Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 3054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 113
chương 113: lễ phúc hoa.

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, khi ánh dương còn đang lấp ló nơi chấn trời, Thiên Hoa trấn dường như đã vươn vai thức giấc. Người lớn gọi đám trẻ con, các vị lão niên hô hào con cái… Ai ai cũng khẩn trương, ai ai cũng vui vẻ. Họ mau chóng thay ra những bộ y phục đẹp nhất, nhanh chân tiến ra phía đường lớn, chuẩn bị tham dự lễ Phúc Hoa.

Khi mặt trời chiếu tia nắng vàng rực đầu tiên của mình lên trấn Thiên Hoa, lập tức từ trung tâm trấn vang lên chín tiếng chuông lớn. Thanh âm nọ vang vọng đi trong không gian, như len lỏi vào khắp ngõ ngách, gõ cửa từng nhà, kêu gọi từng người mau mau khẩn trương tới vì lễ Phúc Hoa chính thức bắt đầu. Lập tức từ bốn phía trấn môn, tiếng nhã nhạc nổi lên. Một đoàn nam nhân mặc y phục đỏ, trên tay là đủ thứ nhạc cụ cầu kì đang bước theo điệu nhạc mà tiến vào trong trấn, sau họ là bốn năm nữ nhân thân mặc ca phục đang múa những điệu múa uyển chuyển, thanh thoát. Tiếng nhã nhạc sau một hồi vui tươi, bông đùa lập tức đổi sang giai điệu trang nghiêm. Hai dãy người đông đúc bên đường lập tức vỗ tay rào rào, không ít nam nhân còn huýt sáo điên cuồng. Điều này làm cho vài vị cao niên cảm thấy khó chịu, có không ít nam nhân bị nhắc nhở vì thái độ bất kính này. Cũng không trách phạt, chỉ là nhắc nhở vì tất cả đám người nọ đều là những kẻ lần đầu mới tới Thiên Hoa trấn dự hội.

Từ cả bốn trấn môn, cùng lúc tiến vào hai hàng nam nữ, thân vận trang phục như tiểu đồng. Nam hài mặc y phục màu trắng, tóc để trái đào. Nữ hài mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, tóc buộc gọn lại phía sau bằng một sợi dây kim tuyến. Hai hàng nam nữ hài tử này khuôn mặt đều thập phần xinh đẹp đáng yêu. Chúng tung ra những cánh hoa đủ loại lên hai hàng người đứng ven đường, miệng thường trực là những nụ cười tươi rói. Kế đên là hai hàng nữ nhân, trên vai là những thanh trường kiếm. Đoàn nữ nhân này toàn thân mặc bạch y, sau lưng còn cố ý đặt hai dải lụa trắng tung bay. Đây theo truyền thống được gọi là đội vệ nữ kiếm, thủ hộ thập nữ. Để được lựa chọn vào đội ngũ này cần phải trải qua những thử thách vô cùng khó khăn: Đầu tiên là tra xét gia phả, ba đời không được có kẻ gây thị phi; Sau đó là đến kiểm tra nhan sắc, cách ứng xử,đối đáp… Sau một hồi như vậy, họ còn cần trải qua những đánh giá của các vị lão thành, và đương nhiên họ đều phải là xử nữ.

Được lọt vào đội tiểu đồng đối với tiểu hài tử, hay được lọt vào đội vệ nữ kiếm đối với các thiếu nữ được coi như có phúc phận vô cùng. Vì sau này họ luôn được tất cả mọi người trong trấn có sự chiếu cố đặc biệt, coi họ như là người của thiên giới. Vì vậy mà cuộc tuyển trọn này trở thành một cuộc ganh đua cực kì gay gắt. Riêng năm nay mà nói, để lựa chọn ra những tiểu hài và nữ nhân tham gia lễ Phúc Hoa đã khiến cho những vị đứng đầu trấn một phen hao tổn tinh huyết. Số người đăng kí đông gấp ba bốn lần hằng năm khiến cuộc tuyển lựa phải mở ra từ trước đó bốn tháng.

Kế tiếp chính là hai nữ nhân áo đỏ, trên tay hai nàng là hai chiếc chiêng lớn. Cứ đi khoảng mười bước, họ lại điểm một tiếng. Cheng!!! Ngay khi thanh âm đầu tiên được điểm lên, lập tức nhã nhạc dừng lại, hàng loạt người hai bên đường đều khom tay cúi đầu. Hai nữ nhân này đánh tiếng thứ hai rồi thứ ba, lập tức hàng dài người đều cung kính cúi đầu bái lễ. Nhị nữ này là truyền tin nữ, họ báo hiệu các thập nữ xuất hiện. Đồng thời cùng một lúc, từ bốn phía môn trấn có các cặp nữ nhân tiến vào – họ chính là các nữ nhân trong thập đại mỹ nữ. Các nàng hôm nay toàn thân vận y phục trắng vô cùng cầu kì, dải áo phía sau còn điểm thêm hai dải lụa bạch đang bay lượn trong gió. Đương nhiên không hề mang kim sa mà hoàn toàn để lộ ra diện mạo thật. Các cặp nữ nhân này, người bên trái tay phải ôm một thanh Ngọc Như Ý, tay trái cầm một cành liễu mà không ngừng chấm vào bình ngọc chứa nước thơm đang bay bên cạnh, vẩy tới hai bên. Nàng phía bên phải thì tay trái ôm Ngọc Như Ý, tay phải khẽ phất tung ra những hạt muối trắng tới hai bên. Dung mạo các nàng được trang điểm vô cùng thanh thoát, cộng thêm với mị hoặc trời sinh khiến cho không ít nam nhân tò mò, cố liếc mắt tới mà nhìn lén. Ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều như si như dại mà hướng tới các nàng. Lại nữa, mỗi bước chân các nàng lại vận lực, khiến cho đám cánh hoa lập tức bay lên, quay tròn bên ngoài bộ vị của mình khiến cho các nàng không khác gì thiên nữ giáng thế là mấy, thật sự mỹ diệu vô song.

Nơi tế đài, trung tâm trấn, Nam Cung Bạch Ngạc cùng với Lạc Như Hoa đang đứng đó,hai người hôm nay cũng vận y phục trắng đồng dạng với tám người còn lại. Hai nàng đứng phía trước một cái đỉnh đồng lớn màu sắc hoàng kim, kim quang lan tỏa phía sau khiến cho bất cứ ai nhìn tới cũng sẽ cho rằng đó là kim quang tỏa ra từ vẻ đẹp của hai nàng. Cách hai nàng một quãng, lùi xuống phía dưới là hai hàng nữ nhân áo vàng, trên tay ôm những khay gỗ sơn son thiết vàng, phía trên là những thẻ nhang được điểm cầu kì bởi vàng bạc, dù chưa được đốt lên nhưng mùi hương trầm đã ngào ngạt lan tỏa.

Nam Cung Bạch Ngạc khẽ ghé tai Lạc Như Hoa, hỏi nhỏ.

- Hồ Mị muội, muội năm nay sao không lựa chọn đi ban phúc mà lại chọn đứng tại tế đài cùng ta?

Lạc Như Hoa ánh mắt khẽ đảo mấy vòng, sau đó mà cười đáp.

- Ân, muội chán cảnh bị đám nam nhân soi mói rồi!

- A, ta thì nghĩ khác à nha. Muội thân là Hồ Mị tiên tử, có lẽ nào lại không thích được đám nam nhân đó sùng bái?

Lạc Như Hoa nghe vậy thì cười hì hì, nàng lắc lắc đầu.

- Muội đương nhiên thích, bất quá… bất quá phụ thân cũng mẫu thân muốn muội sau lần này phải mang về một nam nhân ưng ý a. Mẫu thân muội muốn có cháu bế rồi…

Nàng nói tới đây thì giọng nhỏ dần, hai má chợt dâng lên phấn hồng. Nam Cung Bạch Ngạc cả kinh, ánh mắt có chút ngây ngốc mà nhìn tới Lạc Như Hoa. Phải nói thêm cho rõ, danh tiếng Hồ Mị tiên tử luôn gắn liền với bản lãnh Yêu tu của nàng. Đã là Yêu tu, không tu luyện theo công pháp Yêu thú thì cũng dựa vào tu luyện Thái Bổ mà tịnh tiến tu vi. Đã là như vậy, đương nhiên mị công tương đối cao, nào còn có cảm giác xấu hổ. Uống hồ nàng còn có sủng nam Hồ à nha. Lần này là lần đầu tiên nàng thấy vị Hồ Mị muội này để lộ ra cảm xúc này. Lạc Như Hoa liếc mắt tới nàng, lập tức minh bạch suy nghĩ ấy bèn cười mà nói.

- Tỷ à, tỷ thử xem cho thật kĩ đây là nam Hồ hay nữ Hồ nha. Lại nữa, xem cho kĩ chân khí của muội đi!

Từ ống tay áo nàng, Nại Hà khẽ thò đầu ra, nó mau mắn nhảy phắt sang bên lòng Nam Cung Bạch Ngạc. Nàng vuốt ve lên tấm thân nó, sau đó nhẹ nhàng nắm đuôi nó mà tra xét, lát sau thì cả kinh nói.

- Nha… sao lại là nữ Hồ? Rõ ràng… rõ ràng lúc đó muội… muội ôm hôn một nam nhân kia mà?

- Hi hi hi… tỷ xem xét kĩ cả chân lực của muội đi a!

Nam Cung Bạch Ngạc lại nheo nheo mắt đẹp mà nhìn kĩ, chợt trên mặt xuất hiện nét kinh ngạc, nàng dụi dụi mắt mấy lần, sau đó mơ mơ hồ hồ mà nói.

- Cái này… cái này là khí tức tu tiên giả a! Không đúng… rõ ràng muội muội tản mát khí tức Hồ tộc a, có lẽ nào muội không phải Yêu tu?

- Ân, muội có phải Yêu tu đâu? Mọi thứ chỉ để che mắt phụ thân muội thôi… Còn Hồ khí, muội có là vì mẫu thân muội là Hồ nhân a…

Lạc Như Hoa khẽ cười, thì thào kể lại mọi việc. Nàng vốn không có hứng thú tu luyện Yêu pháp, cũng không hứng thú với việc tu tập Thải Bổ. Vì thế mà lẳng lặng bí mật tìm một công pháp tu tiên mà tu luyện, lại tìm kiếm một nữ Hồ, cải trang thành nam sủng để che mắt phụ thân nàng .Cũng bởi vì phụ thân nàng là một Yêu tu, thêm nữa vô cùng cố chấp, bắt ép nàng theo con đường tu yêu giả nên nàng đành bí mật chống đối. Việc truyền ra nàng là Yêu tu từ lúc nàng lọt vào một trong Thập đại mỹ nhân tu tiên giới cũng là do nàng cố ý truyền ra để vừa lòng phụ thân mà thôi. Nào ngờ chính nó đã khiến nàng không tài nào tìm kiếm được ình một nam nhân chân chính.

Phía Nam trấn môn, Quyên Quyên cùng Kỳ Dao đang tiến hành ban phúc. Thường trực trên môi nàng ta là nụ cười khả ái, lay động nhân tâm. Duy chỉ có Kỳ Dao là không hề mỉm cười, chỉ lẳng lặng làm công việc của mình. Phía Đông trấn môn, cũng có một người dùng nét mặt lạnh lùng ấy mà bày ra, đấy chính là Tuyết Liên. Thậm chí nét mặt của nàng ta còn lờ mờ tỏa ra hàn khí bức nhân khiến Vũ Vân bên cạnh vội vã truyền âm.

- Muội muội, cười lên một chút chứ? Hoặc không được thì đừng nên để vẻ mặt đó nha!...

- Ngươi tra đã tra xét kĩ cho ta chưa? Hạ Vũ?

Đứng trên một tam lâu khách điếm,một nam nhân thân vận bạch y lụa trắng, đai lưng thanh sắc dùng một nét mặt hiếu kì nói. Ánh mắt nam nhân này thì hưng phấn liếc tới phía đoàn người đang đi phía dưới đường lớn, dùng Viễn Thị Thuật mà quan sát. Chỉ thấy nam nhân này khoảng chừng mười chín hai mươi, trên mặt không có vẻ gì thật sự thu hút cho lắm, ngũ quan cũng khá bình thường ngoại trừ giọng nói của y lại mang tới sự mị nhĩ vô cùng. Một nam nhân mặc lam y phía sau y, dáng vẻ như là nô bộc cung kính khom lưng đáp.

- Thiếu gia, đã tra xét kĩ. Nơi tế đàn là Hồ Mị Tiên Tử - Lạc Như Hoa cùng với Hồng Hoa Tiên Tử - Nam Cung Bạch Ngạc. Phía Đông môn là Tuyết Lăng Tiên Tử - Tuyết Liên cùng Hắc Y Tiên Tử - Vũ Vân. Tây Môn là Bách Hoa Tiên Tử - Kiều Hồng Loan cùng Tử Vũ Tiên Tử - Hạ Bình Nhạn. Phía Nam Môn là Bạch Nhạn Tiên Tử - Đỗ Quyên Quyên cùng Lam Thiên Tiên Tử - Kỳ Dao. Phía Bắc Môn là Thiên Xảo Tiên Tử - Điệp Vũ Chi và Băng Tâm Tiên Tử - Tuyết Nhan Ly!

Nam nhân nghe vậy thì gật gù, mắt vẫn không dừng Viễn thị thuật mà nhìn tới phía xa. Lát sau, y mới nói.

- Không tính Lạc Như Hoa cùng với Nam Cung Bạch Ngạc. Bỏ qua Tuyết Liên, Kiều Hồng Loan, Hạ Bình Nhạn, Điệp Vũ Chi, Tuyết Nhan Ly. Mấy nàng này đều là môn hạ của một trong Cửu đại tông môn U Châu. Vũ Vân thì đã có lang quân, Đỗ Quyên Quyên thì nổi danh múa roi rồi… như vậy mục tiêu của ta chỉ còn lại Kỳ Dao mà thôi!

Sáng sớm, khi ánh dương còn đang lấp ló nơi chấn trời, Thiên Hoa trấn dường như đã vươn vai thức giấc. Người lớn gọi đám trẻ con, các vị lão niên hô hào con cái… Ai ai cũng khẩn trương, ai ai cũng vui vẻ. Họ mau chóng thay ra những bộ y phục đẹp nhất, nhanh chân tiến ra phía đường lớn, chuẩn bị tham dự lễ Phúc Hoa.

Khi mặt trời chiếu tia nắng vàng rực đầu tiên của mình lên trấn Thiên Hoa, lập tức từ trung tâm trấn vang lên chín tiếng chuông lớn. Thanh âm nọ vang vọng đi trong không gian, như len lỏi vào khắp ngõ ngách, gõ cửa từng nhà, kêu gọi từng người mau mau khẩn trương tới vì lễ Phúc Hoa chính thức bắt đầu. Lập tức từ bốn phía trấn môn, tiếng nhã nhạc nổi lên. Một đoàn nam nhân mặc y phục đỏ, trên tay là đủ thứ nhạc cụ cầu kì đang bước theo điệu nhạc mà tiến vào trong trấn, sau họ là bốn năm nữ nhân thân mặc ca phục đang múa những điệu múa uyển chuyển, thanh thoát. Tiếng nhã nhạc sau một hồi vui tươi, bông đùa lập tức đổi sang giai điệu trang nghiêm. Hai dãy người đông đúc bên đường lập tức vỗ tay rào rào, không ít nam nhân còn huýt sáo điên cuồng. Điều này làm cho vài vị cao niên cảm thấy khó chịu, có không ít nam nhân bị nhắc nhở vì thái độ bất kính này. Cũng không trách phạt, chỉ là nhắc nhở vì tất cả đám người nọ đều là những kẻ lần đầu mới tới Thiên Hoa trấn dự hội.

Từ cả bốn trấn môn, cùng lúc tiến vào hai hàng nam nữ, thân vận trang phục như tiểu đồng. Nam hài mặc y phục màu trắng, tóc để trái đào. Nữ hài mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, tóc buộc gọn lại phía sau bằng một sợi dây kim tuyến. Hai hàng nam nữ hài tử này khuôn mặt đều thập phần xinh đẹp đáng yêu. Chúng tung ra những cánh hoa đủ loại lên hai hàng người đứng ven đường, miệng thường trực là những nụ cười tươi rói. Kế đên là hai hàng nữ nhân, trên vai là những thanh trường kiếm. Đoàn nữ nhân này toàn thân mặc bạch y, sau lưng còn cố ý đặt hai dải lụa trắng tung bay. Đây theo truyền thống được gọi là đội vệ nữ kiếm, thủ hộ thập nữ. Để được lựa chọn vào đội ngũ này cần phải trải qua những thử thách vô cùng khó khăn: Đầu tiên là tra xét gia phả, ba đời không được có kẻ gây thị phi; Sau đó là đến kiểm tra nhan sắc, cách ứng xử,đối đáp… Sau một hồi như vậy, họ còn cần trải qua những đánh giá của các vị lão thành, và đương nhiên họ đều phải là xử nữ.

Được lọt vào đội tiểu đồng đối với tiểu hài tử, hay được lọt vào đội vệ nữ kiếm đối với các thiếu nữ được coi như có phúc phận vô cùng. Vì sau này họ luôn được tất cả mọi người trong trấn có sự chiếu cố đặc biệt, coi họ như là người của thiên giới. Vì vậy mà cuộc tuyển trọn này trở thành một cuộc ganh đua cực kì gay gắt. Riêng năm nay mà nói, để lựa chọn ra những tiểu hài và nữ nhân tham gia lễ Phúc Hoa đã khiến cho những vị đứng đầu trấn một phen hao tổn tinh huyết. Số người đăng kí đông gấp ba bốn lần hằng năm khiến cuộc tuyển lựa phải mở ra từ trước đó bốn tháng.

Kế tiếp chính là hai nữ nhân áo đỏ, trên tay hai nàng là hai chiếc chiêng lớn. Cứ đi khoảng mười bước, họ lại điểm một tiếng. Cheng!!! Ngay khi thanh âm đầu tiên được điểm lên, lập tức nhã nhạc dừng lại, hàng loạt người hai bên đường đều khom tay cúi đầu. Hai nữ nhân này đánh tiếng thứ hai rồi thứ ba, lập tức hàng dài người đều cung kính cúi đầu bái lễ. Nhị nữ này là truyền tin nữ, họ báo hiệu các thập nữ xuất hiện. Đồng thời cùng một lúc, từ bốn phía môn trấn có các cặp nữ nhân tiến vào – họ chính là các nữ nhân trong thập đại mỹ nữ. Các nàng hôm nay toàn thân vận y phục trắng vô cùng cầu kì, dải áo phía sau còn điểm thêm hai dải lụa bạch đang bay lượn trong gió. Đương nhiên không hề mang kim sa mà hoàn toàn để lộ ra diện mạo thật. Các cặp nữ nhân này, người bên trái tay phải ôm một thanh Ngọc Như Ý, tay trái cầm một cành liễu mà không ngừng chấm vào bình ngọc chứa nước thơm đang bay bên cạnh, vẩy tới hai bên. Nàng phía bên phải thì tay trái ôm Ngọc Như Ý, tay phải khẽ phất tung ra những hạt muối trắng tới hai bên. Dung mạo các nàng được trang điểm vô cùng thanh thoát, cộng thêm với mị hoặc trời sinh khiến cho không ít nam nhân tò mò, cố liếc mắt tới mà nhìn lén. Ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều như si như dại mà hướng tới các nàng. Lại nữa, mỗi bước chân các nàng lại vận lực, khiến cho đám cánh hoa lập tức bay lên, quay tròn bên ngoài bộ vị của mình khiến cho các nàng không khác gì thiên nữ giáng thế là mấy, thật sự mỹ diệu vô song.

Nơi tế đài, trung tâm trấn, Nam Cung Bạch Ngạc cùng với Lạc Như Hoa đang đứng đó,hai người hôm nay cũng vận y phục trắng đồng dạng với tám người còn lại. Hai nàng đứng phía trước một cái đỉnh đồng lớn màu sắc hoàng kim, kim quang lan tỏa phía sau khiến cho bất cứ ai nhìn tới cũng sẽ cho rằng đó là kim quang tỏa ra từ vẻ đẹp của hai nàng. Cách hai nàng một quãng, lùi xuống phía dưới là hai hàng nữ nhân áo vàng, trên tay ôm những khay gỗ sơn son thiết vàng, phía trên là những thẻ nhang được điểm cầu kì bởi vàng bạc, dù chưa được đốt lên nhưng mùi hương trầm đã ngào ngạt lan tỏa.

Nam Cung Bạch Ngạc khẽ ghé tai Lạc Như Hoa, hỏi nhỏ.

- Hồ Mị muội, muội năm nay sao không lựa chọn đi ban phúc mà lại chọn đứng tại tế đài cùng ta?

Lạc Như Hoa ánh mắt khẽ đảo mấy vòng, sau đó mà cười đáp.

- Ân, muội chán cảnh bị đám nam nhân soi mói rồi!

- A, ta thì nghĩ khác à nha. Muội thân là Hồ Mị tiên tử, có lẽ nào lại không thích được đám nam nhân đó sùng bái?

Lạc Như Hoa nghe vậy thì cười hì hì, nàng lắc lắc đầu.

- Muội đương nhiên thích, bất quá… bất quá phụ thân cũng mẫu thân muốn muội sau lần này phải mang về một nam nhân ưng ý a. Mẫu thân muội muốn có cháu bế rồi…

Nàng nói tới đây thì giọng nhỏ dần, hai má chợt dâng lên phấn hồng. Nam Cung Bạch Ngạc cả kinh, ánh mắt có chút ngây ngốc mà nhìn tới Lạc Như Hoa. Phải nói thêm cho rõ, danh tiếng Hồ Mị tiên tử luôn gắn liền với bản lãnh Yêu tu của nàng. Đã là Yêu tu, không tu luyện theo công pháp Yêu thú thì cũng dựa vào tu luyện Thái Bổ mà tịnh tiến tu vi. Đã là như vậy, đương nhiên mị công tương đối cao, nào còn có cảm giác xấu hổ. Uống hồ nàng còn có sủng nam Hồ à nha. Lần này là lần đầu tiên nàng thấy vị Hồ Mị muội này để lộ ra cảm xúc này. Lạc Như Hoa liếc mắt tới nàng, lập tức minh bạch suy nghĩ ấy bèn cười mà nói.

- Tỷ à, tỷ thử xem cho thật kĩ đây là nam Hồ hay nữ Hồ nha. Lại nữa, xem cho kĩ chân khí của muội đi!

Từ ống tay áo nàng, Nại Hà khẽ thò đầu ra, nó mau mắn nhảy phắt sang bên lòng Nam Cung Bạch Ngạc. Nàng vuốt ve lên tấm thân nó, sau đó nhẹ nhàng nắm đuôi nó mà tra xét, lát sau thì cả kinh nói.

- Nha… sao lại là nữ Hồ? Rõ ràng… rõ ràng lúc đó muội… muội ôm hôn một nam nhân kia mà?

- Hi hi hi… tỷ xem xét kĩ cả chân lực của muội đi a!

Nam Cung Bạch Ngạc lại nheo nheo mắt đẹp mà nhìn kĩ, chợt trên mặt xuất hiện nét kinh ngạc, nàng dụi dụi mắt mấy lần, sau đó mơ mơ hồ hồ mà nói.

- Cái này… cái này là khí tức tu tiên giả a! Không đúng… rõ ràng muội muội tản mát khí tức Hồ tộc a, có lẽ nào muội không phải Yêu tu?

- Ân, muội có phải Yêu tu đâu? Mọi thứ chỉ để che mắt phụ thân muội thôi… Còn Hồ khí, muội có là vì mẫu thân muội là Hồ nhân a…

Lạc Như Hoa khẽ cười, thì thào kể lại mọi việc. Nàng vốn không có hứng thú tu luyện Yêu pháp, cũng không hứng thú với việc tu tập Thải Bổ. Vì thế mà lẳng lặng bí mật tìm một công pháp tu tiên mà tu luyện, lại tìm kiếm một nữ Hồ, cải trang thành nam sủng để che mắt phụ thân nàng .Cũng bởi vì phụ thân nàng là một Yêu tu, thêm nữa vô cùng cố chấp, bắt ép nàng theo con đường tu yêu giả nên nàng đành bí mật chống đối. Việc truyền ra nàng là Yêu tu từ lúc nàng lọt vào một trong Thập đại mỹ nhân tu tiên giới cũng là do nàng cố ý truyền ra để vừa lòng phụ thân mà thôi. Nào ngờ chính nó đã khiến nàng không tài nào tìm kiếm được ình một nam nhân chân chính.

Phía Nam trấn môn, Quyên Quyên cùng Kỳ Dao đang tiến hành ban phúc. Thường trực trên môi nàng ta là nụ cười khả ái, lay động nhân tâm. Duy chỉ có Kỳ Dao là không hề mỉm cười, chỉ lẳng lặng làm công việc của mình. Phía Đông trấn môn, cũng có một người dùng nét mặt lạnh lùng ấy mà bày ra, đấy chính là Tuyết Liên. Thậm chí nét mặt của nàng ta còn lờ mờ tỏa ra hàn khí bức nhân khiến Vũ Vân bên cạnh vội vã truyền âm.

- Muội muội, cười lên một chút chứ? Hoặc không được thì đừng nên để vẻ mặt đó nha!...

- Ngươi tra đã tra xét kĩ cho ta chưa? Hạ Vũ?

Đứng trên một tam lâu khách điếm,một nam nhân thân vận bạch y lụa trắng, đai lưng thanh sắc dùng một nét mặt hiếu kì nói. Ánh mắt nam nhân này thì hưng phấn liếc tới phía đoàn người đang đi phía dưới đường lớn, dùng Viễn Thị Thuật mà quan sát. Chỉ thấy nam nhân này khoảng chừng mười chín hai mươi, trên mặt không có vẻ gì thật sự thu hút cho lắm, ngũ quan cũng khá bình thường ngoại trừ giọng nói của y lại mang tới sự mị nhĩ vô cùng. Một nam nhân mặc lam y phía sau y, dáng vẻ như là nô bộc cung kính khom lưng đáp.

- Thiếu gia, đã tra xét kĩ. Nơi tế đàn là Hồ Mị Tiên Tử - Lạc Như Hoa cùng với Hồng Hoa Tiên Tử - Nam Cung Bạch Ngạc. Phía Đông môn là Tuyết Lăng Tiên Tử - Tuyết Liên cùng Hắc Y Tiên Tử - Vũ Vân. Tây Môn là Bách Hoa Tiên Tử - Kiều Hồng Loan cùng Tử Vũ Tiên Tử - Hạ Bình Nhạn. Phía Nam Môn là Bạch Nhạn Tiên Tử - Đỗ Quyên Quyên cùng Lam Thiên Tiên Tử - Kỳ Dao. Phía Bắc Môn là Thiên Xảo Tiên Tử - Điệp Vũ Chi và Băng Tâm Tiên Tử - Tuyết Nhan Ly!

Nam nhân nghe vậy thì gật gù, mắt vẫn không dừng Viễn thị thuật mà nhìn tới phía xa. Lát sau, y mới nói.

- Không tính Lạc Như Hoa cùng với Nam Cung Bạch Ngạc. Bỏ qua Tuyết Liên, Kiều Hồng Loan, Hạ Bình Nhạn, Điệp Vũ Chi, Tuyết Nhan Ly. Mấy nàng này đều là môn hạ của một trong Cửu đại tông môn U Châu. Vũ Vân thì đã có lang quân, Đỗ Quyên Quyên thì nổi danh múa roi rồi… như vậy mục tiêu của ta chỉ còn lại Kỳ Dao mà thôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »