Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2919 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 112
chương 112: chim sẻ xuất hiện.

❊ ❊ ❊

Nàng nói, thanh âm run rẩy, mắt đã nhạt nhòa vì lệ nóng. Nhưng Hùng Lệ thì vẫn y như cũ, vẫn chầm chậm tiến tới phía trước. Sát ý vẫn điền cuồng lan tỏa, Chấn Hoàng lại càng run rẩy hơn, lớp quang mang thủ hộ chỉ còn lại một lớp cuối cùng. Ánh mắt lão bất lực nhìn tới, chợt nhắm mắt nhủ thầm. “Nương tử, xin lỗi nàng!”. Chợt có một thanh âm là lạ vang lên khiến lão kinh hãi, vội vã mở mắt. Hình ảnh trước mắt khiến lão cả kinh, chỉ thấy Hùng Lệ đang đứng đó, Thiết Huyết giơ cao tựa như cây trùy đang nhằm hướng lão mà bổ xuống. Nhưng kì lạ là Hùng Lệ lại đang đứng im như hóa đá. Lão cả mừng, rút trong ống tay ra thanh trủy thủ, định bụng đâm vào tim Hùng Lệ. Chợt trong đầu vang lên những thanh âm nỉ non réo rắt, sát ý đột ngột tiêu biến. Lão chỉ thấy hai mắt nặng trĩu, không tự chủ mà ngã gục xuống bất tỉnh. Trong không gian, tiếng tiêu lại thánh thót ngân lên một hồi, Hùng Lệ con ngươi dần dần chuyển về trạng thái bình thường, Thiết Huyết cũng bớt đi hỏa diễm. Một hồi lâu sau, thân hình to lớn ấy cũng đổ gục xuống đất bất tỉnh.

Kim Minh ngạc nhiên, nghe tiếng tiêu thì cả mừng, vội vã nói.

- Nhiếp Hồn tiêu?... Là Lam cô cô đứng không?... Con là Kim Minh đây!

- Ân, là ta… Tiểu thư làm ta đi tìm vất vả quá!

Từ trên một cây cao, có bóng một nữ nhân áo đen khẽ nhảy xuống, là một Ngũ Vỹ Hồ. Bóng đen này không để cho Kim Minh nói thêm, đã chặn lời trước.

- Đừng hỏi han gì, lập tức mau chóng rời khỏi nơi đây thôi…

Hai người mau chóng đưa Hùng Lệ về cái hang nọ, lúc này phía chân trời đã có chút tia sáng. Bốn Hồ nữ nọ đều thần sắc lo lắng, lại thấy có hai bóng nữ nhân cùng Hùng Lệ đi vào thì sợ hãi. Nhưng rất nhanh là nét mặt biến đổi ra sắc thái kinh dị nhìn tới, họ chỉ thấy Hùng Lệ toàn thân vô lực, hơi thở nặng nề được cả hai kéo lên trên một cái cáng lớn làm từ những sợi dây leo kết lại. Thêm nữa là nữ nhân áo đen sắc mặt có chút băng lãnh, tựa như là đang giận dữ chuyện gì đó vậy. Lại liếc tới quần áo Kim Minh thì cả kinh. Chỉ thấy y phục nàng ta xộc xệch không chỉnh tề, nơi y phục còn có chút máu. “Có lẽ nào… có lẽ nào hai người họ đã… bị nữ tiền bối này bắt gặp?...”.

Dường như ông trời chiều theo ý các nàng, chỉ thấy hành động tiếp theo của nữ nhân áo đen khiến các nàng cho rằng nhận định của mình là hoàn toàn chính xác. Nữ nhân áo đen sau khi điều hòa hơi thở, trong tay lập tức xuất hiện một thanh trủy thủ, lẳng lặng kề sát vào cổ Hùng Lệ, định bụng ra tay ngay. Kim Minh nhìn thấy thì cả kinh, vội vã hô lên.

- Lam cô cô, cô cô định làm gì huynh ấy vậy?

- Hắn là người cướp đi trinh tiết của tiểu thư, ta làm thế có gì là sai chứ?

Nữ nhân áo đen nói, ánh mắt đầy sát ý hướng tới Hùng Lệ đang nằm lù lù một đống dưới nền đá. Kim Minh nghe vậy, hai má có thoáng phớt hồng nhưng rất nhanh lại lắc lắc đầu, nàng nói.

- Lam cô cô, huynh ấy không có… không có làm hại con… Là con… là con tự nguyện hiến thân a. Nếu cô cô không tin, con có thể thề!

Nói xong, nàng giơ tay lên, trịnh trọng định tuyên thệ. Chợt ánh mắt nữ nhân áo đen cau lại, sau đó đột ngột nắm lấy cổ tay nàng mà hỏi.

- Tiểu thư, cô vẫn là xử nữ?... Lẽ nào ta trách nhầm tên này?... Vậy máu trên áo tiểu thư ở đâu ra? Tiểu thư bị thương sao?

Kim Minh nghe thấy vậy thì ngạc nhiên, nàng lại giật mình khi nhìn thấy trên cánh tay mình, dấu chu sa đỏ vẫn chưa biến mất. Nữ nhân áo đen thì cau mày, lôi kéo nàng vào một góc, chỉ dặn lại với bốn hồ nữ kia một câu.

- Các cô chắm sóc cho hắn đi!...

- Thì ra là như vậy!...

Nữ nhân áo đen thở phào một hơi, ánh mắt có chút áy náy khi nhìn tới Hùng Lệ đang nằm mê man phía trước mặt. Nàng khẽ lắc lắc đầu “Thiếu chút nữa là ta thành kẻ lấy oán báo ân a!...”. Kim Minh khẽ ném một cành củi vào đống lửa, ánh mắt đầy ý quan hoài nhìn về phía Hùng Lệ. Bốn Hồ nữ nọ đang im lặng ngồi cạnh nàng, lại nghe nàng kể ra hung hiểm mà hai người đã gặp thì ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi, sau đó lại lóe lên những tia buồn bã vì không thể giúp gì cho hai người. Dường như nhớ ra việc gì, Kim Minh vội hỏi.

- Cô cô, giờ tên Chấn Hoàng kia chắc chắn đã tỉnh lại rồi. Mà dấu vết chúng ta tạo ra trên đường không có xóa đi a. Nhỡ hắn ta tìm tới đây thì sao?

Bốn Hồ nữ nọ nghe vậy thì cả kinh, trong mắt lộ ra tia sợ hãi. Không ai bảo ai đều chú tâm hướng tới nữ nhân áo đen mà chờ đợi câu trả lời. Nữ nhân áo đen chỉ khẽ cười, nàng ta lấy một cành củi, khều khều cho đống lửa cháy bùng lên, đoạn đáp.

- Tiểu thư yên tâm, cho dù tỉnh lại cũng chưa chắc đã đủ khí lực để lần theo chúng ta. Lúc giao đấu với vị Hùng Lệ kia, y đã tiêu hao hầu hết chân lực rồi. Cho dù có phục dụng Vạn Niên Linh Dịch cũng không thể hồi phục lại ngay a!

- Ân!

Kim Minh khẽ gật đầu, nàng nhổm dậy, tiến lại chỗ Hùng Lệ. Chỉ thấy thân hình hắn phập phồng lên xuống, hiển nhiên là đang ngủ say. Nàng khẽ vươn tay vuốt lên đám lông trên lưng hắn, trên mặt khẽ hồng lên. Một lúc lâu sau, nàng mới quay trở lại bên cạnh năm người mà ngồi xuống. Nữ nhân áo đen lúc này mới hỏi.

- Tiểu thư, người thực sự thích Tiên thú tên Hùng Lệ kia?

Kim Minh vô thức gật đầu, sau đó lại đột ngột lắc đầu, nàng dùng một ánh mắt mù mờ hướng tới nữ nhân áo đen mà đáp.

- Cô cô, con cũng không biết nữa… Con cảm thấy rât thích ở gần Hùng ca a, ở gần huynh ấy …con cảm thấy rất thoải mái a…

- Tiểu thư có chắc chắn y là người tốt?

- Con dùng tính mạng đảm bảo huynh ấy là người tốt. Từ lần đầu tiên con gặp, cho tới lúc con diệt sát tên Chấn Thiên, rồi cả những lúc bình thường nữa. Tuy huynh ấy ít nói, lại có vẻ gì

Nàng nói, thanh âm run rẩy, mắt đã nhạt nhòa vì lệ nóng. Nhưng Hùng Lệ thì vẫn y như cũ, vẫn chầm chậm tiến tới phía trước. Sát ý vẫn điền cuồng lan tỏa, Chấn Hoàng lại càng run rẩy hơn, lớp quang mang thủ hộ chỉ còn lại một lớp cuối cùng. Ánh mắt lão bất lực nhìn tới, chợt nhắm mắt nhủ thầm. “Nương tử, xin lỗi nàng!”. Chợt có một thanh âm là lạ vang lên khiến lão kinh hãi, vội vã mở mắt. Hình ảnh trước mắt khiến lão cả kinh, chỉ thấy Hùng Lệ đang đứng đó, Thiết Huyết giơ cao tựa như cây trùy đang nhằm hướng lão mà bổ xuống. Nhưng kì lạ là Hùng Lệ lại đang đứng im như hóa đá. Lão cả mừng, rút trong ống tay ra thanh trủy thủ, định bụng đâm vào tim Hùng Lệ. Chợt trong đầu vang lên những thanh âm nỉ non réo rắt, sát ý đột ngột tiêu biến. Lão chỉ thấy hai mắt nặng trĩu, không tự chủ mà ngã gục xuống bất tỉnh. Trong không gian, tiếng tiêu lại thánh thót ngân lên một hồi, Hùng Lệ con ngươi dần dần chuyển về trạng thái bình thường, Thiết Huyết cũng bớt đi hỏa diễm. Một hồi lâu sau, thân hình to lớn ấy cũng đổ gục xuống đất bất tỉnh.

Kim Minh ngạc nhiên, nghe tiếng tiêu thì cả mừng, vội vã nói.

- Nhiếp Hồn tiêu?... Là Lam cô cô đứng không?... Con là Kim Minh đây!

- Ân, là ta… Tiểu thư làm ta đi tìm vất vả quá!

Từ trên một cây cao, có bóng một nữ nhân áo đen khẽ nhảy xuống, là một Ngũ Vỹ Hồ. Bóng đen này không để cho Kim Minh nói thêm, đã chặn lời trước.

- Đừng hỏi han gì, lập tức mau chóng rời khỏi nơi đây thôi…

Hai người mau chóng đưa Hùng Lệ về cái hang nọ, lúc này phía chân trời đã có chút tia sáng. Bốn Hồ nữ nọ đều thần sắc lo lắng, lại thấy có hai bóng nữ nhân cùng Hùng Lệ đi vào thì sợ hãi. Nhưng rất nhanh là nét mặt biến đổi ra sắc thái kinh dị nhìn tới, họ chỉ thấy Hùng Lệ toàn thân vô lực, hơi thở nặng nề được cả hai kéo lên trên một cái cáng lớn làm từ những sợi dây leo kết lại. Thêm nữa là nữ nhân áo đen sắc mặt có chút băng lãnh, tựa như là đang giận dữ chuyện gì đó vậy. Lại liếc tới quần áo Kim Minh thì cả kinh. Chỉ thấy y phục nàng ta xộc xệch không chỉnh tề, nơi y phục còn có chút máu. “Có lẽ nào… có lẽ nào hai người họ đã… bị nữ tiền bối này bắt gặp?...”.

Dường như ông trời chiều theo ý các nàng, chỉ thấy hành động tiếp theo của nữ nhân áo đen khiến các nàng cho rằng nhận định của mình là hoàn toàn chính xác. Nữ nhân áo đen sau khi điều hòa hơi thở, trong tay lập tức xuất hiện một thanh trủy thủ, lẳng lặng kề sát vào cổ Hùng Lệ, định bụng ra tay ngay. Kim Minh nhìn thấy thì cả kinh, vội vã hô lên.

- Lam cô cô, cô cô định làm gì huynh ấy vậy?

- Hắn là người cướp đi trinh tiết của tiểu thư, ta làm thế có gì là sai chứ?

Nữ nhân áo đen nói, ánh mắt đầy sát ý hướng tới Hùng Lệ đang nằm lù lù một đống dưới nền đá. Kim Minh nghe vậy, hai má có thoáng phớt hồng nhưng rất nhanh lại lắc lắc đầu, nàng nói.

- Lam cô cô, huynh ấy không có… không có làm hại con… Là con… là con tự nguyện hiến thân a. Nếu cô cô không tin, con có thể thề!

Nói xong, nàng giơ tay lên, trịnh trọng định tuyên thệ. Chợt ánh mắt nữ nhân áo đen cau lại, sau đó đột ngột nắm lấy cổ tay nàng mà hỏi.

- Tiểu thư, cô vẫn là xử nữ?... Lẽ nào ta trách nhầm tên này?... Vậy máu trên áo tiểu thư ở đâu ra? Tiểu thư bị thương sao?

Kim Minh nghe thấy vậy thì ngạc nhiên, nàng lại giật mình khi nhìn thấy trên cánh tay mình, dấu chu sa đỏ vẫn chưa biến mất. Nữ nhân áo đen thì cau mày, lôi kéo nàng vào một góc, chỉ dặn lại với bốn hồ nữ kia một câu.

- Các cô chắm sóc cho hắn đi!...

- Thì ra là như vậy!...

Nữ nhân áo đen thở phào một hơi, ánh mắt có chút áy náy khi nhìn tới Hùng Lệ đang nằm mê man phía trước mặt. Nàng khẽ lắc lắc đầu “Thiếu chút nữa là ta thành kẻ lấy oán báo ân a!...”. Kim Minh khẽ ném một cành củi vào đống lửa, ánh mắt đầy ý quan hoài nhìn về phía Hùng Lệ. Bốn Hồ nữ nọ đang im lặng ngồi cạnh nàng, lại nghe nàng kể ra hung hiểm mà hai người đã gặp thì ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi, sau đó lại lóe lên những tia buồn bã vì không thể giúp gì cho hai người. Dường như nhớ ra việc gì, Kim Minh vội hỏi.

- Cô cô, giờ tên Chấn Hoàng kia chắc chắn đã tỉnh lại rồi. Mà dấu vết chúng ta tạo ra trên đường không có xóa đi a. Nhỡ hắn ta tìm tới đây thì sao?

Bốn Hồ nữ nọ nghe vậy thì cả kinh, trong mắt lộ ra tia sợ hãi. Không ai bảo ai đều chú tâm hướng tới nữ nhân áo đen mà chờ đợi câu trả lời. Nữ nhân áo đen chỉ khẽ cười, nàng ta lấy một cành củi, khều khều cho đống lửa cháy bùng lên, đoạn đáp.

- Tiểu thư yên tâm, cho dù tỉnh lại cũng chưa chắc đã đủ khí lực để lần theo chúng ta. Lúc giao đấu với vị Hùng Lệ kia, y đã tiêu hao hầu hết chân lực rồi. Cho dù có phục dụng Vạn Niên Linh Dịch cũng không thể hồi phục lại ngay a!

- Ân!

Kim Minh khẽ gật đầu, nàng nhổm dậy, tiến lại chỗ Hùng Lệ. Chỉ thấy thân hình hắn phập phồng lên xuống, hiển nhiên là đang ngủ say. Nàng khẽ vươn tay vuốt lên đám lông trên lưng hắn, trên mặt khẽ hồng lên. Một lúc lâu sau, nàng mới quay trở lại bên cạnh năm người mà ngồi xuống. Nữ nhân áo đen lúc này mới hỏi.

- Tiểu thư, người thực sự thích Tiên thú tên Hùng Lệ kia?

Kim Minh vô thức gật đầu, sau đó lại đột ngột lắc đầu, nàng dùng một ánh mắt mù mờ hướng tới nữ nhân áo đen mà đáp.

- Cô cô, con cũng không biết nữa… Con cảm thấy rât thích ở gần Hùng ca a, ở gần huynh ấy …con cảm thấy rất thoải mái a…

- Tiểu thư có chắc chắn y là người tốt?

- Con dùng tính mạng đảm bảo huynh ấy là người tốt. Từ lần đầu tiên con gặp, cho tới lúc con diệt sát tên Chấn Thiên, rồi cả những lúc bình thường nữa. Tuy huynh ấy ít nói, lại có vẻ gì

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »