải qua tu luyện ý chí, cũng không cần tu luyện thân pháp mới có. Mà tất cả chúng đều xuất hiện ngay từ khi sinh mệnh chủ thể bắt đầu. Linh Vệ không liên can gì tới linh hồn hay tiềm thức chủ thể cả, tiềm năng của Linh Vệ là vô cùng. Nếu đối đầu trực diện, chắc chắn sẽ hồn phi phách tán cho dù linh hồn kẻ muốn đoạt xá có cường hãn tới đâu đi chăng nữa. Vì thế đa phần đoạt xá đều là âm thầm né tránh Linh Vệ mà tranh đoạt, nếu không may có bị nhận ra thì phải lập tức dùng linh hồn chủ thể mà áp bức Linh Vệ không manh động, lợi dụng điều này mà rời đi – cũng có nghĩa là đoạt xá thất bại. Nay hắc y này nói như vậy, không phải lôi cả hai vào chỗ chết hay sao?

Hắc y đương nhiên nhìn ra tâm tư Vô Diệp, lại thấy vậy thì cười nhạt, chỉ tay lên tường thành mà nói.

- Ngươi nhìn đi, xem có ai thủ vệ trên đó hay không? Ta dám cá vào đó chẳng có kẻ nào ngăn cản đâu! Ngươi cứ đứng đây mà nhìn nhé, ta vào đó đây, coi như lúc trước ngươi chưa có nói gì với ta!

Hắc y cười lớn, đẩy cánh cửa mà bước vào trước, Vô Diệp trong mắt ánh lên sự hối hận cùng tiếc nuối. “Đã tới tận đây, lẽ nào công cốc ra về? Liều một phen vậy!”. Nghĩ vậy hắn mau mắn lách thân trước khi cánh cửa Linh Thành do Hùng Lệ mở ra tự động đóng lại.

- Ta tưởng ngươi sợ chết không dám tới đây chứ?

- Hừ, ta cần cái thân xác này, lẽ nào tay trắng rời đi?

- Ha ha ha, ngươi nhìn đi, có ai ở đây không?

Hắc y vung tay cười mà nói, Vô Diệp thì phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh. Đây là lần thứ hai hắn giật mình.

Chỉ thấy bên trong bức tường là một khung cảnh tuyệt mỹ thế gian khó có thể so bì. Nơi hắn đang đứng cùng hắc y nhân chính là một cây cầu đá lớn, dưới chân là một cái hồ sen lớn, trong hồ các loại sen đủ màu dang thi nhau khoe sắc. Xa hơn một chút là một con đường rộng, hai bên trồng không biết cơ man bao nhiêu loài kì hoa dị thảo. Có những thân cây lớn màu sắc như bạch ngọc, lá màu lam, hoa màu đỏ rực. Lại có những cây thấp màu đen, uốn éo nhiều tư thế kì lạ, khắp thân cây cơ man là hoa màu nâu. Hay như những thân cây rủ xuống tựa như các gốc liễu, xong lá lại hoàn toàn một màu ngân sắc. Đặc biệt nhất có lẽ là những cây thân leo bám trên các trạc cây lớn, chúng buông xuống những chùm rễ màu cam, trên đó là vô số cánh hoa trong suốt đang tỏa ra ánh ngũ sắc kì ảo. Nom như những tấm mành lụa được dát bằng pha lê đang buông xuống vậy. Cuối cùng, điểm chung duy nhất của tất cả chúng có lẽ chính là tất cả đều man mác tỏa ra một mùi thơm dìu dịu khiến cho người ta thư thái vô cùng.

Cả hai chậm rãi bước vào, dọc đường còn thấy xuất hiện vô số các bức tượng bạch ngọc vô cùng đẹp mắt, trạm trổ tinh xảo. Đây là các kí ức quan trọng đối với linh hồn, vì thế đương nhiên đều được sắp đặt vô cùng tinh mỹ. Chợt cả hai dừng lại, ánh mắt ngưng trọng khi nhìn tới một bức tượng bên tay trái, chỉ thấy nó hoàn toàn có một màu đỏ rực tựa như đang bị nung nóng, ngay bên cạnh nó là một bức tượng khác màu đen thui trông thật tương phản. Vô Diệp cau mày, tiến tới xem cho thật rõ. Chỉ thấy bức tượng màu đỏ nọ là một nữ nhân, dáng người nhỏ bé xinh đẹp, phía sau lưng có ba cái đuôi trắng muốt. Bức tượng đen ngay cạnh đó là một nam nhân, thân hình khá bình thường, chỉ có khuôn mặt vô cùng anh tuấn. Dưới chân bức tượng đen còn điêu khắc vô số những rương hòm cùng vàng bạc. Vô Diệp ngắm thật kĩ cả hai, chợt lờ mờ nhận ra dường như ánh mắt của hai bức tượng đang chiếu tới nhau. Nữ nhân thì ánh mắt có chút hoan hỷ vô cùng, nam nhân thì ánh mắt cười cợt, dường như lại đang chiếu tới Vô Diệp với cái nhìn đầy ngạo mạn.

Vô Diệp chợt cảm thấy nóng mắt, hắn tự nói nhỏ.

- Hừ, tên này là ai mà dám nhìn ta như vậy? Coi chừng ta tìm rồi diệt sát ngươi!

- Tên này là kẻ xấu, ta dám chắc như vậy!

- Sao ngươi biết?

- Sao ta lại không biết? Ta còn biết nữ nhân này vì hắn mà bỏ rơi chủ thể kia. Ngươi là kẻ đoạt xá, chẳng lẽ không biết nhận xét kí ức của chủ thể sao?

Hắc y chậm chạp nói mà không hề nhìn tới hai bức tượng kia lấy một lần. Hắn im lặng rảo bước về phía trước, Vô Diệp nghe thấy vậy thì chỉ gật gù, sau đó nhanh tróng bước đi theo hắc y. Cả hai lại tiếp tục tiến tới, sau khi qua một đoạn dài với vô số bức tượng xung quanh, cuối cùng họ tới một khoảng sân lớn, phía xa chính là một cái cầu thang đang chìm trong mây mù, phía cuối cầu thang là những lầu son gác tía ẩn hiện giữa những làn mây trắng. Hai bên là hai thác nước lớn đang không ngừng ào ào đổ xuống. Vô Diệp ngạc nhiên nhìn tới mấy pho tượng được bài trí hai bên, chỉ thấy chúng hoàn toàn một màu kim sắc, hào quang không ngừng lan tỏa. Không thể kiềm chế, hắn xoay người xem qua tất cả.

Vô Diệp dừng lại trước bức tượng được đặt chính giữa khoảnh sân, chỉ thấy đó là một cặp nam nữ trung niên. Nam nhân dáng người cao lớn, khuôn mặt hiền từ. Nữ nhân dáng người thấp hơn nam nhân một chút,đang tựa vào một bên vai nam nhân. Khuôn mặt nữ nhân này khiến hắn có chút cảm giác bà ta không được khỏe. Hắc y từ phía sau đã nhìn tới, sau đó nói.

- Đây là phụ thân và phụ mẫu của hắn!

- Ta cũng nghĩ vậy!

Vô Diệp đáp, ánh mắt nhanh tróng đảo qua sáu pho tượng được sếp đặt hai bên. Chỉ thấy đó là bốn nữ nhân nhân loại, nhan sắc các bức tượng thuộc hàng nhất lưu. Đuôi mắt hắn giật giật khi nhìn tới trong số sáu bức tượng, có hai bức là của nữ thú nhân. Một bức là của một Hổ nữ, bức còn lại khiến hắn kinh hãi cực độ - một nữ Cửu Vỹ Hồ.

Vô Diệp nhìn không chớp mắt, hết nhìn khuôn mặt lại nhìn tới chín cái đuôi, sau đó nuốt nước bọt mà nói.

- Ta không ngờ nữ nhân của chủ thể lại có cả một Cửu Vỹ Hồ!

- Ồ, ngươi học cách phân tích nhanh đấy nhỉ, ta thấy mỏi chân rồi, ngồi xuống uống trà nhé!

Hắc y chậm rãi nói, hắn khẽ phất tay một cái. Không hiểu từ đâu đột nhiên xuất hiện một bàn trà lớn, kèm với đó là hai cái bồ đoàn. Vô Diệp giật mình, ánh mắt chợt có chút co rúm, lại thấy hắc y kia nói.

- Ngươi đừng sợ, ta chỉ là học được một chút chú pháp, có thể tùy tiện sử dụng suy nghĩ của kẻ khác mà thôi!

- Có công pháp nào như vậy sao?

Vô Diệp hơi ngần ngại, ngồi xuống cái bồn đoàn, ánh mắt ngờ vực nhìn tới hắc y đang rót trà. Lại chỉ thấy cái miệng y cười, sau đó chậm rãi đưa cốc trà lên miệng mà nhấp một chút. Vô Diệp cũng cầm chén trà, xong lại ngần ngừ không dám uống. Hắn thúc dục hắc y nhân.

- Nơi cần tới đã tới, giờ chúng ta mau kí Huyết Ngôn được chứ? Chủ thể tuy tu tập, nhưng không quá lâu đâu!

- Ngươi cứ uống trà đi đã nào, vội vàng làm gì chứ hả?

- Tại sao lại không vội, không lẽ ngươi cho rằng việc hai linh hồn thôn phệ lẫn nhau là dễ dàng lắm hay sao?

Vô Diệp nói lớn, giọng điệu đã có chút khó chịu, hắc y nhân thấy vậy thì khẽ cười, uống cạn cốc trà, buông chén đặt lên bàn, sau đó mới nói.

- Để ta trả lời ngươi câu ngươi hỏi trước đã, ngươi muốn biết công pháp có thể sử dụng suy nghĩ của kẻ khác như ta sao? Dễ thôi, ghé tai vào đây…

Vô Diệp nghe vậy thì cả mừng, nhất thời lơ đi cảnh giác. Nếu hắc y nhân này thật sự truyền thụ cho hắn, không phải hắn đoạt xá càng thêm thuận lợi hay sao? Hắn hấp tấp nói.

- Như thế nào, có thể chỉ điểm cho ta không?

- Đơn giản ấy mà, ta nói cho ngươi nghe này… thật sự không hề có công pháp nào như vậy cả… ngươi bị lừa rồi!

Bốn chữ cuối hắc y cố ý nói thật chậm từng từ một, Vô Diệp nghe tới đây thì sắc mặt đại biến, lo lắng trong lòng của hắn lúc này đã thành sự thật. Hắc y trước mặt không phải là linh hồn một kẻ đoạt xá khác mà chính là linh hồn chủ thể, chính là Hùng Lệ. Y vội vàng thoải lui, định bụng chạy trốn nhưng không kịp. Chỉ thấy cảnh vật xung quanh nhất thời nhạt nhòa rồi tan biến tựa như huyễn trận, xung quanh mờ ảo toàn bộ là một làn sương mù. Mà quỷ dị hơn cả là y không thể thoát ra khỏi chúng. Vô Diệp dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn tới Hùng Lệ đang thản nhiên ngồi uống trà cách đó không xa, lắp bắp nói.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì ta?

- Không phải ngươi muốn nhìn thấy Ngân Nguyệt của ta sao? Ta cho ngươi toại nguyện!

Hùng Lệ khẽ búng tay tách một tiếng, từ phía sau lưng hắn xuất hiện một bóng nữ nhân áo đỏ đang rẽ làn sương khói mà đi tới. Hắn lại vung tay khiến cái bàn trà đang ngắn đột nhiên kéo dài ra, cạnh đó lại xuất hiện thêm một cái bồ đoàn nữa. Nữ nhân áo đỏ nọ nhẹ nhàng ngồi xuống cái bồ đoàn, chín cái đuôi phía sau khẽ đung đưa, ánh mắt chăm chú nhìn tới Vô Diệp. Nhưng y lúc này làm gì còn tâm trạng nữa, chỉ muốn đào tẩu cho thật nhanh, y vội và liên kết với Minh Nhi bên ngoài…

Phía bên ngoài, toàn thân Hùng Lệ chợt căng cứng rồi lại run rẩy, mồ hôi ướt đẫm toàn bộ đám lông khiến chúng bết lại. Hơi thở hắn trầm trọng, chứng tỏ hắn đang tập trung cao độ. Minh Nhi thấy vậy thì chỉ biết im lặng nhìn tới, chợt cảm nhận được một tia ý thức ngắt đoạn từ đâu đó truyền tới mình.

- Minh Nhi… mau… mau… tìm… cách… tìm cách… cứu ta…

Linh Thành chính là nơi quan trọng nhất, cũng chính là nơi nghiêm mật được bảo vệ kĩ lưỡng nhất. Cho dù là một kẻ phàm nhân hay là một tu tiên giả, cho dù Linh Thành là một tòa lâu đài to lớn hay chỉ là một căn nhà lụp xụp cũng có Linh Vệ - những kẻ bảo vệ của linh hồn trấn thủ. Những Linh Vệ này không cần trải qua tu luyện ý chí, cũng không cần tu luyện thân pháp mới có. Mà tất cả chúng đều xuất hiện ngay từ khi sinh mệnh chủ thể bắt đầu. Linh Vệ không liên can gì tới linh hồn hay tiềm thức chủ thể cả, tiềm năng của Linh Vệ là vô cùng. Nếu đối đầu trực diện, chắc chắn sẽ hồn phi phách tán cho dù linh hồn kẻ muốn đoạt xá có cường hãn tới đâu đi chăng nữa. Vì thế đa phần đoạt xá đều là âm thầm né tránh Linh Vệ mà tranh đoạt, nếu không may có bị nhận ra thì phải lập tức dùng linh hồn chủ thể mà áp bức Linh Vệ không manh động, lợi dụng điều này mà rời đi – cũng có nghĩa là đoạt xá thất bại. Nay hắc y này nói như vậy, không phải lôi cả hai vào chỗ chết hay sao?

Hắc y đương nhiên nhìn ra tâm tư Vô Diệp, lại thấy vậy thì cười nhạt, chỉ tay lên tường thành mà nói.

- Ngươi nhìn đi, xem có ai thủ vệ trên đó hay không? Ta dám cá vào đó chẳng có kẻ nào ngăn cản đâu! Ngươi cứ đứng đây mà nhìn nhé, ta vào đó đây, coi như lúc trước ngươi chưa có nói gì với ta!

Hắc y cười lớn, đẩy cánh cửa mà bước vào trước, Vô Diệp trong mắt ánh lên sự hối hận cùng tiếc nuối. “Đã tới tận đây, lẽ nào công cốc ra về? Liều một phen vậy!”. Nghĩ vậy hắn mau mắn lách thân trước khi cánh cửa Linh Thành do Hùng Lệ mở ra tự động đóng lại.

- Ta tưởng ngươi sợ chết không dám tới đây chứ?

- Hừ, ta cần cái thân xác này, lẽ nào tay trắng rời đi?

- Ha ha ha, ngươi nhìn đi, có ai ở đây không?

Hắc y vung tay cười mà nói, Vô Diệp thì phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh. Đây là lần thứ hai hắn giật mình.

Chỉ thấy bên trong bức tường là một khung cảnh tuyệt mỹ thế gian khó có thể so bì. Nơi hắn đang đứng cùng hắc y nhân chính là một cây cầu đá lớn, dưới chân là một cái hồ sen lớn, trong hồ các loại sen đủ màu dang thi nhau khoe sắc. Xa hơn một chút là một con đường rộng, hai bên trồng không biết cơ man bao nhiêu loài kì hoa dị thảo. Có những thân cây lớn màu sắc như bạch ngọc, lá màu lam, hoa màu đỏ rực. Lại có những cây thấp màu đen, uốn éo nhiều tư thế kì lạ, khắp thân cây cơ man là hoa màu nâu. Hay như những thân cây rủ xuống tựa như các gốc liễu, xong lá lại hoàn toàn một màu ngân sắc. Đặc biệt nhất có lẽ là những cây thân leo bám trên các trạc cây lớn, chúng buông xuống những chùm rễ màu cam, trên đó là vô số cánh hoa trong suốt đang tỏa ra ánh ngũ sắc kì ảo. Nom như những tấm mành lụa được dát bằng pha lê đang buông xuống vậy. Cuối cùng, điểm chung duy nhất của tất cả chúng có lẽ chính là tất cả đều man mác tỏa ra một mùi thơm dìu dịu khiến cho người ta thư thái vô cùng.

Cả hai chậm rãi bước vào, dọc đường còn thấy xuất hiện vô số các bức tượng bạch ngọc vô cùng đẹp mắt, trạm trổ tinh xảo. Đây là các kí ức quan trọng đối với linh hồn, vì thế đương nhiên đều được sắp đặt vô cùng tinh mỹ. Chợt cả hai dừng lại, ánh mắt ngưng trọng khi nhìn tới một bức tượng bên tay trái, chỉ thấy nó hoàn toàn có một màu đỏ rực tựa như đang bị nung nóng, ngay bên cạnh nó là một bức tượng khác màu đen thui trông thật tương phản. Vô Diệp cau mày, tiến tới xem cho thật rõ. Chỉ thấy bức tượng màu đỏ nọ là một nữ nhân, dáng người nhỏ bé xinh đẹp, phía sau lưng có ba cái đuôi trắng muốt. Bức tượng đen ngay cạnh đó là một nam nhân, thân hình khá bình thường, chỉ có khuôn mặt vô cùng anh tuấn. Dưới chân bức tượng đen còn điêu khắc vô số những rương hòm cùng vàng bạc. Vô Diệp ngắm thật kĩ cả hai, chợt lờ mờ nhận ra dường như ánh mắt của hai bức tượng đang chiếu tới nhau. Nữ nhân thì ánh mắt có chút hoan hỷ vô cùng, nam nhân thì ánh mắt cười cợt, dường như lại đang chiếu tới Vô Diệp với cái nhìn đầy ngạo mạn.

Vô Diệp chợt cảm thấy nóng mắt, hắn tự nói nhỏ.

- Hừ, tên này là ai mà dám nhìn ta như vậy? Coi chừng ta tìm rồi diệt sát ngươi!

- Tên này là kẻ xấu, ta dám chắc như vậy!

- Sao ngươi biết?

- Sao ta lại không biết? Ta còn biết nữ nhân này vì hắn mà bỏ rơi chủ thể kia. Ngươi là kẻ đoạt xá, chẳng lẽ không biết nhận xét kí ức của chủ thể sao?

Hắc y chậm chạp nói mà không hề nhìn tới hai bức tượng kia lấy một lần. Hắn im lặng rảo bước về phía trước, Vô Diệp nghe thấy vậy thì chỉ gật gù, sau đó nhanh tróng bước đi theo hắc y. Cả hai lại tiếp tục tiến tới, sau khi qua một đoạn dài với vô số bức tượng xung quanh, cuối cùng họ tới một khoảng sân lớn, phía xa chính là một cái cầu thang đang chìm trong mây mù, phía cuối cầu thang là những lầu son gác tía ẩn hiện giữa những làn mây trắng. Hai bên là hai thác nước lớn đang không ngừng ào ào đổ xuống. Vô Diệp ngạc nhiên nhìn tới mấy pho tượng được bài trí hai bên, chỉ thấy chúng hoàn toàn một màu kim sắc, hào quang không ngừng lan tỏa. Không thể kiềm chế, hắn xoay người xem qua tất cả.

Vô Diệp dừng lại trước bức tượng được đặt chính giữa khoảnh sân, chỉ thấy đó là một cặp nam nữ trung niên. Nam nhân dáng người cao lớn, khuôn mặt hiền từ. Nữ nhân dáng người thấp hơn nam nhân một chút,đang tựa vào một bên vai nam nhân. Khuôn mặt nữ nhân này khiến hắn có chút cảm giác bà ta không được khỏe. Hắc y từ phía sau đã nhìn tới, sau đó nói.

- Đây là phụ thân và phụ mẫu của hắn!

- Ta cũng nghĩ vậy!

Vô Diệp đáp, ánh mắt nhanh tróng đảo qua sáu pho tượng được sếp đặt hai bên. Chỉ thấy đó là bốn nữ nhân nhân loại, nhan sắc các bức tượng thuộc hàng nhất lưu. Đuôi mắt hắn giật giật khi nhìn tới trong số sáu bức tượng, có hai bức là của nữ thú nhân. Một bức là của một Hổ nữ, bức còn lại khiến hắn kinh hãi cực độ - một nữ Cửu Vỹ Hồ.

Vô Diệp nhìn không chớp mắt, hết nhìn khuôn mặt lại nhìn tới chín cái đuôi, sau đó nuốt nước bọt mà nói.

- Ta không ngờ nữ nhân của chủ thể lại có cả một Cửu Vỹ Hồ!

- Ồ, ngươi học cách phân tích nhanh đấy nhỉ, ta thấy mỏi chân rồi, ngồi xuống uống trà nhé!

Hắc y chậm rãi nói, hắn khẽ phất tay một cái. Không hiểu từ đâu đột nhiên xuất hiện một bàn trà lớn, kèm với đó là hai cái bồ đoàn. Vô Diệp giật mình, ánh mắt chợt có chút co rúm, lại thấy hắc y kia nói.

- Ngươi đừng sợ, ta chỉ là học được một chút chú pháp, có thể tùy tiện sử dụng suy nghĩ của kẻ khác mà thôi!

- Có công pháp nào như vậy sao?

Vô Diệp hơi ngần ngại, ngồi xuống cái bồn đoàn, ánh mắt ngờ vực nhìn tới hắc y đang rót trà. Lại chỉ thấy cái miệng y cười, sau đó chậm rãi đưa cốc trà lên miệng mà nhấp một chút. Vô Diệp cũng cầm chén trà, xong lại ngần ngừ không dám uống. Hắn thúc dục hắc y nhân.

- Nơi cần tới đã tới, giờ chúng ta mau kí Huyết Ngôn được chứ? Chủ thể tuy tu tập, nhưng không quá lâu đâu!

- Ngươi cứ uống trà đi đã nào, vội vàng làm gì chứ hả?

- Tại sao lại không vội, không lẽ ngươi cho rằng việc hai linh hồn thôn phệ lẫn nhau là dễ dàng lắm hay sao?

Vô Diệp nói lớn, giọng điệu đã có chút khó chịu, hắc y nhân thấy vậy thì khẽ cười, uống cạn cốc trà, buông chén đặt lên bàn, sau đó mới nói.

- Để ta trả lời ngươi câu ngươi hỏi trước đã, ngươi muốn biết công pháp có thể sử dụng suy nghĩ của kẻ khác như ta sao? Dễ thôi, ghé tai vào đây…

Vô Diệp nghe vậy thì cả mừng, nhất thời lơ đi cảnh giác. Nếu hắc y nhân này thật sự truyền thụ cho hắn, không phải hắn đoạt xá càng thêm thuận lợi hay sao? Hắn hấp tấp nói.

- Như thế nào, có thể chỉ điểm cho ta không?

- Đơn giản ấy mà, ta nói cho ngươi nghe này… thật sự không hề có công pháp nào như vậy cả… ngươi bị lừa rồi!

Bốn chữ cuối hắc y cố ý nói thật chậm từng từ một, Vô Diệp nghe tới đây thì sắc mặt đại biến, lo lắng trong lòng của hắn lúc này đã thành sự thật. Hắc y trước mặt không phải là linh hồn một kẻ đoạt xá khác mà chính là linh hồn chủ thể, chính là Hùng Lệ. Y vội vàng thoải lui, định bụng chạy trốn nhưng không kịp. Chỉ thấy cảnh vật xung quanh nhất thời nhạt nhòa rồi tan biến tựa như huyễn trận, xung quanh mờ ảo toàn bộ là một làn sương mù. Mà quỷ dị hơn cả là y không thể thoát ra khỏi chúng. Vô Diệp dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn tới Hùng Lệ đang thản nhiên ngồi uống trà cách đó không xa, lắp bắp nói.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì ta?

- Không phải ngươi muốn nhìn thấy Ngân Nguyệt của ta sao? Ta cho ngươi toại nguyện!

Hùng Lệ khẽ búng tay tách một tiếng, từ phía sau lưng hắn xuất hiện một bóng nữ nhân áo đỏ đang rẽ làn sương khói mà đi tới. Hắn lại vung tay khiến cái bàn trà đang ngắn đột nhiên kéo dài ra, cạnh đó lại xuất hiện thêm một cái bồ đoàn nữa. Nữ nhân áo đỏ nọ nhẹ nhàng ngồi xuống cái bồ đoàn, chín cái đuôi phía sau khẽ đung đưa, ánh mắt chăm chú nhìn tới Vô Diệp. Nhưng y lúc này làm gì còn tâm trạng nữa, chỉ muốn đào tẩu cho thật nhanh, y vội và liên kết với Minh Nhi bên ngoài…

Phía bên ngoài, toàn thân Hùng Lệ chợt căng cứng rồi lại run rẩy, mồ hôi ướt đẫm toàn bộ đám lông khiến chúng bết lại. Hơi thở hắn trầm trọng, chứng tỏ hắn đang tập trung cao độ. Minh Nhi thấy vậy thì chỉ biết im lặng nhìn tới, chợt cảm nhận được một tia ý thức ngắt đoạn từ đâu đó truyền tới mình.

- Minh Nhi… mau… mau… tìm… cách… tìm cách… cứu ta…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »