Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 165
chương 165: người quen cũ.

❊ ❊ ❊

Bục, thanh âm trên cao vang lên, dường như vô cùng nhẹ nhàng .Thanh kiếm và cặp phán quan bút nọ giao tranh, tử quang cùng lam quang lóe sáng rồi cùng biến mất. Bóng thân ảnh nọ dường như khựng lại đôi chút, sau đó vội nhảy về phía dưới, đứng cạnh hai người kia. Ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước.

Minh Tiến hơi lắc đầu, chân lực trên tay đột ngột dồn mạnh ra phía trước. Kim khí xuất hiện, một đồ hình chữ Vạn lập tức thành hình, xoay tròn đón đỡ mũi kiếm. Đạo sĩ nọ lông mày cau lại, lập tức hít một hơi, dồn chân lực mà dẩy kiếm lên phía trước. Chỉ thấy từ thanh kiếm, hồng quang càng lúc càng mãnh liệt. Dường như chân lực xuất ra quá mạnh mẽ, hồng quang nọ dần dần phá tung vỏ kiếm cũ kĩ, phá nát nó thành bụi phấn. Thanh trường kiếm nọ lúc này hoàn toàn lộ ra nguyên hình. Chỉ thấy cán kiếm cùng chuôi kiếm vô cùng cầu kì, chạm khắc cực kì tinh xảo. Lưỡi kiếm, nơi gần chuôi còn có vô số răng cưa sắc lạnh. Giữa thân kiếm là một mạch dài hồng ngọc, hồng quang chao đảo như thể chúng là một ngọn lửa đang cháy.

Mặc dù chiêu thức của cả hai có phần đơn giản, thế nhưng kình khí không hề nhỏ. Với những người đứng đúng bộ vị phía sau hai người, kình khí dường như không ảnh hưởng nhiều. Nhưng với những người khác, thật sự để đứng vững cũng là một sự cố gắng cực độ. Nhiều người của cả hai bên không tự chủ nổi mà phải lùi lại; hoặc là cố gắng dùng binh khí mà chống đỡ.

Nếu như là tỷ võ, tất nhiên bọn họ không hề thiếu lịch duyệt, nhưng tỷ thí mà nội lực có thể hóa sắc như thế này, quả thật chưa một lần từng được chứng kiến. Đấy là suy nghĩ của phần đông đám nhân sĩ cùng hộ vệ, còn với ba đạo sĩ nọ thì không. Đây là đấu tiên pháp, đấu chân lực.

Minh Tiến khóe miệng hơi nhếch lên, lam quang trong ánh mắt càng lúc càng sáng. Hắn đảo mắt qua cả bốn người, sau đó đột ngột cười to. Cùng với đó, đồ hình chữ Vạn kia đột ngột hóa lớn, đẩy bật lại đạo sĩ cầm kiếm, bức bách y thoái lui, để lại trên nền sân hai vệt lõm dài. Đạo sĩ cầm kiếm hơi loạng choạng đôi chút, y bước ra khỏi hai vệt dài nọ, ánh mắt đầy ý đề phòng nhìn tới thanh niên trẻ tuổi. Chợt cả bốn người đều giật mình, chỉ nghe thấy thanh niên vừa cười vừa nói lớn.

- Ha ha ha, không ngờ lại là người quen cũ…!

Vị đạo sĩ cao lớn bước lên một bước, sau lưng y vẫn thần thần bí bí đeo một túi vải dài quá hông, cung tay nói.

- Không biết bần đạo phải xưng hô với đạo hữu ra sao?

- Không dám, ha ha ha… Ta với bốn người thực sự chưa hẳn đã biết nhau, xong chí ít đã từng hội ngộ!

- Hội ngộ?... Bần đạo thực sự không nhớ, mong đạo hữu chỉ giáo!

Y vẫn cung kính nói, trong lòng càng rối tinh rối mù, gắng nhớ lại mọi kẻ tu chân mà mình đã từng giáp mặt tại Hoa Hạ. Lại nói tới đây, Hoa Hạ tuy tự xưng là Thần Long Hạo Thổ, xong kẻ tu hành lại chỉ đếm không quá ngón tay ngón chân. Linh mạch tuy nhiều, nhưng kẻ có căn cơ thì chẳng đáng là bao. Họa chăng, cũng chỉ có vài kẻ mấp mé ngưỡng tiến vào tu tập.

Minh Tiến khẽ cười, hắn thong thả nói.

- U Châu, Trường Lộ, phía Bắc dãy Ung Sơn!

Trên mặt cả bốn đạo sĩ nhất thời ngẩn ra, ánh mắt nghi hoặc, hết nhìn nhau sau đó lại nhìn tới nam thanh niên trước mặt. Minh Tiến vẫn ung dung đứng đó, ánh mắt thản nhiên nhìn tới khiến cả bốn đều không khỏi bối rối. Khước Chính bạo dạn tiến lên, khom tay bái lễ mà nói, giọng điệu cực kì khách khí.

- Quả thật không nhớ ra, mong đạo hữu có thể chỉ điểm!

Minh Tiến lắc lắc đầu, hắn khẽ vươn vai mà sốc lên mấy cái, ra vẻ rất mệt mỏi. Hắn ngáp một cái rõ to, ra chiều chán trường, lắc đầu. Hành động này khiến cả bốn đạo sĩ càng cảm thấy khó hiểu, ánh mắt đều chiếu tới mặt hắn với đầy vẻ chờ mong. Minh Tiến khẽ cười nhẹ, hắn nói.

- Di chỉ bên sườn núi, bốn người các ngươi đi vào truyền tống trận một chiều…!

- A, hóa ra con chuột nhắt luôn bám theo chúng ta là ngươi!

Viễn Sơn gầm lên đầy tức giận, mặt y lúc này đỏ gay lên như kẻ say, hai bàn tay xiết lại mang theo những thanh âm rắc rắc. Không chỉ y, cả Công Tôn Uyên, Tùng Văn và Khước Chính sau khi nghe thấy Minh Tiến nói vậy thì ánh mắt tràn đầy oán hận. Trong đầu họ lại mường tượng tới tình cảnh dạo nọ trong di chỉ…

Cả bốn người chậm chạp tiến vào thông đạo, các loại phù chú đều đã được tung ra hộ thân. Đi một quãng dài mà không hề gặp cạm bẫy khiến họ càng thêm cảnh giác, bốn cặp mắt căng ra quan sát trong thông đạo. Bất chợt từ phía xa vọng lại một tiếng ho khẽ hiến cả bốn giật mình, vội vã xoay người tìm kiếm. Vì đề phòng kẻ đi theo ám hại, họ vừa đi vừa thối lui. Không ngờ lùi đúng vào truyền tống trận và bị tống tới Hoa Hạ này.

- Ngươi… vì con chuột nhắt nhà ngươi mà chúng ta bị tống tới đây cả mấy trăm năm. Hôm nay không moi gan uống máu ngươi, ta thề không làm người!

Công Tôn Uyên nghiến răng kèn kẹt mà nói, cặp phán quan bút tử quang dày đặc. Tùng Văn thì sắc mặt thâm trầm hơn, y xiết chặt cán đao, sau đó búng người lao tới phía nam nhân trẻ tuổi. Khước Chính cũng không ngoại lệ, tay y nắm chặt cán kiếm, vận chân lực.T hanh kiếm nọ hồng quang càng lúc càng mãnh liệt, rồi bất ngờ bùng cháy. Ngọn lửa nhanh chóng lan tỏa trên thân kiếm, sau đó dị biến phát sinh. Đám hộ vệ mặc dù đã từng nhiều lần thấy sự lạ, nhưng lần này cũng không khỏi kinh ngạc tới ngẩn ngơ. Đám nhân sĩ liên minh thì càng kinh hãi cực độ, há hốc miệng mà nhìn tới dị tượng. Thanh kiếm nọ đột ngột bùng cháy, màu hồng sắc nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một màu lam sắc. Dưới mặt đất, nơi mũi kiếm hướng tới, những phiến đá xanh dày cộp chợt lõm xuống, tan chảy thành một đống dịch lỏng đỏ rực. Lớp tuyết rơi trắng sân nay tan biến như chưa từng có, để lại một màn sương hơi cùng những tiếng lèo xèo khe khẽ.

Nhiệt hỏa từ đống dịch này bốc ra khiến nhiều bạch y hộ vệ sợ hãi mà thoái lui. Họ cảm thấy mặt sân gần đó dường như cũng bị ảnh hưởng mà nóng lên, vội vã lùi lại một quãng xa. Đám nhân sĩ thấy vậy thì ai nấy trên mặt thất thần, lo sợ cùng kinh hãi đan xen. Ánh mắt nhân sĩ lúc này toàn bộ đổ dồn tới phía nam nhân trẻ tuổi.

Viễn Sơn vẫn im lặng, ánh mắt chăm chú quan sát Minh Tiến, trong lòng âm thầm đánh giá hắn thật kĩ. “Tên này chắc hẳn không phải kẻ có tu vi thấp, vừa rồi có thể chống đỡ cùng lúc đòn công kích của lão nhị và lão tứ. Thật không thể xem thường!”. Bàn tay y khẽ xiết chặt, tay phải cho vào trong túi trữ vật bên hông, lôi ra một tấm lệnh bài ngọc màu xanh biếc, khẽ niệm chú ngữ.

Minh Tiến ánh mắt híp lại, lập tức ngưng trọng, tập trung tinh thần chuẩn bị đối phó với cả bốn người. Hắn hít vào một hơi thật sâu, khẽ nhẩm lại Phạn Âm Chân Kinh. Lập tức từ không trung có vô số đồ hình phạn ngôn xuất hiện, kết thành những chuỗi dài mà xoay chuyển bao bọc bên ngoài người hắn. Xung quanh Minh Tiến lập tức hình thành một khoảng không gian tĩnh lặng, ẩn ẩn trong đó là khí tức trang nghiêm cùng với tiếng tụng kinh trầm ấm. Hắn khẽ mở mắt, kim quang càng thêm chói mắt, lóe sáng hình thành một đài sen lớn phía dưới chân. Kim tự lúc này bao bọc hắn, nom xa có thể tưởng tượng Minh Tiến lúc này đang mặc một bộ cà sa làm từ vàng.

Viễn Sơn khóe mắt hơi giật giật, trong lòng càng thêm lo sợ. “Hừ, không ngờ là một tên Phật tu. Xem ra lần này quả thật khó đối phó với y rồi!”. Y khẽ vận chân lực lên tay, sau đó khẽ nhắm mắt, đưa tay vuốt qua mặt. Chỉ thấy bàn tay mang theo một làn bạch quang, sau đó tan biến. Viễn Sơn mở mắt, trong con ngươi y lúc này xuất hiện một đồ hình thái cực. Lại quan sát thật kĩ kẻ thù, y khẽ truyền âm với cả ba người còn lại.

- Hắn cũng Kết Đan như chúng ta, dường như là Hậu Kỳ. Không nhân nhượng, dồn toàn lực!

Lời vừa dứt, lập tức Công Tôn Uyên, Tùng Văn và Khước Chính đột ngột lao tới, chia làm ba bộ vị mà đánh thẳng tới phía Minh Tiến. Ba luồng quang mang, tử sắc, lam sắc và hắc sắc nối tiếp nhau lao lên. Thân pháp nhanh tới mức, mọi người xung quanh chỉ có thể nhìn thấy những luồng quang mang nhiều màu lao tới, còn thân ảnh người dường như đã biến thành vô hình.

Minh Tiến hơi cau mày, hắn đã sớm nhận ra đối phương thực lực sớm hơn mình một bậc. Tu vi của họ đều là Kết Đan Hậu Kỳ Viên Mãn, còn hắn chỉ mới đạt Đỉnh Phong. Từ sau khi tới Hoa Hạ này, hắn cảm thấy tu vi của mình dường như giảm sút đi đôi chút. Cho dù hắn cố gắng tu tập cũng chẳng hề nhích thêm chút nào. Chán nản, hắn bèn bỏ mặc nó qua một bên, chăm chú nghiền ngẫm đống sách của Bá Ôn. “ Ba tên Kết Đan Hậu Kỳ Viên Mãn, còn chưa kể tên kia đã xấp xỉ tới cảnh giới Giả Anh. Xem ra lần này không thể dễ dàng chiếm lợi thế rồi!”.

Hắn khẽ chắp tay, miệng khẽ lẩm nhẩm.

- Phật tại tâm, tâm ngộ phật!

Lập tức nơi hai bàn tay, kim khí được dồn lên dày đặc, Minh Tiến bước lên hai bước, hai bàn tay đẩy thẳng ra phía trước, dồn chân lực xuất chưởng. Từ hai bàn tay hắn, kim khí hội tụ, hóa lớn, hóa thành hình hai bàn tay khổng lồ mà lao tới phía ba làn quang mang kia. Phật thủ càng đi xa, hình hài càng lớn, chúng dễ dàng cày nát nền sân, tạo thành một hố lõm càng lúc càng sâu. Kình phong theo đó ào ào lan tới phía ba làn quang mang nọ, kéo theo vô số vụn đá xanh tung bay. Cả ba luồng quang mang hơi dừng lại, sau đó chỉ có một luồng lam sắc vẫn giữ nguyên hướng cũ, còn lại luồng quang mang tử sắc và hắc sắc tách ra hai bên mà lao tới phía Minh Tiến.

Quang mang lam sắc đã dừng hẳn lại, Khước Chính đã hiện thân. Y khẽ đảo tay, hướng mũi trường kiếm xuống đất mà cắm mạnh xuống. Sau đó vận chân lực, trên tay y xuất hiện hai luồng chân khí, một đen một trắng. Màu đen rất đậm đặc trong khi màu trắng dường như rất yếu, chỉ hơi lóe sáng một cách yếu ớt. Hai tay y khẽ đặt theo thế âm dương, lập tức hai luồng chân lực quy tụ lại thành một đồ hình thái cực. Khước Chính trên môi cười nhẹ, đẩy trái cầu thái cực thẳng tới phía thân kiếm.

- Nghịch chuyển càn khôn!

Trái cầu bay tới thân kiếm, tự động nhằm trúng phần chuôi kiếm mà lao vào. Thanh trường kiếm nọ lam quang càng lúc càng mãnh liệt tỏa sáng, nhanh tróng hấp thụ hết trái cầu, sau đó đột ngột bay lên lơ lửng trên không. Khước Chính lúc này không hề đứng không, y khẽ vươn tay lên trước mặt, bắt pháp quyết.

- Cửu Chuyển Âm Dương!

Y hét lớn, thanh âm khàn khàn nhưng mang theo một sắc thái vô cùng kì quái. Dường như thanh âm mang theo một vẻ ẻo lả, nhẹ nhàng giống như của nữ nhân. Ai ai cũng có thể nhận ra sắc thái kì quái này, không khỏi nhíu mày ngoại trừ ba kẻ còn lại…

Đám bạch y cùng đám nhân sĩ võ lâm, thậm chí ngay cả Tiểu Sương cũng cảm thấy khó hiểu. Đều lờ mờ cho rằng kẻ này có tu luyện tâm pháp biến thái giống Đông Phương Bất Bại năm nào.

Bục, thanh âm trên cao vang lên, dường như vô cùng nhẹ nhàng .Thanh kiếm và cặp phán quan bút nọ giao tranh, tử quang cùng lam quang lóe sáng rồi cùng biến mất. Bóng thân ảnh nọ dường như khựng lại đôi chút, sau đó vội nhảy về phía dưới, đứng cạnh hai người kia. Ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước.

Minh Tiến hơi lắc đầu, chân lực trên tay đột ngột dồn mạnh ra phía trước. Kim khí xuất hiện, một đồ hình chữ Vạn lập tức thành hình, xoay tròn đón đỡ mũi kiếm. Đạo sĩ nọ lông mày cau lại, lập tức hít một hơi, dồn chân lực mà dẩy kiếm lên phía trước. Chỉ thấy từ thanh kiếm, hồng quang càng lúc càng mãnh liệt. Dường như chân lực xuất ra quá mạnh mẽ, hồng quang nọ dần dần phá tung vỏ kiếm cũ kĩ, phá nát nó thành bụi phấn. Thanh trường kiếm nọ lúc này hoàn toàn lộ ra nguyên hình. Chỉ thấy cán kiếm cùng chuôi kiếm vô cùng cầu kì, chạm khắc cực kì tinh xảo. Lưỡi kiếm, nơi gần chuôi còn có vô số răng cưa sắc lạnh. Giữa thân kiếm là một mạch dài hồng ngọc, hồng quang chao đảo như thể chúng là một ngọn lửa đang cháy.

Mặc dù chiêu thức của cả hai có phần đơn giản, thế nhưng kình khí không hề nhỏ. Với những người đứng đúng bộ vị phía sau hai người, kình khí dường như không ảnh hưởng nhiều. Nhưng với những người khác, thật sự để đứng vững cũng là một sự cố gắng cực độ. Nhiều người của cả hai bên không tự chủ nổi mà phải lùi lại; hoặc là cố gắng dùng binh khí mà chống đỡ.

Nếu như là tỷ võ, tất nhiên bọn họ không hề thiếu lịch duyệt, nhưng tỷ thí mà nội lực có thể hóa sắc như thế này, quả thật chưa một lần từng được chứng kiến. Đấy là suy nghĩ của phần đông đám nhân sĩ cùng hộ vệ, còn với ba đạo sĩ nọ thì không. Đây là đấu tiên pháp, đấu chân lực.

Minh Tiến khóe miệng hơi nhếch lên, lam quang trong ánh mắt càng lúc càng sáng. Hắn đảo mắt qua cả bốn người, sau đó đột ngột cười to. Cùng với đó, đồ hình chữ Vạn kia đột ngột hóa lớn, đẩy bật lại đạo sĩ cầm kiếm, bức bách y thoái lui, để lại trên nền sân hai vệt lõm dài. Đạo sĩ cầm kiếm hơi loạng choạng đôi chút, y bước ra khỏi hai vệt dài nọ, ánh mắt đầy ý đề phòng nhìn tới thanh niên trẻ tuổi. Chợt cả bốn người đều giật mình, chỉ nghe thấy thanh niên vừa cười vừa nói lớn.

- Ha ha ha, không ngờ lại là người quen cũ…!

Vị đạo sĩ cao lớn bước lên một bước, sau lưng y vẫn thần thần bí bí đeo một túi vải dài quá hông, cung tay nói.

- Không biết bần đạo phải xưng hô với đạo hữu ra sao?

- Không dám, ha ha ha… Ta với bốn người thực sự chưa hẳn đã biết nhau, xong chí ít đã từng hội ngộ!

- Hội ngộ?... Bần đạo thực sự không nhớ, mong đạo hữu chỉ giáo!

Y vẫn cung kính nói, trong lòng càng rối tinh rối mù, gắng nhớ lại mọi kẻ tu chân mà mình đã từng giáp mặt tại Hoa Hạ. Lại nói tới đây, Hoa Hạ tuy tự xưng là Thần Long Hạo Thổ, xong kẻ tu hành lại chỉ đếm không quá ngón tay ngón chân. Linh mạch tuy nhiều, nhưng kẻ có căn cơ thì chẳng đáng là bao. Họa chăng, cũng chỉ có vài kẻ mấp mé ngưỡng tiến vào tu tập.

Minh Tiến khẽ cười, hắn thong thả nói.

- U Châu, Trường Lộ, phía Bắc dãy Ung Sơn!

Trên mặt cả bốn đạo sĩ nhất thời ngẩn ra, ánh mắt nghi hoặc, hết nhìn nhau sau đó lại nhìn tới nam thanh niên trước mặt. Minh Tiến vẫn ung dung đứng đó, ánh mắt thản nhiên nhìn tới khiến cả bốn đều không khỏi bối rối. Khước Chính bạo dạn tiến lên, khom tay bái lễ mà nói, giọng điệu cực kì khách khí.

- Quả thật không nhớ ra, mong đạo hữu có thể chỉ điểm!

Minh Tiến lắc lắc đầu, hắn khẽ vươn vai mà sốc lên mấy cái, ra vẻ rất mệt mỏi. Hắn ngáp một cái rõ to, ra chiều chán trường, lắc đầu. Hành động này khiến cả bốn đạo sĩ càng cảm thấy khó hiểu, ánh mắt đều chiếu tới mặt hắn với đầy vẻ chờ mong. Minh Tiến khẽ cười nhẹ, hắn nói.

- Di chỉ bên sườn núi, bốn người các ngươi đi vào truyền tống trận một chiều…!

- A, hóa ra con chuột nhắt luôn bám theo chúng ta là ngươi!

Viễn Sơn gầm lên đầy tức giận, mặt y lúc này đỏ gay lên như kẻ say, hai bàn tay xiết lại mang theo những thanh âm rắc rắc. Không chỉ y, cả Công Tôn Uyên, Tùng Văn và Khước Chính sau khi nghe thấy Minh Tiến nói vậy thì ánh mắt tràn đầy oán hận. Trong đầu họ lại mường tượng tới tình cảnh dạo nọ trong di chỉ…

Cả bốn người chậm chạp tiến vào thông đạo, các loại phù chú đều đã được tung ra hộ thân. Đi một quãng dài mà không hề gặp cạm bẫy khiến họ càng thêm cảnh giác, bốn cặp mắt căng ra quan sát trong thông đạo. Bất chợt từ phía xa vọng lại một tiếng ho khẽ hiến cả bốn giật mình, vội vã xoay người tìm kiếm. Vì đề phòng kẻ đi theo ám hại, họ vừa đi vừa thối lui. Không ngờ lùi đúng vào truyền tống trận và bị tống tới Hoa Hạ này.

- Ngươi… vì con chuột nhắt nhà ngươi mà chúng ta bị tống tới đây cả mấy trăm năm. Hôm nay không moi gan uống máu ngươi, ta thề không làm người!

Công Tôn Uyên nghiến răng kèn kẹt mà nói, cặp phán quan bút tử quang dày đặc. Tùng Văn thì sắc mặt thâm trầm hơn, y xiết chặt cán đao, sau đó búng người lao tới phía nam nhân trẻ tuổi. Khước Chính cũng không ngoại lệ, tay y nắm chặt cán kiếm, vận chân lực.T hanh kiếm nọ hồng quang càng lúc càng mãnh liệt, rồi bất ngờ bùng cháy. Ngọn lửa nhanh chóng lan tỏa trên thân kiếm, sau đó dị biến phát sinh. Đám hộ vệ mặc dù đã từng nhiều lần thấy sự lạ, nhưng lần này cũng không khỏi kinh ngạc tới ngẩn ngơ. Đám nhân sĩ liên minh thì càng kinh hãi cực độ, há hốc miệng mà nhìn tới dị tượng. Thanh kiếm nọ đột ngột bùng cháy, màu hồng sắc nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một màu lam sắc. Dưới mặt đất, nơi mũi kiếm hướng tới, những phiến đá xanh dày cộp chợt lõm xuống, tan chảy thành một đống dịch lỏng đỏ rực. Lớp tuyết rơi trắng sân nay tan biến như chưa từng có, để lại một màn sương hơi cùng những tiếng lèo xèo khe khẽ.

Nhiệt hỏa từ đống dịch này bốc ra khiến nhiều bạch y hộ vệ sợ hãi mà thoái lui. Họ cảm thấy mặt sân gần đó dường như cũng bị ảnh hưởng mà nóng lên, vội vã lùi lại một quãng xa. Đám nhân sĩ thấy vậy thì ai nấy trên mặt thất thần, lo sợ cùng kinh hãi đan xen. Ánh mắt nhân sĩ lúc này toàn bộ đổ dồn tới phía nam nhân trẻ tuổi.

Viễn Sơn vẫn im lặng, ánh mắt chăm chú quan sát Minh Tiến, trong lòng âm thầm đánh giá hắn thật kĩ. “Tên này chắc hẳn không phải kẻ có tu vi thấp, vừa rồi có thể chống đỡ cùng lúc đòn công kích của lão nhị và lão tứ. Thật không thể xem thường!”. Bàn tay y khẽ xiết chặt, tay phải cho vào trong túi trữ vật bên hông, lôi ra một tấm lệnh bài ngọc màu xanh biếc, khẽ niệm chú ngữ.

Minh Tiến ánh mắt híp lại, lập tức ngưng trọng, tập trung tinh thần chuẩn bị đối phó với cả bốn người. Hắn hít vào một hơi thật sâu, khẽ nhẩm lại Phạn Âm Chân Kinh. Lập tức từ không trung có vô số đồ hình phạn ngôn xuất hiện, kết thành những chuỗi dài mà xoay chuyển bao bọc bên ngoài người hắn. Xung quanh Minh Tiến lập tức hình thành một khoảng không gian tĩnh lặng, ẩn ẩn trong đó là khí tức trang nghiêm cùng với tiếng tụng kinh trầm ấm. Hắn khẽ mở mắt, kim quang càng thêm chói mắt, lóe sáng hình thành một đài sen lớn phía dưới chân. Kim tự lúc này bao bọc hắn, nom xa có thể tưởng tượng Minh Tiến lúc này đang mặc một bộ cà sa làm từ vàng.

Viễn Sơn khóe mắt hơi giật giật, trong lòng càng thêm lo sợ. “Hừ, không ngờ là một tên Phật tu. Xem ra lần này quả thật khó đối phó với y rồi!”. Y khẽ vận chân lực lên tay, sau đó khẽ nhắm mắt, đưa tay vuốt qua mặt. Chỉ thấy bàn tay mang theo một làn bạch quang, sau đó tan biến. Viễn Sơn mở mắt, trong con ngươi y lúc này xuất hiện một đồ hình thái cực. Lại quan sát thật kĩ kẻ thù, y khẽ truyền âm với cả ba người còn lại.

- Hắn cũng Kết Đan như chúng ta, dường như là Hậu Kỳ. Không nhân nhượng, dồn toàn lực!

Lời vừa dứt, lập tức Công Tôn Uyên, Tùng Văn và Khước Chính đột ngột lao tới, chia làm ba bộ vị mà đánh thẳng tới phía Minh Tiến. Ba luồng quang mang, tử sắc, lam sắc và hắc sắc nối tiếp nhau lao lên. Thân pháp nhanh tới mức, mọi người xung quanh chỉ có thể nhìn thấy những luồng quang mang nhiều màu lao tới, còn thân ảnh người dường như đã biến thành vô hình.

Minh Tiến hơi cau mày, hắn đã sớm nhận ra đối phương thực lực sớm hơn mình một bậc. Tu vi của họ đều là Kết Đan Hậu Kỳ Viên Mãn, còn hắn chỉ mới đạt Đỉnh Phong. Từ sau khi tới Hoa Hạ này, hắn cảm thấy tu vi của mình dường như giảm sút đi đôi chút. Cho dù hắn cố gắng tu tập cũng chẳng hề nhích thêm chút nào. Chán nản, hắn bèn bỏ mặc nó qua một bên, chăm chú nghiền ngẫm đống sách của Bá Ôn. “ Ba tên Kết Đan Hậu Kỳ Viên Mãn, còn chưa kể tên kia đã xấp xỉ tới cảnh giới Giả Anh. Xem ra lần này không thể dễ dàng chiếm lợi thế rồi!”.

Hắn khẽ chắp tay, miệng khẽ lẩm nhẩm.

- Phật tại tâm, tâm ngộ phật!

Lập tức nơi hai bàn tay, kim khí được dồn lên dày đặc, Minh Tiến bước lên hai bước, hai bàn tay đẩy thẳng ra phía trước, dồn chân lực xuất chưởng. Từ hai bàn tay hắn, kim khí hội tụ, hóa lớn, hóa thành hình hai bàn tay khổng lồ mà lao tới phía ba làn quang mang kia. Phật thủ càng đi xa, hình hài càng lớn, chúng dễ dàng cày nát nền sân, tạo thành một hố lõm càng lúc càng sâu. Kình phong theo đó ào ào lan tới phía ba làn quang mang nọ, kéo theo vô số vụn đá xanh tung bay. Cả ba luồng quang mang hơi dừng lại, sau đó chỉ có một luồng lam sắc vẫn giữ nguyên hướng cũ, còn lại luồng quang mang tử sắc và hắc sắc tách ra hai bên mà lao tới phía Minh Tiến.

Quang mang lam sắc đã dừng hẳn lại, Khước Chính đã hiện thân. Y khẽ đảo tay, hướng mũi trường kiếm xuống đất mà cắm mạnh xuống. Sau đó vận chân lực, trên tay y xuất hiện hai luồng chân khí, một đen một trắng. Màu đen rất đậm đặc trong khi màu trắng dường như rất yếu, chỉ hơi lóe sáng một cách yếu ớt. Hai tay y khẽ đặt theo thế âm dương, lập tức hai luồng chân lực quy tụ lại thành một đồ hình thái cực. Khước Chính trên môi cười nhẹ, đẩy trái cầu thái cực thẳng tới phía thân kiếm.

- Nghịch chuyển càn khôn!

Trái cầu bay tới thân kiếm, tự động nhằm trúng phần chuôi kiếm mà lao vào. Thanh trường kiếm nọ lam quang càng lúc càng mãnh liệt tỏa sáng, nhanh tróng hấp thụ hết trái cầu, sau đó đột ngột bay lên lơ lửng trên không. Khước Chính lúc này không hề đứng không, y khẽ vươn tay lên trước mặt, bắt pháp quyết.

- Cửu Chuyển Âm Dương!

Y hét lớn, thanh âm khàn khàn nhưng mang theo một sắc thái vô cùng kì quái. Dường như thanh âm mang theo một vẻ ẻo lả, nhẹ nhàng giống như của nữ nhân. Ai ai cũng có thể nhận ra sắc thái kì quái này, không khỏi nhíu mày ngoại trừ ba kẻ còn lại…

Đám bạch y cùng đám nhân sĩ võ lâm, thậm chí ngay cả Tiểu Sương cũng cảm thấy khó hiểu. Đều lờ mờ cho rằng kẻ này có tu luyện tâm pháp biến thái giống Đông Phương Bất Bại năm nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »