Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 169
chương 169: chiêu tâm..

❊ ❊ ❊

Khước Chính dụ dỗ, trên môi là một nụ cười đầy ẩn ý. Đương nhiên, cả bốn người đều rõ năng lực người này thật sự hơn người, nếu không phải tu vi thấp hơn họ thì chưa chắc họ đã chiếm được thượng phong. Công Tôn Uyên trên mặt cổ quái, sau đó khẽ ghé tai Viễn Sơn mà thì thào rồi mau mắn rời đi. Lát sau trên tay y quay lại là một cái lồng sắt, bên ngoài còn dán vô số bùa chú niêm phong. Y cười mà nói tiếp.

- Đây là lễ vật, chúng ta vất vả lắm mới có thể bắt được một cửu vỹ miêu nữ. Mong ngươi nhận lấy!

Nói xong, y ném cái lồng để nó bay đến trước mặt Minh Tiến. Hắn khẽ nhận lấy, nhẹ nhàng tháo bỏ lớp bùa chú bên ngoài. Cái lồng vỡ tan, để lộ ra một con mèo nhỏ màu trắng tinh, chín cái đuôi không ngừng lay động. Trong cặp mắt nhung nọ, con ngươi ánh lên sự run sợ. Minh Tiến khẽ mỉm cười nhẹ, vươn tay bẻ gãy cái vòng bùa trú đang quấn lấy cổ nó, nhẹ nhàng thả nó xuống đất, mỉm cười mà xoa đầu.

- Ngươi mau đi đi, về lại nhà của mình đi!

- Miaooo…

Cửu vỹ miêu khẽ kêu lên, thanh âm thập phần cảm kích. Sau đó bóng trắng lóe lên rồi lao vút đi, nhanh tróng biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Hành động này của hắn khiến cả hai phe không khỏi kích động, đám nhân sĩ thầm lo sợ, đám bạch y cũng vậy. Khước Chính định lên tiếng, xong Viễn Sơn nhanh tay cản lại, nhỏ giọng nói.

- Kệ y, đây là lễ vật, tùy y xử lý đi!

Khước Chính im lặng, cúi đầu, trong lòng lửa giận bừng bừng. Tốn bao công vất vả truy lung, lật tung đất Hoa Hạ mới có thể bắt được miêu nữ này, thả đi không phải quá phí phạm hay sao? Hơn nữa đây là Cửu Vỹ miêu nữ - lại là xử nữ nên giá trị của nó với y thật sự không thể có gì so sánh được.

Minh Tiến đứng lên, hắn cảm nhận được ánh mắt kì quái lẫn đề phòng của đám nhân sĩ, cười nhẹ mà nói.

- Đa tạ hậu lễ, có điều ta muốn hỏi các vị ở đây một vài câu, có phiền không?

Viễn Sơn gật đầu, đám nhân sĩ thì cau mày, chửi thầm kẻ phản bội, Tuệ Hải thì lắc đầu thở dài. “Xem ra ta đã nhìn lầm người!”.

- Cẩm y vệ các người, có hay không muốn phục vụ cho bốn tên kia?

Minh Tiến lạnh giọng hỏi,thanh quang trên mắt đột ngột bùng cháy mãnh liệt. Viễn Sơn vẫn thản nhiên như không. “Bằng vào mình ngươi sao? Ngươi vốn là cây đèn trước gió mà thôi!”.

Minh Tiến hỏi bằng giọng thật, không hề dùng Sư Tử Hống, hay đúng hơn là hắn làm gì có chân lực mà vận Sư Tử Hống đây? Đương trường im lặng, dường như chỉ còn tiếng thở nhẹ cùng với tiếng gió khẽ thổi qua, kéo đi mùi máu tanh trên nền đá. Vẫn chỉ là im lặng, Minh Tiến khẽ cười nhẹ, nói lớn.

- Tất cả các người lùi lại hết cho ta, đây là việc của ta với bốn vị đạo sĩ!

Viễn Sơn khoát tay, đám bạch y lập tức lùi lại một quãng xa. Đám nhân sĩ vẫn chần trừ, đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí lạnh thấu sương lan tỏa thì cả kinh, run run mà lùi lại. Không biết từ lúc nào, bao quanh thân hình Minh Tiến là một luồng khí tức lạnh lẽo, âm lệ vô cùng. Thiết Huyết lúc này đang bay lơ lửng bên cạnh hắn, huyết diễm bùng phát mãnh liệt. Khí tức âm lệ càng lúc càng mạnh mẽ phát tán, sát ý điên cuồng như thủy triều ập tới khiến tất cả mọi người ở đương trường càng lúc càng run rẩy không thôi. Trên con ngươi hắn, thanh quang sớm thay bằng một ngọn lửa đỏ rực.

Viễn Sơn nhận ra điều không ổn, lập tức hét lên.

- Giết hắn!

Chín thanh y nữ nhân lao lên, xích trảo cùng chiến đao ầm ào lao tới phía Minh Tiến. Nhưng một lần nữa cả hai bên lại khiếp sợ. Xích trảo quăng tới, tựa như giao long dũng mãnh đem Minh Tiến trói vào trong, ý muốn biến hắn thành miếng thịt bó sợi. Trên mắt chín nữ nhân đều hiện lên vẻ không muốn, thậm chí đã có người nhắm tịt mắt lại. Ý thức họ đều không muốn hạ thủ, nhưng tay chân họ lại làm ngược lại.

Một trái cầu đỏ không rõ từ lúc nào đã bao bọc lấy Minh Tiến, toàn bộ xích trảo lao tới đều bao bọc bên ngoài trái cầu, chiến đao chém tới vang lên những thanh âm đinh tai nhức óc, dội ngược trở lại. Chín nữ nhân thân hình run rẩy lùi lại, bàn tay cầm chiến đao đều không vững mà rớt hết xuống nền sân. Viễn Sơn trên mặt thoáng tái nhợt, sau đó vội vàng lôi miếng lệnh bài lúc đầu ra niệm chú. Chín nữ thanh y chợt ôm đầu đau đớn kêu ra thảm thiết, tình cảnh ấy khiến tất cả mọi người ngoại trừ năm kẻ tu tiên đều giật mình mà nhìn tới.

Chín nữ nhân thất khướu đều đồng loạt xuất huyết, họ gục ngã, lăn lộn trên nền đá đầy đau đớn. Những thanh âm kêu khóc vang lên, kèm theo đó là một cảnh tượng kinh dị khiến cho hầu hết những người nhìn thấy đều xanh mắt. Nơi bàn tay, những ngón tay trắng nõn ấy bất ngờ tràn đầy máu huyết. Chúng từ những đầu ngón tay không ngừng chảy ra thành dòng. Những dòng máu ấy chảy ra nhưng không hề rơi xuống đất như mọi người tưởng, nó bao bọc lất bàn tay họ, sôi sục vang lên những thanh âm lèo xèo kinh dị. Dần dần, tiếng kêu than dần im bặt, thay vào đó là những thanh âm thở dốc đầy nặng nề. Chín nữ nhân lúc này đầu tóc toán loạn, trên da thịt hiển hiện rõ sự xanh xao. Thất khướu – nơi những dòng máu chảy ra lúc này đã dừng. Máu tươi dường như đã khô lại, để lại trên khuôn mặt họ những đường nét uốn éo đầy ma mị. Nếu không phải được chứng kiến từ đầu, chắc chắn chẳng ai tin nổi những đường nét màu đen kia là do máu tươi hình thành.

Điều kinh dị nhất không phải ở đây mà là hai bàn tay của chín nữ nhân. Những bàn tay ấy lúc này được bao bọc bởi một màu đen quỷ quái. Máu không biết từ khi nào đã hình thành, đóng kết trên hai tay họ. Hai bàn tay ấy lúc này dường như là lưỡi chiến đao đen thui, mang theo mùi máu tanh khiến cho bất cứ ai chỉ nhìn qua cũng dựng tóc gáy. Viễn Sơn khẽ gật gù, hướng ánh mắt tới phía Minh Tiến cười nói.

- Muốn chạm được tới bọn ta, trước tiên ngươi hãy vượt qua bọn chúng trước đã. Ha ha ha…!

Minh Tiến vẫn im lặng, trên mặt vẫn bảo trì sắc thái lạnh tanh, vô cảm. Nhưng trong nội tâm, hắn nhận ra kia là chú pháp gì.

Sinh Cốt Thuật – loại chú pháp đặc trưng của giới Yêu tu. Dùng vật dẫn đưa chú lực vào cơ thể người sống, để họ tự thích nghi với vật dẫn. Vật dẫn thường dùng là xương cốt, hoặc đồ vật nào đó có thể nâng cao oán hận của người sống đối với kẻ tạo ra chú pháp. Vật dẫn nhờ đó mà tăng cường thực lực, cứ như vậy khi tới cực hạn, người gây chú nguyền có thể hoàn toàn điều khiển người sống như một con rối, cho dù trong người bị điều khiển còn nguyên ý thức và suy nghĩ của bản thân.

Nguyệt Nga cố gượng đi lên trước, trên khuôn mặt đầy những đường nét kì quái nọ, cặp môi nhợt nhạt của nàng khẽ mấp máy.

- Công tử… người mau lùi đi… chúng ta, chúng ta… không còn là chúng ta… nữa…

Minh Tiến cau mày, hắn cũng đã nhận ra khuôn mặt của nàng, vì thế khí tức băng lãnh nọ nhất thời gián đoạn, hắn hỏi lại.

- Là cô nương đó sao?

Nguyệt Nga im lặng, hơi thở trong phút chốc thoáng dồn dập, hồi lâu mới có thể gật nhẹ. Viễn Sơn nhìn thấy vậy thì cười nhạt, phẩy tay mà nói.

- Giết!

Chỉ một từ duy nhất, lạnh lùng, đơn giản. Minh Tiến chưa kịp nói thêm lời nào thì giật mình vội nhảy lùi lại, trước ngực hắn lúc này xuất hiện một vệt máu lớn, thân áo trắng thấm máu đang dần loang ra xung quanh. Hắn định thần nhìn lại, thanh đao kì quái màu đen trên tay Nguyệt Nga máu tươi vẫn đang nhỏ xuống đất từng giọt, từng giọt. Viễn Sơn cười ha hả, tấm lệnh bài trên tay y càng lúc càng phát sáng mạnh mẽ. Tức thì chín nữ nhân đòng loạt rú lên một tiếng lớn, thanh âm thảm khốc mang theo sát ý vô biên. Chín thân ảnh thanh sắc đột ngột biến mất. Mọi người xung quanh mắt như hoa đi, chỉ kịp nghe thấy tiếng gió rít sắc lạnh.

Tiểu Sương biến sắc, vội định chạy ngược về phía hắn. Nhưng hai nữ bạch y phía sau đã nhanh tay điểm huyệt khiến nàng toàn thân bất động, chỉ có thể ngước mắt tới phía trước. Nhìn tới khung cảnh ấy mà nước mắt chảy thành dòng. Không chỉ có nàng bất ngờ, đau đớn. Tất cả đám nhân sĩ đều sững sờ trước khung cảnh trước mắt. Những nữ nhân kinh hãi, vội vã quay mặt nhìn về hướng khác. Những nữ nhân can đảm hơn thì bặm môi im lặng, nước mắt lã chả rơi. Đám nam nhân thì âm trầm hơn, trên khuôn mặt ai đấy đều đanh cứng lại, xám xịt không chút huyết sắc. Không tự chủ mà đều cùng cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn đứng đó, nơi khoảng sân bị cày nát, khắp thân người hắn, tấm áo trắng dường như đã nhuộm đỏ bởi máu. Chín nữ thanh y, mười tám lưỡi đao máu đâm xuyên thân thể hắn. Trên mặt của chín nữ nhân, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Những ánh mắt ấy đều chiếu tới mặt hắn, chiếu tới ánh mắt bình thản của hắn. Họ trấn động, họ run rẩy. Ánh mắt ấy khiến họ dường như bị thiêu đốt tâm can, dường như trái tim và suy nghĩ của họ bị bóp ngẹt. Một ánh mắt thản nhiên, đón nhận lấy những gì sẽ đến. Nguyệt Nga cố gắng nói.

- Công tử, để chúng ta đi… chung với người. Ít nhất… người đi… còn có kẻ làm bạn đồng hành!

Nàng khẽ nhắm mắt, hàm răng trắng tinh mỹ ấy nhằm tới lưỡi mình mà cắn.

Phụt! Những thanh âm ấy khe khẽ vang lên, đều lập tức khiến cả hai bên, không chừa một ai đều cảm thấy bất ngờ. Chỉ thấy chín nữ nhân nọ tự tận, máu tươi theo khóe miệng trào ra…

Những dòng máu đỏ ấy chậm chạp thấm vào y phục họ, sau đó lặng lẽ bò ra trên mặt đất. Hòa trộn cùng tới máu từ người thanh niên chảy ra. Chúng hòa trộn lại, lan tỏa trên nền đất ngồn ngang vụn đá cùng những bông tuyết. Một cơn gió đông chợt thổi qua, mang theo một cơn mưa tuyết lớn thả xuống. Đậu trên đám máu huyết nọ như thể muốn che lấp, muốn xóa đi tất cả khung cảnh tang thương ấy.

Những thanh đao đen trên tay họ biến mất, chín bóng thanh y đẫm máu ngã xuống nền đất. Ánh mắt họ vẫn hướng tới thanh niên nọ, mang theo đầy ý hối hận cùng cầu xin. Nhưng trên mặt nam nhân ấy, vẫn chỉ hiển lộ ánh mắt vô cảm, cam chịu khiến tất cả bọn họ đều cảm thấy đau đớn vô cùng, ý thức mơ hồ dần, nhắm mắt lại để lại trên mi những giọt nước mắt…

Khước Chính dụ dỗ, trên môi là một nụ cười đầy ẩn ý. Đương nhiên, cả bốn người đều rõ năng lực người này thật sự hơn người, nếu không phải tu vi thấp hơn họ thì chưa chắc họ đã chiếm được thượng phong. Công Tôn Uyên trên mặt cổ quái, sau đó khẽ ghé tai Viễn Sơn mà thì thào rồi mau mắn rời đi. Lát sau trên tay y quay lại là một cái lồng sắt, bên ngoài còn dán vô số bùa chú niêm phong. Y cười mà nói tiếp.

- Đây là lễ vật, chúng ta vất vả lắm mới có thể bắt được một cửu vỹ miêu nữ. Mong ngươi nhận lấy!

Nói xong, y ném cái lồng để nó bay đến trước mặt Minh Tiến. Hắn khẽ nhận lấy, nhẹ nhàng tháo bỏ lớp bùa chú bên ngoài. Cái lồng vỡ tan, để lộ ra một con mèo nhỏ màu trắng tinh, chín cái đuôi không ngừng lay động. Trong cặp mắt nhung nọ, con ngươi ánh lên sự run sợ. Minh Tiến khẽ mỉm cười nhẹ, vươn tay bẻ gãy cái vòng bùa trú đang quấn lấy cổ nó, nhẹ nhàng thả nó xuống đất, mỉm cười mà xoa đầu.

- Ngươi mau đi đi, về lại nhà của mình đi!

- Miaooo…

Cửu vỹ miêu khẽ kêu lên, thanh âm thập phần cảm kích. Sau đó bóng trắng lóe lên rồi lao vút đi, nhanh tróng biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Hành động này của hắn khiến cả hai phe không khỏi kích động, đám nhân sĩ thầm lo sợ, đám bạch y cũng vậy. Khước Chính định lên tiếng, xong Viễn Sơn nhanh tay cản lại, nhỏ giọng nói.

- Kệ y, đây là lễ vật, tùy y xử lý đi!

Khước Chính im lặng, cúi đầu, trong lòng lửa giận bừng bừng. Tốn bao công vất vả truy lung, lật tung đất Hoa Hạ mới có thể bắt được miêu nữ này, thả đi không phải quá phí phạm hay sao? Hơn nữa đây là Cửu Vỹ miêu nữ - lại là xử nữ nên giá trị của nó với y thật sự không thể có gì so sánh được.

Minh Tiến đứng lên, hắn cảm nhận được ánh mắt kì quái lẫn đề phòng của đám nhân sĩ, cười nhẹ mà nói.

- Đa tạ hậu lễ, có điều ta muốn hỏi các vị ở đây một vài câu, có phiền không?

Viễn Sơn gật đầu, đám nhân sĩ thì cau mày, chửi thầm kẻ phản bội, Tuệ Hải thì lắc đầu thở dài. “Xem ra ta đã nhìn lầm người!”.

- Cẩm y vệ các người, có hay không muốn phục vụ cho bốn tên kia?

Minh Tiến lạnh giọng hỏi,thanh quang trên mắt đột ngột bùng cháy mãnh liệt. Viễn Sơn vẫn thản nhiên như không. “Bằng vào mình ngươi sao? Ngươi vốn là cây đèn trước gió mà thôi!”.

Minh Tiến hỏi bằng giọng thật, không hề dùng Sư Tử Hống, hay đúng hơn là hắn làm gì có chân lực mà vận Sư Tử Hống đây? Đương trường im lặng, dường như chỉ còn tiếng thở nhẹ cùng với tiếng gió khẽ thổi qua, kéo đi mùi máu tanh trên nền đá. Vẫn chỉ là im lặng, Minh Tiến khẽ cười nhẹ, nói lớn.

- Tất cả các người lùi lại hết cho ta, đây là việc của ta với bốn vị đạo sĩ!

Viễn Sơn khoát tay, đám bạch y lập tức lùi lại một quãng xa. Đám nhân sĩ vẫn chần trừ, đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí lạnh thấu sương lan tỏa thì cả kinh, run run mà lùi lại. Không biết từ lúc nào, bao quanh thân hình Minh Tiến là một luồng khí tức lạnh lẽo, âm lệ vô cùng. Thiết Huyết lúc này đang bay lơ lửng bên cạnh hắn, huyết diễm bùng phát mãnh liệt. Khí tức âm lệ càng lúc càng mạnh mẽ phát tán, sát ý điên cuồng như thủy triều ập tới khiến tất cả mọi người ở đương trường càng lúc càng run rẩy không thôi. Trên con ngươi hắn, thanh quang sớm thay bằng một ngọn lửa đỏ rực.

Viễn Sơn nhận ra điều không ổn, lập tức hét lên.

- Giết hắn!

Chín thanh y nữ nhân lao lên, xích trảo cùng chiến đao ầm ào lao tới phía Minh Tiến. Nhưng một lần nữa cả hai bên lại khiếp sợ. Xích trảo quăng tới, tựa như giao long dũng mãnh đem Minh Tiến trói vào trong, ý muốn biến hắn thành miếng thịt bó sợi. Trên mắt chín nữ nhân đều hiện lên vẻ không muốn, thậm chí đã có người nhắm tịt mắt lại. Ý thức họ đều không muốn hạ thủ, nhưng tay chân họ lại làm ngược lại.

Một trái cầu đỏ không rõ từ lúc nào đã bao bọc lấy Minh Tiến, toàn bộ xích trảo lao tới đều bao bọc bên ngoài trái cầu, chiến đao chém tới vang lên những thanh âm đinh tai nhức óc, dội ngược trở lại. Chín nữ nhân thân hình run rẩy lùi lại, bàn tay cầm chiến đao đều không vững mà rớt hết xuống nền sân. Viễn Sơn trên mặt thoáng tái nhợt, sau đó vội vàng lôi miếng lệnh bài lúc đầu ra niệm chú. Chín nữ thanh y chợt ôm đầu đau đớn kêu ra thảm thiết, tình cảnh ấy khiến tất cả mọi người ngoại trừ năm kẻ tu tiên đều giật mình mà nhìn tới.

Chín nữ nhân thất khướu đều đồng loạt xuất huyết, họ gục ngã, lăn lộn trên nền đá đầy đau đớn. Những thanh âm kêu khóc vang lên, kèm theo đó là một cảnh tượng kinh dị khiến cho hầu hết những người nhìn thấy đều xanh mắt. Nơi bàn tay, những ngón tay trắng nõn ấy bất ngờ tràn đầy máu huyết. Chúng từ những đầu ngón tay không ngừng chảy ra thành dòng. Những dòng máu ấy chảy ra nhưng không hề rơi xuống đất như mọi người tưởng, nó bao bọc lất bàn tay họ, sôi sục vang lên những thanh âm lèo xèo kinh dị. Dần dần, tiếng kêu than dần im bặt, thay vào đó là những thanh âm thở dốc đầy nặng nề. Chín nữ nhân lúc này đầu tóc toán loạn, trên da thịt hiển hiện rõ sự xanh xao. Thất khướu – nơi những dòng máu chảy ra lúc này đã dừng. Máu tươi dường như đã khô lại, để lại trên khuôn mặt họ những đường nét uốn éo đầy ma mị. Nếu không phải được chứng kiến từ đầu, chắc chắn chẳng ai tin nổi những đường nét màu đen kia là do máu tươi hình thành.

Điều kinh dị nhất không phải ở đây mà là hai bàn tay của chín nữ nhân. Những bàn tay ấy lúc này được bao bọc bởi một màu đen quỷ quái. Máu không biết từ khi nào đã hình thành, đóng kết trên hai tay họ. Hai bàn tay ấy lúc này dường như là lưỡi chiến đao đen thui, mang theo mùi máu tanh khiến cho bất cứ ai chỉ nhìn qua cũng dựng tóc gáy. Viễn Sơn khẽ gật gù, hướng ánh mắt tới phía Minh Tiến cười nói.

- Muốn chạm được tới bọn ta, trước tiên ngươi hãy vượt qua bọn chúng trước đã. Ha ha ha…!

Minh Tiến vẫn im lặng, trên mặt vẫn bảo trì sắc thái lạnh tanh, vô cảm. Nhưng trong nội tâm, hắn nhận ra kia là chú pháp gì.

Sinh Cốt Thuật – loại chú pháp đặc trưng của giới Yêu tu. Dùng vật dẫn đưa chú lực vào cơ thể người sống, để họ tự thích nghi với vật dẫn. Vật dẫn thường dùng là xương cốt, hoặc đồ vật nào đó có thể nâng cao oán hận của người sống đối với kẻ tạo ra chú pháp. Vật dẫn nhờ đó mà tăng cường thực lực, cứ như vậy khi tới cực hạn, người gây chú nguyền có thể hoàn toàn điều khiển người sống như một con rối, cho dù trong người bị điều khiển còn nguyên ý thức và suy nghĩ của bản thân.

Nguyệt Nga cố gượng đi lên trước, trên khuôn mặt đầy những đường nét kì quái nọ, cặp môi nhợt nhạt của nàng khẽ mấp máy.

- Công tử… người mau lùi đi… chúng ta, chúng ta… không còn là chúng ta… nữa…

Minh Tiến cau mày, hắn cũng đã nhận ra khuôn mặt của nàng, vì thế khí tức băng lãnh nọ nhất thời gián đoạn, hắn hỏi lại.

- Là cô nương đó sao?

Nguyệt Nga im lặng, hơi thở trong phút chốc thoáng dồn dập, hồi lâu mới có thể gật nhẹ. Viễn Sơn nhìn thấy vậy thì cười nhạt, phẩy tay mà nói.

- Giết!

Chỉ một từ duy nhất, lạnh lùng, đơn giản. Minh Tiến chưa kịp nói thêm lời nào thì giật mình vội nhảy lùi lại, trước ngực hắn lúc này xuất hiện một vệt máu lớn, thân áo trắng thấm máu đang dần loang ra xung quanh. Hắn định thần nhìn lại, thanh đao kì quái màu đen trên tay Nguyệt Nga máu tươi vẫn đang nhỏ xuống đất từng giọt, từng giọt. Viễn Sơn cười ha hả, tấm lệnh bài trên tay y càng lúc càng phát sáng mạnh mẽ. Tức thì chín nữ nhân đòng loạt rú lên một tiếng lớn, thanh âm thảm khốc mang theo sát ý vô biên. Chín thân ảnh thanh sắc đột ngột biến mất. Mọi người xung quanh mắt như hoa đi, chỉ kịp nghe thấy tiếng gió rít sắc lạnh.

Tiểu Sương biến sắc, vội định chạy ngược về phía hắn. Nhưng hai nữ bạch y phía sau đã nhanh tay điểm huyệt khiến nàng toàn thân bất động, chỉ có thể ngước mắt tới phía trước. Nhìn tới khung cảnh ấy mà nước mắt chảy thành dòng. Không chỉ có nàng bất ngờ, đau đớn. Tất cả đám nhân sĩ đều sững sờ trước khung cảnh trước mắt. Những nữ nhân kinh hãi, vội vã quay mặt nhìn về hướng khác. Những nữ nhân can đảm hơn thì bặm môi im lặng, nước mắt lã chả rơi. Đám nam nhân thì âm trầm hơn, trên khuôn mặt ai đấy đều đanh cứng lại, xám xịt không chút huyết sắc. Không tự chủ mà đều cùng cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn đứng đó, nơi khoảng sân bị cày nát, khắp thân người hắn, tấm áo trắng dường như đã nhuộm đỏ bởi máu. Chín nữ thanh y, mười tám lưỡi đao máu đâm xuyên thân thể hắn. Trên mặt của chín nữ nhân, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Những ánh mắt ấy đều chiếu tới mặt hắn, chiếu tới ánh mắt bình thản của hắn. Họ trấn động, họ run rẩy. Ánh mắt ấy khiến họ dường như bị thiêu đốt tâm can, dường như trái tim và suy nghĩ của họ bị bóp ngẹt. Một ánh mắt thản nhiên, đón nhận lấy những gì sẽ đến. Nguyệt Nga cố gắng nói.

- Công tử, để chúng ta đi… chung với người. Ít nhất… người đi… còn có kẻ làm bạn đồng hành!

Nàng khẽ nhắm mắt, hàm răng trắng tinh mỹ ấy nhằm tới lưỡi mình mà cắn.

Phụt! Những thanh âm ấy khe khẽ vang lên, đều lập tức khiến cả hai bên, không chừa một ai đều cảm thấy bất ngờ. Chỉ thấy chín nữ nhân nọ tự tận, máu tươi theo khóe miệng trào ra…

Những dòng máu đỏ ấy chậm chạp thấm vào y phục họ, sau đó lặng lẽ bò ra trên mặt đất. Hòa trộn cùng tới máu từ người thanh niên chảy ra. Chúng hòa trộn lại, lan tỏa trên nền đất ngồn ngang vụn đá cùng những bông tuyết. Một cơn gió đông chợt thổi qua, mang theo một cơn mưa tuyết lớn thả xuống. Đậu trên đám máu huyết nọ như thể muốn che lấp, muốn xóa đi tất cả khung cảnh tang thương ấy.

Những thanh đao đen trên tay họ biến mất, chín bóng thanh y đẫm máu ngã xuống nền đất. Ánh mắt họ vẫn hướng tới thanh niên nọ, mang theo đầy ý hối hận cùng cầu xin. Nhưng trên mặt nam nhân ấy, vẫn chỉ hiển lộ ánh mắt vô cảm, cam chịu khiến tất cả bọn họ đều cảm thấy đau đớn vô cùng, ý thức mơ hồ dần, nhắm mắt lại để lại trên mi những giọt nước mắt…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »